Sau lần đầu với Khải, Ngọc sống trong tâm trạng vừa tội lỗi vừa thèm khát. Cô không thể nào quên được cái cảm giác cặc to của Khải căng đầy trong lồn mình, những nhịp đâm mạnh bạo, những cơn cực khoái dữ dội chưa từng có. Đêm đó, nằm bên cạnh Quân, Ngọc thao thức mãi không ngủ được. Quân đã ngủ say, tiếng thở đều đều, tay vẫn ôm eo Ngọc. Ngọc nhìn gương mặt hiền lành của Quân trong bóng tối, lòng cô đau nhói.
"Anh yêu em nhiều quá, Quân à. Sao em có thể làm vậy với anh?"Cô tự hỏi mình là con người như thế nào, sao có thể vừa yêu Quân vừa đi ngủ với bạn thân của anh. Nhưng rồi cơ thể cô nhớ lại cảm giác ấy, cái lồn cô lại ướt, tay cô lại luồn xuống sờ lên đám lông đen, mân mê hột le. Cô cố gắng kìm nén, quay mặt vào tường, nhắm mắt cố ngủ.Những ngày sau đó, Ngọc tìm cách tránh mặt Khải. Khi Quân đi làm, cô thường ra ngoài hoặc ở trong phòng đóng kín cửa. Nhưng Khải thì không bỏ cuộc. Hắn tìm đủ mọi cách để tiếp cận Ngọc, lúc thì mượn đồ, lúc thì hỏi bài, lúc thì mời ăn trái cây. Ngọc cố gắng lảng tránh, nhưng càng tránh thì càng thấy nhớ.Một buổi chiều, Quân đi thực tập ở công ty (mới xin được chỗ thực tập qua mối quan hệ của cô Mai), Khải nghỉ học ở nhà vì bị cảm. Ngọc cũng nghỉ dạy vì hôm đó hai em nhỏ được bố mẹ cho đi chơi. Trong phòng chỉ còn hai người. Ngọc ngồi ở bàn học, cố gắng đọc giáo trình, nhưng mắt cứ liếc sang giường Khải. Khải nằm đắp chăn, thỉnh thoảng ho khan. Trông cậu thật tội nghiệp."Anh Khải, anh uống thuốc chưa? Để em pha cho anh ly nước ấm.""Chưa, cảm ơn em."Ngọc đứng dậy, ra ngoài pha nước ấm, lấy thuốc cảm đem vào. Cô đưa cho Khải, Khải ngồi dậy uống thuốc, tay cố tình chạm vào tay Ngọc. Ngọc rụt tay lại, lùi ra xa."Sao em tránh anh mấy hôm nay?""Dạ đâu có, em bận học thôi.""Nói dối. Em biết em đang tránh anh mà."Ngọc im lặng, không biết nói gì. Khải nắm lấy tay cô, kéo cô ngồi xuống giường:"Anh xin lỗi về hôm đó, anh không kiềm chế được. Nhưng em cũng thích mà, đúng không? Em đừng chối."Ngọc cúi mặt, giọng nhỏ xíu:"Em có Quân rồi, em không thể...""Em có thể, em đã làm rồi mà. Với lại, em có nói với Quân không? Chưa, đúng không? Vì em cũng muốn."Khải ôm Ngọc, hôn lên má cô. Ngọc yếu ớt đẩy ra, nhưng Khải mạnh hơn, cậu ôm chặt, hôn lên môi Ngọc. Lần này Ngọc không cưỡng lại nữa, cô đáp trả, nước mắt chảy dài trên má. Cô vừa khóc vừa hôn, vừa hôn vừa khóc. Khải lau nước mắt cho cô:"Đừng khóc, anh thương em lắm. Anh biết em thương Quân, nhưng em cũng có tình cảm với anh, đúng không?"Ngọc gật đầu, không nói gì. Khải từ từ cởi áo Ngọc, cô không phản kháng. Chiếc áo thun trắng tuột khỏi vai, để lộ bầu ngực căng tròn trong chiếc áo lót màu hồng nhạt. Khải tháo áo lót, hai bầu vú trắng nõn bật ra, đầu vú hồng hồng đã cương cứng. Khải cúi xuống ngậm lấy, mút mạnh, tay bóp bầu vú còn lại."Vú em đẹp quá, mềm mà lại căng, anh thích lắm."Ngọc rên lên, hai tay ôm đầu Khải, ấn anh vào ngực mình. Khải mút vú Ngọc như một đứa trẻ đói sữa, lưỡi liếm tròn quanh đầu vú, rồi chuyển sang bên kia, không bỏ sót chỗ nào. Ngọc thở dốc, cô cảm thấy nước nhờn từ lồn mình bắt đầu chảy, ướt cả xì-líp.Khải đẩy Ngọc nằm xuống giường, cởi quần cô. Chiếc quần jean bó sát được kéo tuột ra khỏi chân, để lại cô trong chiếc xì-líp ren đen nhỏ xíu, gần như trong suốt, lộ rõ đám lông đen bên trong. Khải nhìn chăm chú, mắt đỏ rực vì ham muốn:"Lần trước anh chưa kịp ngắm kỹ, bây giờ để anh ngắm em thật lâu."Khải kéo xì-líp Ngọc xuống, cái lồn đầy lông của cô hiện ra trước mắt anh. Mu lồn trắng nõn, căng cao như quả đồi nhỏ. Trên đó, đám lông đen xoăn mọc chi chít, từ trên mu xuống tận hai bên mép lồn, lan ra bẹn, xuống đùi trong, thậm chí lấn cả xuống gần hậu môn. Những sợi lông đen nhánh, xoăn tít, dưới ánh đèn nhìn óng ả như tơ. Khải đưa tay vuốt ve, kéo nhẹ từng sợi, se lại, xoắn vào nhau:"Lông em đẹp quá, dâm quá, chưa thấy ai có lông đẹp như em. Anh thích nhất mấy cô lông nhiều.""Anh thích thì cứ chơi với nó đi."Khải cúi xuống, hôn lên đám lông ấy. Môi anh chạm vào từng sợi, lưỡi liếm dọc theo mu lồn, liếm xuống mép lồn, liếm trúng hột le. Ngọc co giật, mông ưỡn lên, lồn áp sát vào mặt Khải:"Sướng quá anh ơi, đừng dừng."Khải liếm lồn Ngọc như một nghệ sĩ đang biểu diễn, lưỡi liếm khắp mọi ngóc ngách, từ mu xuống bẹn, từ mép lồn ra ngoài đùi, liếm cả đám lông dưới bụng dưới. Ngọc rên rỉ, tay bấu vào ga giường, mắt nhắm nghiền, cô đang lên cơn cực khoái thứ nhất chỉ bằng miệng Khải.Khải ngước lên, thấy Ngọc đang thở hổn hển, mặt đỏ ửng, cô nói:"Anh ơi, đưa cặc vô đi, em muốn lắm rồi."Khải cởi quần mình, con cặc bật lên, to và dài, căng cứng, gân guốc nổi rõ, đầu cặc đỏ tía. Ngọc nhìn mà thấy lồn mình co rút thèm thuồng. Khải nằm lên trên Ngọc, đưa cặc vào giữa hai đùi cô, cọ qua lại:"Để anh đút từ từ nhé, lần trước em kêu đau.""Dạ, nhưng anh cứ làm đi, em sẽ cố chịu."Khải đút đầu cặc vào, từ từ, từng chút một. Lồn Ngọc ướt đẫm nên cặc vào dễ dàng hơn lần trước. Đến khi cặc gần như vào hết, Ngọc thở ra nhẹ nhõm:"Hết đau rồi anh, anh nhấp đi."Khải bắt đầu nhấp, những nhịp đầu còn chậm, sau nhanh dần, mạnh dần. Cặc to căng nong rộng lồn Ngọc, mỗi nhịp đâm đều chạm đến tận cùng sâu bên trong. Ngọc rên to, cô không còn kìm tiếng nữa, tiếng rên vang khắp phòng:"Sướng quá, sướng quá, anh làm em sướng chết đi được."Khải càng nhấp càng mạnh, mồ hôi chảy ròng ròng, cậu đút cặc vào rồi rút ra, vào rồi rút ra, mỗi lần rút ra kéo theo nước nhờn từ lồn Ngọc chảy ra, ướt cả đám lông đen. Cảnh tượng dâm dục đến mức Khải không thể rời mắt."Em coi kìa, lồn em ướt hết rồi, đám lông dính lại hết."Ngọc cúi xuống nhìn, thấy đúng vậy, đám lông đen của cô dính bết vào nhau vì nước nhờn, trông thật hoang dại. Cô cười:"Tại anh hết, làm em ra nhiều quá."Khải nhấp thêm vài chục nhịp nữa, rồi bất chợt rút cặc ra, bảo Ngọc quay lại. Ngọc quay người, chống tay và đầu gối xuống giường, tư thế doggy. Từ phía sau, Khải nhìn thấy lồn Ngọc lộ rõ, đám lông đen ướt sũng, hai mép lồn hé mở, hột le lòi ra ngoài. Cậu đút cặc vào một phát, cắm sâu đến tận gốc.Ngọc rú lên:"Trời ơi, sâu quá, chạm tử cung em rồi."Khải nhấp mạnh, hai tay bóp mông Ngọc, cặp mông cong căng, da trắng mịn. Cậu vừa nhấp vừa nhìn cái lồn đầy lông của Ngọc đang co bóp theo từng nhịp, những sợi lông đen quấn vào gốc cặc cậu, nhìn rất kích thích."Sướng không em? Nói anh nghe.""Sướng anh ơi, sướng lắm, em chưa bao giờ sướng như vậy. Cặc anh to quá, đút sâu quá.""Thế cặc anh với cặc thằng Quân, cái nào to hơn?"Ngọc ngập ngừng một chút, rồi nói thật:"Cặc anh to hơn, dài hơn, em thích cặc anh hơn."Khải cười lớn, nhấp càng mạnh hơn. Cả hai cùng lên đỉnh, Khải xuất tinh trong lồn Ngọc, tinh dịch nóng hổi phun thẳng vào sâu bên trong, Ngọc lại thêm một lần cực khoái, cô ngã vật ra giường, thở không ra hơi.Khải nằm xuống bên cạnh, ôm Ngọc:"Làm người yêu anh nhé, bỏ thằng Quân đi."Ngọc lắc đầu:"Em không thể, em thương Quân lắm. Tụi em với nhau từ hồi năm nhất, qua bao nhiêu khó khăn rồi.""Nhưng em nói em thích cặc anh hơn cặc nó mà.""Thích cặc anh là một chuyện, thương Quân là chuyện khác. Em không thể bỏ Quân được."Khải thở dài, không nói gì. Cậu biết mình không thể ép Ngọc được, nhưng cậu cũng không muốn dừng lại.Từ đó, hễ có cơ hội là Khải và Ngọc lại lén lút bên nhau. Họ làm tình ở mọi nơi, mọi lúc: trong phòng lúc Quân đi vắng, trong nhà tắm lúc Quân ngủ, thậm chí có lúc Quân đang ngủ ở giường bên cạnh mà họ vẫn làm, cố gắng thật nhẹ nhàng, thật kín đáo.Một lần, Quân đi làm thêm về muộn, Khải bảo Ngọc:"Tối nay thằng Quân về trễ, hay mình làm một hiệp?"Ngọc do dự:"Sợ nó về bất ngờ.""Khuya rồi, nó phải 11 giờ mới về, còn sớm."Họ bắt đầu làm tình, vừa làm vừa nghe ngóng tiếng xe ngoài ngõ. Khải đút cặc vào lồn Ngọc, nhấp nhẹ nhàng, Ngọc kìm tiếng rên, cắn vào gối. Bỗng nhiên, có tiếng xe quen thuộc. Ngọc hoảng hốt:"Quân về kìa!"Khải vội rút cặc ra, Ngọc lau vội lồn mình bằng khăn giấy, mặc quần áo vào, nằm lên giường giả vờ ngủ. Khải cũng nằm im, quay mặt vào tường. Quân mở cửa bước vào, thấy phòng tối om, hai đứa đang ngủ, anh không nghi ngờ gì, đi tắm rồi lên giường nằm cạnh Ngọc.Ngọc thở phào nhẹ nhõm, nhưng lòng cô đầy sợ hãi. Cô biết nếu cứ tiếp tục thế này, một ngày nào đó Quân sẽ phát hiện ra.Cũng trong thời gian này, Ngọc bắt đầu thay đổi cách ăn mặc. Cô mua những bộ đồ ngủ gợi cảm, những chiếc váy ngắn cũn cỡn, những chiếc áo trễ cổ để lộ khe ngực. Cô cố tình mặc chúng khi ở nhà, cả khi Quân có mặt lẫn khi Quân vắng mặt. Mục đích của cô không chỉ để Quân thích, mà còn để Khải nhìn ngắm, để Khải thèm muốn.Một buổi sáng, Quân đi học sớm, Ngọc ở nhà một mình với Khải (Khải học ca chiều). Ngọc mặc chiếc váy ngủ ren đen mỏng tang, gần như trong suốt, lộ hết đường cong cơ thể. Cô ngồi trên giường đọc sách, hai chân xếp bằng, váy xệch lên để lộ đám lông đen. Khải đang nằm trên giường bên cạnh, mắt không thể rời khỏi Ngọc:"Em đang cố tình quyến rũ anh đúng không?"Ngọc ngước lên, cười tinh nghịch:"Anh nghĩ sao thì nghĩ."Khải đứng dậy, đi lại giường Ngọc, ngồi xuống cạnh cô:"Em biết anh không thể cưỡng lại được mà.""Thì anh đừng cưỡng."Khải ôm Ngọc, hôn cô. Tay Khải luồn vào trong váy, sờ lên lồn Ngọc, đám lông đen mềm mại quấn quanh ngón tay. Ngọc rên nhẹ:"Nhẹ thôi, kẻo hàng xóm nghe.""Sợ gì, có ai đâu."Họ làm tình ngay trên giường Ngọc, lần này không vội vàng, không sợ hãi, cứ thong thả, tận hưởng từng phút giây. Khải đút cặc vào lồn Ngọc, nhấp chậm rãi, mỗi nhịp đều kéo dài, để cả hai cùng cảm nhận. Ngọc rên rỉ, mắt nhìn lên trần nhà, cô thấy mình như lên thiên đường."Em yêu anh, Khải à."Khải ngạc nhiên:"Em yêu anh? Thế còn Quân?""Em thương Quân, nhưng em yêu anh. Em cũng không biết tại sao nữa."Khải im lặng, không nói gì, chỉ nhấp mạnh hơn, như muốn trả lời bằng hành động.Từ đó, Ngọc sống trong hai mối quan hệ: với Quân là tình yêu ngọt ngào, nhẹ nhàng, đầy sự quan tâm, chăm sóc; với Khải là đam mê, là dục vọng, là những cuộc làm tình điên cuồng, mãnh liệt. Cô không thể chọn ai, cũng không muốn mất ai.Phượng và Thảo, những đứa bạn cùng phòng cũ của Ngọc, thỉnh thoảng vẫn qua chơi. Chúng nó thấy Ngọc sống với hai thằng con trai, thấy cách Ngọc ăn mặc ngày càng gợi cảm, thấy ánh mắt Khải nhìn Ngọc có gì đó không bình thường. Một lần, Phượng kéo Ngọc ra ngoài, hỏi nhỏ:"Bây giờ mày với thằng Quân thế nào rồi? Còn yêu nhau chứ?""Ừ, vẫn yêu.""Thế còn thằng Khải? Tao thấy nó nhìn mày như nhìn con mồi ấy."Ngọc đỏ mặt:"Làm gì có, nó bạn của Quân mà.""Nói dối, mắt tao tinh lắm. Mày đang chơi cả hai đúng không?"Ngọc im lặng, không trả lời. Phượng thở dài:"Mày liều thật đấy, coi chừng một ngày nào đó vỡ lở thì khổ."Ngọc biết Phượng nói đúng, nhưng cô không thể dừng lại. Cô như con thiêu thân lao vào ngọn lửa, biết sẽ cháy nhưng vẫn lao.Quân vẫn không hề hay biết. Anh vẫn yêu Ngọc như ngày đầu, vẫn làm thêm vất vả để có tiền đưa Ngọc đi nhà nghỉ, vẫn chiều chuộng cô hết mực. Anh mua cho Ngọc những món quà nhỏ dù tiền ít ỏi, lúc thì cây kẹo bông gòn ngoài cổng trường, lúc thì cái vòng tay bằng bạc ở chợ Tân Định. Ngọc nhận quà, lòng đau nhói, cô biết mình không xứng đáng với tình yêu của Quân.Một buổi tối, Quân và Ngọc nằm trên giường, Quân hỏi:"Em có hạnh phúc khi ở bên anh không?"Ngọc gật đầu:"Có, em hạnh phúc lắm.""Anh cũng vậy. Anh sẽ cố gắng học thật giỏi, làm thật nhiều tiền, để sau này cưới em, cho em cuộc sống tốt nhất."Ngọc nghe đến đó, nước mắt trào ra. Cô ôm chặt Quân, khóc nức nở:"Em xin lỗi, em xin lỗi anh, Quân à."Quân ngạc nhiên:"Sao em lại xin lỗi? Em có làm gì sai đâu."Ngọc không trả lời, chỉ khóc. Quân ôm cô, vỗ về:"Thôi đừng khóc, có anh bên cạnh em rồi."Ngọc biết, cô đang nói lời xin lỗi cho những lần phản bội, cho những lần nằm bên Khải, cho những lần nói yêu Khải. Nhưng cô không thể thú nhận, vì cô sợ mất Quân.Cũng trong thời gian này, Quân bắt đầu nhận thấy Ngọc có nhiều thay đổi. Cô mặc đẹp hơn, trang điểm đậm hơn, đi giày cao gót hơn. Cô cũng hay đi ra ngoài một mình, bảo đi dạy thêm nhưng Quân thấy lịch dạy không khớp. Anh bắt đầu nghi ngờ, nhưng không dám hỏi, sợ làm Ngọc buồn.Một lần, Quân tan làm sớm, về phòng bất ngờ. Anh thấy cửa phòng khóa trái, bên trong có tiếng động lạ. Anh gõ cửa, Ngọc mở, mặt đỏ ửng, tóc tai rối bời. Khải nằm trên giường, mặc quần áo chỉnh tề, nhưng Quân để ý thấy ga giường nhăn nhúm."Sao hai đứa lại khóa cửa?""Tại... tại em đang học bài với anh Khải, sợ ồn."Quân nhìn quanh, thấy có gì đó không ổn nhưng không hỏi thêm. Anh bảo:"Anh mệt quá, đi tắm cái đã."Vào nhà tắm, Quân nhìn thấy trong sọt rác có mấy tờ khăn giấy dính dịch trắng. Tim anh thắt lại. Anh nhận ra đó là tinh dịch, vì anh cũng thường xuyên dùng khăn giấy để lau sau khi làm tình với Ngọc. Nhưng hôm nay anh không ở nhà, sao lại có? Quân cố gắng gạt đi suy nghĩ xấu, tự nhủ có thể là Khải thủ dâm, cũng bình thường thôi.Nhưng từ hôm đó, Quân bắt đầu để ý nhiều hơn. Anh để ý thấy Ngọc và Khải hay nhìn nhau, hay cười nói với nhau bằng ánh mắt. Anh để ý thấy mỗi lần anh đi vắng, Ngọc và Khải thường ở trong phòng khóa cửa. Anh để ý thấy ga giường của Khải thường xuyên bị nhăn nhúm, thỉnh thoảng có mùi lạ.Một lần, Quân giả vờ đi làm, nhưng thực ra anh núp ở ngoài ngõ. Khoảng một tiếng sau, anh thấy Khải và Ngọc đi ra ngoài, tay trong tay, cười nói rất vui vẻ. Họ đi vào một con hẻm nhỏ, nơi có nhà nghỉ. Quân đi theo, đứng ngoài nhìn, tim anh như bị ai bóp nghẹt.Anh thấy Khải và Ngọc vào phòng, cửa đóng lại. Quân đứng đợi, hai tiếng sau, họ ra, Ngọc mặt đỏ ửng, tóc tai rối bời, Khải thì cười hài lòng. Quân không thể chịu nổi, anh lao ra:"Ngọc! Em đang làm gì ở đây?"Ngọc và Khải giật bắn, mặt tái mét."Anh... anh Quân, em...""Đừng giải thích, anh thấy hết rồi."Quân quay sang Khải:"Mày là bạn thân của tao, sao mày có thể làm vậy?"Khải cúi mặt, không nói gì. Ngọc khóc nức nở:"Anh ơi, em xin lỗi, em có lỗi, nhưng em...""Em có lỗi? Em ngoại tình với bạn thân của anh, em bảo em có lỗi? Thôi, không cần nói nữa. Tụi bây muốn ở với nhau thì cứ ở, anh đi đây."Quân bỏ đi, không ngoảnh lại. Ngọc đuổi theo, ôm lấy Quân:"Anh đừng đi, em xin anh, em hứa sẽ không tái phạm."Quân gỡ tay Ngọc ra:"Em hứa? Em đã hứa yêu anh, thế mà em làm gì? Em nằm với nó, em nói yêu nó, đúng không? Anh biết hết rồi."Ngọc sụp xuống đất khóc nức nở. Khải đứng im, không dám bước tới. Quân bước đi, mỗi bước chân như muốn gãy đổ.Quân về phòng, thu dọn đồ đạc, chuyển sang ở cùng một đứa bạn khác. Anh không muốn nhìn mặt Khải, không muốn nhìn mặt Ngọc nữa. Những ngày sau đó, Quân đến lớp nhưng ngồi riêng một góc, không nói chuyện với ai. Ngọc cố gắng bắt chuyện, nhưng Quân lảng tránh.Ngọc đau khổ, cô nhận ra mình đã mất đi người đàn ông yêu thương cô nhất. Cô tìm đến Khải, nhưng Khải cũng lạnh nhạt:"Quân là bạn thân của anh, anh không thể tiếp tục với em được nữa. Anh xin lỗi."Ngọc mất tất cả: mất Quân, mất Khải, mất tình yêu, mất bạn bè. Cô ngồi một mình trong căn phòng trọ vắng vẻ (Khải cũng đã dọn đi), tay sờ lên đám lông đen trên lồn mình, khóc nức nở."Tại sao em lại dâm như vậy? Tại sao em không thể chung thủy?"Cô tự hỏi, nhưng không tìm ra câu trả lời.Vài tuần sau, Quân và Ngọc gặp lại nhau ở trường. Quân tránh mặt, Ngọc cố gắng bắt chuyện:"Anh Quân, em xin lỗi. Em biết em sai rồi. Anh có thể tha thứ cho em không?"Quân dừng lại, nhìn Ngọc, mắt buồn rười rượi:"Tha thứ? Anh có thể tha thứ cho em, nhưng anh không thể quên được. Mỗi lần nhìn em, anh lại nhớ đến cảnh em với nó. Anh không chịu nổi."Ngọc khóc:"Vậy mình chia tay hả anh?"Quân gật đầu, nước mắt cũng lăn dài:"Ừ, chia tay. Anh yêu em, nhưng anh không thể tiếp tục được nữa. Em hãy sống tốt nhé."Quân bỏ đi, lần này là bỏ đi mãi mãi.Ngọc đứng đó, nhìn theo bóng Quân khuất dần, lòng cô trống rỗng. Cô nhận ra mình đã đánh mất một tình yêu đẹp, một người con trai tốt, chỉ vì những phút yếu lòng, vì những ham muốn dục vọng không thể kiềm chế.Đám lông đen trên lồn cô vẫn mọc, vẫn xoăn, vẫn dày, nhưng không còn ai vuốt ve, không còn ai khen ngợi, không còn ai yêu thương nó nữa.Hết phần 4
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!