Mail đến lúc 4 giờ chiều, giữa lúc My đang ngồi trên sàn căn hộ mẫu xem lại ảnh thô của buổi sáng.
Tiêu đề chỉ có hai chữ:
"Mặt cắt". Người gửi là địa chỉ công việc của Long. Không lời chào, không giải thích.
My mở file đính kèm. Đó là bản vẽ kỹ thuật của căn hộ mẫu - mặt cắt đứng, tỷ lệ 1:50, đầy đủ kích thước tường, chiều cao trần, vị trí cửa sổ. Nhưng trên lớp bản vẽ kiến trúc trong suốt, có thêm những đường chì mỏng khác. Đường cong vai. Đường xương đòn. Đường lõm của sống lưng. Và thấp hơn, đường hông được vẽ rất nhẹ, gần như chỉ là gợi ý.
Tỷ lệ chính xác đến mức My phải zoom to rồi thu nhỏ lại nhiều lần. Khoảng cách từ vai đến eo, từ eo đến khớp hông... khớp với số đo tối hôm thước dây. Thậm chí độ nghiêng của xương cụt khi cô đứng cũng được thể hiện đúng. My đưa tay lên chạm vào xương đòn - nơi vẽ chính xác đến từng milimet. Cô cảm thấy như thể cô vừa bị lột trần trong một bản vẽ, và nó khiến cô vừa xấu hổ vừa nóng.
Nửa giờ sau, My xuống tầng hầm gửi xe. Không khí dưới đó mát và có mùi bê tông ẩm. Long đang đứng trước một cột chịu lực, tay cầm búa nhỏ gõ thử, rồi ghi chú vào sổ. Anh mặc áo thun đen, quần jean công trường, bụi xám bám nhẹ trên mu bàn tay.
Anh ngẩng lên khi nghe tiếng bước chân. Không ngạc nhiên.
My dừng cách anh hai mét.
"Anh gửi nhầm file."Long gõ nốt một nhịp lên cột, rồi mới trả lời.
"Không nhầm.""Đó không phải mặt cắt căn hộ.""Là mặt cắt căn hộ." Anh nhìn thẳng vào cô.
"Có thêm tải trọng thật."My cảm thấy máu dồn lên mặt.
"Tải trọng gì?"Long không né. Ánh mắt anh giữ nguyên, không chớp, giọng vẫn trầm và đều như đang nói về kết cấu thép:
"Của em."Không khí giữa hai người đặc lại. Tiếng quạt thông gió trên trần trở nên rõ đến mức khó chịu. My muốn cười để phá vỡ, nhưng cơ mặt không nghe lời. Cô chỉ đứng đó, cảm nhận rõ nhịp đập ở cổ họng. Long lau tay vào ống quần, rồi thọc vào túi áo. Anh lấy ra một chìa khóa kim loại màu bạc, cán có khắc số nhỏ. Đặt lên lòng bàn tay mở của mình, đưa về phía My.
"Studio của tôi. Tầng thượng khối nhà B. Nếu em muốn xem bản gốc."My nhìn chìa khóa. Không nhận ngay.
"Anh muốn em đến?""Tôi không muốn gì cả." Long khép sổ lại.
"Chỉ để chìa khóa. Em dùng hay không là việc của em."Anh đặt chìa khóa lên thành bê tông cạnh cột, rồi quay người đi về phía lối ra khác. Không chờ câu trả lời. Không nhìn lại.
My đứng im cho đến khi bóng anh khuất sau hàng cột. Chỉ khi đó cô mới bước tới, nhặt chiếc chìa khóa. Kim loại còn ấm từ túi áo anh. Cô nắm chặt trong lòng bàn tay, cảm nhận răng cưa nhỏ đâm nhẹ vào da. Đêm đó, My không bật đèn. Cô nằm trên giường, nhìn lên trần bê tông trần, chìa khóa đặt trên ngực. Mỗi lần thở, nó lại trượt nhẹ theo nhịp lồng ngực. Từ
"tải trọng" lặp lại trong đầu không ngừng. Không phải tải trọng tường hay sàn. Mà là cách anh nói hai chữ
"của em" - phẳng, chắc, như đã tính toán từ trước.
Cô nhớ lại ngón tay anh trên thước dây, trên cổ tay trong bóng tối, và bây giờ là chìa khóa đang nằm ngay trên da mình. Cô cầm chiếc chìa khóa lên, đưa đến môi, hôn nhẹ lên kim loại. Không biết tại sao. Nhưng cô làm vậy. Và khi cô đặt nó xuống, cô đã quyết định rằng cô sẽ đến studio vào ngày mai.
Hết phần 5
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!