Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Nét Vẽ Trên Da

Tác giả: Song Chi | Ngày: 18/08/2026 03:55 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, kiểm soát, khao khát, hối tiếc, biệt thự, ham muốn, khách sạn, bú lồn, bú cặc, cưỡi ngựa, hành hạ nhẹ, kẹp núm vú, mạnh bạo, tình dục mãnh liệt, chi phối, cảm giác mới, thức tỉnh tình dục, người tình, thức tỉnh, lựa chọn, hậu quả, bắt đầu lại, vượt qua quá khứ, tìm thấy bản thân, cô đơn, ghen tuông, tội lỗi, hạnh phúc, đau đớn, thất vọng, hy vọng, bình yên, chấp nhận, sợ hãi, mãn nguyện, trống rỗng, day dứt, đam mê, chiếm hữu, kiến trúc sư, người mẫu, nét vẽ trên da, kiến trúc và tình dục, nghệ thuật và cơ thể, mối quan hệ kiểm soát, sự phục tùng, sự chịu đựng, ranh giới, đo đạc cơ thể, bản vẽ cơ thể, ánh sáng và bóng tối, căn hộ mẫu, studio, công trường, bị chiếm hữu, khoái cảm, sự giải thoát, nghiện cảm giác, mất kiểm soát, tin tưởng, bứt lông, dây da, thước thép, đánh dấu cơ thể, vẽ trên da, phục tùng, nhiếp ảnh gia, makeup artist, người kiểm soát, kẻ bị kiểm soát, tòa nhà, sân thượng, phòng tắm kính, thang máy, sảnh, sự tin tưởng, sự thay đổi, trưởng thành, nhận ra giới hạn, sự cứu chuộc, học cách chịu đựng

Truyện đã hoàn thành (19 phần)

Phần 17: Khi Em Sụp Đổ

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Dấu hiệu đến từ từ, rồi dồn lại thành một khối.

My ngủ ít. Cơ thể lúc nào cũng có vệt thâm hoặc đỏ ở những chỗ khó giải thích. Cổ, xương đòn, mặt trong cánh tay, dưới ngực, hông, đùi trong - hơn 10 chỗ dấu vết trên da cô, mỗi chỗ đều có một câu chuyện riêng. Khi đứng trước máy ảnh, cô mất nhiều thời gian hơn để vào cảm xúc. Ánh sáng cứng chiếu vào da, làm nổi bật từng vết thâm, từng vệt đỏ.
Một buổi chụp ngoài trời phải dừng giữa chừng vì cô chóng mặt. Ekip bắt đầu hỏi han thật sự. Makeup artist nhẹ nhàng gợi ý nên nghỉ vài ngày. My chỉ cười và nói không sao. Nhưng khi cô nhìn xuống bàn tay mình, cô thấy nó run.
Long nhận ra trước cả cô.
Một tối, thay vì kéo cô vào ngay, anh chỉ ngồi trên ghế sofa căn hộ mẫu, nói My nằm ngang đùi mình. Anh xem từng dấu, ấn nhẹ những chỗ đang sưng. Ngón tay anh chạm vào từng vết thâm, từng vệt đỏ, rồi dừng lại ở chỗ hông vẫn còn bầm.
"Tuần này anh nhẹ," anh nói, giọng trầm và dứt khoát.
My không thích. Cô thấy thiếu. Cơ thể đã quen với việc bị đẩy đến sát ranh giới, nên khi anh giữ khoảng cách, sự trống rỗng trở nên khó chịu. Cái lồn cô không còn ướt như mọi khi. Cô không biết tại sao, nhưng cô cảm thấy một sự tách biệt kỳ lạ.
2 ngày đầu cô còn chịu. Đến ngày thứ 5, cô bắt đầu khiêu khích. Mặc váy không nội y khi anh đến. Cố ý ngồi chồm hổm nhặt đồ để lộ cái lồn. Nói những câu thẳng về việc muốn bị đánh, bị chơi mạnh. Cô muốn anh đẩy cô đến giới hạn. Cô cần cảm giác đó để biết mình vẫn còn sống.
Long cảnh báo một lần. Giọng thấp, mắt nhìn thẳng:
"Đừng đẩy anh khi anh đang giữ mình."
My không nghe. Đêm đó cô còn chủ động hơn - quỳ xuống, dùng miệng bú cặc anh, cố ý làm anh mất nhịp. Cô bú sâu, cố gắng nuốt hết. Lưỡi cô liếm dọc thân cặc, ngậm đầu khấc, mút mạnh. Cô muốn anh mất kiểm soát. Cô muốn cảm thấy anh bùng nổ.
Long để cô làm. Anh ngồi im, nhìn cô, như đang chờ. Khi My nhìn lên, cô thấy mắt anh không có vẻ gì là mất kiểm soát. Chỉ có sự quan sát.
Rồi anh kéo cô dậy, đưa vào phòng ngủ, và trừng phạt đúng nghĩa.
Không phải đánh nhiều hơn. Mà là kéo dài. Anh dùng tay, dùng miệng, dùng cặc, đưa My đến gần lên đỉnh rồi dừng lại. Lặp đi lặp lại. Hàng giờ. Mỗi lần cô gần đến, anh rút ra hoặc đổi sang kích thích nhẹ đến mức chỉ còn là sự hành hạ.
"Anh... em sắp... đừng làm vậy..." My rên, cơ thể run, cái lồn cô co thắt liên tục.
"Chưa," anh nói, giọng bình thản.
Anh rút tay ra. My gần như khóc vì thất vọng. Cái lồn cô ướt đẫm, co thắt vô ích, nước nhờn chảy xuống đùi.
"Anh đừng hành hạ... để em sướng đi..." cô cầu xin.
"Em đã đẩy anh," Long nói, giọng thấp. "Bây giờ em phải chịu."
Anh tiếp tục. Đưa cô đến gần rồi lại dừng. Đưa đến gần rồi lại dừng. My khóc, giận, rồi cuối cùng thì thầm:
"Xin lỗi... em xin lỗi..."
Lần đầu tiên lời xin lỗi phát ra thật lòng, không phải trong lúc đang chịu đau thể xác, mà trong lúc bị tước đi khoái cảm. Cô nhận ra mình đã sai. Cô đã đẩy anh khi anh đang cố giữ cho cô không gục ngã.
Long tha. Nhưng không nhẹ. Anh cho phép cô lên đỉnh một lần, rất mạnh, đến mức My suýt ngất. Lồn cô co thắt mạnh quanh cặc anh, nước bắn ra, và cô hét lên: "Á... ra... ra rồi... sướng... sướng quá... sướng chết lồn em..." Thân thể cô giật liên hồi, cô không còn kiểm soát được gì.
Rồi anh ôm cô rất lâu trong bóng tối. Hai người nằm im, mồ hôi và nước mắt dính vào nhau. Chỉ có tiếng thở.
Sau đó hai người nói chuyện thật.
My thừa nhận, giọng khàn vì khóc: "Em thích bị đẩy đến mức gần vỡ. Thích cảm giác suýt không chịu nổi. Khi anh nhẹ quá, em sợ mình sẽ mất thứ đó."
Long im lặng một lúc. Tay vẫn lướt nhẹ trên lưng cô. Rồi anh nói, giọng trầm và rõ:
"Anh thích nhìn em chịu đựng vì anh. Thích khi em cố, khi em khóc, khi em vẫn không nói dừng. Nhưng anh không muốn em sụp thật sự. Nếu em sụp, trò chơi kết thúc."
My nhìn anh, nước mắt vẫn còn trên má. "Em không muốn trò chơi kết thúc."
"Vậy em phải biết giới hạn của mình," Long nói. "Anh sẽ giúp em tìm ra nó. Nhưng em phải nói khi em sắp đến."
Cả hai thống nhất lại ranh giới. Rõ ràng hơn. My được quyền xin nặng hơn, nhưng phải nói được trạng thái thật của cơ thể mỗi ngày. Long được quyền từ chối hoặc giảm nếu nhận thấy cô đang vượt quá. Và cả hai thống nhất một tín hiệu dừng khẩn cấp - không phải lúc chơi, mà là lúc đời thường - để không ai phải đoán.
"Em sẽ nói nếu em sắp sụp," My nói.
"Anh sẽ dừng," Long đáp.
Đêm đó hai người không quan hệ thêm. Chỉ nằm. Long giữ My trong vòng tay, thỉnh thoảng hôn lên tóc. My lần đầu cảm thấy sự kiểm soát của anh không chỉ để chiếm lấy, mà còn để giữ cho cô không vỡ vụn hoàn toàn. Cô áp mặt vào ngực anh, nghe nhịp tim anh đều đặn, và cảm thấy an toàn hơn bao giờ hết.
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, cô thấy trên gối một tờ giấy nhỏ. Chữ Long viết tay:
"Chịu được thì chịu. Không chịu được thì nói. Đừng thử anh lần nữa khi anh đang giữ mình."
My đọc, rồi gấp tờ giấy lại cất đi. Cô biết mình sẽ không thử đúng kiểu đó nữa. Không phải vì sợ. Mà vì lần đầu tiên hiểu rằng việc bị anh kiểm soát cũng bao gồm việc bị anh bảo vệ khỏi chính sự tham lam của bản thân.
Cô nhìn những dấu trên da - hơn 10 chỗ, mỗi chỗ đều là một kỷ niệm. Cô không muốn xóa chúng. Cô muốn thêm nữa. Nhưng lần này, cô sẽ nói khi cô đang đến gần giới hạn. Cô sẽ tin anh. Và cô biết anh sẽ tin cô.

Hết phần 17

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách