Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Căn Phòng Trọ Năm Ấy

Tác giả: Thiên Bảo | Ngày: 23/04/2026 05:58 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, bạn thân, bạn gái, bạn học chung lớp, Truyện nhiều phần, làm tình với sếp

Truyện đã hoàn thành (10 phần)

Phần 9: Cuộc sống mới

Nhấn play để nghe...


Sau đêm chia tay Phong, Hân bước vào cuộc sống mới trong căn hộ cao cấp của Minh ở quận 2. Căn hộ rộng hơn một trăm hai mươi mét vuông, tầng 15, view sông Sài Gòn, nội thất nhập khẩu từ Ý, giường cỡ king, phòng tắm kính trong suốt, bồn tắm massage, tủ quần áo rộng như một căn phòng nhỏ. Lần đầu tiên trong đời, Hân có một không gian riêng tư sang trọng, không phải ký túc chật chội, không phải phòng trọ ọp ẹp, không phải giường kẽo kẹt và màn che rách.

Minh đưa cô đi mua sắm cả ngày cuối tuần. Anh ta mua cho cô những bộ váy hàng hiệu, đồ lót ren đắt tiền, mỹ phẩm thương hiệu, một chiếc iPhone mới nhất, và cả một chiếc xe máy tay ga màu trắng trị giá bốn mươi triệu. Hân đứng trước gương, mặc bộ váy đỏ ôm sát, xoay người ngắm nhìn mình. Cô thấy mình đẹp hơn, sang hơn, và hạnh phúc hơn bao giờ hết. Cô nghĩ: "Mình đã đúng. Đàn bà phải biết chọn."
Tối đầu tiên trong căn hộ mới, Minh mở chai sâm banh, bật nhạc jazz, và dẫn Hân ra ban công. Gió từ sông thổi vào mát rượi, ánh đèn thành phố lấp lánh dưới chân. Minh đứng sau lưng Hân, ôm eo cô, hôn lên tóc:
"Em có hạnh phúc không?"
Hân quay lại, nhìn vào mắt anh ta:
"Có. Em chưa bao giờ hạnh phúc đến thế."
Minh cúi xuống hôn cô, lưỡi anh ta luồn sâu, tay luồn vào trong váy, vuốt ve bụng dưới. Hân rên nhẹ, hai tay vòng qua cổ anh ta. Minh bế cô vào phòng ngủ, đặt cô lên giường. Lần này không vội vã, anh ta cởi từng lớp áo của Hân một cách chậm rãi, như một nghệ sĩ đang khám phá tác phẩm.
Khi Hân chỉ còn chiếc xì-líp ren đen, Minh dừng lại, ngắm nhìn cô. Dưới ánh đèn vàng, làn da cô trắng mịn, hai bầu vú căng tròn, đầu vú hồng nhạt đã cương cứng, bụng phẳng lì, cặp đùi thon dài. Anh ta nói:
"Em đẹp như một nữ thần."
Minh cởi nốt quần áo của mình, nằm lên người cô, hôn lên môi, lên cổ, lên vai, rồi xuống ngực. Anh ta mút vú cô thật mạnh, lưỡi liếm vòng quanh đầu vú, tay bóp vú cô đều đặn. Hân rên to, không cần kìm nén, vì đây là nhà mình, không còn Quang bên cạnh, không còn những đêm phải bịt miệng. Cô gào lên:
"Anh... anh làm em sướng quá... mạnh lên... mạnh lên nữa..."
Minh đưa tay xuống, kéo chiếc xì-líp cuối cùng của cô, rồi đưa vào. Lần này anh ta không chậm rãi, mà đẩy mạnh ngay từ đầu, dồn dập, như một cơn bão. Hân ôm chặt lấy anh ta, hai chân quặp lên eo, mắt nhắm nghiền, miệng há ra thở không ra hơi. Cô lên đỉnh chỉ sau vài phút, rồi lại lên đỉnh lần nữa, lần thứ ba, lần thứ tư. Minh thay đổi liên tục các tư thế: truyền thống, từ phía sau, Hân ở trên, nằm nghiêng, đứng, tựa vào tường, trên ghế sofa, dưới sàn nhà. Căn phòng ngủ vang lên tiếng rên rỉ, tiếng da thịt va chạm, tiếng giường kêu cót két - nhưng lần này là giường sang trọng, kêu êm hơn nhiều.
Đến khuya, cả hai kiệt sức, nằm bên cạnh nhau. Hân đếm: cô đã lên đỉnh bảy lần. Cô chưa bao giờ đạt được con số đó với Phong. Cô nói với Minh:
"Anh giỏi quá. Em chưa gặp ai như anh."
Minh cười, hôn lên trán cô:
"Tại vì anh yêu em. Và anh có kinh nghiệm."
Hân không hỏi kinh nghiệm từ đâu. Cô không muốn biết. Cô chỉ muốn tận hưởng.
Những ngày sau đó, cuộc sống của Hân như một giấc mơ. Sáng đi làm cùng Minh, ngồi xe hơi, được anh ta mở cửa, được anh ta nắm tay khi bước vào văn phòng. Đồng nghiệp nhìn họ với ánh mắt ngưỡng mộ, nhưng cũng có những ánh mắt ghen tị, nhất là từ mấy cô nhân viên nữ từng để ý Minh. Họ nói sau lưng Hân:
"Con bé đó may mắn quá. Mới thực tập đã cặp được sếp."
"May mắn gì, nó xinh mà, lại biết cách."
"Minh cũng lắm mối lắm, coi chừng chán lại bỏ."
Hân nghe được những lời đó, nhưng cô không quan tâm. Cô tin rằng Minh yêu cô thật lòng. Anh ta luôn bên cạnh cô, luôn chiều chuộng cô, luôn cho cô những gì cô muốn.
Tại công ty, Minh không cần giấu giếm nữa. Anh ta công khai nắm tay Hân trong phòng họp, công khai hôn má cô trước mặt mọi người. Có hôm, trong giờ nghỉ trưa, Minh kéo Hân vào phòng riêng, khóa cửa, đặt cô ngồi lên bàn làm việc, vén váy lên, và làm tình ngay trên bàn giấy. Hân vừa sợ vừa thích, cô bịt miệng mình, nhưng Minh bảo:
"Không cần bịt, ai nghe thấy thì kệ họ."
Và cô rên to, để mặc cho cả tầng văn phòng nghe thấy. Sau đó, cô bước ra khỏi phòng với mái tóc rối, môi son lem, và vài đồng nghiệp nhìn cô cười tủm tỉm. Hân không còn xấu hổ nữa. Cô đã quen với sự chú ý.
Buổi tối, về nhà, họ lại làm tình. Mỗi tối ít nhất hai lần, có khi ba, bốn lần. Minh dạy Hân cách sử dụng đồ chơi tình dục: một chiếc rung nhỏ hình trứng, một chiếc que rung dài, và cả một chiếc đai để anh ta đeo. Hân chưa bao giờ tưởng tượng mình có thể dâm đãng đến thế, nhưng cô cũng chưa bao giờ cảm thấy mình sống động đến thế.
Một đêm, sau khi làm tình, Hân nằm một mình trên giường vì Minh đi công tác. Cô lướt Facebook, thấy Phong đăng ảnh đi ăn với Quang. Phong vẫn mặc chiếc áo thun cũ, vẫn nụ cười hiền lành, nhưng mắt anh có vẻ buồn hơn. Hân nhìn ảnh, lòng chợt thấy nhói. Cô nhớ lại những buổi tối trong phòng trọ, những lần Phong ôm cô, những lần anh bóp vú cô, những lần cô rên rỉ bên tai anh. Cô nhớ mùi mồ hôi của anh, nhớ cái cách anh vụng về nhưng chân thành. Một giọt nước mắt lăn dài trên má cô. Cô vội lau đi, tự nhủ:
"Đừng yếu đuối. Mình đã chọn con đường của mình. Phong rồi cũng sẽ ổn."
Cô tắt điện thoại, quay sang ngủ. Nhưng trong giấc mơ, cô thấy Phong đang đứng ở cửa phòng trọ, nhìn cô, mắt đỏ hoe, không nói gì. Cô giật mình tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm. Đêm đó cô không ngủ lại được.
Phong sau khi chia tay, buồn gần một tháng. Anh bỏ ăn, bỏ học, chỉ nằm trên giường nhìn trần nhà. Quang động viên anh:
"Mày đừng khóc nữa, con gái nó thế, thấy giàu sang là chạy. Mày cố gắng lên, rồi sẽ có người tốt hơn."
Phong nghe lời bạn. Anh lau nước mắt, quay lại với công việc và luận văn. Anh làm việc cật lực, ngày nào cũng chạy bản vẽ đến 2, 3 giờ sáng. Nhờ đó, anh được công ty nhận vào làm chính thức sau thực tập, với mức lương khởi điểm khá ổn. Anh dần nguôi ngoai, và rồi anh gặp một cô gái khác - đồng nghiệp cùng công ty, tên Linh, hiền lành, thật thà, cũng từng trải qua đổ vỡ. Họ bắt đầu yêu nhau chậm rãi, không vội vàng, không cuồng nhiệt như Hân, nhưng bình yên.
Còn Hân, cuộc sống với Minh ngày càng hoàn hảo. Một buổi tối, sau bữa tối lãng mạn trên sân thượng, Minh quỳ xuống, mở một chiếc hộp nhung, bên trong là chiếc nhẫn kim cương ba cara. Anh ta nói:
"Hân à, lấy anh nhé. Anh hứa sẽ cho em cuộc sống mà em xứng đáng."
Hân bật khóc, cô gật đầu:
"Em đồng ý."
Minh đeo nhẫn vào tay cô, rồi họ làm tình ngay trên sân thượng, dưới ánh sao, không màn che, không sợ ai nhìn thấy. Hân chưa bao giờ cảm thấy mình là nữ hoàng như lúc đó.
Lễ cưới được tổ chức ở một khách sạn năm sao, hơn hai trăm khách mời. Hân mặc váy cưới trắng dài lê thê, đính kim cương, tóc búi cao, trang điểm lộng lẫy. Mẹ cô từ quê lên, khóc vì mừng, nói:
"Mẹ không ngờ con mình lấy được chồng giàu thế này."
Hân cười, nhưng trong lòng cô thoáng chút chạnh lòng khi không thấy Phong đâu. Cô biết anh đã chặn cô trên mọi nền tảng. Cô cũng không dám gửi thiệp mời cho anh.
Tiệc cưới linh đình, Hân uống rượu cùng khách khứa, cười nói vui vẻ. Đêm tân hôn, Minh say khướt, lăn ra ngủ sau khi làm tình vội vã. Hân nằm bên cạnh, mắt mở thao láo nhìn trần nhà.
Cô nhìn chiếc nhẫn kim cương trên tay, nhìn căn phòng khách sạn sang trọng, nhìn Minh đang ngủ say. Và bỗng nhiên, cô nhớ đến Phong.
Cô nhớ căn phòng trọ nhỏ, chiếc giường kẽo kẹt, cái quạt trần quay lốc xốc. Cô nhớ những đêm mưa, hai đứa nằm ôm nhau nghe nước rơi. Cô nhớ những lần Phong cúi xuống hôn vú cô, vụng về nhưng đầy yêu thương. Cô nhớ những lần cô lên đỉnh trong vòng tay anh, không phải bảy lần một đêm, nhưng mỗi lần đều thật lòng, đều đến từ trái tim.
Hân thở dài, quay sang ôm Minh, nhắm mắt. Cô thì thầm với chính mình:
"Mình đã đúng. Mình xứng đáng có cuộc sống này."
Nhưng trong thâm tâm, cô biết có một phần của mình đã chết đi trong căn phòng trọ năm nào. Và dù có sống trong lâu đài, cô cũng không thể nào quên được những ngày nghèo khó bên anh. Cô rơi một giọt nước mắt lặng lẽ, rồi lau đi, tự nhủ: "Đừng nhìn lại. Hãy nhìn về phía trước."
Và cô thiếp đi, mơ về một ngôi nhà lớn, về những đứa con, về một tương lai rực rỡ. Nhưng trong giấc mơ, thoáng hiện bóng dáng một chàng trai đứng dưới gốc cây bàng, tay cầm ổ bánh mì, mỉm cười với cô. Đó là Phong. Và khi cô tỉnh dậy, Minh vẫn ngủ say bên cạnh, còn cô thì khóc thầm trong bóng đêm.
Hết phần 9

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ☆ ☆ ☆ ☆ ☆ (chưa có)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách