Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Hương Lồn Tối

Tác giả: Thiên Bảo | Ngày: 23/04/2026 01:56 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, ngoại tình, bạn thân, bạn gái, bạn của người yêu, bạn học chung lớp, bạn gái của bạn, Truyện nhiều phần, làm tình với sếp

Truyện đã hoàn thành (15 phần)

Phần 12: Những giọt lệ cô đơn

Nhấn play để nghe...


Ngọc trở lại quán bar của chị Hằng với một tâm trạng khác hẳn trước đây. Cô không còn cái vẻ lẳng lơ, kiêu hãnh của người đẹp từng làm bao đàn ông điêu đứng. Giờ đây, cô chỉ là một người phụ nữ đã trải qua quá nhiều đổ vỡ, mệt mỏi và chán chường. Chị Hằng sắp xếp cho cô một căn phòng nhỏ trên lầu, kế bên phòng của chị. Phòng chỉ vừa đủ một cái giường, một cái tủ đứng, và một chiếc bàn nhỏ kê góc, trên bàn có lọ hoa giả do chị Hằng mua tặng.

"Con ở đây, chị nuôi. Không phải làm gì nhiều, chỉ cần giúp chị pha chế khi đông khách thôi. Tháng chị cho con năm triệu, đủ sống."
Ngọc cám ơn chị Hằng, giọng nghẹn ngào. Cô biết mình đang ở nơi cuối cùng của sự bao dung.
Ngày đầu tiên trở lại quầy bar, Ngọc mặc chiếc áo phông đen và quần jean bó, tóc búi cao, không trang điểm. Nhưng vẻ đẹp tự nhiên của cô vẫn khiến nhiều ánh mắt khách nhìn theo. Có một người đàn ông trung niên, ngồi ở bàn góc, mắt dán vào Ngọc từ lúc cô bước ra đến lúc cô đứng sau quầy. Ông ta mặc áo sơ mi trắng, tay đeo đồng hồ Rolex, bên cạnh là ly whisky đã cạn.
"Chị ơi, cho em một ly nữa." - Ông ta gọi.
Ngọc pha whisky, đưa ra. Ông ta cầm ly, không uống, chỉ nhìn Ngọc:
"Em mới vô làm hả? Anh chưa thấy em bao giờ."
"Dạ, em mới vô."
"Em đẹp quá. Anh tên Hưng. Còn em?"
"Dạ em tên Ngọc."
Hưng cười, để lại tờ tiền tip năm trăm nghìn trên quầy rồi bỏ đi. Ngọc nhìn tờ tiền, lòng thoáng chút xao động.
Những ngày sau, Hưng đều đến quán, ngồi đúng chỗ cũ, gọi whisky và nhìn Ngọc. Ông ta không quấy rối, không hỏi han nhiều, chỉ thỉnh thoảng khen cô đẹp, rồi bỏ tip hậu hĩnh. Chị Hằng bảo:
"Thằng Hưng đó giàu lắm, làm ăn lớn bên mảng xuất khẩu gỗ. Nó để ý con rồi. Con tính sao?"
Ngọc lắc đầu:
"Con không muốn dính dáng đến ai nữa."
"Ừ, con khôn thì giữ mình."
Nhưng rồi một buổi tối, trời mưa tầm tã, quán bar vắng hoe. Chỉ có Hưng ngồi một mình ở bàn góc, và Ngọc đứng sau quầy. Hưng bỗng đứng dậy, tiến lại gần Ngọc:
"Ngọc à, anh muốn nói chuyện với em một lát. Ra bàn anh ngồi đi."
Ngọc do dự, rồi cũng ra ngồi đối diện Hưng. Hưng rót rượu mời cô, cô từ chối. Hưng không ép, uống một hơi cạn ly:
"Anh biết em đã qua nhiều đau khổ, anh không hỏi, anh chỉ muốn nói: anh thích em. Anh có thể cho em cuộc sống thoải mái, em không cần làm ở đây nữa."
Ngọc nhìn Hưng, mắt buồn:
"Anh Hưng à, em đã lỡ tin nhiều người hứa như thế, và cuối cùng em chỉ nhận được đau khổ. Em không muốn nữa."
"Anh không phải người như thế. Em cho anh cơ hội chứng minh."
Ngọc im lặng, rồi đứng dậy trở về quầy. Hưng thở dài, bỏ về.
Đêm đó, Ngọc nằm trên giường, trằn trọc không ngủ. Tay cô lại đưa xuống sờ lên đám lông đen. Nó vẫn còn đó, vẫn dày, vẫn xoăn. Nhưng giờ đây, mỗi lần chạm vào nó, cô lại nhớ về những người đàn ông đã từng vuốt ve: Quân, Khải, Duy, Alex, Tâm, Marco, Hoàng, và giờ là Hưng. Cô nhớ những cặc to, nhớ những cuộc làm tình điên cuồng, nhớ những cơn cực khoái tột độ.
"Mình hư quá, mình không thể sống thiếu đàn ông."
Cô luồn tay vào trong lồn, một ngón, hai ngón, ba ngón. Cô nhấp mạnh, tay kia bóp vú, miệng cắn vào gối. Cô tưởng tượng ra đủ thứ: tưởng tượng cặc to của Khải đang đút vào lồn mình, tưởng tượng Marco đang nhấp mạnh từ phía sau, tưởng tượng Duy đang bóp vú mình. Cô lên đỉnh, toàn thân run lên, rồi thở ra nhẹ nhõm.
"Sao mình lại dâm thế này? Mình có bệnh à?"
Ngọc khóc, cô ghét bản thân mình, nhưng không thể thay đổi.
Một hôm, chị Hằng bảo Ngọc:
"Có đứa bạn của chị, nó tên Phong, mở phòng tập gym. Nó cần người quản lý quầy bar nhỏ trong phòng gym. Lương cao hơn ở đây, con có muốn thử không?"
Ngọc gật đầu:
"Dạ, con muốn thử, ở đây con cũng ngại gặp khách."
Ngọc chuyển sang làm ở phòng gym của Phong. Phong năm nay ba mươi lăm tuổi, thể hình đẹp, cơ bắp cuồn cuộn, da rám nắng, mặt điển trai. Anh là vận động viên thể hình, mới giải nghệ, mở phòng gym riêng. Phong nhìn Ngọc, mắt sáng:
"Em đẹp thật, chị Hằng bảo em làm việc tốt lắm. Ở đây em chỉ cần pha chế nước uống cho khách tập, nhẹ nhàng lắm."
Ngọc cám ơn, bắt đầu công việc mới. Phòng gym rộng rãi, sạch sẽ, có nhiều máy tập. Khách đến tập chủ yếu là dân văn phòng, cũng có vài người mẫu, diễn viên. Ngọc đứng sau quầy bar nhỏ, pha nước ép, sinh tố, cà phê. Công việc nhàn hạ, lương lại cao.
Phong hay để ý đến Ngọc. Anh thường xuyên xuống quầy bar, tự pha nước uống cho mình, rồi ngồi nói chuyện với cô.
"Em có bạn trai chưa?"
"Dạ chưa, em ly hôn rồi."
"Vậy làm bạn gái anh nhé. Anh cũng ly hôn, hai đứa mình cùng cảnh."
Ngọc cười buồn:
"Anh Phong à, em sợ lắm, em sợ làm tổn thương người khác."
"Em sẽ không đâu, anh tin em."
Phong bắt đầu đưa đón Ngọc đi làm mỗi ngày. Anh có xe hơi, nhà lầu, cuộc sống khá giả. Anh đưa Ngọc đi ăn nhà hàng, đi xem phim, đi dạo phố. Ngọc dần dần mở lòng, cô thấy Phong tốt, chân thành, khác với những người đàn ông trước đây.
Một buổi tối, sau khi phòng gym đóng cửa, Phong mời Ngọc lên căn hộ của anh ở tầng cao nhất của một chung cư sang trọng. Căn hộ rộng rãi, trang bị nội thất hiện đại, có phòng tập riêng, có bể bơi nhỏ trên sân thượng.
"Đẹp quá anh ơi, em chưa thấy căn hộ nào đẹp thế này."
"Em thích thì ở đây luôn với anh."
Phong ôm Ngọc, hôn cô. Ngọc đáp trả, nụ hôn nồng nàn, cuồng nhiệt. Tay Phong săn chắc, cơ bắp cuồn cuộn, vòng tay anh mạnh mẽ. Ngọc cảm thấy an toàn trong vòng tay ấy.
Phong cởi áo Ngọc, chiếc áo thun trắng tuột khỏi vai, để lộ bờ vai trắng nõn. Anh tháo áo lót, bộ ngực căng tròn của Ngọc bật ra, đầu vú hồng hồng đã cương cứng. Phong nhìn say đắm:
"Vú em đẹp quá, căng mà mềm, anh thích lắm."
Anh cúi xuống ngậm lấy đầu vú, mút mạnh, tay bóp bầu vú còn lại. Ngọc rên lên, hai tay ôm đầu Phong, ấn anh vào ngực mình:
"Mạnh hơn đi anh, em thích mạnh bạo."
Phong mút vú Ngọc một lúc, rồi đẩy cô nằm xuống ghế sofa, cởi quần cô. Chiếc quần jean bó sát tuột khỏi chân, để lại cô trong chiếc xì-líp ren đen xuyên thấu. Phong kéo xì-líp xuống, cái lồn đầy lông của Ngọc hiện ra. Mu lồn trắng nõn, căng cao, đám lông đen xoăn mọc dày từ mu xuống tận bẹn, xuống đùi trong, lấn xuống gần hậu môn. Dưới ánh đèn vàng, những sợi lông óng ả, mềm mại.
"Trời đất, lông em nhiều quá, đẹp quá. Anh chưa thấy cái lồn nào như vậy. Nó hoang dã, dâm dục, anh mê rồi."
Phong cúi xuống, hôn lên đám lông, môi anh chạm vào từng sợi, mơn trớn, rồi lưỡi liếm dọc theo mu lồn, liếm xuống mép lồn, liếm trúng hột le. Ngọc co giật, mông ưỡn lên, lồn áp sát vào mặt Phong:
"Sướng quá anh ơi, đừng dừng."
Phong liếm lồn Ngọc như một nghệ sĩ, lưỡi liếm khắp mọi ngóc ngách, từ mu xuống bẹn, từ mép lồn ra ngoài đùi, liếm cả đám lông dưới bụng dưới. Anh dùng ngón tay kéo đám lông sang hai bên, để lộ cái lỗ lồn nhỏ xíu đang co rút, nước nhờn chảy ra ướt đẫm.
Ngọc lên đỉnh, toàn thân run lên:
"Em lên rồi, anh ơi, em lên rồi."
Phong ngước lên, cười:
"Nhanh quá, em mới liếm có vài phút."
"Tại em dâm mà, em dễ lên lắm."
Phong cởi quần, con cặc của anh to và dài, bằng với Marco, nhưng cứng hơn, gân guốc nổi rõ, đầu cặc đỏ tía, căng bóng. Ngọc nhìn mà hít thở không thông:
"Cặc anh to quá, em sợ."
"Sợ gì, em thích mà, đúng không?"
Phong nằm lên trên Ngọc, đút đầu cặc vào. Lồn Ngọc ướt sẵn, nhưng cặc Phong quá to, phải cố gắng lắm mới lọt được một nửa. Ngọc rên đau:
"Đau quá, anh từ từ."
Phong dừng lại, để cặc nằm yên, cúi xuống hôn Ngọc:
"Ráng một chút, lát sẽ hết đau."
Một lúc sau, Phong ấn sâu hơn, cặc vào gần hết. Ngọc thở ra, vừa đau vừa sướng:
"Sâu quá, chạm tử cung em rồi."
Phong bắt đầu nhấp, những nhịp đầu chậm rãi, sau nhanh dần, mạnh dần. Cặc to căng nong rộng lồn Ngọc, mỗi nhịp đâm đều kéo theo tiếng rên rỉ của cô.
"Sướng không em? Nói anh nghe."
"Sướng anh ơi, sướng lắm, chưa bao giờ em sướng như vậy."
Phong nhấp mạnh, hai tay bóp vú Ngọc, bầu vú trắng nõn biến dạng trong lòng bàn tay anh. Ngọc rên to, cô không cần kìm tiếng vì phòng cách âm tốt:
"Anh ơi, em sắp lên nữa rồi, thêm chút nữa thôi."
Phong nhấp thêm vài chục nhịp nữa, Ngọc lên đỉnh lần thứ hai, lồn cô bóp chặt lấy cặc Phong. Phong cũng không chịu nổi, anh xuất tinh trong lồn Ngọc, tinh dịch nóng hổi phun thẳng vào sâu bên trong.
Họ nằm ôm nhau, Phong hỏi:
"Em có muốn về ở với anh không? Anh sẽ lo cho em, em không cần làm việc nữa."
Ngọc gật đầu:
"Dạ, em đồng ý."
Ngọc dọn về ở cùng Phong. Cô có cuộc sống sung túc, không phải lo lắng về tiền bạc. Phong chiều chuộng cô, mua cho cô quần áo đẹp, túi xách hiệu, nước hoa đắt tiền. Nhưng Ngọc vẫn không hạnh phúc. Cô nhớ Hoàng, nhớ những đêm bình yên bên anh, nhớ những lời thủ thỉ ngọt ngào. Cô biết mình đã sai, nhưng không thể quay lại.
Một đêm, Phong đi công tác, Ngọc ở nhà một mình. Cô mở tủ, lấy ra một chiếc cặc giả mà Phong mua cho, to hơn cặc Phong, màu đen, có gân, có thể rung. Cô đút vào lồn, bật rung, cảm giác tê dại. Cô rên lên, tay bóp vú, tay kia nhấp máy.
"Sướng quá, sướng quá."
Cô lên đỉnh nhiều lần, đến nỗi kiệt sức. Rồi cô ngồi dậy, nhìn chiếc cặc giả trên tay, bỗng nhiên cô ném nó vào tường, khóc nức nở.
"Mình đang làm gì vậy? Mình có chồng rồi, sao mình vẫn không đủ?"
Cô nhận ra, dù có bao nhiêu đàn ông, bao nhiêu cặc, bao nhiêu cuộc làm tình điên cuồng, cô vẫn không thể lấp đầy khoảng trống trong tim. Cô thiếu một thứ: tình yêu thực sự, sự chung thủy, sự bình yên.
Ngọc quyết định chia tay Phong. Cô không nói lý do, chỉ bảo:
"Anh Phong à, em xin lỗi, em không thể tiếp tục được nữa. Em muốn sống một mình."
Phong buồn bã:
"Tại sao? Anh có làm gì sai không?"
"Không, anh không sai, em sai. Em là người hư, em không xứng với anh."
Ngọc dọn đồ ra khỏi căn hộ của Phong, lại lang thang trên đường Sài Gòn. Cô đến một ngôi chùa nhỏ ở quận 3, xin ở nhờ. Sư cô trụ trì thương cô, cho cô ở lại, giao cho cô việc quét dọn chùa và nấu cơm chay.
Ngọc sống trong chùa được hai tháng. Cô tụng kinh, niệm Phật, lao động, dần dần tâm hồn bớt đi những trăn trở. Nhưng những đêm dài, khi mọi người đã ngủ, cô lại thèm khát. Cô nằm trên chiếc giường nhỏ trong phòng riêng, tay lại luồn xuống sờ lên đám lông đen. Cô mân mê, kéo nhẹ, nhưng rồi cô bỏ tay ra, cắn môi.
"Mình đang ở chùa, mình không được nghĩ bậy."
Cô niệm Phật, cố gắng đi vào giấc ngủ.
Một hôm, có một người đàn ông đến chùa lễ Phật. Anh ta trạc tuổi Ngọc, ăn mặc giản dị, mặt hiền lành. Anh ta tên là Thiện, làm nghề thợ mộc. Anh ta nhìn Ngọc, mỉm cười:
"Cô ở đây lâu chưa? Tôi thấy cô lạ."
"Dạ, tôi mới đến được hai tháng."
Thiện gật đầu, không hỏi thêm. Anh thường xuyên đến chùa, mỗi lần đều mang theo trái cây, hoa quả cúng Phật, rồi cho Ngọc một ít. Ngọc cảm động trước lòng tốt của anh.
Một lần, Thiện hỏi Ngọc:
"Cô có muốn ra ngoài đi dạo không? Ở trong chùa mãi cũng buồn."
Ngọc do dự, rồi đồng ý. Họ đi dạo dọc bờ sông Sài Gòn, trời chiều mát mẻ. Thiện kể về công việc của anh, về những ngày tháng khó khăn. Ngọc cũng kể sơ qua về đời mình, không kể hết.
"Cô đẹp quá, sao lại đi tu? Phí quá."
"Tôi không đi tu, tôi chỉ ở nhờ chùa thôi. Tôi có tội, tôi muốn chuộc lỗi."
"Ai mà chẳng có tội, quan trọng là biết sửa sai."
Hai người trở nên thân thiết. Thiện mời Ngọc đến xưởng mộc của anh, chỉ cho cô xem những sản phẩm anh làm: bàn ghế, tủ, giường, đều đẹp và tinh xảo. Ngọc thích thú:
"Anh làm đẹp quá, anh giỏi thật."
"Cô thích thì tôi tặng cô một cái gì đó."
Thiện tặng Ngọc một chiếc hộp gỗ nhỏ, chạm khắc hình hoa sen. Ngọc nhận, mắt rưng rưng.
Tình cảm giữa hai người ngày càng sâu đậm. Thiện không đẹp trai, không giàu có, nhưng anh chân thành, chất phác. Ngọc thấy lòng mình bình yên khi ở bên anh.
Một buổi tối, sau khi ăn cơm ở xưởng mộc, Thiện ngỏ lời:
"Ngọc à, anh thương em. Anh biết em đã qua nhiều đau khổ, nhưng anh không quan tâm. Anh chỉ muốn được ở bên em, chăm sóc em."
Ngọc khóc:
"Anh Thiện, em sợ lắm, em sợ em sẽ làm tổn thương anh."
"Em sẽ không đâu. Anh tin em."
Họ ôm nhau. Thiện hôn Ngọc, nụ hôn nhẹ nhàng, ấm áp. Ngọc đáp trả, lòng cô dâng lên một cảm xúc khó tả. Cô chưa từng cảm thấy như vậy với bất kỳ ai: vừa yên bình, vừa nồng nàn.
Thiện đưa Ngọc về phòng trọ của anh - một căn phòng nhỏ nhưng gọn gàng, sạch sẽ. Anh nhẹ nhàng cởi áo Ngọc, nhưng Ngọc giữ tay anh:
"Anh đợi đã, em phải nói với anh một điều."
"Điều gì?"
"Em... em đã qua nhiều đàn ông lắm, em dâm lắm. Em sợ anh sẽ chê em."
Thiện nhìn Ngọc, mắt đầy trìu mến:
"Anh không chê em. Quá khứ của em là của em, hiện tại anh mới quan tâm."
Ngọc khóc, cởi áo. Thân hình trần trụi của cô hiện ra dưới ánh đèn vàng. Bộ ngực căng tròn, eo thon, mông cong, và cái lồn đầy lông đen xoăn. Thiện nhìn say đắm:
"Em đẹp quá, Ngọc à. Anh chưa thấy ai đẹp như em."
Anh cúi xuống hôn lên từng tấc da thịt của cô, từ cổ xuống ngực, từ ngực xuống bụng, từ bụng xuống lồn. Anh hôn lên đám lông đen, lưỡi liếm dọc mu lồn, liếm hột le. Ngọc rên nhẹ, cô thấy mình như được tái sinh.
Thiện cởi quần, cặc anh không to, cũng không dài, nhưng rất cứng, đầu cặc hồng hào. Anh đút vào lồn Ngọc nhẹ nhàng, từ từ. Ngọc ôm anh, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim anh.
Họ làm tình trong căn phòng nhỏ, tiếng rên hòa lẫn tiếng mưa rơi bên ngoài. Ngọc lên đỉnh nhẹ nhàng, Thiện cũng ra, tinh dịch ấm áp.
"Anh yêu em, Ngọc à."
"Em cũng yêu anh, Thiện à."
Họ nằm ôm nhau, Ngọc tự hỏi liệu đây có phải là bến đỗ cuối cùng của cô hay không.
Hết phần 12

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách