Sau buổi tối trong vườn nhà hàng, mọi thứ giữa Hân và Minh bước sang một trang mới. Không còn những lời tán tỉnh xa gần, không còn những ánh mắt ẩn ý. Minh biết rằng Hân đã có phản ứng với anh ta, dù cô không thừa nhận. Anh ta tấn công mạnh mẽ hơn, như một kẻ săn mồi đã biết chắc con mồi không thể thoát.
Ngày hôm sau, Minh gửi tin nhắn cho Hân ngay khi cô vừa đến công ty:"Tối qua anh xin lỗi, anh không kìm được. Nhưng anh không hối hận. Em đẹp quá, anh muốn nhiều hơn."Hân đọc tin, tim đập loạn. Cô trả lời:"Em có bạn trai rồi. Chúng ta chỉ nên dừng ở đồng nghiệp."Minh nhắn lại:"Em có thể nói vậy, nhưng mắt em nói khác. Cơ thể em nói khác. Anh cảm nhận được."Hân không trả lời. Cô bỏ điện thoại vào ngăn bàn, cố gắng tập trung vào báo cáo. Nhưng cả ngày hôm đó, cô không thể làm được việc gì ra hồn. Cứ mỗi lần Minh đi ngang qua bàn, anh ta lại nhìn cô, mỉm cười, và cô lại thấy nóng ran khắp người. Buổi chiều, khi mọi người đã ra về, Minh ghé lại bàn Hân:"Tối nay anh mời em đi ăn. Có một nhà hàng mới ngon lắm."Hân lắc đầu:"Em phải về với bạn trai."Minh nói:"Một bữa tối thôi mà. Không làm gì em đâu. Anh hứa."Hân do dự. Rồi cô nghĩ: "Chỉ ăn tối thôi, có sao đâu." Cô nhắn tin cho Phong: "Em về trễ một chút, công ty có việc." Phong trả lời: "Ừ, anh chạy bản vẽ, về khuya, em ăn tối đi." Hân thở phào.Minh đưa Hân đến một nhà hàng sang trọng trên tầng thượng, view toàn cảnh Sài Gòn. Ánh đèn lung linh, rượu vang đỏ, nhạc du dương. Hân chưa bao giờ được ở một nơi như thế này. Minh rót rượu, nâng ly:"Chúc mừng em đã làm việc tốt trong tuần qua."Hân uống, vị rượu ngọt và cay. Cô thấy lòng mình dễ chịu lạ thường. Minh trò chuyện, anh ta kể về những chuyến đi công tác, về những dự án lớn, về căn hộ mới mua ở quận 2, về chiếc xe thể thao anh ta định mua. Hân lắng nghe, càng nghe càng thấy Phong sao mà nhỏ bé. Phong chỉ biết nói về bản vẽ, về quán nhậu, về những món nợ học phí. Còn Minh nói về tương lai, về địa vị, về những thứ mà cô chưa bao giờ dám mơ.Họ uống hết chai rượu. Hân mặt đỏ bừng, mắt lờ đờ. Minh đỡ cô đứng dậy:"Anh đưa em về."Hân lắc đầu:"Em về bằng xe buýt được."Minh cười:"Em say thế kia, làm sao về được. Lên xe anh."Hân không còn sức cãi. Minh dắt cô xuống bãi xe, mở cửa chiếc xe hơi sang trọng. Hân ngồi vào ghế bọc da thơm phức, điều hòa mát lạnh. Cô chưa bao giờ ngồi trên một chiếc xe như thế này. Xe chạy êm ru, không ồn ào như chiếc Dream cà tàng của Phong. Hân tựa đầu vào ghế, nhắm mắt.Minh không đưa cô về phòng trọ. Anh ta lái xe sang một con đường khác, vào khu chung cư cao cấp. Hân mở mắt, thấy lạ:"Đây là đâu?"Minh nói:"Nhà anh. Em say quá, lên đây nghỉ một lát rồi về."Hân định nói không, nhưng cơ thể cô rã rời. Minh dìu cô vào thang máy, lên tầng 12. Căn hộ của Minh rộng hơn trăm mét vuông, nội thất hiện đại, toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố. Hân đứng ngỡ ngàng. Cô chưa bao giờ thấy một căn hộ đẹp như thế ngoài phim ảnh.Minh rót cho cô ly nước cam, bảo:"Uống đi, cho tỉnh."Hân uống, rồi ngồi xuống ghế sofa da mềm. Minh ngồi cạnh cô, không quá gần, nhưng đủ để cô cảm nhận hơi ấm. Anh ta hỏi:"Em có muốn xem phòng ngủ của anh không?"Hân lắc đầu, nhưng Minh đã đứng dậy, kéo tay cô:"Đi, anh chỉ cho em xem view từ phòng ngủ, đẹp lắm."Hân đứng dậy, đi theo. Phòng ngủ của Minh rộng rãi, giường lớn trải ga trắng, gối êm, và một cửa kính lớn nhìn ra sông Sài Gòn lấp lánh. Hân đứng trước cửa kính, say sưa ngắm.Minh đứng sau lưng cô, đưa tay lên vai, nhẹ nhàng xoa bóp:"Em căng thẳng quá, để anh massage cho."Hân rùng mình, nhưng không bước đi. Tay Minh từ vai trượt xuống lưng, rồi xuống eo. Hơi ấm từ bàn tay anh ta truyền qua lớp áo mỏng. Minh từ từ kéo khóa váy của Hân xuống. Chiếc váy tuột khỏi vai, để lộ bờ lưng trần và dây áo ngực. Hân giật mình:"Anh Minh... em..."Minh thì thầm vào tai cô:"Đừng sợ, anh sẽ làm em hạnh phúc. Hơn cả cậu bạn trai kia."Anh ta xoay người Hân lại đối diện, nhìn cô. Trong ánh đèn mờ, Hân đẹp như một bức tượng. Minh cởi nốt chiếc váy, nó rơi xuống sàn. Hân chỉ còn mặc chiếc áo ngực ren trắng và xì-líp nhỏ xíu. Minh cúi xuống, hôn lên vai cô, lên cổ, lên xương quai xanh. Hân nhắm mắt, không đủ sức đẩy anh ta ra. Cô chỉ nói yếu ớt:"Đừng... em có người yêu rồi..."Minh không trả lời. Anh ta gỡ móc áo ngực, chiếc áo tuột xuống, để lộ đôi vú căng tròn của Hân. Anh ta nhìn chằm chằm, thì thầm:"Đẹp quá... anh đã mơ về đôi vú này hàng đêm."Minh cúi xuống, mút mạnh lên đầu vú bên trái. Hân bật ra tiếng rên:"A... anh... đừng..."Nhưng giọng cô run rẩy, không còn là từ chối. Minh mút, liếm, bóp vú cô thật mạnh, theo cách mà Phong chưa bao giờ làm. Anh ta có kinh nghiệm, biết điểm nào làm cô lên đỉnh, biết khi nào nên mạnh, khi nào nên nhẹ. Hân nhanh chóng rơi vào trạng thái mê man, cô ôm đầu Minh, ép sát mặt anh ta vào ngực mình.Minh bế Hân lên giường, nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống. Anh ta cởi nốt quần áo của mình, để lộ thân hình rắn rỏi, cơ bụng sáu múi. Hân nhìn anh ta, so sánh với Phong - Phong cũng đẹp trai, nhưng thô kệch hơn, không trau chuốt bằng Minh. Minh nằm lên người cô, hôn cô thật sâu, lưỡi anh ta quấn lấy lưỡi cô, tay anh ta vuốt ve khắp cơ thể.Rồi Minh đưa vào. Hân cảm nhận ngay sự khác biệt. Minh không vội vàng, không hấp tấp. Anh ta đưa vào từ từ, rút ra chậm rãi, rồi lại đưa vào sâu hơn. Mỗi nhịp đều được tính toán, mỗi lần đều đưa Hân lên một mức khoái cảm mới. Hân rên rỉ:"Anh... anh khác quá... em chưa bao giờ..."Minh cười:"Anh biết. Anh sẽ cho em thế giới mới."Anh ta tăng tốc, vừa đưa vào vừa cúi xuống hôn vú Hân. Hân đạt cực khoái lần đầu chỉ sau vài phút, cô co người lên, rên to, nước mắt chảy dài. Minh không dừng, anh ta chờ cô qua cơn, rồi tiếp tục. Lần này anh ta đổi tư thế, để Hân nằm nghiêng, anh từ phía sau. Tay anh bóp vú cô, mạnh mẽ, điêu luyện.Hân chưa bao giờ trải qua cảm giác này. Với Phong, cô cũng sướng, nhưng là thứ sướng của tuổi trẻ, bồng bột, vội vã. Với Minh, mọi thứ đều có kiểm soát, kéo dài, dẫn dắt cô từ đỉnh này đến đỉnh khác. Cô lên đỉnh lần thứ hai, lần thứ ba, liên tiếp. Cơ thể cô rung lên từng cơn, cô gào thét không kiểm soát:"Minh... Minh ơi... em chết mất... em không chịu nổi..."Minh chỉ cười, anh ta tiếp tục, cho đến khi cả hai cùng lên đỉnh lần cuối, cùng nhau rên rỉ trong sung sướng.Hân nằm bên cạnh Minh, thở hổn hển. Cô nhìn trần nhà, lòng trống rỗng. Cô vừa phản bội Phong. Cô vừa làm điều mà cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm. Nhưng kỳ lạ thay, cô không thấy hối hận. Cô chỉ thấy... thỏa mãn. Một sự thỏa mãn mà Phong chưa bao giờ mang lại cho cô trọn vẹn như thế.Minh ôm cô, hôn lên trán:"Em thấy không? Anh có thể cho em những điều mà cậu ta không bao giờ có. Cảm xúc, tiền bạc, địa vị. Em xứng đáng được hưởng những thứ tốt nhất."Hân không nói gì. Cô chỉ nằm im, để Minh ôm. Trong đầu cô, hình ảnh Phong dần mờ đi.Từ hôm đó, Hân và Minh bắt đầu qua lại. Họ hẹn hò lén lút. Buổi trưa, khi văn phòng vắng, Minh gọi Hân vào phòng riêng, khóa cửa. Họ hôn hít, sờ mó nhau trong phòng họp kín. Minh thường đặt Hân ngồi lên bàn, vén váy cô lên, cúi xuống hôn vú cô ngay giữa ban ngày. Hân vừa sợ hãi vừa kích thích, cô cố kìm tiếng rên, nhưng Minh không cần cô kìm, anh ta bịt miệng cô lại, thì thầm:"Im đi, không ai nghe thấy đâu."Họ làm tình trong phòng Minh, trên ghế sofa, trên bàn làm việc, dựa vào tường. Hân chưa bao giờ thấy mình dâm đãng như thế, nhưng cô cũng chưa bao giờ thấy mình sống động như thế.Những buổi chiều, khi tan làm, Minh lại rủ Hân về nhà anh. Họ làm tình trong căn hộ cao cấp, trên chiếc giường lớn, dưới ánh đèn vàng, với rượu vang và nhạc du dương. Minh dạy Hân nhiều tư thế mới, nhiều cách kích thích mới. Anh ta dùng cả đồ chơi tình dục - một cây rung nhỏ - đặt lên đầu vú Hân, làm cô lên đỉnh chỉ trong chưa đầy một phút. Hân ngất ngây, cô nói với Minh:"Anh làm em điên lên mất. Em chưa bao giờ biết mình có thể sướng đến thế."Minh cười:"Anh đã nói rồi, anh sẽ cho em thế giới mới."Hân về phòng trọ ngày càng muộn. Cô viện cớ công ty bận, có dự án gấp. Phong tin cô, vì anh cũng bận rộn với luận văn và công việc. Nhưng dần dần, những cái ôm, những nụ hôn giữa hai người thưa dần. Hân không còn hứng thú khi Phong đưa tay lên ngực cô nữa. Cô thấy tay Phong thô ráp, vụng về, so với bàn tay điêu luyện của Minh. Cô thấy những cuộc làm tình với Phong nhạt nhẽo, chóng vánh, không còn đủ để đưa cô lên đỉnh như trước.Một tối, Phong nằm bên cạnh Hân, đưa tay luồn vào áo cô, vuốt ve bầu vú. Anh thì thầm:"Lâu rồi mình không làm, anh nhớ em quá."Hân lấy tay gạt tay anh ra:"Em mệt. Để hôm khác."Phong ngạc nhiên:"Em mệt suốt tuần nay rồi. Có chuyện gì à?"Hân cáu:"Em bận công việc, luận văn, thực tập. Anh có hiểu không?"Phong im lặng. Anh quay lưng lại, lòng đau như cắt. Anh cảm nhận được sự xa cách, nhưng không biết nguyên nhân thực sự. Anh chỉ nghĩ Hân áp lực học hành, và anh cố gắng thông cảm.Rồi một hôm, Hân về trễ hơn mọi khi. Đã 11 giờ đêm, cô mở cửa, thấy Phong đang ngồi bên bàn, mặt mày tối sầm. Anh hỏi:"Đi đâu mà giờ này mới về?"Hân nói:"Làm thêm dự án với trưởng nhóm."Phong đứng dậy, đi đến trước mặt cô:"Lại Minh?"Hân cau có:"Ừ, thì sao? Anh ấy hướng dẫn em làm luận văn, giúp em rất nhiều."Phong gằn giọng:"Giúp bằng cách đưa em đi nhà hàng, đi bar, về nhà riêng hả? Em tưởng anh không biết à?"Hân tái mặt:"Anh theo dõi em?"Phong nói:"Bạn anh thấy em lên xe hơi với nó ở công ty. Em nghĩ anh ngu đến mức không biết?"Hân im lặng. Một lúc sau, cô nói, giọng lạnh tanh:"Được, anh biết thì biết. Em và Minh... có qua lại với nhau. Em không thể phủ nhận."Phong đứng như trời trồng. Anh không ngờ cô thừa nhận thẳng thừng như vậy. Anh hỏi:"Từ khi nào?"Hân nói:"Cũng lâu rồi. Và em không hối hận. Anh Minh cho em những thứ anh không thể cho em. Anh ấy có công việc ổn định, có nhà, có xe, có tương lai. Còn anh? Anh có gì? Căn phòng trọ ọp ẹp? Công việc làm thêm bưng bê? Em không thể sống mãi thế này được."Phong mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào:"Thế tình yêu của tụi mình ba năm qua? Những ngày mình bên nhau, những đêm mình ở bên nhau, tất cả chỉ là vậy thôi à?"Hân cũng khóc:"Em yêu anh, thật đấy. Nhưng tình yêu không đủ để sống. Em cần một cuộc đời khác. Em xin lỗi."Phong lau nước mắt, nói:"Em có yêu nó không?"Hân im lặng một lúc, rồi nói:"Em... em cũng yêu Minh. Em không thể nói dối."Phong cười chua chát:"Thôi được. Em đi đi. Ở đây không có gì cho em nữa."Hân nhìn anh, muốn nói gì đó, nhưng rồi cô quay lưng, bắt đầu thu dọn đồ đạc. Cô không khóc nữa. Cô thấy nhẹ nhõm. Cô nghĩ: "Kết thúc rồi. Cuối cùng cũng xong." Cô bỏ vào vali vài bộ quần áo, đồ dùng cá nhân, rồi đứng dậy.Trước khi ra cửa, cô nói:"Phong à, em xin lỗi. Nhưng em không thể ở lại. Em chúc anh tìm được người tốt hơn."Phong không quay lại, anh nói:"Đi đi. Đừng bao giờ quay lại."Cánh cửa phòng trọ đóng sầm. Phong ngồi thụp xuống sàn, khóc nức nở. Anh ôm mặt, nghĩ về những ngày đầu, những buổi thư viện, những nụ hôn dưới gốc cây bàng, những đêm làm tình trong căn phòng nhỏ. Tất cả chỉ còn là ký ức. Anh mất cô rồi.Hân xuống cầu thang, Minh đang đợi dưới xe. Anh ta mở cửa, cười:"Xong rồi à? Lên đi, về nhà anh."Hân lên xe, tựa đầu vào ghế, nhìn qua cửa kính thấy phòng trọ của Phong trên tầng ba, đèn vẫn sáng. Cô biết Phong đang khóc. Cô cũng muốn khóc, nhưng nước mắt không chảy nữa. Xe nổ máy, lao đi trong đêm, mang cô đến một cuộc đời mới. Một cuộc đời mà cô tin rằng mình đã lựa chọn đúng.Tối đó, trên giường của Minh, Hân nằm trong vòng tay anh ta, trần truồng, hai bầu vú vẫn còn in dấu hôn của Minh từ lúc chiều. Minh hỏi:"Em có buồn không?"Hân lắc đầu:"Không. Em đã quyết định rồi. Em muốn ở bên anh."Minh cúi xuống hôn vú cô:"Anh sẽ không bao giờ làm em thất vọng."Họ lại làm tình. Lần này Hân chủ động, cô nhảy lên người Minh, nhún nhảy điên cuồng, như muốn trút bỏ tất cả những gì còn vương vấn về Phong. Cô đạt cực khoái, rồi lại đạt cực khoái, và khi mọi thứ kết thúc, cô nằm bên cạnh Minh, thở dốc, mắt nhìn lên trần nhà.Cô thì thầm với chính mình: "Mình đã đúng. Mình xứng đáng được hạnh phúc."Nhưng trong một góc khuất nào đó của trái tim, cô biết mình đã đánh mất một thứ rất đỗi bình dị, một thứ không bao giờ có thể tìm lại. Và cô sẽ phải sống chung với điều đó suốt đời.Hết phần 8
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!