Tin nhắn My gửi đi lúc 1:14 sáng. Chỉ có 4 chữ: "Điều kiện là gì?"
Long trả lời sau 11 phút.
"Em phải chịu được."Không giải thích. Không dấu chấm hỏi. My đọc đi đọc lại đến khi màn hình tự tắt. Cô đặt điện thoại úp xuống ngực, cảm nhận hơi nóng của máy thấm qua áo. Buổi chụp hôm sau diễn ra ở tầng trệt - không gian sảnh lớn với tường bê tông thô và những cột chịu lực trần. Long xuất hiện đúng giờ, lần này với tư cách cố vấn ánh sáng cho ekip. Anh mặc áo sơ mi xanh đậm, tay áo xắn cao, cầm theo một tấm bìa cứng ghi chú.
"Chỉ dùng một nguồn sáng cắt từ phía trên bên trái," anh nói với nhiếp ảnh gia.
"Góc 45 độ. Không softbox."My được yêu cầu đứng sát cột bê tông, một tay giơ cao nắm lấy thanh thép ngang, chân trái hơi khuỵu, lưng ưỡn vừa đủ để xương sống lộ rõ dưới lớp váy mỏng. Tư thế không ổn định. Sau vài phút, cơ vai bắt đầu mỏi. Sau 10 phút, bắp tay run. Mồ hôi ướt tóc mái, chảy xuống thái dương, xuống xương đòn, ngấm vào viền váy.
"Giữ," Long nói từ phía sau máy ảnh. Giọng không lớn, nhưng đủ để cả ekip im.
My giữ. Cô cắn nhẹ vào bên trong má, nơi thịt mềm nhất, để cơn đau nhỏ đó lấn át cơn đau ở vai. Cô không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào ra mặt.. Ánh sáng cứng chiếu thẳng vào mặt, làm mắt phải nheo lại. Mỗi lần thở, cột bê tông lạnh sau lưng lại như nhấn thêm một nhịp.
Khi nhiếp ảnh gia cuối cùng cũng nói
"xong", vai My sụp xuống. Cô thả tay, xoa nhẹ chỗ cơ đang giật. Ekip thu đồ khá nhanh. 20 phút sau, căn sảnh chỉ còn lại hai người và vài thùng đèn chưa kịp chuyển.
Long bước tới. Anh đứng cách My nửa bước, nhìn xuống chỗ vai đang đỏ vì lực.
"Chịu tốt," anh nói. Giọng thấp, gần như chỉ dành cho cô.
My ngẩng lên. Chưa kịp nói gì thì anh đã đẩy cô lùi. Lưng đập nhẹ vào cột bê tông. Một tay Long nắm lấy cả hai cổ tay cô, giơ lên cao trên đầu, ép vào bề mặt thô. Tay còn lại đỡ sau gáy, buộc cô ngẩng mặt. Nụ hôn đến rất mạnh. Không có đường cong mềm. Môi anh ép chặt, lưỡi xâm nhập sâu, có vị bạc hà và một chút nóng của người vừa kiềm chế lâu. My rên trong họng vì lực siết ở cổ tay - không đau đến mức chấn thương, nhưng đủ để nhắc nhở rằng cô đang bị giữ.
Cô hôn lại. Hông vô thức đẩy về phía trước. Áo sơ mi của Long chạm vào ngực cô qua lớp vải mỏng. Cảm giác săn chắc và nóng. Long buông ra đúng lúc My bắt đầu run vì muốn thêm. Anh thả cổ tay cô xuống, nhưng không lùi xa. Hai người thở gấp trong khoảng cách rất hẹp. Mồ hôi trên thái dương My vẫn còn ướt. Long dùng ngón cái lau một đường, rồi nói, giọng khàn hơn trước:
"Em chịu được lực. Nhưng chưa chịu được anh."My nhìn thẳng vào mắt anh.
"Khi nào thì được?"Long im lặng một nhịp. Ánh mắt anh tối và tập trung, như đang đo lại khoảng cách.
"Khi em cầu xin."Anh bước ra, nhặt tấm bìa cứng, đi về phía cửa. Không nhìn lại. Tiếng bước chân trên sàn bê tông vọng lại rõ ràng, rồi mất hút.
My đứng dựa vào cột thêm lâu. Cổ tay còn nguyên dấu đỏ nhạt hình ngón tay. Cô đưa tay lên tự chạm vào đó, rồi từ từ trượt xuống, nắm lấy chính chỗ vai vừa bị ánh sáng và lực giữ làm đau. Về đến căn hộ mẫu, cô không bật đèn. Chỉ khóa cửa, dựa lưng vào đó, và lần đầu tiên để tay trượt vào trong váy vì một người đàn ông cụ thể. Vì giọng nói
"khi em cầu xin". Vì lực siết trên cổ tay. Vì cái cách anh dừng lại đúng lúc cô gần như mở miệng cầu xin. My cắn môi, mắt nhắm, và để cơ thể tự tìm đến điểm nóng trong bóng tối căn hộ. Ngoài trời, thành phố vẫn sáng bình thường. Bên trong, cô đang học cách chịu đựng một thứ khác - không phải ánh sáng cứng, mà là sự chờ đợi bị anh cho phép.
Hết phần 7
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!