Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Căn Phòng Trọ Năm Ấy

Tác giả: Thiên Bảo | Ngày: 23/04/2026 05:58 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, bạn thân, bạn gái, bạn học chung lớp, Truyện nhiều phần, làm tình với sếp

Truyện đã hoàn thành (10 phần)

Phần 7: Năm cuối

Nhấn play để nghe...


Năm thứ tư đại học đến nhanh như một cơn gió. Bỗng nhiên Phong và Hân không còn là những sinh viên năm nhất ngỡ ngàng nữa. Họ đã trưởng thành hơn, từng trải hơn, và tình yêu của họ sau ba năm sống chung, sau vô số lần làm tình cuồng nhiệt trong căn phòng trọ nhỏ, đã trở nên sâu đậm nhưng cũng bắt đầu có những vết nứt nhỏ li ti mà cả hai chưa nhận ra. Bởi lẽ, năm cuối là năm của luận văn, của thực tập, của những môi trường mới, và của những con người mới đầy cám dỗ.

Phong thực tập ở một công ty xây dựng tư nhân tại quận Bình Thạnh. Công ty anh thuộc lĩnh vực thiết kế kết cấu, văn phòng nằm trong một con hẻm nhỏ, toàn đàn ông với nhau, mùi mồ hôi và mùi thuốc lá. Anh được phân công làm việc dưới quyền một anh kỹ sư trưởng tên Hải, người đàn ông tầm ba mươi lăm, từng trải, hay nói: "Thực tập mà không cố gắng thì sau này ra trường xin việc khó lắm." Phong cắm đầu vào việc, vừa học vừa làm, ngày nào cũng thức đến 1, 2 giờ sáng để chạy bản vẽ. Có một cô thực tập sinh cùng khoa tên Ngọc - cô gái nhỏ nhắn, da trắng, hay đến hỏi Phong mượn bút, mượn tẩy, rồi mời anh uống cà phê. Phong lịch sự từ chối, nhưng lòng cũng thấy hơi vui vì được người khác chú ý. Có hôm Ngọc đứng sau lưng Phong khi anh đang ngồi máy tính, cô cúi xuống chỉ vào màn hình, vô tình để lộ một mảng ngực trắng qua cổ áo rộng. Phong nhìn thấy, liền quay mặt đi, nhưng tim đập nhanh hơn một chút. Anh nghĩ đến Hân, tự nhắc mình: "Mình có người yêu rồi."
Hân thì thực tập ở một công ty truyền thông - Digital Marketing - nằm trong một tòa nhà cao tầng sang trọng ở Quận 1. Lần đầu tiên trong đời cô bước vào khu văn phòng với sàn kính, điều hòa mát lạnh, những bộ vest lịch lãm, và mùi nước hoa đắt tiền. Cô được phân về bộ phận sáng tạo nội dung, làm việc dưới quyền trưởng nhóm tên Minh - một chàng trai ba mươi tuổi, đẹp trai, ăn mặc bảnh bao, đi xe hơi, và đeo đồng hồ Rolex. Minh là tuýp người phong độ, giọng nói trầm ấm, biết lắng nghe, và đặc biệt - anh ta có tài khiến người đối diện cảm thấy mình đặc biệt.
Ngày đầu tiên, Minh bắt tay Hân, nắm hơi lâu một chút, mỉm cười:
"Chào mừng em đến với đội nhóm. Anh nghe nói em học giỏi lắm, lại xinh nữa, chắc ai cũng muốn làm việc cùng."
Hân cười, hơi đỏ mặt:
"Dạ, em còn phải học nhiều ạ."
Minh nhìn cô, mắt anh ta dán lên khuôn mặt thanh tú, đôi mắt to tròn, làn da trắng, và rồi vô thức liếc xuống bộ ngực căng tròn của cô dưới chiếc áo sơ mi trắng. Anh ta nói:
"Ừ, rồi em sẽ học được. Có gì cứ hỏi anh nhé."
Và Minh giữ đúng lời hứa. Những ngày sau đó, anh ta luôn tìm cách ở gần Hân. Khi cô làm báo cáo, anh ta kéo ghế ngồi cạnh, chỉ từng lỗi nhỏ, hơi thở phả vào má cô. Khi cô lúng túng với phần mềm mới, anh ta đứng sau lưng cô, hai tay bao quanh cô để hướng dẫn thao tác trên màn hình, ngực anh ta gần như chạm vào lưng cô, hơi ấm truyền qua lớp áo mỏng. Hân cảm nhận được mùi nước hoa nam tính, pha lẫn mùi cà phê, và một thứ gì đó khiến tim cô đập loạn. Cô tự trách mình: "Mình có người yêu rồi, đừng nghĩ lung tung."
Nhưng Minh thì không nghĩ vậy. Anh ta bắt đầu nhắn tin riêng cho Hân ngoài giờ làm:
"Về chưa? Hôm nay em làm tốt lắm."
"Có đói không? Anh gửi đồ ăn sáng cho nhé?"
"Tối nay anh thấy một bộ phim hay, hay mai mình đi ăn trưa rồi bàn luận?"
Hân chỉ trả lời qua loa, nhưng không dám từ chối thẳng vì sợ mất lòng trưởng nhóm. Cô cũng không dám kể với Phong, vì biết anh sẽ ghen.
Một hôm, Phong vô tình nhìn thấy tin nhắn của Minh trên điện thoại Hân khi cô đang đi tắm. Dòng tin nhắn hiện lên:
"Chúc em ngủ ngon. Anh mơ về em đêm qua."
Phong cầm điện thoại lên, đọc thêm mấy tin nhắn trước đó:
"Em mặc áo hôm nay đẹp quá, làm anh mất tập trung."
"Khi nào rảnh, anh em mình đi uống cà phê nhé, có chuyện muốn tư vấn."
Phong tức giận, nhưng không nói gì. Khi Hân ra khỏi phòng tắm, anh đặt điện thoại xuống bàn, hỏi:
"Ai là Minh?"
Hân tái mặt:
"Anh... anh đọc tin nhắn của em?"
Phong nói:
"Nó hiện lên màn hình, em không khóa máy. Nó tán tỉnh em à?"
Hân ngồi xuống giường, thở dài:
"Trưởng nhóm của em thôi. Anh ấy chỉ quan tâm công việc."
Phong gằn giọng:
"Quan tâm công việc mà bảo mơ về em à? Quan tâm mà khen em mặc áo đẹp làm mất tập trung?"
Hân cũng bực mình:
"Anh có hiểu môi trường công ty không? Người ta nói xã giao thôi. Em có làm gì sai đâu? Em vẫn chung thủy với anh."
Phong im lặng, rồi nói:
"Chặn nó đi."
Hân nói:
"Chặn trưởng nhóm? Rồi mai em đi làm thế nào? Anh suy nghĩ đi."
Họ cãi nhau lần đầu tiên sau ba năm yêu nhau. Không to tiếng, chỉ những câu nói châm chọc, những ánh mắt giận hờn, và sự im lặng nặng nề. Tối đó, Hân nằm quay lưng vào Phong, Phong cũng quay lưng vào cô. Cả hai không ai chạm vào ai. Căn phòng trọ chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế.
Sau đó, họ làm lành bằng một cuộc làm tình giải hòa. Phong ôm Hân thật chặt, hôn lên vú cô thật lâu, cố gắng mang lại cho cô cảm giác an toàn. Hân cũng đáp trả, cô rên rỉ, cô lên đỉnh, nhưng trong đầu cô - dù cô không muốn thừa nhận - có một thoáng hình ảnh của Minh lướt qua. Khi Phong đang đè lên người cô, mồ hôi rơi xuống bầu vú cô, cô bỗng nghĩ: "Giá mà người này đối xử với mình dịu dàng hơn, giá mà người này có tương lai hơn..." Cô lắc đầu, gạt ý nghĩ ấy đi. Cô tự nhủ: "Mình yêu Phong. Mình yêu Phong. Chỉ có Phong."
Nhưng Minh không bỏ cuộc. Anh ta càng ngày càng táo bạo. Một buổi chiều, khi văn phòng vắng vì mọi người đi họp, Minh gọi Hân vào phòng riêng:
"Em lên đây, anh có tài liệu cần chỉnh sửa gấp."
Hân vào phòng, cánh cửa khép hờ. Minh đang ngồi trên ghế xoay, tay cầm ly cà phê. Anh ta chỉ vào chiếc ghế bên cạnh:
"Ngồi xuống đây."
Hân ngồi xuống, Minh bắt đầu chỉ từng dòng trong báo cáo. Nhưng rồi anh ta bỗng im lặng, quay ghế lại đối diện với cô. Ánh mắt anh ta nhìn thẳng vào mắt cô, rồi từ từ nhìn xuống môi, xuống cổ, xuống khe ngực lộ ra qua hai cúc áo sơ mi đang mở. Hân cảm thấy bối rối, cô đứng dậy:
"Em ra ngoài làm tiếp ạ."
Minh nắm lấy tay cô, kéo cô ngồi xuống:
"Ngồi đã, anh có chuyện muốn nói."
Anh ta nắm tay cô, vuốt ve mu bàn tay:
"Em biết không, từ ngày em vào công ty, anh chẳng tập trung làm được việc gì. Lúc nào anh cũng nhìn về phía em, ngắm em cười, ngắm em cúi xuống, ngắm em lắc đầu khi gặp bài khó... em đẹp lắm, Hân à. Anh chưa gặp ai đẹp như em."
Hân rụt tay về, mặt đỏ bừng:
"Anh Minh, anh đừng nói vậy. Em có bạn trai rồi."
Minh cười nhẹ:
"Anh biết. Em kể rồi. Nhưng anh không quan tâm. Em có quyền lựa chọn. Anh có thể cho em nhiều thứ hơn cậu ấy. Anh có nhà, có xe, có công việc ổn định, có thể lo cho em tất cả. Em chỉ cần mở lòng một chút thôi."
Hân lắc đầu:
"Em không thể. Em yêu anh ấy."
Minh không nói gì, chỉ nhìn cô, ánh mắt đầy ẩn ý. Anh ta bảo:
"Anh không ép em, nhưng đừng cấm anh thích em. Anh sẽ chờ."
Hân bước nhanh ra khỏi phòng, lòng đập thình thịch. Cô vào nhà vệ sinh, nhìn mình trong gương, hai gò má ửng hồng, đôi mắt long lanh. Cô vốc nước lạnh lên mặt, tự hỏi: "Tại sao mình lại run? Tại sao mình không tức giận? Tại sao mình lại thấy vui?" Cô biết câu trả lời, nhưng không dám thừa nhận.
Vài ngày sau, công ty tổ chức tiệc cuối năm tại một nhà hàng sang trọng. Hân mặc chiếc váy đen ôm sát, để lộ bờ vai trần, khe ngực sâu, và vòng eo thon. Minh nhìn cô từ xa, mắt sáng lên. Anh ta đến bên cạnh, nói:
"Hôm nay em đẹp quá. Làm anh không rời mắt được."
Hân cười, cảm ơn. Tiệc tùng vui vẻ, mọi người uống rượu. Hân uống hơi nhiều, mặt đỏ bừng, người hơi choáng. Minh đỡ cô ra khu vườn nhỏ sau nhà hàng cho mát.
Trong vườn, tối om, chỉ có ánh đèn lồng mờ ảo. Hân tựa vào lan can, thở dốc. Minh đứng trước mặt cô, đưa tay vuốt tóc cô:
"Em uống nhiều quá."
Hân lắc đầu:
"Em hơi choáng, nhưng không sao."
Minh bỗng tiến lại gần, thân người áp sát vào cô. Hân bất ngờ, đưa tay đẩy ra, nhưng yếu ớt. Minh cúi xuống, môi chạm vào cổ cô. Hân giật mình:
"Anh Minh... đừng..."
Nhưng Minh không dừng. Anh ta hôn lên cổ cô, vừa hôn vừa thì thầm:
"Anh không thể chờ được nữa. Anh muốn em."
Hân cố đẩy, nhưng cơ thể cô bỗng dưng mềm nhũn. Minh hôn lên tai cô, lên má, rồi tìm đến môi cô. Hân nghiêng mặt, nhưng môi anh ta vẫn chạm vào khóe môi cô. Cô cảm nhận được hơi thở nóng hổi của anh ta, mùi nước hoa đắt tiền, và sự mạnh mẽ khác hẳn Phong.
Minh đưa tay xuống eo cô, ôm chặt, kéo cô áp sát vào người. Hân cảm nhận được sự cương cứng của anh ta qua lớp quần tây. Cô hoảng hốt, nhưng không đủ sức đẩy. Minh một tay ôm eo, một tay đưa lên ngực cô, bóp mạnh qua lớp váy mỏng. Hân rên lên:
"Đừng... em có bạn trai..."
Minh nói:
"Thì sao? Em xứng đáng có người đàn ông thực sự."
Anh ta luồn tay vào trong cổ áo, chạm trực tiếp lên bầu vú căng tròn của Hân. Da cô mịn màng, ấm nóng. Minh bóp mạnh, ngón tay miết lên đầu vú. Hân bật ra tiếng rên:
"A... anh đừng..."
Nhưng giọng cô yếu ớt, không phải là từ chối dứt khoát. Minh hiểu điều đó. Anh ta tiếp tục bóp vú cô, tay kia vuốt dọc sống lưng xuống mông, bóp mạnh. Hân cảm thấy toàn thân mình nóng ran. Một cảm giác tội lỗi và khoái lạc trộn lẫn. Cô đã không còn đẩy anh ta nữa.
Minh cúi xuống, hôn lên xương quai xanh của cô, rồi hôn xuống khe ngực. Anh ta dùng miệng kéo cúp áo xuống, để lộ một phần bầu vú trắng ngần. Dưới ánh đèn lồng, làn da cô sáng lên như sứ. Minh nói:
"Vú em đẹp quá, anh mê từ lâu rồi."
Anh ta cúi xuống, mút mạnh lên đầu vú. Hân rên to, hai tay vô thức ôm đầu anh ta. Cô nhắm mắt, đầu óc quay cuồng. Trong phút chốc, cô quên hết Phong, quên hết căn phòng trọ, quên hết những lời thề non hẹn biển. Chỉ còn cái cảm giác ướt át, nóng bỏng từ miệng Minh, và đôi bàn tay mạnh mẽ của anh ta trên cơ thể cô.
Minh hôn, mút, liếm lên cả hai bầu vú, lần lượt từ bên này sang bên kia. Đầu vú Hân cương cứng, đỏ hồng, ướt đẫm nước bọt. Cô rên rỉ:
"Anh... anh Minh... em... em không thể..."
Minh ngước lên:
"Em muốn dừng không?"
Hân im lặng, không trả lời. Đôi mắt cô mờ đục, môi hé mở. Minh hiểu, anh ta lại cúi xuống, lần này hôn lên bụng cô, rồi luồn tay dưới váy, vuốt ve đùi trong. Hân co người lại, nhưng không ngăn.
Đúng lúc đó, có tiếng bước chân từ phía nhà hàng vọng ra:
"Minh đâu rồi? Vào uống tiếp đi mày!"
Minh ngừng lại, đứng thẳng dậy, chỉnh lại áo cho Hân. Anh ta nói nhỏ:
"Tối nay chưa được, nhưng sẽ có lần khác. Anh không bỏ cuộc đâu, Hân à."
Hân đứng dựa vào lan can, thở hổn hển, vội vàng kéo áo, chỉnh lại váy. Cô lấy tay quệt môi, lau vệt son bị lem. Minh quay vào trước, cô ở lại một lúc, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
Về đến phòng trọ, đã 11 giờ đêm. Phong vẫn đang thức, ngồi trước bàn máy tính chạy bản vẽ. Anh nhìn Hân, thấy mặt cô hơi đỏ, mắt hơi sưng:
"Em uống nhiều à?"
Hân gật đầu, cởi áo khoác, đi tắm. Trong phòng tắm, cô cởi hết quần áo, đứng dưới vòi hoa sen, để nước lạnh xối lên người. Cô nhìn đôi vú mình còn in hằn vết hôn đỏ - vết hôn của Minh. Cô hoảng hốt, lấy tay chà xát, nhưng không thể xóa. Cô tự hỏi: "Mình đã làm gì? Mình đã phản bội Phong?" Rồi cô tự biện minh: "Mình đã đẩy anh ta ra, mình đã bảo đừng mà. Là anh ta ép mình." Nhưng trong thâm tâm, cô biết mình đã không đủ mạnh mẽ, đã để mặc cho Minh làm những điều đó, thậm chí còn thấy... thích.
Cô tắm xong, ra ngoài. Phong đã tắt máy, lên giường nằm. Anh nhìn cô, hỏi:
"Có chuyện gì à? Em lạ quá."
Hân nằm xuống cạnh anh, dụi đầu vào ngực anh:
"Không có gì, em mệt."
Phong ôm cô, hôn lên tóc cô. Anh đưa tay luồn vào áo ngủ, định sờ vú cô như mọi khi. Hân hơi khựng lại, vì đầu vú cô còn đau và còn vết hôn. Cô nói:
"Thôi anh, em mệt lắm, để mai."
Phong ngạc nhiên, nhưng không ép. Anh chỉ ôm cô, và họ chìm vào giấc ngủ. Nhưng trong đêm, Hân mơ thấy Minh - không phải Phong. Cô mơ thấy Minh đang hôn vú cô, bóp mông cô, và cô đang rên rỉ trong vòng tay anh ta. Cô tỉnh dậy giữa đêm, mặt đẫm mồ hôi, thấy mình thật tồi tệ. Cô nhìn Phong đang ngủ say bên cạnh, gương mặt anh mệt mỏi vì những bản vẽ, hai bàn tay chai sạn vì lao động. Cô bỗng thấy thương anh vô cùng, nhưng cũng thấy nhạt nhẽo lạ lùng. Cô tự hỏi: "Tình yêu của mình có đủ lớn để vượt qua những cám dỗ này không?" Và cô không có câu trả lời.
Hết phần 7

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ☆ ☆ ☆ ☆ ☆ (chưa có)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách