Sau đêm sụp đổ, My không biết mình sẽ cảm thấy thế nào khi gặp lại Long. Cô sợ anh sẽ nhìn cô khác. Sợ anh sẽ nghĩ cô yếu. Sợ anh sẽ giữ khoảng cách.
Nhưng khi cô mở cửa căn hộ mẫu và thấy anh đứng đó, mắt anh nhìn cô như mọi khi - chậm, chính xác, không hề thay đổi - cô biết mọi thứ vẫn ổn.
"Đi với anh," anh nói, không giải thích thêm.
My đi theo. Không hỏi đi đâu. Không cần.
Long đưa cô đến một căn nhà không nhiều tầng ở ngoại ô, sắp hoàn thiện. Phần thô đã xong, kính đã lắp, nhưng nội thất còn trống. Không gian rộng, trần cao, ánh sáng tự nhiên tràn vào từ những ô cửa lớn hướng Tây. Khi mặt trời xuống thấp, cả căn nhà ngập trong thứ ánh sáng vàng ấm, dài và chậm.
Anh khóa cửa từ bên trong. Không mang theo dây da hay thước thép. Chỉ có một túi nhỏ chứa nước, khăn và thuốc bôi. My đứng giữa sàn gỗ mới, nhìn anh.
"Anh muốn xây lại," Long nói. Giọng không giải thích dài.
"Cách chúng ta chơi nhau."My hiểu. Không phải dừng. Mà là leo thang hơn nữa.
Hai người ở lại qua đêm. Không giường. Chỉ có vài tấm bạt và chăn mỏng trải tạm. Long không vội. Anh để My ngồi trên sàn, cởi đồ từ từ. Khi váy trượt khỏi vai, cô đứng trần truồng giữa ánh sáng vàng cuối ngày. Cơ thể cô lộ ra dưới ánh sáng ấm - làn da trắng mịn, những vết thâm và dấu đỏ từ những đêm trước vẫn còn in rõ. Đôi vú cô căng, hai đầu vú cương cứng vì không khí mát. Cái lồn cô với đám lông đen xoăn mượt đã bắt đầu ướt, và cô biết Long đang nhìn thấy điều đó.
Anh bước đến gần, không vội. Tay anh chạm vào từng dấu trên da cô, không phải để kiểm tra, mà để ghi nhớ. Ngón tay anh lướt qua vết thâm trên cổ, qua dấu răng trên xương đòn, qua vệt đỏ trên mông. Mỗi lần chạm, My lại rùng mình. Cái lồn cô co thắt nhẹ.
"Em vẫn còn những dấu này," anh nói, giọng thấp.
"Em muốn giữ chúng," My đáp.
Anh nhìn cô một lúc, rồi cúi xuống hôn cô. Không thô bạo như những lần trước. Từ từ, có ý thức, như thể đang xây dựng lại thứ gì đó đã bị phá vỡ. My đáp lại, tay cô vòng lên cổ anh.
Khi bắt đầu thật sự, Long vẫn thô bạo - vẫn nắm chặt cổ tay, vẫn đẩy sâu, vẫn dùng lực ở hông. Nhưng mắt anh không rời khỏi mặt cô. Mỗi lần My nhíu mày hay nín thở, anh điều chỉnh góc hoặc nhịp, không phải vì mềm yếu, mà vì đang lắng nghe. Con cặc anh dài và cương, đỏ ửng, đầu cặc bóng nhẫy vì nước nhờn của cô. Anh đưa vào chậm, từ từ, để My cảm nhận từng milimet.
"Ahhh... anh..." My rên, cái lồn cô mở ra, nuốt trọn cặc anh. Lông lồn cô dính vào bụng anh, ướt sũng.
Anh bắt đầu di chuyển. Mỗi nhịp đều sâu, đều có lực, nhưng không vội. Anh nhìn cô, và My nhìn lại anh. Cô thấy trong mắt anh một cái gì đó khác - không chỉ sự chiếm hữu, mà còn sự quan tâm. Lần này ít dấu hơn. Không có những vệt đỏ dài hay vết cắn sâu ở chỗ khó che. Thay vào đó là cảm giác bị chiếm lấy từ bên trong, bị đẩy đến đỉnh rồi được giữ lại trong vòng tay rất chắc.
Long dùng cơ thể My như đang hoàn thiện nét cuối trên bản vẽ - chính xác, có chủ đích, và không bỏ sót chi tiết. Tay anh bóp mông cô, nắn nhẹ, rồi lại nắm chặt. Ngón tay anh luồn xuống, tìm hột le của cô, day nhẹ trong khi cặc anh đâm sâu.
"Á... anh... sướng... sướng lồn..." My rên, không kiềm được.
"Đụ em... sâu hơn... lút cán... mạnh hơn... đụ em nát đi..."Anh đẩy sâu hơn, lút cán, giữ nguyên một lúc để cô cảm nhận độ đầy. Cái lồn cô co thắt quanh anh, nước nhờn chảy ra ướt đùi anh.
My khóc. Không phải vì đau. Mà vì lần đầu cảm thấy mình đang được xây dựng thay vì chỉ bị phá để kiểm tra sức chịu. Nước mắt chảy lúc cô lên đỉnh lần thứ 2, khi anh vẫn còn ở trong, hôn lên thái dương và thì thầm:
"Chịu tốt. Đang chịu tốt hơn."Anh hôn nước mắt, nhưng không dịu hoàn toàn. Vẫn còn lực trong tay, vẫn còn sự chiếm hữu rõ ràng trong cách anh giữ cô sau đó. Hai người nằm trên sàn, mồ hôi dính vào chăn, vài vệt đỏ nhạt trên đùi và vai My. Ngoài kia trời tối hẳn. Bên trong chỉ còn ánh sáng yếu từ đèn pin đặt xa.
Sáng hôm sau, ánh nắng sớm chiếu vào, làm căn nhà ngập trong ánh vàng ấm. Long ngồi dậy trước. Anh lấy thước dây từ túi, kêu My đứng giữa khoảng sáng. Đo lại vai, eo, hông, chiều dài chân. Số liệu thay đổi rất nhẹ - gần như không đáng kể trên giấy, nhưng anh ghi lại cẩn thận.
"Em đang chịu lực tốt hơn," anh nhận xét, giọng trầm, như đang đọc kết quả nghiệm thu.
My đứng trần trong ánh nắng, nhìn anh đang ghi chú. Cô mỉm cười, mệt nhưng rõ.
"Vậy thì... tiếp tục được không?"Long gập thước lại, bước tới, đặt tay lên gáy cô, kéo nhẹ để cô ngẩng mặt. Anh không trả lời bằng lời. Chỉ hôn - sâu, có lực, nhưng không vội vàng như những lần trước. Khi buông ra, anh nhìn thẳng vào mắt My và gật đầu một cái rất nhẹ.
Cả hai không vội rời đi. Còn nguyên buổi sáng để ở trong không gian trống, nơi ánh sáng đẹp và sàn gỗ còn mới. Long đo thêm vài lần nữa, không phải vì cần số liệu, mà vì cả hai đều hiểu: việc đo đạc giờ không chỉ là kiểm soát. Mà là cách anh xác nhận rằng cô vẫn đang ở đây, vẫn chịu được, và vẫn muốn được xây tiếp.
My đứng im, để thước dây chạy trên da cô. Cô cảm nhận từng centimet được đo, từng con số được ghi lại. Và cô biết rằng, lần này, cô không chỉ là một bản vẽ. Cô là một tác phẩm đang được hoàn thiện.
Hết phần 18
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!