Long đón My lúc 12 giờ 40 trước cửa tòa nhà. Xe anh đậu tắt đèn. Không hỏi cô mặc gì, chỉ mở cửa phụ và kêu ngồi vào.
Xe lăn bánh trong im lặng. My không hỏi đi đâu. Cô đã học được rằng Long không thích giải thích trước. Anh sẽ cho cô biết khi đến nơi.
Xe dừng ở một khu công trường phía đông thành phố. Khối nhà thứ 3 đang dựng thô, khung bê tông trơ trọi dưới ánh đèn cao áp. Cổng phụ mở sẵn. Long tắt động cơ, lấy từ cốp một chiếc đèn pin nhưng không bật. Anh chỉ dẫn My đi vào dưới ánh đèn vàng vọt, xa và thưa thớt.
Gió đêm thổi mạnh qua các khung bê tông chưa lắp kính, mang theo mùi xi măng và sắt gỉ. Mỗi bước chân vọng lại trong khoảng không rộng lớn, tiếng giày đập vào bê tông nghe rõ từng nhịp. My đi sau Long, nhìn bóng anh dài trên sàn, cảm nhận sự lạnh của đêm và sự nóng bên trong cô đang dâng lên.
Hai người dừng ở tầng 2, giữa một khoảng sàn rộng, chưa có tường ngăn. Đèn công trường từ bên ngoài chiếu vào thành từng vệt dài, cắt không gian thành sáng và tối rõ rệt. Gió thổi trực tiếp qua các khung cửa trống, làm váy My bay nhẹ, quấn vào đùi cô.
Long đứng sau My. Anh cởi áo khoác của cô, để lộ vai trần và chiếc váy mỏng. Rồi anh kéo váy lên đến ngang eo, để mông cô lộ ra dưới ánh đèn lạnh. Gió thổi thẳng vào làn da trần, làm My rùng mình. Lông tóc trên da cô dựng lên, nhưng không phải vì lạnh.
"Đứng đây. Không được vịn vào bất cứ thứ gì."My đứng. Hai tay buông dọc thân. Cô cảm nhận gió lùa vào khe mông, vào giữa hai đùi, làm cô ướt và lạnh cùng lúc. Cô không dám cử động. Cô biết Long đang nhìn.
Long quỳ xuống trước mặt cô. Anh kéo nội y sang một bên, để lộ cái lồn đang ướt dần dưới gió đêm. Anh không nói gì. Anh cúi xuống và dùng miệng chiếm lấy ngay.
Không nhẹ nhàng. Lưỡi và môi ép chặt, có nhịp, có lực. Anh liếm dọc khe, mút hột le, rồi lại liếm. My lảo đảo, muốn đưa tay xuống nắm tóc anh nhưng buộc phải giữ nguyên. Đùi run. Hơi thở đứt. Cô nuốt tiếng rên, cố giữ im lặng, nhưng khi lưỡi anh đẩy sâu vào trong, cô không kìm được:
"Ưm... anh...""Im," anh nói, giọng thấp nhưng rõ, giữa lúc miệng anh vẫn ở giữa hai đùi cô.
My cắn môi. Cô không biết mình có thể làm được không. Cảm giác lưỡi anh trong lồn cô, sự ấm của miệng anh trong cái lạnh của đêm, và tiếng gió thổi qua khung bê tông trống - tất cả khiến cô muốn rên lớn.
Anh cố ý tăng tốc. Lưỡi anh di chuyển nhanh, đều, có nhịp, như thể anh đang thực hiện một bài tập chính xác. My cố nín, nhưng tiếng thở của cô ngày càng nặng. Cô biết mình sắp ra, nhưng cô không thể nói.
Đúng lúc cô sắp lên đỉnh, Long dừng. Anh đứng dậy, xoay cô quay lưng vào cột thép, nâng một đùi, và đẩy vào từ phía sau một mạch. Sâu. Chắc. My bật ra tiếng rên:
"Á..." nhưng anh đã đưa tay bịt miệng cô.
"Không được," anh thì thầm sát tai.
"Có bảo vệ tuần tra."My gật đầu, nước mắt ứa ra vì phải nín. Anh bắt đầu đẩy. Mỗi nhịp đều sâu, mạnh, làm thân cô đập nhẹ vào cột lạnh. Cô giữ im lặng, chỉ có tiếng thở nặng và tiếng da thịt va vào nhau bị gió cuốn đi một phần. Long giữ eo, giữ nhịp, và cứ thế đẩy cô đến sát ranh giới.
My lên đỉnh trong im lặng bắt buộc. Cô cắn vào lòng bàn tay mình, mắt nhắm nghiền, cơ thể co thắt mạnh quanh cặc anh. Nước mắt ứa ra vì phải nín tiếng rên. Cô run, nhưng không phát ra âm thanh nào ngoài tiếng thở đứt đoạn.
Long giữ nguyên, không rút ra, để cô co thắt quanh anh. Khi cơn co thắt qua đi, anh bắt đầu đẩy tiếp. Lần này nhanh hơn, thô bạo hơn, như thể anh cũng đang bị đẩy đến giới hạn. Tay anh giữ chặt eo cô, móng tay cắn vào da, để lại dấu đỏ. My không thể nói, chỉ có thể nhận.
Đúng lúc đó, ánh đèn pin từ tầng dưới quét lên. Tiếng bước chân bảo vệ và tiếng bộ đàm vọng lên. Long không rút ra. Anh kéo My lùi sâu hơn vào bóng tối sau cột, một tay bịt miệng cô, tay kia vẫn giữ hông, tiếp tục đẩy những nhịp chậm và sâu. My lên đỉnh lần thứ 2 trong im lặng bắt buộc, nước mắt chảy dài vì phải nín, cơ thể co thắt mạnh. Long cũng vậy. Anh đâm sâu, ghì chặt hông cô, và xuất bên trong. Cả hai giữ im lặng cho đến khi tiếng bước chân xa dần.
Khi ánh đèn pin đã khuất, Long mới buông tay khỏi miệng cô. Anh vẫn còn ở trong cô, hơi thở anh nặng trên vai cô. Cả hai thở dốc trong bóng tối. Gió vẫn thổi qua khung cửa trống, làm cơ thể My lạnh, nhưng bên trong cô vẫn nóng và đầy.
Anh rút ra từ từ, kéo váy cô xuống, chỉnh lại. My quay lại, nhìn anh. Mắt cô còn đỏ, môi cô sưng, nhưng cô không nói gì. Long đưa tay lên, lau nước mắt còn vương trên má cô bằng ngón cái, rồi nhìn cô một lúc rất lâu.
"Em thuộc về chỗ này," anh nói, giọng trầm và chắc.
"Thuộc về anh."My nhìn anh, không nói gì, nhưng trong lòng cô, một câu trả lời đã hình thành:
"Em biết."Hai người rời công trường trước khi ca tuần tra tiếp theo. Trên xe, My ngồi ghế phụ, váy vẫn xộc xệch, không mặc lại đồ lót. Long lái xe, một tay giữ vô lăng, tay kia đặt vào trong đùi cô, ngón tay không làm gì nhiều, chỉ nằm đó, thỉnh thoảng áp nhẹ lên chỗ vừa bị chơi. My không mặc lại đồ lót. Cô để anh giữ.
Về đến tòa nhà, thang máy riêng đi lên thẳng. Vừa khép cửa, Long đã nhấn nút dừng khẩn, đẩy My vào tường inox, kéo một đùi lên và lấy lại lần nữa. Nhanh, thô bạo, có tiếng va chạm của da thịt và kim loại. My bám vào tay vịn, mắt nhắm, chịu từng nhịp trong không gian hẹp và sáng trưng. Lần này cô không cần nín. Tiếng rên của cô vang vọng trong thang máy, hòa với tiếng thở nặng của Long và tiếng kim loại kêu nhẹ khi thân cô đập vào tường.
"Á... á... thang máy... anh... sướng quá..." My rên lớn, không còn kiểm soát. Long đẩy mạnh hơn, một tay giữ tóc cô, tay kia bóp mông.
"Sướng không?" anh hỏi, giọng khàn.
"Sướng... sướng... đụ em... thang máy... á..." My không thể nói thành câu. Cô chỉ có thể rên và nhận.
Khi Long xuất, cả hai thở dốc. Anh rút ra, chỉnh lại quần. My dựa vào tường inox, váy xộc xệch, mắt còn mờ. Cô nhìn anh, và thấy anh đang nhìn cô với một nụ cười nhẹ - nụ cười của một người đàn ông vừa chiếm lấy thứ anh muốn, ngay giữa nơi công cộng.
Khi thang máy chạy lại, cả hai chỉnh lại quần áo trong im lặng. My nhìn hình phản chiếu của mình trên bề mặt inox - tóc rối, môi sưng, mắt còn đỏ - và nhận ra một điều rõ ràng:
Cô đang nghiện cảm giác này. Nghiện việc bị chiếm đoạt ở nơi có thể bị phát hiện. Nghiện việc phải chịu đựng trong im lặng. Và nghiện cả cái cách Long quyết định lúc nào cho cô được kêu, lúc nào bắt phải nín.
Cô bước ra khỏi thang máy, đi về căn hộ mẫu. Trên đường, cô cảm nhận vẫn còn cảm giác ấm và đầy bên trong. Cô không rửa ngay khi về phòng. Cô đứng trước gương, nhìn những dấu mới trên da - dấu tay ở eo, vết đỏ ở mông, vết cắn trên cổ. Cô chạm vào từng dấu, và nhận ra mình đã sẵn sàng cho lần tiếp theo.
Hết phần 12
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!