Sau đêm đầu tiên hôn hít và bàn tay Phong chạm lên vú Hân ở hành lang ký túc, mọi thứ giữa hai người thay đổi hẳn. Họ không còn chỉ là bạn học cùng lớp hay hai đứa bạn ngồi cạnh nhau trong thư viện nữa. Họ trở thành hai kẻ đang yêu, và tình yêu ấy - với cái nghèo của sinh viên tỉnh lẻ - không có chỗ cho những buổi hẹn hò sang trọng. Nhưng chính sự thiếu thốn ấy lại khiến mỗi lần được ở bên nhau trở nên quý giá và dâng trào đến mức khó kìm nén.
Chủ nhật đầu tiên sau khi thừa nhận tình cảm, Phong rủ Hân đi chơi. Anh bảo:"Hay mình ra công viên Lê Thị Riêng ngồi cho mát, anh có 50 nghìn, mình mua hai trân châu đường đen."Hân cười, mắt nheo lại thành hai vầng trăng khuyết:"Thôi mua một ly thôi, hai đứa uống chung cho vui."Phong không nói gì, chỉ nắm tay cô, dắt xe ra. Chiếc Dream cà tàng nổ máy ì ạch, Hân ngồi sau, hai tay ôm eo anh. Qua lớp áo mỏng, anh cảm nhận được hơi ấm từ ngực cô áp vào lưng, hai bầu vú căng tròn ép sát vào lưng anh mỗi khi xe qua ổ gà. Anh cố tình phanh gấp mấy lần để cảm nhận rõ hơn sự mềm mại ấy. Hân la lên:"Anh lái cẩn thận chứ!"nhưng cô biết anh cố ý, cô đỏ mặt, không nói thêm.Công viên Lê Thị Riêng chiều chủ nhật đông nghẹt người. Ghế đá nào cũng có đôi tình nhân ôm nhau. Phong tìm được một chiếc ghế cuối vườn, dưới gốc cây me già, hơi khuất ánh đèn. Anh mời Hân ngồi xuống, rồi chạy ra ngoài cổng mua một ly trân châu đường đen. Khi trở lại, anh thấy Hân đang ngồi vắt chéo chân, chiếc váy hoa nhí xắn lên một chút để lộ đầu gối trắng ngần. Anh ngồi xuống cạnh cô, đưa ly trân châu cho cô uống trước. Hân cắm ống hút, môi đỏ mím lại mút từng ngụm nhỏ. Phong nhìn đôi môi ấy, lại nhớ đến nụ hôn tối hôm qua. Anh khát khao được hôn lần nữa.Hân uống một nửa rồi đưa cho anh:"Đến lượt anh."Phong cầm ly, ống hút còn dính son môi của cô, anh không ngần ngại đưa lên môi, mút mạnh. Vị ngọt của trân châu và vị son hòa quyện, anh thấy tim mình đập loạn. Anh đặt ly xuống, quay sang nhìn Hân. Ánh đèn đường hắt qua tán cây, soi lên khuôn mặt cô rực rỡ lạ thường. Anh đưa tay vuốt má cô:"Em đẹp quá."Hân cúi mặt, cười thẹn thùng. Rồi bỗng nhiên, Phong kéo cô sát vào người, hai tay ôm eo, cúi xuống tìm môi cô. Nụ hôn thứ hai, không còn vụng về như lần đầu. Lưỡi anh nhanh chóng luồn vào, cuốn lấy lưỡi cô. Hân đáp trả, hai tay vòng qua cổ anh. Họ hôn nhau giữa công viên, mặc kệ vài người đi qua. Lưỡi họ quấn quýt, nước bọt hòa vào nhau, hơi thở ngày càng dồn dập. Phong đưa tay xuống eo Hân, kéo cô ngồi lên đùi anh. Cô ngồi trên đùi anh, hai chân vắt sang một bên, cảm nhận được sự cương cứng của anh qua lớp quần jean. Cô hơi ngượng, nhích ra, nhưng anh giữ chặt.Họ hôn nhau một lúc rất lâu cho đến khi cả hai đều thở hổn hển. Phong rời môi cô, nhìn vào mắt cô:"Hay mình đi ra chỗ khác, chỗ khuất hơn?"Hân gật đầu, mắt còn đang mê man.Phong dắt Hân ra phía sau hồ bơi của trường - nơi anh biết không có camera, cũng ít người qua lại vì đang là cuối tuần. Đó là một góc khuất giữa tường rào và dãy phòng thí nghiệm cũ, tối đen như mực, chỉ có ánh trăng lọt qua kẽ lá. Phong dựa Hân vào tường, thân hình cô áp sát vào bức tường lạnh. Anh đứng trước mặt cô, cúi xuống hôn lên cổ, lên xương quai xanh, lên vai. Tay anh luồn xuống eo, vuốt ve vòng eo thon. Hân rên khe khẽ:"Phong... em hơi sợ..."Anh thì thầm:"Đừng sợ, chỉ có hai đứa mình thôi."Anh hôn môi cô lần nữa, vừa hôn vừa đưa tay luồn từ eo lên ngực. Lần này, anh không ngần ngại. Anh đặt cả bàn tay lên bầu vú bên trái của Hân qua lớp áo mỏng. Cảm giác đầu tiên là sự căng tròn, mềm mại đến khó tin. Hân bật ra tiếng rên:"Ưm..."Anh bóp nhẹ, rồi mạnh hơn một chút. Hân ngửa mặt ra sau, để lộ cả một vùng cổ trắng ngần. Phong cúi xuống hôn lên cổ cô, vừa hôn vừa thì thầm:"Vú em mềm quá... anh muốn sờ mãi."Tay anh mân mê đầu vú qua lớp áo, cảm nhận nó đang cương cứng lên. Hân bấu chặt vào vai anh, móng tay hơi cắm vào da. Cô rên rỉ:"Em... em lạ lắm... chưa bao giờ thế này..."Phong không dừng lại. Anh luồn tay từ dưới gấu áo lên, chạm trực tiếp lên da thịt. Lần đầu tiên, bàn tay thô ráp của anh tiếp xúc với làn da bụng cô mịn màng, rồi từ từ đưa lên, vượt qua xương sườn, chạm đến chiếc áo ngực ren mỏng. Anh móc ngón tay vào dây áo, kéo nhẹ xuống, nhưng chưa dám tuột hẳn. Hân thở gấp:"Anh... anh làm gì thế?"nhưng giọng cô không phải là ngăn cản, mà là sự run rẩy của kẻ lần đầu trải nghiệm.Phong luồn tay qua lớp ren, và lần đầu tiên, lòng bàn tay anh ôm trọn bầu vú trần của Hân. Da cô mịn như nhung, ấm áp, đầu vú nhỏ xíu chạm vào lòng bàn tay anh như một hạt đậu hồng. Anh day nhẹ đầu vú giữa hai ngón tay, Hân bật lên một tiếng rên to hơn:"A... đừng... em yếu quá..."Cô suýt ngã, Phong đỡ cô bằng tay còn lại. Anh bóp vú cô, nhẹ nhàng rồi mạnh dần, cảm nhận sự đàn hồi tuyệt vời của cặp vú căng tròn. Hân gục mặt vào vai anh, rên rỉ liên tục:"Phong... Phong ơi... lạ quá..."Anh bóp vú cô bằng cả hai tay, lúc thì ấn nhẹ, lúc thì vuốt ve vòng quanh, lúc lại lấy ngón tay cái miết lên đầu vú. Hân co người lên, hai chân khuỵu xuống, cô thì thầm:"Em chưa bao giờ... chưa ai sờ vào đó... ngoài anh ra..."Phong nghe vậy càng kích thích hơn. Anh cúi xuống, định dùng miệng hôn lên vú cô nhưng Hân ngăn lại:"Đừng... ở đây không được... lỡ có người qua..."Phong dừng lại, nhưng tay vẫn giữ trên ngực cô. Họ ôm nhau, đứng im lặng trong bóng tối, chỉ có tiếng thở hổn hển và tiếng tim đập. Một lúc sau, Phong rút tay ra, kéo áo lại cho cô, hôn lên trán cô:"Anh xin lỗi, anh hư quá."Hân cười yếu ớt:"Em cũng hư."Họ nắm tay nhau đi ra khỏi góc khuất, lòng tràn ngập một thứ cảm xúc vừa ngọt ngào vừa day dứt.Chiều thứ hai, Hân lại đến lớp dạy kèm. Ông bố học sinh - anh Hùng - hôm nay tỏ ra thân thiết hơn mọi khi. Khi Hân đang giảng bài cho bé Ngọc, ông ta mang vào một ly nước cam, đặt lên bàn, rồi đứng sau lưng Hân. Lần này, ông ta đứng rất sát, Hân có thể ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc pha lẫn mùi thuốc lá. Ông ta nói:"Em uống nước đi, giảng nhiều khát nước."Hân cảm ơn, cầm ly uống một ngụm. Ông Hùng bỗng đưa tay lên, vỗ nhẹ lên vai cô, rồi để tay hơi lâu, các ngón tay lướt nhẹ trên bờ vai trần qua lớp áo."Em dạy con anh tiến bộ thấy rõ, anh cảm ơn em nhiều."Ông ta nói, nhưng mắt lại nhìn xuống khe ngực của Hân khi cô cúi xuống chỉ bài. Hân thấy ớn lạnh. Cô cố gắng kết thúc buổi học sớm 15 phút, rồi vội vàng ra về. Lúc tiễn ra cửa, ông Hùng đưa phong bì thù lao, cố tình nắm tay Hân:"Tuần sau lại lên nhé em, anh nhờ em dạy thêm buổi thứ năm nữa được không?"Hân rút tay, nói:"Dạ để em xem lịch đã ạ."Cô xuống thang máy, lòng bồn chồn. Cô nghĩ: "Chắc phải xin nghỉ lớp này thôi."Trong khi đó, Phong vẫn miệt mài làm thêm ở quán cơm tấm. Tối nào cũng vậy, quán đông nghẹt, tiếng khách gọi món ầm ĩ. Mi - cô phục vụ hay trêu - hôm nay lại chọc:"Phong ơi, hôm qua thấy chở một em gái xinh đi công viên kìa, người yêu hả?"Phong cười, gật đầu:"Ừ, người yêu tớ."Mi làm bộ:"Trời ơi, thế là hết cơ hội của tui rồi."Cả quán cười ồ lên. Phong vừa rửa chén vừa cười, nhưng trong đầu lại nghĩ về Hân. Anh nhớ đôi vú căng tròn dưới tay mình, nhớ tiếng rên rỉ của cô trong bóng tối. Anh thấy nóng ran khắp người, vội vặn vòi nước lạnh xối lên tay.Một buổi trưa thứ tư, cả hai không có tiết. Quang - bạn cùng phòng của Phong - đi học cả ngày, chỉ về tối muộn. Phong nhắn tin:"Hay qua phòng anh học nhóm, Quang đi vắng."Hân đồng ý. Cô mặc chiếc quần short bò ngắn cũn cỡn và áo thun trắng hơi rộng, đi xe buýt sang phòng trọ của Phong. Phòng trọ nhỏ xíu, tầng ba một căn nhà cấp bốn, hai cái giường đơn kê sát tường, màn che rách tả tơi. Quang là bạn thân từ cấp 3 của Phong, học khác trường, cũng ở trọ cùng để chia tiền. Phong đã dọn dẹp, trải chiếu, bày tập vở ra. Hân bước vào, mùi xà phòng và nước giặt thơm thoang thoảng. Cô nhìn quanh:"Phòng anh tuy nhỏ nhưng ngăn nắp quá."Phong cười:"Tại Quang nó kỹ tính."Họ ngồi xuống chiếu, tập vở để giữa. Nhưng chẳng ai học. Phong ngồi sau lưng Hân, hai tay ôm eo cô, cằm đặt lên vai cô. Anh thì thầm:"Anh nhớ em quá."Hân cười:"Mới hôm qua gặp nhau mà."Anh không trả lời, bắt đầu hôn lên cổ cô. Hân rên nhẹ, ngả đầu vào vai anh. Phong vừa hôn vừa đưa tay lên ngực cô, bóp nhẹ qua lớp áo thun mỏng. Tay anh luồn vào trong, chạm trực tiếp lên da, như lần trước. Hân thở gấp:"Ở đây... không sợ Quang về à?"Phong nói:"Nó đi học đến 5 giờ mới về, còn lâu."Anh cởi hẳn áo thun của Hân ra. Hân chỉ còn mặc chiếc áo ngực ren trắng, đôi vú căng tròn gần như lộ ra ngoài. Phong nhìn chằm chằm, nuốt nước bọt. Anh nhẹ nhàng gỡ móc áo ngực từ phía sau, chiếc áo tuột xuống, để lộ hoàn toàn đôi vú trắng ngần, căng mọng, đầu vú hồng nhạt đang cương cứng vì kích thích. Hân lấy tay che ngực, đỏ mặt tía tai:"Anh... anh đừng nhìn..."Phong nhẹ nhàng gỡ tay cô ra:"Em đẹp lắm, để anh ngắm một chút."Anh cúi xuống, lần đầu tiên đưa môi lên hôn lên bầu vú trái của Hân. Môi anh chạm vào đầu vú, lưỡi anh liếm nhẹ. Hân bật ra tiếng rên to:"A... Phong... lạ quá... em chưa bao giờ..."Anh mút nhẹ đầu vú cô, vừa mút vừa dùng lưỡi liếm vòng quanh. Tay kia anh bóp vú bên phải, xoay tròn đầu vú giữa ngón cái và ngón trỏ. Hân nghiêng người ra sau, hai tay chống xuống chiếu, mắt nhắm nghiền, miệng há ra thở không ra hơi. Cô rên:"Phong ơi... em... em muốn..."Anh hỏi:"Muốn gì?"Cô không trả lời, chỉ kéo đầu anh áp sát vào ngực mình. Phong hôn, mút, liếm lên cả hai bầu vú, lần lượt từ bên này sang bên kia. Đầu vú cô ướt đẫm nước bọt, đỏ hồng và cương cứng hơn bao giờ hết. Hân rên liên tục, tiếng rên ngày càng lớn. Tay cô luồn vào tóc Phong, bấu chặt. Phong bóp vú cô mạnh hơn, để lại những vết bầm đỏ nhẹ. Hân thét lên:"Em... em sắp... lạ lắm..."Rồi bỗng nhiên toàn thân cô co giật nhẹ, cô ngã lăn ra chiếu, thở hổn hển. Đó là lần đầu tiên cô đạt cực khoái chỉ từ việc được hôn vú. Phong nhìn cô, lòng tràn đầy sung sướng. Anh nằm xuống bên cạnh, ôm cô vào lòng:"Em làm sao thế?"Hân thều thào:"Em... em chưa bao giờ thấy như vậy... toàn thân em tê dại."Anh cười, hôn lên trán cô. Họ nằm ôm nhau trên chiếu, không ai nói gì. Phong cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô, từ đôi vú mềm mại ép vào lồng ngực anh. Tay anh vẫn đặt trên ngực cô, mân mê nhẹ.Rồi bất chợt, tiếng chìa khóa leng keng ngoài cửa vang lên. Cả hai giật bắn. Hân vội ngồi dậy, mò mẫm tìm áo ngực, áo thun. Phong cũng cuống cuồng kéo áo xuống. Cánh cửa mở, Quang bước vào, thấy Hân đang vội vã mặc áo, tóc tai rối bù, mặt đỏ bừng. Hắn cười hề hề:"Ối, tao về đúng lúc quá nhỉ? Cứ tưởng tao đi học đến 5 giờ cơ mà, thằng giảng viên hủy tiết, tao về sớm."Phong cười trừ:"Ừ, tụi tao đang học nhóm."Quang nhìn đống tập vở bày ra, rồi nhìn cái màn giường của Phong đang kéo kín mít, hắn cười khẩy:"Học nhóm mà kéo màn thế? Thôi, tao ra ngoài mua cà phê cho tụi mày nhé, ở nhà tiếp tục học nhóm đi."Nói rồi Quang xách xe đi ra ngoài, còn cố tình đóng cửa rất mạnh. Hân xấu hổ đến muốn khóc, cô thay đồ nhanh như cắt, cầm cặp chạy ra cửa. Phong đuổi theo:"Anh đưa em về."Hân lắc đầu:"Thôi, em đi xe buýt."Nhưng Phong không nghe, anh dắt xe ra, chở Hân về. Trên đường về, Hân ngồi sau, không ôm anh. Phong hỏi:"Em giận à?"Hân im lặng. Một lúc sau cô mới nói:"Không giận, nhưng xấu hổ chết đi được."Phong cười:"Quang nó vậy đó, nó không có ác ý đâu."Hân thở dài, rồi từ từ áp má vào lưng anh, hai tay ôm eo. Cô thì thầm:"Lần sau đừng làm ở phòng nữa, đi đâu khác đi."Phong gật đầu:"Ừ, lần sau anh sẽ thuê nhà nghỉ."Hân giật mình:"Ai thèm đi với anh."Nhưng cô lại ôm anh chặt hơn.Xe dừng trước cổng ký túc xá nữ. Trời đã chập choạng tối. Phong tấp xe vào con hẻm nhỏ bên cạnh, nơi tối om và vắng người. Hân xuống xe, định bước đi thì Phong kéo tay cô lại:"Chưa chào tạm biệt mà?"Cô quay lại, anh kéo cô vào lòng, cúi xuống hôn sâu. Nụ hôn cuối ngày kéo dài, đầy lưu luyến. Tay Phong lại đưa lên ngực Hân, bóp nhẹ qua lớp áo. Hân đẩy anh ra, cười:"Hư quá, về đi kẻo trễ."Cô chạy nhanh vào cổng, quay lại nhìn anh một lần rồi biến mất. Phong đứng đó một lúc, tay còn vương mùi hương từ làn da cô. Anh lên xe, nổ máy, lòng vừa vui vừa trống trải. Anh nghĩ: "Mình cần nhiều hơn thế." Và anh biết, cô cũng vậy.Hết phần 2
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!