Cửa studio mở trước khi My kịp gõ.
Long đứng bên trong, chỉ mặc áo thun đen và quần vải mỏng. Không đèn trần. Chỉ một chiếc đèn bàn cổ ngỗng chiếu thẳng xuống mặt bàn vẽ lớn, tạo thành một vòng sáng vàng ấm giữa căn phòng tối. Xung quanh là giá mô hình, ống giấy cuộn, và những tấm bản vẽ dán kín một bức tường.
"Vào đi," anh nói.
My bước vào. Cửa tự động đóng sau lưng, phát ra tiếng hút kín. Không gian nhỏ hơn căn hộ mẫu, nhưng dày đặc hơn. Mùi giấy, mùi than chì, và mùi da thịt sạch của người đàn ông vừa tắm. Cô đứng giữa phòng, cảm giác như đang đứng bên trong đầu óc của Long - mọi thứ được sắp xếp chính xác, không thừa, không thiếu.
Long không mời ngồi. Anh chỉ chỉ tay về phía bàn vẽ.
"Em muốn xem bản gốc." Trên mặt bàn là cả một chồng giấy A3. Anh mở từng tờ, không vội. Những đường chì đầu tiên chỉ là phác thảo không gian. Sau đó xuất hiện bóng dáng người phụ nữ. Ban đầu còn mơ hồ, chỉ là khối. Rồi dần rõ: đường vai, độ nghiêng của cổ, đường cong lưng khi cúi, tư thế đứng nghiêng với một chân chịu lực.
My lật thêm vài tờ. Có những bản gần như không còn là kiến trúc nữa. Chỉ còn cơ thể. Tư thế nằm nghiêng, một tay che ngực, đầu ngả ra sau. Tư thế ngồi chồm hổm, lưng thẳng, ánh sáng được ký hiệu bằng những nét gạch chéo sắc. Tỷ lệ vẫn chính xác đến mức khó chịu.
"Anh vẽ từ trí nhớ hay từ mong muốn?" My hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh. Long đứng sau lưng cô, cách đúng một bước.
"Từ cả hai."Anh không giải thích thêm. Chỉ với tay qua vai My, lấy ra một tờ khác - tờ phác thảo vai và sống lưng có vệt mồ hôi. Tờ mà anh đã để lại hôm trước. Bây giờ nó nằm giữa những bản nude hơn rất nhiều. My cảm thấy hơi thở anh phả nhẹ lên tóc mình. Cô không quay lại. Long đưa tay lên. Ngón tay anh không chạm vào giấy. Anh kéo nhẹ cổ áo choàng của My - chiếc áo choàng xám mỏng cô mặc bên ngoài váy - chỉnh lại đường cổ đang hơi lệch. Ngón trỏ và ngón giữa lướt trên da cổ, chậm, như đang sửa một đường nét sai. Giữ lại đúng 3 giây. Đủ để My cảm nhận rõ vân tay và nhiệt độ. Cô ngẩng mặt lên.
Nụ hôn đến không có lời báo trước.
Long cúi xuống, một tay vẫn giữ cổ áo, tay kia đặt lên cạnh bàn sau lưng My, giam cô giữa cơ thể anh và mặt bàn vẽ. Môi anh không mềm. Hôn sâu, có lực, lưỡi xâm nhập ngay từ nhịp thứ hai. Không thăm dò. Không dịu dàng. Như đang lấy đi thứ anh đã tính toán từ trước. My nâng tay lên, nắm lấy vải áo thun ở ngực anh. Hôn lại. Hơi thở cả hai lẫn vào nhau, nóng và gấp. Mùi than chì trên tay Long và mùi da sạch của anh tràn vào miệng cô. Đầu gối My chạm vào cạnh bàn. Một mô hình kiến trúc nhỏ bị hất nghiêng.
Khi My bắt đầu nghiêng người về phía anh, muốn nhiều hơn, Long buông ra. Dứt khoát. Như cắt một đường chì. Anh lùi đúng một bước, thở hơi nặng, nhưng mắt thì tỉnh táo hoàn toàn. Môi dưới hơi ướt.
"Chưa đủ điều kiện."My đứng tựa vào bàn, ngực lên xuống rõ. Áo choàng đã tuột một bên vai. Cô nghe thấy chính mình thở.
"Điều kiện gì?"Long không trả lời. Anh chỉ kéo lại cổ áo choàng cho cô, lần này không chạm da, rồi đi mở cửa.
"Em về đi. Còn sớm."Ánh sáng hành lang tràn vào. My nhặt túi xách, bước ra. Khi đi ngang anh, vai hai người suýt chạm. Cô không nhìn lại, nhưng cảm nhận rõ ánh mắt anh vẫn dính trên sống lưng cho đến khi cửa đóng.
Thang máy đi xuống rất chậm. My dựa vào tường inox lạnh, đưa ngón tay lên môi. Vẫn còn cảm giác lực hôn. Và chỗ da cổ vừa bị chỉnh vẫn nóng như có ngón tay anh nằm nguyên ở đó. Cô đưa tay xuống, chạm nhẹ vào giữa hai đùi qua lớp vải mỏng. Ướt. Rất ướt. Cô không ngạc nhiên. Căn hộ mẫu tối om khi cô về tới. My không bật đèn. Chỉ đứng giữa phòng khách, kéo khóa áo choàng, rồi buông tay. Lụa trượt xuống một chút. Cô nhìn xuống chỗ ngực đang lên xuống gấp, và nhận ra mình ướt hơn cả những lần tự chạm trong bóng tối trước đây.
Chưa đủ điều kiện. My tự hỏi không biết điều kiện ấy là gì. Và vì sao, dù bị đẩy ra, cô vẫn muốn quay lại.
Hết phần 6
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!