Ngọc quay lại Sài Gòn với hai bàn tay trắng, không tiền bạc, không chỗ ở, không người thân. Chị Hằng thương tình, cho cô ở lại ngay trên lầu quán bar, căn phòng nhỏ xíu chỉ vừa đủ một cái giường và cái tủ đứng. Ngọc nhận phòng, cám ơn chị Hằng rối rít. Chị Hằng xoa đầu cô:
"Thôi con à, đời con gái lận đận quá, nhưng còn trẻ còn gỡ lại được. Ở đây với chị, chị lo cho con."Ngọc bắt đầu cuộc sống mới. Sáng cô ngủ, chiều dậy dọn dẹp, tối làm việc ở quầy bar từ 6 giờ đến 2 giờ sáng. Công việc quen thuộc, cô làm rất nhanh, lại pha chế đẹp mắt, khách ai cũng thích. Chị Hằng tăng lương cho cô, còn cho cô phần trăm doanh thu nếu quán đông."Con Ngọc này giờ chững chạc hơn xưa, không còn cái vẻ lẳng lơ nữa."Ngọc cười:"Dạ, con đã thay đổi rồi chị à."Nhưng bên trong, cô vẫn là Ngọc của ngày nào. Những đêm dài, khi quán đóng cửa, khách ra về hết, cô ngồi một mình ở quầy, nhìn những ly rượu còn đọng lại, lòng lại dâng lên những khao khát cũ. Tay cô đưa lên sờ cổ, sờ ngực, rồi lại buông xuống."Mình đừng hư nữa."Cô tự nhủ, rồi lên phòng tắm rửa đi ngủ.Một tối, quán bar đông nghẹt, có một đoàn khách nước ngoài vào, chừng mười người, toàn đàn ông. Họ ngồi chiếm mấy bàn lớn, gọi rượu mạnh, nói cười ồn ào. Ngọc pha chế, cô gái phục vụ tên Linh bưng đồ ra. Một lát sau, Linh chạy vào, mặt mày cau có:"Chị Ngọc ơi, bàn đó họ kêu chị ra phục vụ, họ bảo muốn gặp người pha chế xinh nhất quán."Ngọc ngạc nhiên:"Sao lại kêu chị? Em phục vụ đi, chị bận.""Họ nhất định đòi, không thì họ không thanh toán."Chị Hằng nghe vậy, bảo:"Con ra đi, xem họ muốn gì, nhớ giữ mình."Ngọc rửa tay, chỉnh lại áo, bước ra. Cô mặc chiếc áo phông đen đơn giản, quần jean bó, tóc búi cao, trông vẫn cuốn hút. Cả bàn khách nhìn cô, một người đàn ông da trắng, mắt xanh, tóc vàng, đeo kính gọng vàng, đứng dậy:"Hello, you must be Ngoc. I'm Peter. You are so beautiful.""Thank you. Do you need anything else?""Just want to see you up close. Sit down, have a drink with us."Ngọc từ chối:"I'm working, sorry."Nhưng Peter nắm tay cô, kéo cô ngồi xuống. Mấy người khác cũng chen vào, mời rượu, hỏi đủ thứ. Ngọc gượng gạo, cố gắng nói chuyện lịch sự rồi xin phép về quầy.Từ đó, tối nào Peter cũng đến, ngồi một mình ở bàn góc, gọi cocktail và nhìn Ngọc. Anh không quấy rối, chỉ nhìn, thỉnh thoảng mỉm cười. Ngọc thấy an toàn nên không để ý.Rồi một tối, Peter đến với một người bạn, anh ta tên là Marco, cũng người Mỹ, cao to, vai rộng, da ngăm đen, có xăm hình rồng trên cánh tay. Marco nhìn Ngọc chăm chú, mắt đầy ham muốn."Hey Peter, she's hot. I want her.""Be polite, Marco. She's not that kind of girl."Marco cười, tiến lại quầy bar, ngồi xuống ghế đối diện Ngọc:"Hi, I'm Marco. You're the most beautiful woman I've ever seen in Saigon.""Thanks. What can I get you?""Give me a beer, and your phone number."Ngọc lắc đầu, đưa bia cho anh:"I don't give my number to strangers."Marco không bỏ cuộc. Anh ta đến quán mỗi tối, ngồi hàng giờ, nói chuyện với Ngọc. Anh ta kể về cuộc sống ở Mỹ, về công việc, về những chuyến du lịch. Ngọc thấy Marco thú vị, cũng bắt chuyện lại. Dần dà, hai người thân hơn.Một tối, Marco hỏi:"Em có bạn trai chưa?""Chưa, em mới ly hôn.""Vậy đi với anh nhé. Anh sẽ làm em vui."Ngọc do dự, rồi gật đầu. Marco đưa cô về khách sạn nơi anh ở, phòng sang trọng trên đường Lê Lợi, view nhìn xuống phố đi bộ. Ngọc bước vào, choáng ngợp:"Đẹp quá, em chưa ở phòng nào như thế.""Em thích thì ở lại với anh."Marco ôm Ngọc, hôn cô. Nụ hôn nồng nhiệt, mạnh bạo, lưỡi anh luồn vào, tay anh sờ lên mông Ngọc, bóp mạnh. Ngọc rên nhẹ, cô đã lâu không được đàn ông chạm vào, cơ thể cô phản ứng mạnh mẽ.Marco cởi áo Ngọc, chiếc áo phông đen tuột khỏi vai, để lộ bộ ngực căng tròn trong chiếc áo lót trắng. Anh tháo áo lót, hai bầu vú bật ra, đầu vú hồng hồng đã cương cứng. Marco cúi xuống ngậm lấy, mút mạnh, tay bóp vú còn lại."Vú em đẹp quá, căng thật, anh thích lắm."Ngọc rên, hai tay ôm đầu Marco, ấn anh vào ngực mình:"Mạnh hơn đi anh, em thích mạnh bạo."Marco mút vú Ngọc một lúc, rồi bế cô lên giường, đặt cô nằm ngửa. Anh cởi quần jean của cô, chiếc quần bó sát tuột khỏi chân, để lại cô trong chiếc xì-líp ren trắng mỏng manh. Marco nhìn cô, mắt sáng lên:"Lông em nhiều quá, nhìn qua xì-líp cũng thấy."Anh kéo xì-líp xuống, cái lồn đầy lông của Ngọc hiện ra. Mu lồn trắng nõn, căng cao, đám lông đen xoăn mọc dày từ mu xuống tận bẹn, xuống đùi trong, lấn xuống gần hậu môn. Dưới ánh đèn vàng trong phòng khách sạn, những sợi lông óng ả, mềm mại, rung rinh."Trời ạ, lông em đẹp quá, anh chưa thấy cái lồn nào như vậy. Nó hoang dã, dâm dục, anh mê rồi."Marco cúi xuống, hôn lên đám lông, môi anh chạm vào từng sợi, mơn trớn, rồi lưỡi liếm dọc theo mu lồn, liếm xuống mép lồn, liếm trúng hột le. Ngọc co giật, mông ưỡn lên, lồn áp sát vào mặt Marco:"Sướng quá anh ơi, đừng dừng."Marco liếm lồn Ngọc như một nghệ sĩ, lưỡi liếm khắp mọi ngóc ngách, từ mu xuống bẹn, từ mép lồn ra ngoài đùi, liếm cả đám lông dưới bụng dưới. Anh dùng ngón tay kéo đám lông sang hai bên, để lộ cái lỗ lồn nhỏ xíu đang co rút, nước nhờn chảy ra ướt đẫm.Ngọc lên đỉnh, toàn thân run lên:"Em lên rồi, anh ơi, em lên rồi."Marco ngước lên, cười:"Nhanh quá, em mới liếm có vài phút.""Tại em dâm mà, em dễ lên lắm."Marco cởi quần, con cặc của anh to hơn Khải, dài hơn Alex, gân guốc nổi rõ, đầu cặc đỏ tía, căng bóng. Ngọc nhìn mà hít thở không thông:"Cặc anh to quá, em sợ.""Sợ gì, em thích mà, đúng không?"Marco nằm lên trên Ngọc, đút đầu cặc vào. Lồn Ngọc ướt sẵn, nhưng cặc Marco quá to, phải cố gắng lắm mới lọt được một nửa. Ngọc rên đau:"Đau quá, anh từ từ."Marco dừng lại, để cặc nằm yên, cúi xuống hôn Ngọc:"Ráng một chút, lát sẽ hết đau."Một lúc sau, Marco ấn sâu hơn, cặc vào gần hết. Ngọc thở ra, vừa đau vừa sướng:"Sâu quá, chạm tử cung em rồi."Marco bắt đầu nhấp, những nhịp đầu chậm rãi, sau nhanh dần, mạnh dần. Cặc to căng nong rộng lồn Ngọc, mỗi nhịp đâm đều kéo theo tiếng rên rỉ của cô."Sướng không em? Nói anh nghe.""Sướng anh ơi, sướng lắm, chưa bao giờ em sướng như vậy."Marco nhấp mạnh, hai tay bóp vú Ngọc, bầu vú trắng nõn biến dạng trong lòng bàn tay anh. Ngọc rên to, cô không cần kìm tiếng vì phòng cách âm tốt:"Anh ơi, em sắp lên nữa rồi, thêm chút nữa thôi."Marco nhấp thêm vài chục nhịp, Ngọc lên đỉnh lần thứ hai, lồn cô bóp chặt lấy cặc Marco. Marco cũng không chịu nổi, anh xuất tinh trong lồn Ngọc, tinh dịch nóng hổi phun thẳng vào sâu bên trong.Họ nằm ôm nhau, Marco hỏi:"Em có muốn về Mỹ với anh không?"Ngọc ngạc nhiên:"Sao cơ? Về Mỹ?""Ừ, anh có công ty ở bên đó, anh sẽ lo cho em. Em ở đây làm gì? Quán bar tối tăm, em đẹp thế này, phải sống tốt hơn."Ngọc im lặng. Cô nhớ lại những lần trước: Alex cũng từng hứa như thế, rồi cũng bỏ rơi cô. Nhưng Marco có vẻ chân thành hơn. Cô chưa trả lời, bảo để suy nghĩ.Những ngày sau, Marco vẫn đến quán, vẫn đưa Ngọc về khách sạn, vẫn làm tình với cô. Họ thử đủ mọi tư thế, Marco còn dạy Ngọc nhiều kiểu mới: tư thế cái kéo, tư thế số 69, tư thế treo. Ngọc học rất nhanh, cô dâm và khéo, Marco khen:"Em là người tình tuyệt vời nhất anh từng có."Một lần, Marco bảo Ngọc:"Tối nay anh muốn thử cái này."Anh lấy ra một cái máy rung hình cặc, to hơn cả cặc anh, màu hồng, có nhiều nấm. Ngọc nhìn, hơi sợ:"Cái gì đây anh?""Toys, để mình chơi cho vui. Em sẽ thích."Marco bôi gel bôi trơn lên máy rung, từ từ đút vào lồn Ngọc. Ngọc rên lên vì căng, nhưng rồi quen dần. Marco bật nút, máy rung lên, rung từng hồi, làm lồn Ngọc tê dại."Sướng quá, em chưa bao giờ thấy cái gì như vậy."Marco đút cặc mình vào miệng Ngọc, bảo cô mút. Ngọc mút cặc Marco, lưỡi liếm quanh đầu cặc, tay vuốt dọc thân cặc. Marco rên lên:"Em giỏi quá, sâu nữa đi em."Ngọc ngậm sâu, cặc Marco chạm đến họng, cô hơi buồn nôn nhưng cố chịu. Marco nhấp trong miệng Ngọc, rồi bất chợt xuất tinh, tinh dịch bắn vào miệng cô. Ngọc nuốt, vị tanh, mặn."Em nuốt tinh dịch của anh à? Dâm thật.""Tại anh thích, em chiều anh."Họ làm tục, chơi đủ trò. Ngọc thấy mình như trở về ngày xưa, ngày còn với Khải, với Alex, những cuộc chơi bạo, những đêm không ngủ. Cô thích cảm giác ấy, dù biết nó sai.Rồi Marco bảo:"Anh về Mỹ tuần sau, em đi với anh nhé?"Ngọc gật đầu:"Dạ, em đi."Cô xin nghỉ việc ở quán bar, chị Hằng buồn lắm:"Con đi đâu vội vậy? Có người yêu mới à?"Ngọc nói dối:"Dạ, con về quê, mẹ con bệnh."Chị Hằng không hỏi thêm, tặng Ngọc ít tiền lót đường. Ngọc cám ơn, rồi ra đi.Nhưng trước khi lên máy bay, Marco bảo:"Anh xin lỗi, công ty anh bên Mỹ gặp vấn đề, anh phải về trước, không đưa em được. Em ở lại, anh sẽ gửi tiền, rồi sau đó anh quay lại đón em."Ngọc ngỡ ngàng:"Sao lại thế? Em đã xin nghỉ việc rồi.""Anh xin lỗi, anh sẽ gửi tiền cho em. Em chờ anh."Marco lên máy bay, bỏ lại Ngọc ở sân bay Tân Sơn Nhất. Ngọc đứng giữa dòng người tấp nập, tay cầm vali, lòng trống rỗng. Cô gọi điện cho Marco, nhưng số máy không liên lạc được. Gọi lại, không được. Gọi mãi, không được."Mình lại bị lừa."Ngọc khóc, cô không biết đi đâu. Về quán bar thì ngượng với chị Hằng. Tìm việc khác thì chưa có. Cô lang thang trên đường, rồi ghé vào một khách sạn nhỏ, thuê phòng giá rẻ.Đêm đó, cô nằm một mình, tay lại sờ lên đám lông đen. Nó vẫn còn đó, vẫn dày, vẫn xoăn, nhưng giờ chỉ có một mình cô. Cô thủ dâm, lên đỉnh, rồi khóc."Mình ghê tởm quá, mình đáng đời."Ngọc nằm thiếp đi, mơ thấy mình đang bay trên bầu trời, rồi rơi xuống vực thẳm.Tỉnh dậy, cô quyết định bắt đầu lại từ đầu. Cô xin việc ở một quán cà phê khác, quán nhỏ, bình dân, chủ quán là một bà cụ già. Công việc nhẹ nhàng: pha cà phê, phục vụ, rửa ly. Lương thấp, nhưng đủ sống.Ngọc thuê một căn phòng trọ nhỏ ở quận 8, gần chợ, tiện đi lại. Cô sống khép kín, không giao du với ai. Tối đến, cô đọc sách, học tiếng Anh, rồi đi ngủ sớm."Mình sẽ không hư nữa."Cô tự nhủ. Nhưng rồi những cơn dâm lại đến, những đêm cô không ngủ được, tay lại luồn xuống, sờ lên đám lông, mân mê, thủ dâm. Cô thèm cặc, thèm đàn ông, thèm những cuộc làm tình điên cuồng. Cô cố kìm, nhưng càng kìm càng thèm.Một lần, cô gặp lại Quân trên đường. Quân đi với Mẫn, hai đứa đang bế con nhỏ. Họ dừng lại, chào hỏi."Ngọc à, lâu quá không gặp, em khỏe không?""Dạ em khỏe, anh chị khỏe không? Cháu đẹp quá.""Cám ơn em. Em sống ở đâu, làm gì?""Em sống ở quận 8, làm phục vụ cà phê."Mẫn mỉm cười:"Chúc em sớm tìm được hạnh phúc."Ngọc nhìn gia đình nhỏ của Quân, lòng quặn thắt. Cô nhận ra mình đã bỏ lỡ một người tốt, một cuộc đời tốt, chỉ vì những ham muốn dâm đãng của mình.Cô đi tiếp, bước chân nặng nề.Một buổi tối, khi đang dọn dẹp quán cà phê, có một người đàn ông bước vào. Anh ta mặc áo sơ mi trắng, tây đen, đeo kính gọng bạc, trông rất lịch lãm. Anh ta nhìn Ngọc:"Quán còn mở không chị? Cho em ly cà phê đen."Ngọc pha cà phê, đưa cho anh ta. Anh ta uống, hỏi:"Chị làm ở đây lâu chưa?""Dạ, được ba tháng.""Chị đẹp quá, sao lại làm ở đây? Chị xứng đáng với công việc tốt hơn."Ngọc cười buồn:"Em chỉ làm được thế này thôi."Anh ta lấy danh thiếp đưa cho Ngọc: "Em tên Tuấn, làm bên bất động sản. Công ty anh cần tuyển nhân viên bán hàng, lương cao, chị có muốn thử không?"Ngọc cầm danh thiếp, nhìn Tuấn. Anh ta có vẻ tử tế, mắt sáng, cười hiền. Cô gật đầu:"Dạ, để em suy nghĩ."Vài hôm sau, Ngọc đến công ty của Tuấn. Văn phòng ở quận 1, sang trọng, rộng rãi. Tuấn tiếp cô niềm nở:"Em vào phòng anh nói chuyện."Phòng của Tuấn rộng, có ghế sofa, bàn làm việc bằng kính, phía sau là tủ rượu. Tuấn mời Ngọc ngồi, rót rượu:"Em uống không?""Dạ thôi, em không uống được.""Uống một chút cho vui."Ngọc cầm ly, uống một ngụm. Rượu nồng, cay xè. Tuấn ngồi xuống cạnh cô, tay đặt lên đùi cô:"Em đẹp quá, ngay từ lần đầu gặp ở quán cà phê, anh đã bị em hút hồn."Ngọc giật mình, đẩy tay Tuấn ra:"Anh Tuấn, em đến xin việc, không phải để...""Anh biết, nhưng anh thích em. Em làm nhân viên của anh, rồi hai đứa mình sẽ có nhiều thời gian bên nhau."Tuấn ôm Ngọc, hôn lên cổ cô. Ngọc đẩy ra, đứng dậy:"Em xin phép về, em không muốn làm ở đây."Tuấn nắm tay cô, kéo lại:"Đừng vội, anh có thể cho em nhiều tiền. Em đẹp thế này, sao phải làm những công việc tầm thường?"Ngọc nhìn Tuấn, thấy ánh mắt anh ta đầy dục vọng. Cô nhận ra mình lại sắp rơi vào bẫy. Cô rút tay ra, bỏ chạy khỏi phòng, ra về.Trên đường về, cô thở hổn hển, tim đập thình thịch. Cô tự hào vì mình đã từ chối, đã không sa vào cám dỗ."Mình đã thay đổi rồi."Cô mỉm cười. Đêm đó, cô ngủ ngon, không mộng mị.Nhưng rồi những cơn dâm vẫn đến, những đêm tay lại sờ lên đám lông đen, những lúc thèm khát lại trỗi dậy. Cô biết cuộc chiến với bản thân chưa kết thúc.Ngọc nhìn lên trần nhà, thì thầm:"Hãy cho em sức mạnh, để em vượt qua."Hết phần 10
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!