Hân sống trong căn hộ cao cấp của Minh như một bà chủ nhỏ. Cô có thẻ tín dụng không giới hạn, tủ đồ hàng hiệu, xe hơi riêng, và một người chồng hào hoa, tài giỏi. Nhưng sau lễ cưới, mọi thứ dần thay đổi. Minh không còn ngọt ngào như những ngày mới tán tỉnh. Anh ta về nhà muộn hơn, đi công tác nhiều hơn, và những cuộc làm tình giữa hai người cũng thưa dần. Không phải vì Minh hết yêu, mà vì anh ta bận, và vì anh ta đã có Hân trong tay - một chiến lợi phẩm đã được chinh phục.
Hân nằm trên chiếc giường king size, mặc bộ đồ ngủ lụa đắt tiền, đọc sách, uống rượu vang một mình. Nhiều đêm cô thức đến 2 giờ sáng, đợi Minh về. Khi anh ta về, thường đã say, hoặc quá mệt, chỉ ôm cô và ngủ. Cô kéo tay anh ta đặt lên ngực mình, anh ta mân mê vài cái rồi ngủ thiếp đi. Hân thấy trống trải.Một lần, cô mặc bộ đồ lót ren đen mới mua, nằm chờ Minh. Anh ta về, nhìn cô, cười:"Hôm nay em đẹp quá, nhưng anh mệt, để mai nhé."Hân nằm một mình, tay đặt lên vú mình, tự vuốt ve, tưởng tượng ra Minh, rồi tưởng tượng ra Phong. Cô tự làm mình lên đỉnh, sau đó khóc thầm. Cô tự hỏi: "Mình đã chọn sai sao?"Rồi Hân bắt đầu phát hiện những dấu hiệu lạ. Minh giấu điện thoại, nhắn tin vội vã, có lần cô thấy một sợi tóc dài màu nâu trên áo anh ta - tóc của cô là đen. Cô thuê người theo dõi. Kết quả: Minh có bồ nhí, một cô thực tập sinh mới vào công ty, tên Ngọc - trùng tên với cô thực tập sinh từng thích Phong ngày nào. Cô gái đó trẻ hơn Hân hai tuổi, xinh tươi, và cũng biết cách làm Minh say đắm.Hân đối chất với Minh. Anh ta không chối, nhưng cũng không xin lỗi. Anh ta nói:"Anh yêu em, nhưng anh cũng cần sự mới mẻ. Đàn ông ai chẳng vậy. Em hãy thông cảm."Hân tát vào mặt anh ta, khóc, la hét, đập phá đồ đạc. Minh bỏ đi, để cô một mình trong căn hộ rộng lớn. Cô ngồi giữa đống bát đĩa vỡ, khóc nức nở. Lần đầu tiên sau bao lâu, cô nhận ra mình đã sai. Sai từ cái ngày cô chạy theo những thứ hào nhoáng bên ngoài, để đánh mất thứ tình yêu chân thành nhất.Cô gọi điện cho mẹ:"Mẹ ơi, con sai rồi. Con muốn về nhà."Mẹ cô khóc:"Mẹ đã bảo con, giàu sang mà không có tình thương thì cũng như không. Về đi con, mẹ luôn có cửa đón con."Hân xin nghỉ việc, thu xếp đồ đạc, bắt xe về quê. Cô không đem theo nhiều, chỉ một vali quần áo và vài thứ kỷ niệm. Chiếc nhẫn kim cương cô trả lại cho Minh, anh ta cũng chẳng giữ, bảo: "Em cầm đi bán lấy tiền." Hân không cầm. Cô để nó trên bàn, cùng tờ giấy ly hôn đã ký sẵn.Về đến quê, Hân sống cùng mẹ trong ngôi nhà nhỏ ven sông. Mẹ cô già đi nhiều, tóc bạc trắng. Hai mẹ con nấu cơm, trồng rau, và không nhắc đến Minh. Buổi tối, Hân nằm trên giường tre, nghe tiếng ếch nhái kêu ngoài đồng, lòng bình yên lạ. Nhưng trong cô vẫn còn một nỗi nhớ - không phải nhớ Minh, mà nhớ Phong. Cô thầm hỏi: "Không biết bây giờ anh ấy ra sao?"Phong sau khi chia tay Hân, đã gầy đi trông thấy. Nhưng rồi thời gian chữa lành mọi vết thương. Anh tập trung vào công việc, được lên chức kỹ sư chính sau hai năm, lương tăng gấp ba. Anh mua được một chiếc xe máy mới, và dành dụm mua một căn chung cư nhỏ ở vùng ven, trả góp. Linh - cô gái đồng nghiệp hiền lành - luôn ở bên anh những lúc khó khăn. Cô nấu cơm cho anh, giặt quần áo cho anh, và khi anh buồn, cô chỉ im lặng ngồi cạnh, không hỏi nhiều.Phong yêu Linh theo một cách khác. Không cuồng nhiệt, không bốc lửa như với Hân, nhưng bình yên và bền vững. Họ cũng làm tình, nhưng không phải những trận mây mưa thâu đêm. Đó là những lần nhẹ nhàng, trìu mến. Linh có vú nhỏ hơn Hân, nhưng rất mềm, và cô rất ngượng khi Phong nhìn. Phong thường nói:"Vú em đẹp, đừng ngại."Linh cười, gục mặt vào ngực anh. Họ làm tình trong căn phòng trọ mới, sạch sẽ, có điều hòa, không còn tiếng giường kẽo kẹt. Phong thấy bình yên.Một hôm, Phong về quê thăm bố mẹ. Anh ghé siêu thị mua ít quà. Khi đang đứng chọn sữa, anh bỗng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Hân - trong chiếc áo thun trắng, quần jean giản dị, tóc dài buộc cao, đang cầm giỏ hàng chọn rau. Cô trông mảnh mai hơn xưa, nhưng vẫn rất đẹp, vẫn đôi vú căng tròn dưới lớp vải mỏng. Phong đứng lặng. Hân cũng nhìn thấy anh.Họ đứng nhìn nhau giữa lối đi siêu thị, không ai nói câu nào. Rồi Phong bước đến, mỉm cười:"Em khỏe không?"Hân mím môi, nước mắt trực trào:"Anh... anh khỏe không?"Phong gật đầu:"Anh khỏe. Anh cưới vợ rồi. Vợ anh tên Linh, hiền lắm."Hân cười, nước mắt chảy dài:"Em mừng cho anh. Em... em cũng ly hôn rồi, về ở với mẹ."Phong không hỏi lý do. Anh chỉ nói:"Chúc em tìm được hạnh phúc."Hân muốn nói nhiều lắm, muốn xin lỗi, muốn ôm anh, muốn được anh ôm lại như ngày xưa. Nhưng cô chỉ gật đầu, cầm giỏ hàng bước đi. Phong cũng quay đi, mắt đỏ hoe. Anh không chạy theo. Anh biết, một khi đã qua, không thể nào quay lại.Tối đó, Phong nhắn tin cho Hân - số điện thoại anh vẫn giữ dù đã xóa tên:"Cảm ơn em vì tất cả. Những năm tháng bên em là những năm tháng đẹp nhất đời anh. Hãy sống tốt, và đừng trách mình nữa."Hân đọc tin, khóc nức nở. Cô trả lời:"Anh là người tuyệt vời nhất mà em từng biết. Em xin lỗi vì đã làm tổn thương anh. Chúc anh mãi hạnh phúc."Cô gửi đi, rồi xóa tin nhắn. Cô biết mình không thể níu kéo, cũng không nên níu kéo. Phong xứng đáng có một cuộc sống tốt đẹp, không phải với một người từng phản bội như cô.Sau cuộc gặp ấy, Hân quyết định không đi đâu nữa. Cô mở một lớp dạy thêm nhỏ tại nhà, dạy kèm trẻ em trong xã. Cô sống cùng mẹ, tối đến nấu cơm, xem phim, rồi lên giường ngủ. Cô không còn tìm kiếm đàn ông, không còn mơ về giàu sang. Cô chỉ muốn bình yên.Một buổi chiều, có người đàn ông trong làng - một người đàn ông đã ly hôn, làm nông - đến hỏi mượn cái cuốc. Hân cho mượn, anh ta cảm ơn, nhìn cô, hỏi:"Em ở đây lâu chưa? Sao anh chưa thấy bao giờ?"Hân cười:"Em mới về."Rồi anh ta thường qua phụ Hân làm vườn, sửa mái tôn, bắt cá dưới mương. Anh ta hiền lành, vụng về, không đẹp trai, không giàu có. Một hôm, anh ta ngồi cạnh Hân trên bờ ao, nói:"Em có muốn... ở bên anh không? Anh biết anh không xứng với em, nhưng anh thương em."Hân nhìn anh ta, bỗng thấy ấm lòng. Cô nghĩ: "Mình đã chạy theo những thứ xa hoa, bỏ lại người thật lòng. Giờ đây, mình chỉ cần một người thật lòng." Cô gật đầu:"Để em suy nghĩ."Tối đó, Hân nằm trên giường, đưa tay lên ngực, tự vuốt ve. Cô nhớ đến Phong, nhớ đến Minh, nhớ đến tất cả những lần làm tình cuồng nhiệt. Cô tự hỏi: "Mình có thể sống với một người đàn ông bình thường, với những cuộc yêu bình thường không?" Câu trả lời là có. Cô đã từng sống trong giàu sang, nhưng cô chưa từng hạnh phúc thực sự. Có lẽ hạnh phúc chỉ là được ăn cơm với người mình yêu, được ôm nhau trong căn nhà nhỏ, và được nghe tiếng cười của con trẻ.Hân chưa đưa ra quyết định cuối cùng. Câu chuyện của cô vẫn còn dang dở. Phong cũng vậy. Anh đang hạnh phúc với Linh, và họ dự định sẽ có con vào năm sau. Thỉnh thoảng, khi nhìn Linh nấu cơm, Phong lại nhớ đến Hân - nhớ đến mái tóc dài, đôi vú căng tròn, và những tiếng rên rỉ trong phòng trọ ngày nào. Nhưng anh không còn buồn nữa. Anh biết rằng, mỗi người đều có con đường riêng, và anh đã chọn đúng con đường của mình.Một buổi tối, Phong và Linh đang nằm trên giường. Linh nằm nghiêng, lưng áo xô lên để lộ bầu vú trắng ngần. Phong đưa tay vuốt ve, nhẹ nhàng. Linh rên khe khẽ:"Anh muốn không?"Phong cúi xuống hôn lên đầu vú cô:"Muốn, nhưng nhẹ nhàng thôi, em đang mang thai mà."Linh cười:"Bác sĩ bảo vẫn có thể, nhưng đừng mạnh quá."Phong nhẹ nhàng nằm lên người cô, đưa vào từ từ. Cả hai chầm chậm, yên lặng, chỉ có hơi thở và những nụ hôn. Phong cảm nhận sự ấm áp từ cơ thể Linh, từ đôi vú mềm mại áp vào ngực anh. Anh ra nhanh vì sợ ảnh hưởng đến thai nhi, rồi nằm xuống bên cạnh, ôm cô. Linh gục đầu vào vai anh:"Anh à, mình đặt tên con là gì nhỉ?"Phong nghĩ một lát:"Nếu là con trai, đặt là Phúc. Nếu là con gái, đặt là An."Linh hỏi:"Tại sao?"Phong cười:"Phúc là hạnh phúc, An là bình an. Anh chỉ mong con mình có hạnh phúc và bình an."Linh nói:"Anh đẹp trai, học giỏi, lại còn lãng mạn. Em may mắn quá."Phong hôn lên tóc cô:"Anh mới là người may mắn."Căn phòng chìm vào bóng tối. Ngoài kia, thành phố vẫn lên đèn, xe cộ vẫn tấp nập. Mỗi người một cuộc đời, một câu chuyện riêng. Phong có hạnh phúc của Phong, Hân có con đường của Hân. Họ từng yêu nhau sâu đậm, từng hòa quyện vào nhau trong những đêm làm tình cuồng nhiệt, từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi. Nhưng rồi cuộc đời đã đưa đẩy họ theo hai hướng khác nhau. Có những thứ đã qua không thể nào quay lại, nhưng cũng có những thứ sẽ ở lại trong ký ức đến suốt đời.Hân cuối cùng không lấy người đàn ông trong làng. Cô nhận ra mình chưa sẵn sàng. Cô cần thêm thời gian để chữa lành. Cô dành thời gian cho mẹ, cho những đứa trẻ nghèo trong lớp học nhỏ. Một lần, có đứa bé hỏi cô:"Cô ơi, sao cô không lấy chồng?"Hân cười:"Cô đang chờ người phù hợp."Đứa bé hỏi tiếp:"Người phù hợp là người như thế nào?"Hân nhìn ra xa, nơi cánh đồng lúa xanh rì, trời chiều vàng rực. Cô nói:"Là người cho cô cảm giác an toàn, dù nghèo vẫn vui, dù khó vẫn cười."Trong đầu cô, bóng dáng Phong lại hiện về. Cô lắc đầu, mỉm cười, quay vào lớp, tiếp tục bài giảng.Phong, ở một nơi xa, cùng lúc ấy cũng ngước nhìn lên bầu trời. Anh thầm nghĩ: "Hân à, em có đang hạnh phúc không?" Rồi anh cười, tự trả lời: "Em nhất định sẽ hạnh phúc, bởi vì em xứng đáng được hạnh phúc, dù không phải với anh."Câu chuyện tình yêu của Phong và Hân - một câu chuyện của sinh viên nghèo, của những đêm làm tình trong phòng trọ, của những giấc mơ lớn lao và những cám dỗ phù hoa - khép lại ở đây. Không có hậu, không có kết thúc viên mãn. Chỉ có một kết thúc mở, để lại trong lòng người đọc những trăn trở, những suy tư về tình yêu, về sự lựa chọn, và về những thứ giá trị thật sự trong cuộc đời này.Hết
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!