Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Nét Vẽ Trên Da

Tác giả: Song Chi | Ngày: 18/08/2026 03:55 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, kiểm soát, khao khát, hối tiếc, biệt thự, ham muốn, khách sạn, bú lồn, bú cặc, cưỡi ngựa, hành hạ nhẹ, kẹp núm vú, mạnh bạo, tình dục mãnh liệt, chi phối, cảm giác mới, thức tỉnh tình dục, người tình, thức tỉnh, lựa chọn, hậu quả, bắt đầu lại, vượt qua quá khứ, tìm thấy bản thân, cô đơn, ghen tuông, tội lỗi, hạnh phúc, đau đớn, thất vọng, hy vọng, bình yên, chấp nhận, sợ hãi, mãn nguyện, trống rỗng, day dứt, đam mê, chiếm hữu, kiến trúc sư, người mẫu, nét vẽ trên da, kiến trúc và tình dục, nghệ thuật và cơ thể, mối quan hệ kiểm soát, sự phục tùng, sự chịu đựng, ranh giới, đo đạc cơ thể, bản vẽ cơ thể, ánh sáng và bóng tối, căn hộ mẫu, studio, công trường, bị chiếm hữu, khoái cảm, sự giải thoát, nghiện cảm giác, mất kiểm soát, tin tưởng, bứt lông, dây da, thước thép, đánh dấu cơ thể, vẽ trên da, phục tùng, nhiếp ảnh gia, makeup artist, người kiểm soát, kẻ bị kiểm soát, tòa nhà, sân thượng, phòng tắm kính, thang máy, sảnh, sự tin tưởng, sự thay đổi, trưởng thành, nhận ra giới hạn, sự cứu chuộc, học cách chịu đựng

Truyện đã hoàn thành (19 phần)

← Phần trước Phần sau →

Phần 19: Điểm Tựa

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Chiến dịch kết thúc vào một buổi chiều mưa nhẹ.

My trả chìa khóa căn hộ mẫu cho ban quản lý. Phòng đã trống. Những dấu vết trên tường và sàn - nếu có - đều đã được sơn lại và lau sạch. Cô đứng giữa không gian lần cuối, nhìn ô cửa sổ lớn nơi ánh sáng từng cắt thành từng mảng cứng, rồi bước ra mà không quay lại. Nhưng cô mang theo một thứ không thể trả lại: những đường nét đã được vẽ trên da cô, đã trở thành một phần của cô.
Long không đến tiễn. Anh chỉ nhắn một dòng: "Studio. 8 giờ tối."
My đến. Cửa mở sẵn. Bên trong chỉ có đèn bàn. Long đứng cạnh bàn vẽ, mặc áo sơ mi trắng tay dài, không xắn. Trên mặt bàn là một chìa khóa mới và một tờ giấy A3. Bản vẽ lần này không còn đường nét cơ thể. Chỉ là mặt bằng một không gian trống - tường, sàn, một ô cửa, và đúng giữa là một điểm được đánh dấu bằng nét chì đậm. Không có chú thích kích thước. Không có ký hiệu kết cấu.
My bước đến, nhìn tờ giấy. Cô nhận ra ngay đó là bản vẽ của căn nhà ngoại ô nơi hai người đã ở qua đêm. Căn nhà với ánh sáng vàng ấm và sàn gỗ mới.
"Điểm tựa," Long nói khi thấy My nhìn tờ giấy.
My hỏi: "Là gì?"
Anh nhìn cô. "Em quyết định."
Anh không giữ cô lại bằng bất cứ lời hứa nào. Không nói ở lại. Không nói chờ. Chỉ đưa chìa khóa và bản vẽ vào tay My, rồi bước sang bên để cô đi ra nếu muốn.
My cầm chìa khóa. Kim loại còn ấm từ tay anh. Cô nhìn bản vẽ, nhìn điểm tựa ở giữa, và hiểu rằng cô có thể đặt bất cứ thứ gì vào đó. Hoặc không đặt gì cả.
"Em có thể đến bất cứ lúc nào?" cô hỏi.
"Bất cứ lúc nào em muốn," Long đáp.
My rời thành phố 2 tuần sau đó vì một hợp đồng quay ở Đà Lạt. Những tin nhắn vẫn còn, nhưng thưa. Đôi khi chỉ là một ảnh ánh sáng. Đôi khi là một câu hỏi ngắn về thời tiết. Không bao giờ đứt hẳn. Cũng không bao giờ dày đặc như trước.
Một đêm, lúc gần 2 giờ sáng, My gửi một bức ảnh. Lưng trần. Ánh đèn vàng yếu. Trên da có một vệt đỏ mới, dài, rõ - không phải do Long. Do chính cô. Trên mông phải, một đường đỏ dài, giống như cách Long từng đánh dấu cô. Không có chữ. Chỉ có ảnh. Cô đã tự vẽ lên mình, và cô muốn anh biết.
Long trả lời sau 18 phút: "Chịu được thì về."
My không trả lời ngay. Cô để tin nhắn đó trên màn hình suốt 3 ngày. Cô nhìn nó mỗi sáng, mỗi tối. Cô nghĩ về anh, nghĩ về những dấu trên da, nghĩ về điểm tựa trống trên bản vẽ. Cô nghĩ về cái cách anh nhìn cô, cách anh đo cô, cách anh đánh dấu cô. Cô nhớ cái lồn mình ướt khi anh nhìn, nhớ cặc anh đâm sâu, nhớ anh bắn đầy vào trong cô. Cô cũng nhớ cách anh dừng lại khi cô nói đau, cách anh bôi thuốc cho cô, cách anh ôm cô trong bóng tối.
Tháng sau, vào một chiều cuối thu, chìa khóa studio được sử dụng. Long không hỏi My đã về từ bao giờ. Anh chỉ mở cửa khi nghe tiếng khóa, nhìn cô đứng ở ngưỡng cửa với vali nhỏ, rồi bước sang bên. Không ôm. Không hỏi han nhiều. Chỉ khép cửa lại.
My đặt vali xuống. Cô bước vào studio, đứng giữa căn phòng quen thuộc. Long đứng gần bàn vẽ, nhìn cô. Không khí không còn căng thẳng như trước. Chỉ có sự hiện diện im lặng.
"Em đã về," anh nói.
"Em đã về," cô đáp.
Anh không nói gì thêm. Anh bước đến, đưa tay lên cổ áo cô, kéo nhẹ xuống. Anh nhìn những dấu cũ - vài chỗ đã mờ, vài chỗ vẫn còn. Anh nhìn vệt đỏ mới trên mông mà cô đã tự tạo ra. Anh đặt tay lên đó, bóp nhẹ.
"Em tự làm," anh nói, không phải hỏi.
"Em muốn nhớ," cô đáp.
Long nhìn cô, mắt tối. Anh không cười. Nhưng có một cái gì đó trong mắt anh - sự hài lòng, sự chấp nhận, hoặc có thể là một thứ gì đó sâu hơn. Anh đưa tay lên, vuốt tóc cô, rồi kéo cô vào lòng.
Cả hai không nói về tương lai. Không bàn về việc ở chung hay tách rời. Chỉ tiếp tục. Vẫn có những đêm thô bạo, vẫn có dây và thước, vẫn có những lần My phải nói "đau" và được dừng ngay. Vẫn có những buổi sáng Long đo lại tỷ lệ cơ thể cô bằng thước dây, ghi số liệu vào sổ, rồi nhận xét ngắn: "Chịu lực ổn." Vẫn có những lần anh ôm cô rất lâu sau khi mọi thứ kết thúc, không nói gì.
Và vẫn có những đêm My lên đỉnh, cái lồn cô co thắt quanh cặc anh, nước nhờn chảy ra ướt đùi. Vẫn có những lần anh bắn vào trong cô, đầy và nóng. Vẫn có những lần cô rên tên anh, không kiềm chế.
Một đêm, khi cả hai nằm im, My hỏi: "Điểm tựa đó, em có thể đặt gì vào?"
Long im lặng một lúc. "Bất cứ thứ gì em muốn. Một cái giường. Một cửa sổ. Một cái bàn làm việc. Hoặc không có gì."
"Em có thể đặt mình vào đó không?"
Anh nhìn cô lâu. Rồi anh nói: "Đó là lý do em có chìa khóa."
My không nói gì. Cô áp mặt vào ngực anh, nhắm mắt. Cô biết mình đã đặt mình vào đó - vào căn nhà ngoại ô với ánh sáng vàng ấm và sàn gỗ mới. Vào cuộc đời của Long. Vào bản vẽ của anh. Vào điểm tựa mà anh đã để trống cho cô.
Không gian giữa hai người chưa bao giờ được hoàn thiện thành một bản vẽ đóng. Không có ngày tháng, không có chữ ký nghiệm thu, không có cam kết bằng lời. Chỉ có điểm tựa vẫn đang để trống trên tờ giấy, và hai người vẫn đang quyết định - mỗi ngày, mỗi lần chạm, mỗi lần chịu đựng - xem có đặt gì vào đó hay không.
My đôi khi nhìn bản vẽ cũ, vẫn còn giữ. Long đôi khi mở sổ ghi số đo, xem những thay đổi nhỏ theo thời gian. Cả hai đều không vội đóng lại. Vì có những kết cấu chỉ vững khi còn được phép tiếp tục chịu tải - chưa xong, chưa đổ, và chưa cần phải kết thúc.
Và có những điểm tựa chỉ vững khi người ta đặt cả trái tim vào đó. My đã làm vậy. Cô biết Long cũng thế, dù anh chưa bao giờ nói.

Hết

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

← Phần trước Phần sau →

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách