Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Hương Lồn Tối

Tác giả: Thiên Bảo | Ngày: 23/04/2026 01:56 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, ngoại tình, bạn thân, bạn gái, bạn của người yêu, bạn học chung lớp, bạn gái của bạn, Truyện nhiều phần, làm tình với sếp

Truyện đã hoàn thành (15 phần)

Phần 13: Những cám dỗ cuối cùng

Nhấn play để nghe...


Ngọc và Thiện sống với nhau như vợ chồng. Căn phòng trọ nhỏ của Thiện giờ đây có thêm hơi ấm của người phụ nữ. Thiện đi làm từ sáng sớm, tối mịt mới về. Ngọc ở nhà nấu cơm, dọn dẹp, thỉnh thoảng ra chợ mua đồ. Cuộc sống êm đềm, không ồn ào, không giàu sang, nhưng có tình yêu thương. Thiện yêu Ngọc bằng cả trái tim, không bao giờ hỏi về quá khứ, cũng không bao giờ ghen tuông vô cớ.

"Em ở nhà buồn không? Hay em xin việc gì làm cho vui?"
"Dạ không, em thích ở nhà, nấu cơm chờ anh."
Nhưng những buổi chiều, khi Thiện đi làm, Ngọc lại một mình. Cô nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, nghe tiếng xe cộ ngoài phố, lòng lại dâng lên những khao khát cũ. Tay cô đưa lên vuốt tóc, vuốt cổ, rồi vuốt xuống ngực. Qua lớp áo mỏng, cô cảm nhận được đầu vú mình đang cương cứng. Cô bóp nhẹ, rồi lại thôi.
"Mình không được hư."
Cô đứng dậy, đi ra bàn học, lấy sách ra đọc. Nhưng chữ nghĩa cứ nhảy múa trước mắt. Cô lại nằm xuống, lăn lộn. Rồi cô không kìm được nữa, tay cô luồn vào trong quần, sờ lên đám lông đen. Nó vẫn còn đó, vẫn dày, vẫn xoăn, mềm mại như tơ. Cô mân mê, kéo nhẹ từng sợi, se lại, xoắn, thả ra, rồi lại kéo.
"Lông mình đẹp thật, sao đàn ông nào cũng thích?"
Cô nhớ đến Khải, nhớ lần đầu tiên anh nhìn thấy lông cô, mắt sáng lên như sao, xuýt xoa khen ngợi. Cô nhớ đến Marco, anh ta còn bảo cô đừng bao giờ cạo. Cô nhớ đến Quân, người đầu tiên vuốt ve đám lông ấy, hôn lên từng sợi, nói nó đẹp, nó dâm. Cô nhớ đến Duy, Alex, Tâm, Phong, Hoàng - tất cả đều mê mẩn cái lồn đầy lông của cô.
"Sao mình lại nhớ họ? Mình có Thiện rồi mà."
Ngọc cố gắng gạt đi, nhưng tay cô vẫn không dừng. Cô luồn ngón tay vào trong lồn, một ngón, rồi hai ngón, rồi ba. Cô nhấp nhẹ, tay kia bóp vú, miệng rên khẽ. Cô tưởng tượng ra cặc to của Khải đang đút vào lồn mình, tưởng tượng Marco nhấp mạnh từ phía sau, tưởng tượng Duy bóp vú mình. Cô lên đỉnh, toàn thân run lên, rồi thở ra nhẹ nhõm.
"Mình ghê tởm quá, mình có người yêu rồi còn thủ dâm."
Cô bật khóc. Nhưng cô không thể ngừng được. Cô biết mình có vấn đề, có thể là nghiện tình dục, nhưng cô không biết phải làm sao.
Một hôm, Ngọc đi chợ, vô tình gặp lại Khải trên đường. Khải nay đã là giám đốc, mặc vest đen, đeo kính mát, lái xe Mercedes. Anh thấy Ngọc, tấp xe vào lề, bước xuống:
"Ngọc! Em đây à? Lâu quá không gặp, em đẹp hơn xưa nhiều."
Ngọc cúi mặt:
"Anh Khải, lâu rồi, anh khỏe không?"
"Anh khỏe, nghe nói em lấy chồng rồi? Lấy ai thế?"
"Dạ, em lấy anh Thiện, làm thợ mộc."
Khải cười, có vẻ khinh thường:
"Thợ mộc? Em đẹp thế, sao không lấy người giàu có hơn? Anh vẫn còn yêu em, em biết không?"
"Anh đừng nói vậy, em có chồng rồi."
"Nhưng em có hạnh phúc không? Chồng em chắc không thể bằng anh."
Ngọc im lặng. Khải nắm tay cô:
"Chiều nay qua nhà anh nhé? Anh nhớ em lắm, nhớ cái lồn đầy lông của em, nhớ tiếng rên của em. Anh không thể quên được."
Ngọc rút tay lại:
"Em xin lỗi, em không thể."
Cô bỏ đi nhanh, không dám ngoảnh lại. Về đến nhà, cô ngồi thở hổn hển, tim đập thình thịch. Cô sợ, sợ chính mình. Cô biết nếu Khải tiếp tục dụ dỗ, cô sẽ yếu lòng.
Tối đó, Thiện về, thấy Ngọc ngồi thẫn thờ, hỏi:
"Em sao thế? Có chuyện gì à?"
Ngọc lắc đầu:
"Không có gì, em mệt thôi."
Nhưng trong lòng cô, cuộc chiến vẫn tiếp diễn.
Vài hôm sau, Khải gửi tin nhắn cho Ngọc qua facebook: "Anh nhớ em, đến với anh đi, anh cho em cuộc sống sung túc." Ngọc đọc, tay run run. Cô không trả lời. Khải lại gửi: "Em đừng giả vờ, em vẫn dâm mà, cơ thể em không thể lừa anh." Ngọc vẫn im lặng. Khải gửi ảnh: ảnh cặc anh ta chụp lúc đang cương cứng, to và dài, gân guốc. Ngọc nhìn, lồn cô bắt đầu ướt. Cô vội tắt máy.
"Mình đừng, mình có Thiện rồi."
Cô cố gắng quên, nhưng hình ảnh cặc Khải cứ ám ảnh cô. Đêm đó, Thiện đi làm về muộn, Ngọc đã ngủ. Thiện nằm xuống bên cạnh, ôm cô. Ngọc giật mình tỉnh dậy, quay lại ôm Thiện:
"Anh về rồi à? Em nhớ anh."
"Anh cũng nhớ em."
Họ làm tình, Thiện nhẹ nhàng như mọi khi, nhưng Ngọc không thấy đủ. Cô muốn mạnh bạo, muốn cặc to, muốn nhấp sâu. Cô cố gắng hướng dẫn Thiện:
"Anh đút mạnh hơn đi, em thích mạnh."
Thiện làm theo, nhưng vẫn giữ nhịp độ vừa phải. Ngọc thất vọng, nhưng không dám nói ra. Cô giả vờ sướng, rên rỉ, rồi lên đỉnh giả. Thiện tin, cười sung sướng.
Sáng hôm sau, Thiện đi làm, Ngọc lại một mình. Cô cầm điện thoại lên, đọc lại tin nhắn của Khải. Lồn cô ướt. Cô trả lời: "Anh đang ở đâu?" Khải trả lời ngay: "Anh ở nhà, em qua đi." Ngọc do dự, rồi cô mặc quần áo đẹp, trang điểm nhẹ, ra khỏi nhà.
Cô đến nhà Khải, căn hộ cao cấp như ngày nào. Khải mở cửa, mặc mỗi chiếc quần đùi, cặc cương cứng in hằn. Anh ôm Ngọc, hôn cô cuồng nhiệt:
"Anh nhớ em quá, Ngọc à. Em có nhớ anh không?"
Ngọc không trả lời, chỉ đáp trả nụ hôn. Khải cởi áo Ngọc, chiếc áo thun trắng tuột khỏi vai, để lộ bộ ngực căng tròn trong chiếc áo lót đen. Anh tháo áo lót, vú Ngọc bật ra, đầu vú hồng hồng đã cương cứng. Khải cúi xuống mút mạnh, tay bóp vú:
"Vú em vẫn đẹp, căng như ngày nào. Anh nhớ lắm."
Ngọc rên, cô cũng nhớ. Khải cởi quần Ngọc, kéo xì-líp xuống, cái lồn đầy lông hiện ra. Đám lông đen vẫn dày, vẫn xoăn, vẫn óng ả. Khải nhìn say đắm:
"Lông em vẫn đẹp, không thay đổi. Anh yêu nó."
Anh cúi xuống liếm, lưỡi liếm khắp lồn Ngọc, từ mu xuống bẹn, từ mép lồn ra ngoài đùi, liếm cả đám lông. Ngọc lên đỉnh nhanh chóng, cô rên to:
"Sướng quá, em lên rồi."
Khải ngước lên, cười:
"Em vẫn dâm như xưa."
Anh cởi quần, cặc to và dài, gân guốc, đầu cặc đỏ tía. Ngọc nhìn, lồn cô co rút thèm thuồng. Khải nằm lên trên, đút cặc vào một phát lút cán. Ngọc rú lên:
"Trời ơi, sâu quá, sướng quá."
Khải nhấp mạnh, từng nhịp mạnh bạo, đưa đẩy. Ngọc rên to, quên hết Thiện, quên hết lời thề, chỉ còn cảm giác sung sướng tột độ.
"Sướng không em? Sướng hơn chồng em không?"
"Sướng hơn, anh ơi, sướng hơn nhiều."
Họ làm tình đủ mọi tư thế: truyền giáo, doggy, cưỡi ngựa, úp thìa. Khải đổi tư thế liên tục, mỗi tư thế đều khiến Ngọc lên đỉnh. Cô lên đến sáu, bảy lần, không đếm xuể.
Khải xuất tinh trong lồn Ngọc, rồi lại làm tiếp. Họ làm đến chiều tối, cả hai kiệt sức. Ngọc nằm thở hổn hển, cơ thể dính đầy mồ hôi và tinh dịch.
Khải hỏi:
"Ở lại với anh nhé? Bỏ thằng thợ mộc đó đi."
Ngọc lắc đầu:
"Không, em thương anh Thiện lắm. Anh ấy tốt với em."
"Nhưng em nói em sướng với anh hơn."
"Sướng thì sướng, nhưng tình cảm mới là quan trọng. Em xin lỗi."
Ngọc mặc quần áo, ra về. Trên đường về, cô khóc. Cô vừa phản bội Thiện lần nữa, lần thứ bao nhiêu rồi cô cũng không nhớ.
Về đến nhà, Thiện đã về, đang nấu cơm. Anh thấy Ngọc, hỏi:
"Em đi đâu vậy? Anh gọi điện không bắt máy."
Ngọc nói dối:
"Em đi chợ xa, quên điện thoại."
Thiện tin, không hỏi thêm. Nhưng mắt anh thoáng buồn.
Đêm đó, Thiện ôm Ngọc, hỏi:
"Ngọc à, em có yêu anh thật không?"
"Có chứ, sao anh hỏi vậy?"
"Tại anh thấy em có gì đó không vui. Nếu em không hạnh phúc, anh có thể buông tay."
Ngọc khóc:
"Em hạnh phúc mà, anh đừng nghi ngờ."
Họ làm tình, Thiện nhẹ nhàng, Ngọc giả vờ sướng. Nhưng trong đầu cô, hình ảnh cặc Khải vẫn còn.
Một hôm, Thiện phát hiện ra tin nhắn của Khải trong điện thoại Ngọc. Anh đọc, tay run run:
"Ngọc à, ai là Khải? Sao nó nhắn 'Em về với anh đi, anh nhớ lồn em'?"
Ngọc tái mặt, không biết nói gì. Thiện gào lên:
"Em lại phản bội anh? Anh đã yêu em, đã tin em, sao em có thể?"
Ngọc quỳ xuống ôm chân Thiện:
"Anh ơi, em xin lỗi, em sai rồi. Em chỉ gặp nó một lần thôi, em hứa sẽ không tái phạm."
Thiện lắc đầu:
"Em đã hứa với anh bao nhiêu lần rồi? Lần nào em cũng hứa, lần nào em cũng làm. Anh không thể tin em được nữa."
Thiện bỏ đi, Ngọc đuổi theo, ôm lấy anh từ phía sau:
"Anh đừng bỏ em, em sẽ chết mất. Em thương anh lắm, Thiện à."
Thiện quay lại, nước mắt chảy dài:
"Ngọc à, anh thương em, nhưng anh đau quá. Anh không biết phải làm sao."
"Em sẽ đi trị liệu, em sẽ cai nghiện tình dục. Em hứa sẽ thay đổi."
Thiện nhìn Ngọc, thấy cô khóc nức nở, thấy cô thực sự hối hận. Anh ôm cô:
"Được, anh tha thứ cho em lần cuối. Nếu em còn tái phạm, anh sẽ ra đi mãi mãi."
Ngọc gật đầu, ôm chặt Thiện.
Ngọc đi tìm bác sĩ tâm lý. Bác sĩ bảo cô bị rối loạn hành vi tình dục, có thể do tổn thương tâm lý từ nhỏ hoặc do những trải nghiệm trong quá khứ. Bác sĩ kê thuốc, đồng thời hướng dẫn cô các bài tập kiểm soát ham muốn.
"Mỗi khi em thấy thèm khát, hãy hít thở sâu, uống nước lạnh, hoặc đi dạo. Đừng để bản thân ở một mình quá lâu."
Ngọc làm theo. Cô cũng bỏ điện thoại, không dùng mạng xã hội, không liên lạc với bất kỳ ai ngoài Thiện. Cô ở nhà đọc sách, nấu ăn, tập yoga. Những cơn thèm vẫn đến, nhưng cô cố gắng kiềm chế.
Một đêm, Thiện đi làm về muộn, Ngọc đang nằm đọc sách. Thiện nằm xuống bên cạnh, ôm cô:
"Em hôm nay thế nào?"
"Dạ tốt, em không thèm nữa."
"Anh mừng cho em."
Thiện hôn Ngọc, rồi hai người làm tình. Lần này Thiện chủ động hơn, anh mạnh bạo hơn, nhấp sâu hơn. Ngọc rên thật sự, không phải giả vờ:
"Anh giỏi quá, em sướng lắm."
"Anh sẽ cố gắng làm em hài lòng, để em không cần tìm ai khác."
Họ lên đỉnh cùng nhau, Ngọc khóc vì hạnh phúc.
"Anh yêu em, Thiện à."
"Anh cũng yêu em, Ngọc à. Mình cưới nhau nhé? Cưới thật, chứ không phải sống chung."
Ngọc gật đầu:
"Dạ, em đồng ý."
Họ tổ chức đám cưới nhỏ tại tòa án, chỉ có hai người. Ngọc mặc chiếc váy trắng đơn giản, Thiện mặc bộ vest cũ. Họ trao nhẫn cho nhau, hôn nhau trước mặt cán bộ tư pháp.
"Em là vợ anh rồi, không được bỏ anh nữa."
"Em hứa, suốt đời này em chỉ có một mình anh."
Tối đó, về phòng trọ, Thiện bế Ngọc lên giường:
"Tối nay là đêm tân hôn, vợ à."
"Dạ, chồng à."
Thiện nhẹ nhàng cởi váy cho Ngọc. Cô nằm trần truồng trên giường, làn da trắng nõn, bộ ngực căng tròn, eo thon, mông cong, và cái lồn đầy lông đen xoăn. Thiện nhìn say đắm:
"Em đẹp quá, vợ à. Anh hạnh phúc lắm."
"Em cũng hạnh phúc, anh à."
Thiện cúi xuống hôn lên từng tấc da thịt của Ngọc, từ cổ xuống ngực, từ ngực xuống bụng, từ bụng xuống lồn. Anh hôn lên đám lông đen, lưỡi liếm dọc mu lồn, liếm hột le. Ngọc rên nhẹ, tay xoa đầu Thiện.
"Anh liếm em sướng quá."
Thiện liếm lồn Ngọc một lúc, rồi cởi quần, đút cặc vào. Lần này, cặc Thiện như to hơn, cứng hơn, có lẽ do anh quá hạnh phúc. Ngọc cảm nhận được sự khác biệt:
"Anh ơi, hôm nay cặc anh to hơn mọi khi."
"Tại anh yêu em quá."
Họ làm tình trong căn phòng trọ nhỏ, tiếng rên hòa lẫn tiếng gió thổi ngoài hiên. Ngọc lên đỉnh nhiều lần, Thiện cũng ra, tinh dịch ấm áp tràn vào lồn Ngọc.
"Anh yêu em, vợ à."
"Em yêu anh, chồng à."
Họ nằm ôm nhau, Ngọc thì thầm:
"Anh có muốn nghe em kể về quá khứ không? Tất cả những gì em đã làm?"
Thiện im lặng một lát, rồi nói:
"Nếu em muốn kể, anh sẽ nghe. Nhưng đừng vì thế mà khóc."
Ngọc kể từ đầu: về Quân, về Khải, về Duy, về Alex, về Tâm, về Marco, về Hoàng, về Phong, về tất cả. Cô kể về những lần phản bội, những lần làm tình điên cuồng, những lần thủ dâm, những lần cô đơn. Cô kể về cái lồn đầy lông của mình, về việc đàn ông mê nó như thế nào. Thiện lắng nghe, không nói gì, chỉ ôm cô.
"Em dâm quá phải không anh? Em ghê tởm quá."
Thiện lắc đầu:
"Em không ghê tởm, em chỉ bị tổn thương. Nhưng từ nay, anh sẽ ở bên em, anh sẽ chữa lành cho em."
Ngọc khóc, cô chưa bao giờ cảm thấy được yêu thương như lúc này.
Sáng hôm sau, Ngọc thức dậy, thấy Thiện đã đi làm, để lại mảnh giấy: "Anh đi làm, vợ ở nhà nghỉ ngơi, tối anh về nấu cơm." Ngọc cầm mảnh giấy, cười hạnh phúc.
Cô ra ngoài mua đồ, định nấu bữa tối thịnh soạn. Trên đường về, cô gặp lại Quân. Quân nay đã có hai con, đi cùng vợ và các con. Anh nhìn Ngọc, cười:
"Ngọc à, lâu quá không gặp, em khỏe không?"
"Dạ em khỏe, anh chị khỏe không? Các cháu dễ thương quá."
"Cám ơn em. Nghe nói em lấy chồng rồi?"
"Dạ, em lấy anh thợ mộc, hiền lành lắm."
"Chúc em hạnh phúc nhé."
Ngọc nhìn gia đình nhỏ của Quân, lòng không còn đau nữa. Cô đã vượt qua.
Tối đó, Thiện về, thấy bàn ăn thịnh soạn, hỏi:
"Hôm nay có gì mà vui thế?"
Ngọc cười:
"Vì em có chồng, em vui."
Họ ăn tối, rồi lên giường, làm tình nhẹ nhàng, đầy yêu thương.
Ngọc biết, cô đã tìm được bến đỗ cuối cùng. Cái lồn đầy lông của cô, giờ chỉ còn dành riêng cho Thiện. Không còn ai khác.
Hết phần 13

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách