Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Hương Lồn Tối

Tác giả: Thiên Bảo | Ngày: 23/04/2026 01:56 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, ngoại tình, bạn thân, bạn gái, bạn của người yêu, bạn học chung lớp, bạn gái của bạn, Truyện nhiều phần, làm tình với sếp

Truyện đã hoàn thành (15 phần)

Phần 7: Những cám dỗ không thể cưỡng

Nhấn play để nghe...


Ngọc và Lâm yêu nhau được ba tháng, cuộc sống êm đềm trôi qua như dòng sông mùa khô, lặng lẽ và phẳng lặng. Sáng nào Lâm cũng chạy xe qua ký túc xá đón Ngọc đi học, dù trời mưa hay nắng. Anh chở cô qua những con đường Sài Gòn tấp nập, cô ngồi sau, tay ôm eo anh, má áp vào lưng, lắng nghe nhịp tim anh đập đều đặn. Ngọc thấy bình yên đến lạ, cái cảm giác bình yên mà cô chưa từng có sau bao ngày sóng gió với Quân, với Khải, với Duy.

"Anh Lâm à, sao anh tốt với em quá vậy? Em không xứng đáng với anh đâu."
Lâm quay lại, mỉm cười:
"Ai nói em không xứng? Với anh, em là người tuyệt vời nhất. Quá khứ là quá khứ, em đã thay đổi rồi mà."
Ngọc rưng rưng, cô biết Lâm nói đúng. Cô đã thay đổi thật. Cô không còn mặc váy ngắn cũn cỡn đi khắp nơi, không còn trang điểm lòe loẹt, không còn tán tỉnh bất cứ ai. Cô chỉ tập trung vào việc học, đi dạy kèm, và làm ở quán bar buổi tối. Nhưng quán bar - nơi ấy ẩn chứa quá nhiều cám dỗ.
Quán bar của chị Hằng nằm trên đường Phạm Ngũ Lão, khu phố Tây nhộn nhịp. Khách đến đây phần lớn là người nước ngoài, dân văn phòng sau giờ làm, và cả những gã đàn ông giàu có tìm kiếm niềm vui. Ngọc là cô pha chế xinh nhất quán, ai cũng biết cô, ai cũng muốn làm quen. Nhưng từ ngày yêu Lâm, Ngọc chỉ cười xã giao, không cho ai số điện thoại, không đi chơi với ai. Chị Hằng thấy vậy, khen:
"Con Ngọc giờ ngoan quá, chị thích. Con Lâm đó tốt, con đừng làm nó buồn."
Ngọc gật đầu:
"Dạ, con biết rồi chị."
Nhưng một tối nọ, mọi chuyện bắt đầu thay đổi. Hôm đó là tối thứ Sáu, quán bar đông nghẹt. Ngọc đang pha chế sau quầy, bỗng có một người đàn ông bước vào. Anh ta cao lớn, da trắng, mắt xanh, tóc vàng, mặc vest đen lịch lãm, chắc là người nước ngoài. Anh ta tiến thẳng đến quầy bar, ngồi xuống ghế đối diện Ngọc, nhìn cô chăm chú.
"Hello, give me a whisky, please."
Ngọc pha whisky, đưa cho anh ta. Anh ta cầm ly, không uống, vẫn nhìn Ngọc:
"You are very beautiful. What's your name?"
"My name is Ngoc. Thanks."
"Ngoc. Beautiful name for a beautiful girl. I'm Alex. Nice to meet you."
Alex nói tiếng Anh giọng Mỹ, rất dễ nghe. Ngọc học ngoại thương, tiếng Anh khá tốt, liền bắt chuyện. Họ nói với nhau vài câu, Alex khen Ngọc nói tiếng Anh hay, hỏi cô có muốn làm hướng dẫn viên du lịch không, vì anh có công ty du lịch. Ngọc từ chối khéo, bảo cô còn đi học.
Những tối sau đó, Alex đều đến quán, ngồi đúng chỗ cũ, gọi whisky và nói chuyện với Ngọc. Anh ta không bao giờ có cử chỉ thân mật quá mức, chỉ nói chuyện bâng quơ, hỏi về cuộc sống, về học tập, về Sài Gòn. Ngọc dần thấy quý anh ta, vì anh ta lịch sự, thông minh, lại hài hước.
"Sao anh hay đến đây thế? Anh không có việc gì à?"
"Anh thích đến đây để gặp em. Mỗi ngày gặp em là anh thấy vui rồi."
Ngọc cười, nhưng lòng cảnh giác. Cô đã từng bị những lời đường mật làm xiêu lòng, không muốn tái phạm.
Một tối, Lâm bận việc ở công trình, không qua đón Ngọc được. Ngọc làm đến 12 giờ, định bắt xe ôm về thì Alex bước ra:
"Let me give you a ride home. It's late and dangerous."
Ngọc do dự, nhưng rồi đồng ý. Alex mở cửa chiếc xe Mercedes màu đen, mời Ngọc lên. Ngọc ngồi vào ghế da êm ái, lòng hơi hồi hộp. Alex nổ máy, xe lăn bánh.
"Em ở đâu? Anh đưa em về."
Ngọc chỉ đường. Xe chạy qua những con phố Sài Gòn về đêm, ánh đèn lấp lánh, gió mát rượi. Alex mở nhạc, một bản jazz nhẹ nhàng, tạo không khí thật lãng mạn.
"Em có bạn trai chưa, Ngọc?"
"Dạ có rồi ạ."
Alex im lặng một lát, rồi nói:
"Anh ghen tị với anh ấy. Anh ấy thật may mắn."
Ngọc không trả lời. Xe đến cổng ký túc xá, Ngọc bước xuống, cám ơn Alex rồi đi vào. Alex nhìn theo, mắt đầy tiếc nuối.
Những ngày sau, Alex vẫn đến quán, nhưng không còn tỏ ra quá thân thiết với Ngọc. Anh chỉ ngồi uống rượu, nhìn cô pha chế, thỉnh thoảng mỉm cười. Ngọc thấy lòng mình xao xuyến, một phần muốn đến gần Alex, một phần sợ hãi.
Rồi một biến cố ập đến. Lâm bị tai nạn ở công trình, gãy chân, phải nằm viện. Ngọc lo lắng, chạy vào viện chăm sóc Lâm mỗi ngày. Cô xin nghỉ làm ở quán bar một tuần để ở bên anh. Lâm thấy Ngọc vất vả, thương cô:
"Em về nghỉ đi, anh ở đây có bác sĩ rồi."
"Không, em ở đây với anh, em không đi đâu cả."
Nhưng tiền viện phí cao quá, lương của Lâm ít ỏi, Ngọc phải quay lại làm để có tiền đóng viện phí cho Lâm. Cô lại đến quán bar, xin chị Hằng thêm giờ. Chị Hằng đồng ý, cho cô làm từ 6 giờ chiều đến 2 giờ sáng.
Tối đó, khi Ngọc đang pha chế, Alex xuất hiện. Anh nhìn cô:
"Anh nghe tin em xin thêm giờ. Có chuyện gì sao?"
Ngọc kể về tai nạn của Lâm. Alex lắng nghe, mắt đầy cảm thông:
"Anh có thể giúp em. Anh cho em vay tiền, không cần lãi."
Ngọc từ chối:
"Em cám ơn, nhưng em không muốn nợ ai."
Alex không ép, nhưng từ đó, anh đến quán sớm hơn, về muộn hơn, ngồi nhìn Ngọc làm việc. Anh còn giới thiệu nhiều khách đến quán, giúp chị Hằng đông khách hơn, từ đó tiền tip của Ngọc cũng nhiều hơn.
Một tối, sau khi quán đóng cửa, Alex ngỏ lời:
"Em đi với anh một lát được không? Anh muốn nói chuyện với em."
Ngọc mệt mỏi gật đầu. Alex đưa cô đến một quán cà phê sang trọng, gọi hai ly cappuccino. Họ ngồi ở góc khuất, ánh nến lung linh.
"Anh thích em, Ngọc à. Anh biết em có bạn trai, nhưng anh không thể giấu được nữa. Anh có thể cho em cuộc sống tốt hơn, em không cần phải làm lụng vất vả thế này."
Ngọc im lặng, cúi mặt. Trong lòng cô đấu tranh dữ dội. Một bên là Lâm - người đàn ông tốt bụng, chân thành, đang nằm viện đau đớn. Một bên là Alex - giàu có, đẹp trai, lịch lãm, có thể cho cô cuộc sống sung túc. Và còn một phần trong cô, cái bản chất dâm đãng, đang thôi thúc cô.
"Cho anh thời gian, em cần suy nghĩ."
Alex gật đầu:
"Anh sẽ chờ. Nhưng em đừng để anh chờ lâu."
Tối đó, Ngọc về phòng, nằm trên giường, trằn trọc không ngủ. Cô nhắn tin cho Lâm:
"Anh ngủ chưa? Em nhớ anh."
Lâm trả lời:
"Anh cũng nhớ em. Mai em vào thăm anh nhé."
Ngọc tắt điện thoại, lăn qua lăn lại. Tay cô lại luồn xuống sờ lên đám lông đen. Nó vẫn còn đó, vẫn dày, vẫn xoăn, nhưng lần này cô không thấy kích thích, chỉ thấy buồn vô hạn.
Mấy ngày sau, Lâm xuất viện, chân vẫn còn bó bột, phải ở nhà. Ngọc chuyển sang ở cùng Lâm tại căn phòng trọ nhỏ của anh để tiện chăm sóc. Căn phòng chật hẹp, chỉ có cái giường cũ kỹ, cái bàn, cái ghế, và một chiếc quạt bàn. Ngọc dọn dẹp, nấu nướng, chăm sóc Lâm từng li từng tí.
"Em vất vả quá, anh thương em lắm."
"Không sao, em làm vì anh, em vui mà."
Nhưng tối đến, khi Lâm đã ngủ, Ngọc lại thao thức. Cô nhớ Alex, nhớ những lời đường mật, nhớ chiếc xe sang, nhớ căn hộ cao cấp. Cô nhìn Lâm đang nằm bên cạnh, chân bó bột, mặt mày xanh xao, lòng cô đau như cắt. Cô tự hỏi mình có phải là người phụ nữ tồi tệ không, khi mà lúc người yêu đang đau ốm, cô lại nghĩ đến người đàn ông khác.
Một buổi chiều, Lâm ngủ say, Ngọc ra ngoài mua thuốc. Trên đường về, cô thấy Alex đang đứng trước cửa nhà trọ, tay cầm bó hoa hồng đỏ.
"Sao anh biết chỗ em ở?"
"Anh hỏi chị Hằng. Anh đến thăm em."
Ngọc ngỡ ngàng, dẫn Alex vào phòng. Lâm vẫn đang ngủ, không hay biết. Alex đặt bó hoa lên bàn, nhìn quanh căn phòng tồi tàn:
"Em sống ở đây sao? Tội nghiệp em quá."
Ngọc cúi mặt, không nói gì. Alex tiến lại gần, nắm tay cô:
"Anh đưa em đi nhé? Đến nơi tốt hơn, cuộc sống tốt hơn."
Ngọc rút tay lại:
"Em không thể bỏ anh ấy lúc này. Anh ấy đang bệnh."
"Anh không bảo em bỏ, anh chỉ muốn em suy nghĩ cho tương lai."
Alex ở lại một lát rồi ra về. Ngọc đứng nhìn theo, lòng rối bời.
Tối đó, sau khi Lâm ngủ, Ngọc ra ngoài hút thuốc (cô mới tập hút). Bỗng nhiên, cô thấy Alex vẫn đứng ở dưới đường, dựa vào xe, nhìn lên. Cô chạy xuống, hỏi:
"Sao anh chưa về?"
"Anh đợi em. Anh biết em sẽ ra."
Alex ôm Ngọc, hôn lên trán cô. Ngọc yếu ớt đẩy ra, nhưng rồi buông xuôi. Alex đưa cô lên xe, chở về căn hộ của anh. Trên xe, Ngọc im lặng, mắt nhìn ra ngoài, dòng xe qua lại, lòng cô trống rỗng.
Vào căn hộ, Alex rót rượu, mời Ngọc uống. Cô uống cạn ly, rồi ly thứ hai. Hơi men làm cô lâng lâng, mọi ức chế buông xuôi.
Alex ôm Ngọc, hôn cô. Ngọc đáp trả, nhưng nước mắt chảy dài. Alex lau nước mắt cho cô:
"Đừng khóc, anh sẽ làm em hạnh phúc."
Anh cởi áo Ngọc, chiếc áo thun trắng tuột khỏi vai, để lộ bộ ngực căng tròn trong chiếc áo lót đen mỏng manh. Alex tháo áo lót, hai bầu vú trắng nõn bật ra, đầu vú hồng hồng đã cương cứng. Anh cúi xuống ngậm lấy, mút mạnh, tay bóp bầu vú còn lại.
Ngọc rên lên, cô nhắm mắt, tưởng tượng đó là Lâm, nhưng hơi thở, mùi nước hoa, cách động chạm đều khác.
Alex mút vú Ngọc một lúc lâu, rồi đẩy cô nằm xuống ghế sofa, cởi quần cô. Chiếc quần jean tuột khỏi chân, để lại cô trong chiếc xì-líp ren đen xuyên thấu, lộ rõ đám lông đen bên trong. Alex kéo xì-líp xuống, cái lồn đầy lông của Ngọc hiện ra. Anh nhìn chăm chú, mê mẩn:
"Lông em nhiều quá, đẹp quá. Anh chưa thấy cái lồn nào như vậy."
Anh đưa tay sờ lên đám lông, vuốt ve, kéo nhẹ từng sợi, se lại, xoắn. Ngọc rên rỉ, cô thích cảm giác ấy, dù trong lòng đầy tội lỗi.
Alex cúi xuống, hôn lên đám lông, lưỡi liếm dọc theo mu lồn căng cao, liếm xuống mép lồn, liếm trúng hột le. Ngọc co giật, mông ưỡn lên, lồn áp sát vào mặt Alex:
"Sướng quá, anh đừng dừng."
Alex liếm lồn Ngọc như một nghệ sĩ, lưỡi liếm khắp mọi ngóc ngách, từ mu xuống bẹn, từ mép lồn ra ngoài đùi, liếm cả đám lông dưới bụng dưới. Ngọc lên đỉnh một lần, hai lần, rồi ba lần, cô không đếm nổi.
Alex ngước lên, mặt ướt đẫm nước nhờn của Ngọc:
"Em lên nhiều lần rồi à?"
"Dạ, em sướng quá, em không kìm được."
Alex cởi quần, cặc anh to và dài, hơn hẳn Quân, Khải, Duy, căng cứng, gân guốc nổi rõ, đầu cặc đỏ tía. Ngọc nhìn mà thấy vừa sợ vừa thèm.
"Anh đút vô nhé?"
"Dạ, nhưng nhẹ thôi, cặc anh to quá."
Alex đút đầu cặc vào, từ từ, từng chút một. Lồn Ngọc ướt đẫm, cặc vào dễ dàng hơn cô tưởng, nhưng vẫn căng đầy. Đến khi cặc gần như vào hết, Ngọc thở ra:
"Hết đau rồi anh, anh nhấp đi."
Alex bắt đầu nhấp, những nhịp đầu chậm rãi, sau nhanh dần, mạnh dần. Ngọc rên to, không kìm được nữa:
"Sướng quá, sướng quá, anh làm em sướng chết đi được."
Alex cười, nhấp càng mạnh hơn, mỗi lần đút sâu đến tận gốc, rút ra kéo theo nước nhờn từ lồn Ngọc chảy ra, ướt cả đám lông đen. Anh vừa nhấp vừa nói:
"Lồn em đẹp quá, cái đám lông này nhìn dâm thật, anh thích lắm."
Ngọc cúi xuống nhìn, thấy đám lông đen của mình dính bết vào nhau vì nước nhờn, trông thật hoang dại. Cô cười:
"Tại anh hết, làm em ra nhiều quá."
Alex đổi tư thế, bảo Ngọc quỳ xuống sofa, tư thế doggy. Từ phía sau, Alex nhìn thấy lồn Ngọc lộ rõ, đám lông đen ướt sũng, hai mép lồn hé mở, hột le lòi ra ngoài. Anh đút cặc vào một phát, cắm sâu đến tận gốc.
Ngọc rú lên:
"Trời ơi, sâu quá, chạm tử cung em rồi."
Alex nhấp mạnh, hai tay bóp mông Ngọc, cặp mông cong căng, da trắng mịn. Anh vừa nhấp vừa hỏi:
"Sướng không em? Nói anh nghe."
"Sướng anh ơi, sướng lắm, em muốn lên nữa rồi."
Alex nhấp thêm vài chục nhịp nữa, rồi cả hai cùng lên đỉnh, Alex xuất tinh trong lồn Ngọc, tinh dịch nóng hổi phun thẳng vào sâu bên trong, Ngọc lại thêm một lần cực khoái, cô ngã vật ra sofa, thở không ra hơi.
Họ nằm ôm nhau, Alex hỏi:
"Em có muốn về với anh không? Ở lại đây, đừng về nữa."
Ngọc lắc đầu:
"Em phải về, anh Lâm còn đang bệnh, em không thể bỏ anh ấy."
Alex thở dài:
"Em tốt quá, anh càng thương em hơn. Anh sẽ chờ."
Ngọc mặc quần áo, Alex đưa cô về. Trên đường về, Ngọc khóc, cô vừa hận mình, vừa thương Lâm, vừa nhung nhớ cảm giác vừa trải qua.
Về đến phòng, Lâm vẫn ngủ say, không hay biết gì. Ngọc nằm xuống bên cạnh, nhìn gương mặt anh, nước mắt lại trào ra. Cô nắm tay anh, thì thầm:
"Anh Lâm à, em xin lỗi, em xin lỗi anh nhiều lắm."
Lâm mơ màng tỉnh dậy, thấy Ngọc khóc, hỏi:
"Sao em khóc? Có chuyện gì à?"
Ngọc lắc đầu:
"Không có gì, em chỉ nhớ mẹ thôi."
Lâm ôm cô, vỗ về:
"Thôi đừng khóc, có anh bên cạnh em rồi."
Ngọc gục đầu vào ngực Lâm, nghe nhịp tim anh đập, lòng cô đau như xát muối.
Từ đêm đó, Ngọc sống trong hai mặt. Một mặt là người yêu chung thủy, chăm sóc Lâm tận tình. Mặt khác, cô vẫn gặp Alex mỗi khi có cơ hội. Họ làm tình ở nhà Alex, ở nhà nghỉ, thậm chí có lần ở trong xe hơi của Alex, đỗ ở bãi xe vắng.
Ngọc biết mình sai, biết mình đang phản bội người yêu, nhưng cô không thể dừng lại. Cô như con thiêu thân, lao vào ngọn lửa dục vọng, biết sẽ cháy nhưng vẫn lao.
Một lần, khi đang làm tình với Alex ở nhà anh, Ngọc bất chợt khóc. Alex dừng lại:
"Sao em khóc? Anh làm em đau à?"
Ngọc lắc đầu:
"Không, em khóc vì em hận mình. Em đang phản bội người yêu em, người đang đau ốm, người đã yêu thương em hết lòng."
Alex ôm cô:
"Anh xin lỗi, anh không muốn em khổ. Hay mình dừng lại?"
Ngọc lắc đầu:
"Không, em không thể dừng. Em yêu anh, Alex à, dù biết là sai."
Alex im lặng, rồi hôn cô, làm tình tiếp, lần này nhẹ nhàng, chậm rãi, như thể muốn xoa dịu nỗi đau của cô.
Sau đó, Ngọc về phòng, Lâm đã ngủ. Cô nằm xuống, không ngủ được, cứ trằn trọc mãi. Sáng hôm sau, Lâm hỏi:
"Đêm qua em đi đâu thế? Anh tỉnh dậy không thấy em."
Ngọc nói dối:
"Em ra ngoài mua thuốc cho anh, quán thuốc đóng cửa, em phải đi xa."
Lâm tin, không hỏi thêm. Ngọc thở phào, nhưng lòng cô nặng trĩu.
Rồi một ngày, Lâm phát hiện ra. Anh thấy trong điện thoại của Ngọc có tin nhắn của Alex. Anh đọc, tay run run, mắt đỏ hoe.
"Ngọc à, ai là Alex? Sao anh ấy nhắn 'Anh nhớ em, tối nay qua nhà anh nhé'?"
Ngọc tái mặt, không biết nói gì. Lâm gào lên:
"Em lại phản bội anh à? Anh đã tin em, anh đã yêu em, sao em có thể?"
Ngọc khóc:
"Anh Lâm, em xin lỗi, em sai rồi, em hứa sẽ không tái phạm."
Lâm lắc đầu:
"Em đã hứa với anh nhiều lần rồi, nhưng em vẫn làm. Anh không thể tin em được nữa. Mình chia tay đi."
Ngọc quỳ xuống, ôm chân Lâm:
"Anh đừng bỏ em, em yêu anh, em chỉ có một mình anh thôi."
Lâm gạt tay Ngọc ra:
"Em có Alex rồi, em đi theo nó đi. Nó giàu, nó có thể cho em cuộc sống sung sướng, còn anh, anh chỉ là thằng công nhân nghèo hèn."
Lâm bỏ đi, dù chân vẫn còn bó bột. Ngọc đuổi theo, nhưng Lâm lên xe ôm đi mất. Ngọc đứng giữa đường, khóc nức nở.
Cô gọi điện cho Alex:
"Alex à, anh Lâm bỏ em rồi, vì biết chuyện tụi mình."
Alex im lặng một lát, rồi nói:
"Em qua đây với anh đi. Anh sẽ chăm sóc em."
Ngọc đến nhà Alex, ở lại đó. Cô nghĩ mình đã chọn đúng, chọn được cuộc sống giàu sang. Nhưng rồi cô nhận ra, Alex cũng không chung thủy. Anh vẫn qua lại với nhiều cô gái khác, người mẫu, ca sĩ, tiếp viên hàng không.
Một lần, Ngọc bắt gặp Alex đang làm tình với một cô gái trong phòng ngủ. Cô đứng lặng ngoài cửa, nhìn qua khe cửa. Cô gái ấy trẻ hơn Ngọc, xinh hơn Ngọc, và cũng dâm hơn Ngọc. Alex cười nói với cô ta:
"Em giỏi quá, hơn con Ngọc nhiều."
Ngọc nghe mà đau như xát muối. Cô lặng lẽ thu dọn đồ đạc, bỏ đi, không một lời từ biệt.
Alex chạy ra, kéo cô lại:
"Em đi đâu? Ở lại với anh."
Ngọc quay lại, tát vào mặt Alex:
"Đồ khốn, anh cũng như bao thằng đàn ông khác, chỉ muốn lợi dụng em."
Ngọc bỏ đi, lang thang trên đường Sài Gòn về đêm. Cô không biết đi đâu, về đâu. Ký túc xá không còn nhận cô vì đã quá hạn. Phượng và Thảo đã ra ở riêng, không liên lạc được. Lâm cũng đã mất. Quân cũng đã có người mới.
Ngọc ngồi bệt xuống vỉa hè, ôm mặt khóc. Đám lông đen trên lồn cô, giờ chỉ còn là ký ức của những bàn tay đã từng vuốt ve, đã từng yêu thương, đã từng phản bội, đã từng lợi dụng.
Cô ngước lên trời, mưa bắt đầu rơi, những giọt mưa lạnh buốt, thấm ướt vai gầy. Ngọc đứng dậy, đi bước một trong màn mưa, không biết đâu là bến bờ.
Hết phần 7

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách