Đêm thứ tư, điện mất lúc 11 giờ 17 phút.
Không báo trước. Đèn trần tắt phụt, điều hòa ngừng chạy, cả tòa nhà chìm vào bóng tối dày đặc. Chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ các tòa nhà xa phía bên kia sông hắt vào, tạo thành những vệt mờ trên tường bê tông.
My đang ngồi trên ghế sofa thì mọi thứ đen kịt. Cô bật đèn pin điện thoại, ánh sáng trắng lạnh chiếu xuống sàn đá, làm lộ vài hạt bụi lơ lửng. Căn hộ bỗng trở nên lớn hơn và trống hơn. Tiếng gió lùa qua khe cửa kính nghe rõ đến mức khó chịu.
Cô vừa định nhắn cho bảo vệ thì có tiếng gõ cửa. 2 nhịp. Ngắn. Rất quen.
My mở cửa. Long đứng ngoài, một tay cầm đèn pin lớn dạng công trường, tay kia cầm chai nước suối còn nguyên tem. Ánh sáng từ đèn pin anh chiếu xuống thấp, không chiếu thẳng vào mặt cô, chỉ đủ để nhận ra áo thun đen và quần jean.
"Cả khu này mất điện," anh nói.
"Máy phát dự phòng đang được kích hoạt, nhưng phải hơn một tiếng nữa. Em cần nước không?"My bước sang để anh vào. Long đóng cửa sau lưng, tiếng khóa điện tử
"tít" nghe rõ trong không gian tối. Anh không bật đèn pin lên cao. Chỉ để chùm sáng vàng ấm chiếu xuống sàn, tạo thành một vòng tròn nhỏ giữa phòng khách.
"Ngồi đi," anh nói, rồi chính mình ngồi xuống sàn bê tông, tựa lưng vào tường.
My ngồi cách anh khoảng một mét. Áo choàng ngủ mỏng không đủ giữ ấm. Sàn lạnh thấm dần lên đùi. Hai người im lặng trong vòng sáng hẹp. Ngoài kia, đâu đó có tiếng người hô hoán và tiếng thang máy dừng đột ngột.
Long mở chai nước, uống một ngụm, rồi đặt chai xuống giữa hai người.
"Khi thiết kế tòa nhà này, tôi tính phương án ánh sáng dự phòng cho khu vực công cộng," anh nói, giọng trầm, đều.
"Nhưng phần căn hộ thì chủ đầu tư cắt giảm. Người ta cho rằng mất điện không kéo dài. Thực tế thì..."My bật cười nhẹ trong bóng tối. Tiếng cười hơi khàn.
"Anh nói về phụ tải điện giữa lúc mất điện hả?"Long quay sang. Ánh đèn pin chỉ chiếu đến nửa thân dưới của anh, khuôn mặt chìm trong bóng.
"Không còn chủ đề nào phù hợp hơn."Im lặng thêm một lúc. My cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh lan dần trong khoảng cách một mét. Cô kéo vạt áo choàng xuống che đầu gối.
"Em sợ bóng tối không?" Long hỏi đột ngột.
"Không." My trả lời thật.
"Em sợ hơn khi bị nhìn mà không kiểm soát được việc mình đang bị nhìn."Long không đáp ngay. Một lúc sau, anh tắt đèn pin.
Bóng tối tuyệt đối ập đến. Không còn vệt sáng đường phố nào đủ mạnh để soi rõ. My chớp mắt vài lần, cố tìm hình dáng anh trong bóng đêm đen, nhưng không thấy gì. Chỉ nghe tiếng thở đều của người đàn ông cách đó không xa.
Rồi một ngón tay chạm vào cổ tay cô. Nhẹ. Chính xác. Không phải vô tình. My nín thở. Ngón tay ấy không rút đi. Nó nằm yên trên mạch đập 1 giây, 2 giây, rồi từ từ trượt lên. Dọc theo mặt trong cánh tay, qua chỗ khuỷu tay đang gập, dừng lại đúng ở hõm giữa cơ bắp và xương. Da Long khô và nóng. Trong bóng tối, cảm giác chạm trở nên sắc hơn bình thường rất nhiều. My không rút tay. Cũng không nói gì. Chỉ để ngón tay anh nằm đó, cảm nhận rõ từng đường vân nhỏ trên đầu ngón.
Anh giữ nguyên khoảng 10 giây. Đủ lâu để nhịp tim My đập mạnh đến mức cô sợ anh cảm nhận được qua da. Rồi ngón tay rời đi. Đèn pin bật sáng trở lại. Ánh sáng vàng chiếu đúng vào khoảng không giữa hai người, như chưa từng tắt. Long ngồi đúng tư thế cũ, tay đặt trên đùi, mặt không biểu cảm đặc biệt.
"Máy phát sẽ chạy sớm hơn dự kiến," anh nói, giọng bình thường.
"Em nên lên giường. Sáng mai còn phải chụp."Anh đứng dậy, đặt chai nước còn lại bên cạnh My, rồi đi về phía cửa. Khi mở cửa, ánh sáng yếu từ đèn khẩn cấp hành lang tràn vào một đường hẹp.
"Ngủ ngon," anh nói, không nhìn lại.
Cửa đóng. Tiếng khóa
"tít".
My vẫn ngồi trên sàn. Chỗ cổ tay và cánh tay vừa bị chạm còn nguyên cảm giác nóng. Cô đưa tay còn lại lên, tự nắm lấy vị trí đó, như muốn giữ cái ấm lại thêm vài giây. Bóng tối trong căn hộ bây giờ không còn đáng sợ như trước. Nó chỉ còn lại một thứ trống rỗng và nóng ran dưới da, đúng chỗ ngón tay Long vừa dừng.
Cô đưa tay xuống, chạm vào giữa hai đùi. Vẫn ướt. Vẫn nóng. Lần này cô không ngạc nhiên. Cô chỉ biết rằng mình đang bắt đầu hiểu một điều: những gì Long làm không chỉ là đo đạc. Anh đang vẽ lại từng đường nét của cô, ngay cả khi cô không biết.
Hết phần 4
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!