Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Nét Vẽ Trên Da

Tác giả: Song Chi | Ngày: 18/08/2026 03:55 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, kiểm soát, khao khát, hối tiếc, biệt thự, ham muốn, khách sạn, bú lồn, bú cặc, cưỡi ngựa, hành hạ nhẹ, kẹp núm vú, mạnh bạo, tình dục mãnh liệt, chi phối, cảm giác mới, thức tỉnh tình dục, người tình, thức tỉnh, lựa chọn, hậu quả, bắt đầu lại, vượt qua quá khứ, tìm thấy bản thân, cô đơn, ghen tuông, tội lỗi, hạnh phúc, đau đớn, thất vọng, hy vọng, bình yên, chấp nhận, sợ hãi, mãn nguyện, trống rỗng, day dứt, đam mê, chiếm hữu, kiến trúc sư, người mẫu, nét vẽ trên da, kiến trúc và tình dục, nghệ thuật và cơ thể, mối quan hệ kiểm soát, sự phục tùng, sự chịu đựng, ranh giới, đo đạc cơ thể, bản vẽ cơ thể, ánh sáng và bóng tối, căn hộ mẫu, studio, công trường, bị chiếm hữu, khoái cảm, sự giải thoát, nghiện cảm giác, mất kiểm soát, tin tưởng, bứt lông, dây da, thước thép, đánh dấu cơ thể, vẽ trên da, phục tùng, nhiếp ảnh gia, makeup artist, người kiểm soát, kẻ bị kiểm soát, tòa nhà, sân thượng, phòng tắm kính, thang máy, sảnh, sự tin tưởng, sự thay đổi, trưởng thành, nhận ra giới hạn, sự cứu chuộc, học cách chịu đựng

Truyện đã hoàn thành (19 phần)

Phần 14: Khi Em Nói Đau

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Lần đó xảy ra vào gần hai giờ sáng, trong studio.

Long đã buộc cổ tay My ra phía sau lưng bằng sợi dây da mỏng. Cô nằm sấp trên bàn vẽ, ngực ép xuống mặt gỗ lạnh, hai chân hơi dạng. Tư thế này đẩy mông cô lên cao, để lộ hoàn toàn cái lồn và khe mông. Lông lồn cô ướt đẫm vì đã nóng từ lúc bước vào. Không khí trong phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng điều hòa rì rầm và tiếng thở của cả hai. Long đang dùng một sợi dây da khác, dày hơn, để đánh.
Nhát đầu tiên - nhẹ. Vệt đỏ mờ hiện trên mông trái. My rùng mình, cái lồn cô co thắt nhẹ. Cô không nói gì. Cô biết đây là một phần của trò chơi.
Nhát thứ 2 - mạnh hơn một chút. Da bắt đầu nóng. Lông lồn cô dính vào đùi vì mồ hôi và nước nhờn. My cắn môi, giữ im lặng.
Nhát thứ 3 - tiếng "vút" vang lên, rồi "bốp" - để lại một dải đỏ rõ trên mông phải. My rên nhẹ: "Ưm... anh..." Cô giữ im. Cô muốn chịu được. Cô đã xin mạnh hơn, và bây giờ anh đang cho cô.
Nhát thứ 4 - sắc hơn, đau bỏng. My thở gấp, ngón tay bấu vào mép bàn. Cái lồn cô ướt hơn, nước chảy xuống đùi trong mỗi khi cô run.
Nhát thứ 5 - đánh vào mặt trong đùi, nơi da mỏng hơn. My rên to hơn: "Á... anh..." Cái lồn cô co thắt mạnh. Cô không nói dừng. Nhưng nước mắt đã bắt đầu ứa ra.
Nhát thứ 6 - lệch lên cao hơn một chút, gần chỗ nhạy cảm giữa đùi và hông, sát cái lồn. Đau bất ngờ và sắc. My bật ra một tiếng rên: "Ư..."
Long dừng lại một nhịp, như đang chờ. My vẫn không nói gì. Cô nuốt nước bọt, cố lấy lại bình tĩnh. Nhưng cái lồn cô vẫn co thắt, vẫn ướt.
Nhát thứ 7 - đánh trúng cùng một chỗ, đau nhói như lửa. My không thể giữ được nữa. Cô bật ra tiếng khóc, ngắn và đứt: "Đau!"
Chỉ một chữ. Giọng đứt, run, nước mắt chảy dài.
Long dừng ngay. Sợi dây da rơi xuống sàn phát ra tiếng "bụp" nhẹ. Anh thả dây đang giữ, bước sang bên, quỳ xuống ngang tầm mặt My. Tay anh đưa lên, vuốt nhẹ tóc cô sang một bên để thấy mặt cô. Hơi thở anh còn nặng, cơ thể vẫn căng, con cặc vẫn cương cứng dưới quần, nhưng mắt thì tỉnh hoàn toàn.
"Nhìn anh," anh nói.
My ngẩng lên. Nước mắt đã chảy dài trên má. Mắt cô đỏ, môi run. Cô nhìn vào mắt Long, và thấy anh đang nhìn cô không chớp, không nóng giận, không thất vọng. Anh chỉ nhìn, như đang đo phản ứng của cô.
"Em nói dừng," anh nói, giọng thấp và rõ. "Anh dừng."
My khóc. Không phải vì đau, mà vì anh đã dừng ngay. Vì anh không hỏi "em có chắc không?" hay "em muốn tiếp không?". Vì anh nghe thấy cô nói đau và anh tin.
Anh đỡ cô ngồi dậy, tay vòng qua lưng cô nâng cô lên. Cô ngồi dựa vào anh, lưng tựa vào ngực anh. Anh bắt đầu cởi dây buộc trên cổ tay cô, cẩn thận, không vội. Tay anh chạm vào da cô, và My cảm nhận được hơi ấm của anh qua những ngón tay.
"Anh không biết chỗ đó nhạy," Long nói, giọng trầm. "Anh không nhắm vào đó."
My gật đầu, nước mắt vẫn chảy. "Em biết. Em không trách anh."
Long lấy khăn ẩm, lau nhẹ chỗ da vừa đánh. Động tác cẩn thận, nhẹ nhàng. Rồi anh lấy thuốc bôi, xoa lên vệt đỏ đang rát. Ngón tay anh mát và dịu, đi qua chỗ da vừa bị đau. My rùng mình vì sự tương phản - từ đau bỏng đến sự dịu dàng của anh. Cái lồn cô vẫn ướt, vẫn co thắt nhẹ mỗi khi tay anh chạm vào da.
Sau đó anh kéo cô vào lòng, lưng My tựa vào ngực anh, hai người ngồi im trên sàn studio. Im lặng kéo dài. Chỉ có tiếng thở dần đều lại và tiếng điều hòa rì rầm. Tay Long đặt trên bụng cô, ngón tay lướt nhẹ trên da, thỉnh thoảng chạm xuống gần vùng lông lồn, nhưng không đẩy sâu. Anh chỉ vuốt ve.
My sợ. Cô sợ anh sẽ đứng dậy, mặc áo, và nói rằng đến đây là đủ. Cô sợ cái ranh giới vừa bị chạm sẽ khiến mọi thứ thu lại. Cô sợ anh sẽ không muốn chơi với cô nữa, vì cô đã không chịu được. Cái lồn cô vẫn co thắt nhẹ, nhưng cô không dám nói gì.
Long lên tiếng trước, giọng thấp nhưng rõ:
"Em được nói dừng bất cứ lúc nào. Không cần lý do. Không cần xin lỗi. Nhưng khi em không nói, anh sẽ không nhẹ."
My gật đầu. Nước mắt vẫn còn trên má. "Em biết."
Anh hôn lên đỉnh đầu cô một cái rất nhẹ - hiếm khi anh làm vậy - rồi chỉ ôm. Tay anh vẫn đặt trên bụng cô, ngón tay lướt nhẹ trên da, như đang xoa dịu.
Cả hai ngồi như thế đến gần sáng. Không quan hệ tiếp. Không nói thêm về giới hạn. Chỉ có sự hiện diện im lặng và hơi ấm của hai cơ thể. My cảm nhận nhịp tim anh đập sau lưng, và cô biết rằng dù anh có thô bạo đến đâu, anh vẫn là người dừng lại khi cô cần.
Trước khi đi, Long đưa cho My một tờ giấy nhỏ, viết tay: "Chịu được thì chịu. Không chịu được thì nói. Đừng thử anh lần nữa khi anh đang giữ."
My đọc, rồi gấp tờ giấy lại cất vào túi. Cô nhìn anh, và lần đầu tiên, cô thấy trong mắt anh không chỉ có sự kiểm soát mà còn có một sự quan tâm mà anh không nói ra.
Khi anh ra cửa, My gọi: "Long."
Anh dừng lại, không quay đầu. "Cảm ơn anh đã dừng."
Im lặng vài giây. Rồi anh nói: "Lần sau anh sẽ hỏi trước khi đánh chỗ đó."
My bật cười nhẹ, dù nước mắt vẫn còn. "Em sẽ nói nếu không muốn."
Anh gật đầu một cái, rồi bước ra. Cửa khép nhẹ.
My ngồi im trên sàn một lúc lâu, nhìn tờ giấy trong tay. Cô đọc lại từng chữ. Cô nhận ra rằng Long không chỉ là một kẻ kiểm soát. Anh là một người đàn ông biết dừng lại đúng lúc. Và điều đó khiến cô tin tưởng anh hơn bất cứ điều gì. Cô đưa tay xuống giữa hai đùi, chạm vào cái lồn vẫn còn ướt, và nghĩ về anh. Về cách anh dừng lại khi cô nói đau. Về cách anh bôi thuốc cho cô. Về cách anh nói "lần sau anh sẽ hỏi trước." Cô biết mình sẽ không bao giờ quên đêm nay.
Hai hôm sau, khi Long đến căn hộ mẫu, không khí khác. Anh vẫn thô bạo. Vẫn dùng lực ở hông, vẫn nắm chặt cổ tay, vẫn cắn vào vai đủ để để lại dấu. Nhưng lần này mắt anh không rời khỏi mặt My dù chỉ một giây. Mỗi khi cô nhíu mày hoặc nín thở quá lâu, anh điều chỉnh ngay - chậm lại, hoặc đổi góc, hoặc dùng tay hỗ trợ. Khi anh đưa cô lên đỉnh, anh không vội rút ra. Anh nằm trên cô, hơi thở nặng, và thì thầm: "Chịu tốt."
My nhận ra mình thích cảm giác này hơn. Thích bị đẩy sát đến chỗ gần phải nói "đau", rồi được anh giữ đúng ở ranh giới đó. Cô bắt đầu học cách thở, cách chịu, và cách xin đúng lúc - không phải xin dừng, mà xin thêm một chút, hoặc xin chậm lại một nhịp. Cô biết bây giờ cô có thể tin anh. Và điều đó khiến cô sẵn sàng đi xa hơn.

Hết phần 14

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách