Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Nét Vẽ Trên Da

Tác giả: Song Chi | Ngày: 18/08/2026 03:55 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, kiểm soát, khao khát, hối tiếc, biệt thự, ham muốn, khách sạn, bú lồn, bú cặc, cưỡi ngựa, hành hạ nhẹ, kẹp núm vú, mạnh bạo, tình dục mãnh liệt, chi phối, cảm giác mới, thức tỉnh tình dục, người tình, thức tỉnh, lựa chọn, hậu quả, bắt đầu lại, vượt qua quá khứ, tìm thấy bản thân, cô đơn, ghen tuông, tội lỗi, hạnh phúc, đau đớn, thất vọng, hy vọng, bình yên, chấp nhận, sợ hãi, mãn nguyện, trống rỗng, day dứt, đam mê, chiếm hữu, kiến trúc sư, người mẫu, nét vẽ trên da, kiến trúc và tình dục, nghệ thuật và cơ thể, mối quan hệ kiểm soát, sự phục tùng, sự chịu đựng, ranh giới, đo đạc cơ thể, bản vẽ cơ thể, ánh sáng và bóng tối, căn hộ mẫu, studio, công trường, bị chiếm hữu, khoái cảm, sự giải thoát, nghiện cảm giác, mất kiểm soát, tin tưởng, bứt lông, dây da, thước thép, đánh dấu cơ thể, vẽ trên da, phục tùng, nhiếp ảnh gia, makeup artist, người kiểm soát, kẻ bị kiểm soát, tòa nhà, sân thượng, phòng tắm kính, thang máy, sảnh, sự tin tưởng, sự thay đổi, trưởng thành, nhận ra giới hạn, sự cứu chuộc, học cách chịu đựng

Truyện đã hoàn thành (19 phần)

← Phần trước Phần sau →

Phần 1: Lần Đầu Gặp

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Căn hộ mẫu nằm ở tầng 14, hướng Đông Nam, nhìn thẳng ra khoảng trống giữa hai khối nhà đang hoàn thiện. My bước vào lúc gần 5 giờ chiều, kéo theo vali nhỏ và một túi đựng giày cao gót. Cửa đóng lại sau lưng phát ra tiếng hút chân không nhẹ, cắt đứt hoàn toàn tiếng ồn công trường bên dưới.

Căn hộ rộng hơn cô tưởng. Trần cao, tường bê tông trần để lộ vân gỗ cốp pha, sàn đá xám lạnh. Ánh nắng cuối ngày cắt xuyên qua ô kính lớn thành những mảng hình chữ nhật sắc cạnh, phủ lên mọi thứ một lớp vàng cứng. My đặt túi xuống, đứng im một lúc, cảm nhận cái lạnh của đá thấm ngược lên lòng bàn chân qua lớp vớ mỏng.
Cô đến đây vì hợp đồng. 2 tháng sống trong căn hộ mẫu, trải nghiệm không gian, chụp hình, quay video, để chiến dịch quảng cáo có vẻ "thật". Không ai nói với cô rằng người thiết kế ra nơi này sẽ xuất hiện nhiều đến vậy.
Cô vừa kéo khóa váy sau lưng thì nghe tiếng gõ cửa. 2 nhịp ngắn, dứt khoát. Không phải tiếng gõ của người lạ. Nó có một sự quen thuộc kỳ lạ, như thể người gõ đã từng gõ vào cánh cửa này nhiều lần trước khi cô đến.
My vội kéo khóa lên, chỉnh lại váy, mở cửa.
Người đàn ông đứng ngoài cao hơn cô gần một cái đầu, mặc áo sơ mi trắng tay xắn đến khuỷu, quần vải màu than. Cổ áo mở hai khuy, để lộ một phần xương đòn và làn da ngăm rám nắng. Tóc cắt ngắn, gọn, vẫn còn ướt một chút ở đuôi tóc, như thể anh vừa tắm xong. Mùi xà bông và mùi da sạch thoang thoảng từ cơ thể anh. Ánh mắt anh không nhìn vào mặt My ngay, mà đi từ tóc mái xuống môi, xuống cổ, xuống xương đòn, rồi mới nâng lên. Cái nhìn lâu và tư từ, như thể anh đang ghi nhớ từng đường nét bằng mắt.
"Tôi là Long," anh nói. Giọng trầm, không giải thích thừa. "Kiến trúc sư dự án. Tôi cần kiểm tra vài điểm ánh sáng trước khi ekip chụp ngày mai."
My bước sang một bên. "Cứ tự nhiên."
Long đi thẳng vào. Anh không nhìn quanh như người lần đầu đến. Anh đã thuộc từng góc - từng đường cong của tường bê tông, từng vết nứt nhỏ trên sàn, từng góc chiếu sáng tự nhiên. Anh chỉ dừng lại ở vị trí giữa phòng khách, ngẩng mặt lên trần, rồi nhìn xuống sàn nơi vệt nắng đang rút dần thành một mảng vàng dài hẹp.
"Em đứng vào chỗ đó một chút được không?" Anh chỉ vào khoảng sáng còn lại trên sàn.
My ngạc nhiên, nhưng vẫn bước tới. Khi cô đi ngang anh, cách anh chỉ gang tấc, cô cảm nhận rõ hơi ấm từ cơ thể anh phả ra. Một mùi hương khác, sâu hơn, pha lẫn giữa mồ hôi nhẹ và vải sơ mi mới giặt.
"Quay nghiêng. Vai trái thấp hơn một chút."
Cô làm theo. Váy lanh mỏng dính vào da vì nóng. Vạt áo trượt nhẹ trên ngực, kéo theo sự nhạy cảm của đầu vú khi chạm vào chất liệu mát lạnh. My biết anh đang nhìn. Long đứng cách hai bước, mắt hẹp lại như đang đo, nhưng cái nhìn của anh không chỉ là đo. Nó có gì đó sâu hơn, như thể anh đang kiểm tra một cấu trúc sống, đang đánh giá khả năng chịu tải của nó.
"Được," anh nói sau vài giây. "Ánh sáng cắt đúng xương quai xanh. Giữ góc này ngày mai."
My muốn hỏi vì sao anh cần quan tâm đến xương quai xanh của người mẫu, nhưng anh đã quay đi. Anh chỉnh lại một bóng đèn ray trên trần, bật thử, tắt, rồi ghi chú vào điện thoại. Cơ bắp dưới lớp áo sơ mi căng lên mỗi khi anh giơ tay, đường vai vạm vỡ nhưng không thô.
Khi anh đi ngang My để ra cửa, tay áo sơ mi chạm nhẹ vào cánh tay trần của cô. Chỉ một cái chạm thoáng. Lụa mát và da ấm, va chạm trong một phần giây. Nhưng lực từ vai anh truyền sang đủ để My cảm nhận được sự nặng nề của cơ thể người đàn ông này - cơ thể của một người lao động chân tay và cả trí óc.
"Chìa khóa dự phòng tôi để trên bàn bếp," Long nói, không quay lại. "Nếu đêm nào đèn hành lang bị hư, em gọi bảo vệ. Đừng xuống một mình."
Cửa đóng.
My đứng im giữa vệt nắng sắp tắt. Chỗ cánh tay vừa bị chạm vẫn còn cảm giác ấm và hơi ráp từ vải sơ mi. Cô đưa tay lên tự chạm vào đó, rồi nhanh chóng buông xuống. Nhưng cô không thể phủ nhận rằng cô đã nhìn vào mắt anh, và trong mắt anh, cô thấy một sự tập trung không chỉ dành cho ánh sáng.
Tối hôm đó, cô tắm trong phòng tắm kính lớn. Vòi sen mưa trên đầu, nước nóng chảy dọc sống lưng, xuống khe mông, chảy qua bầu ngực. Cô nhớ ánh mắt Long khi anh kêu cô quay nghiêng. Không phải ánh mắt của người làm việc. Cũng không phải ánh mắt thèm muốn thông thường. Nó giống như anh đang tính toán một thứ gì đó chính xác đến mức lạnh - nhưng cũng có một thứ gì khác, một sự tò mò cháy bỏng ẩn sau sự điềm tĩnh.
Cô tắt nước, đứng dưới vòi, nước nhỏ giọt xuống. Tay cô vô tình đưa lên, chạm vào xương đòn - nơi Long đã nói ánh sáng cắt đẹp. Cô tưởng tượng bàn tay anh thay cho ánh sáng. Không phải lần đầu cô tưởng tượng về một người đàn ông xa lạ. Nhưng lần này, cơ thể cô phản ứng rõ hơn bình thường. Cô cảm nhận được một sự ấm áp chạy từ xương đòn xuống bụng, rồi lan tỏa giữa hai đùi.
My khoác áo choàng, đi ra phòng khách. Đèn trần cô không bật. Chỉ để ánh sáng đường phố từ dưới thấp chiếu lên, tạo thành những vệt dài trên tường bê tông. Cô ngồi xuống sàn, nơi vệt nắng đã tắt, và nhìn về phía cửa sổ. Ngoài kia, thành phố đang lên đèn. Bên trong, cô vẫn còn cảm giác nóng ở chỗ da vừa bị chạm.
Điện thoại rung. Tin nhắn từ điều phối: "Sáng mai 7 giờ có mặt. Makeup artist đến trước 30 phút. Long sẽ có mặt để duyệt ánh sáng."
Cô đọc lại tên anh 2 lần. Long. Cô nhắm mắt, và hình ảnh anh hiện lên rõ hơn - cổ áo mở, bàn tay ghi chú, ánh mắt sắc và tối. My cảm nhận một sự co thắt nhẹ giữa hai đùi. Cô không định chạm vào mình, nhưng ngón tay đã tự động đưa xuống, lướt qua lớp vải mỏng của áo choàng, tìm thấy chỗ đang nóng và ướt.
Cô không nghĩ về anh khi cô chạm. Nhưng cơ thể cô nghĩ. Và lần đầu tiên kể từ khi nhận việc, My tự hỏi mình đã đồng ý ở lại đây vì công việc, hay vì một thứ khác mà cô chưa dám đặt tên.
Cô lên giường sớm. Nằm nghiêng, đúng góc vai mà anh đã chỉnh. Ánh sáng đường cắt ngang ngực, dừng ở chỗ xương đòn. My nhắm mắt, nhưng vẫn thấy ánh mắt ấy - hẹp, tập trung, không chớp - đang đo mình trong bóng tối. Lồng ngực cô căng lên. Cô kéo chăn lên, nhưng không đủ để ngăn cơ thể nhớ lại cái chạm thoáng qua của vải sơ mi trên da.
Ngoài hành lang, tiếng bước chân ai đó đi qua, rồi xa dần. Cô không mở cửa. Chỉ nắm chặt mép chăn, và lần đầu tiên kể từ khi nhận việc, cô tự hỏi mình đã đồng ý ở lại đây quá lâu hay chưa - hay là chưa đủ lâu để biết được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Hết phần 1

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

← Phần trước Phần sau →

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách