Trời đã tối hẳn khi Long gõ cửa.
My vừa bước ra từ phòng tắm. Tóc còn ướt, nước nhỏ thành từng giọt xuống vai. Cô chỉ kịp khoác lên người chiếc áo choàng lụa mỏng màu xám chì, dài vừa đến giữa đùi. Không nội y. Hơi nước còn bám trên da, khiến lớp lụa dính nhẹ vào ngực và bụng mỗi khi cô cử động.
Cô mở cửa một khoảng hẹp.
Long đứng ngoài, mặc áo sơ mi đen tay dài, cổ áo mở hai khuy. Trong tay anh là một chiếc thước dây bọc da và một máy đo khoảng cách laser nhỏ. Ánh đèn hành lang hắt lên nửa khuôn mặt anh, làm đôi mắt trở nên tối hơn.
"Tôi cần lấy vài số liệu ánh sáng và tỷ lệ thực," anh nói. Giọng không hỏi ý kiến.
"Nếu em không tiện...""Cứ vào đi." My bước sang bên, kéo áo choàng chặt hơn một chút dù biết là vô ích.
Long đi thẳng vào giữa phòng khách. Anh bật máy đo, chiếu tia laser đỏ lên tường, lên trần, ghi chép nhanh bằng điện thoại. Những động tác chính xác, không thừa. My đứng dựa vào cạnh bàn bếp, quan sát, cảm giác mình đang thừa trong chính không gian mình đang ở.
Sau vài phút, anh tắt máy, quay sang cô.
"Tôi cần một thước đo người thật. Em đứng vào vị trí hôm qua được không?"My im lặng một giây, rồi bước tới đúng chỗ vệt nắng từng chiếu. Lúc này chỉ còn ánh đèn đường từ bên ngoài, mờ và lạnh.
Long mở thước dây. Tiếng kim loại mỏng văng ra một đoạn dài. Anh không nhìn vào mắt cô. Chỉ nói:
"Giơ tay phải ngang vai."My giơ. Thước dây lạnh chạm vào cổ tay trước, rồi chạy dọc theo mặt trong cánh tay, lên khuỷu, đến nách. Ngón tay anh thỉnh thoảng chạm vào da cô khi cố định thước - khô, hơi ráp, và nóng hơn thước rất nhiều. Mỗi lần chạm, cơ bắp cánh tay My lại co lại một nhịp nhỏ.
"58," anh đọc số, giọng đều.
Thước chuyển xuống. Anh quỳ một đầu gối, kéo dây qua eo. Lụa áo choàng bị đẩy lên một chút. Hơi thở của anh phả nhẹ vào chỗ da bụng lộ ra. My nhìn xuống đỉnh đầu anh, nín thở. Tay anh không vội. Ngón cái và ngón trỏ giữ hai đầu thước, điều chỉnh rất nhẹ, khiến cạnh kim loại sát vào da qua lớp lụa. Cử chỉ quá cẩn thận so với việc chỉ cần một con số. My cảm nhận rõ áp lực mỏng của thước, và rõ hơn là nhiệt từ lòng bàn tay anh đang gần như ôm lấy đường cong hông mình. Anh giữ nguyên tư thế đó thêm 2 giây. 3 giây. My không bước ra. Cũng không nói gì. Chỉ đứng chịu.
"68," Long cuối cùng đọc. Giọng thấp hơn trước một quãng. Anh đứng dậy, thu thước lại bằng một chuyển động gọn. Kim loại cuộn vào trong bao da phát ra tiếng
"tách" khô. Anh nhìn thẳng vào mặt My lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu đo.
"Tỷ lệ đẹp hơn trên giấy."Im lặng trải ra giữa hai người. Lâu đến mức tiếng điều hòa bên trong tường cũng trở nên rõ. My cảm thấy áo choàng đang ướt dần ở chỗ giữa hai vú vì hơi nước còn sót lại trên da. Cô muốn kéo vạt áo xuống, nhưng tay không cử động.
Long thu máy đo vào túi, chuẩn bị đi. Khi anh đã gần đến cửa, My hỏi, giọng khàn hơn cô nghĩ:
"Vì sao anh cần đo chính xác đến vậy?"Anh dừng lại, tay đã đặt lên tay nắm cửa. Không quay đầu ngay. Một lúc sau mới đáp, giọng bình thản như đang nói về tải trọng bê tông:
"Vì tôi không thích sai số."Cửa mở. Rồi đóng lại. Tiếng khóa điện tử
"tít" một tiếng.
My vẫn đứng nguyên tại chỗ vừa bị đo. Thước dây không còn, nhưng cô vẫn cảm nhận được vòng lạnh và vòng nóng vừa siết quanh hông. Ngón tay tự đưa lên, chạm nhẹ vào chỗ da còn nguyên cảm giác áp lực. Lụa áo choàng trượt xuống một bên vai. Cô không kéo lên.
Ánh đèn đường cắt ngang cơ thể, dừng đúng ở đường hông anh vừa đo. My nhìn xuống vệt sáng ấy rất lâu, rồi mới từ từ bước về phía phòng ngủ. Mỗi bước đi, chỗ da vừa bị thước và tay anh chạm lại như bị nhắc lại một lần. Cô đưa tay xuống, chạm vào chính giữa hai đùi. Ẩm ướt. Nóng. Cô không ngạc nhiên.
Đêm đó, My không ngủ ngay. Cô nằm nghiêng, một tay đặt lên hông, nơi vừa bị đo. Trong bóng tối, cô tưởng tượng bàn tay anh vẫn còn ở đó, nóng và chính xác, và cô để ngón tay mình làm thay việc anh không làm. Khi cô lên đỉnh, cô không gọi tên anh. Nhưng cơ thể cô biết ai đang ở trong đầu.
Hết phần 3
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!