Chia tay Ngọc được ba tháng, Quân dần dần nguôi ngoai. Anh chuyển sang ở cùng đứa bạn khác tên là Phát, cũng người miền Tây lên Sài Gòn học. Phát học trường khác, ít khi ở nhà, căn phòng trọ nhỏ chỉ có một mình Quân, anh có nhiều thời gian để tập trung vào việc học và làm thêm. Quân xin thêm việc ở một quán cà phê vào buổi sáng, từ 6 giờ đến 10 giờ, sau đó mới lên lớp. Tối vẫn làm ở quán bún bò của chị Hường. Lịch trình dày đặc từ sáng đến tối khuya, Quân về phòng chỉ kịp tắm rửa rồi lăn ra ngủ. Anh cố tình làm vậy để không còn thời gian nhớ đến Ngọc.
Nhưng đêm đến, nằm một mình trên chiếc giường trống trải, Quân không thể nào ngủ được. Anh nhớ những đêm trước đây, Ngọc nằm bên cạnh, cơ thể trắng mềm, đám lông đen xoăn trên lồn cô mơn man da thịt anh. Quân đưa tay xuống sờ lấy cặc mình, nó đã cương cứng từ lúc nào. Anh nhớ những lần cặc mình nằm trong lồn Ngọc, ấm áp, ướt át, chật chội. Anh nhớ tiếng rên của Ngọc, nhớ mùi nước nhờn của cô, nhớ vị mặn trên môi khi hôn nhau."Chết tiệt, sao tao không thể quên được nó?"Quân thủ dâm một mình trong đêm vắng, tay vuốt cặc lên xuống, mắt nhắm nghiền tưởng tượng ra Ngọc. Anh ra nhanh, tinh dịch bắn lên bụng, rồi anh nằm thở hổn hển, lòng trống rỗng.Ngọc sau khi chia tay cũng sống trong đau khổ. Cô chuyển về ở ký túc xá, xin lại phòng cũ với Phượng và Thảo. Hai đứa bạn thấy cô tiều tụy, không hỏi nhiều, chỉ biết an ủi:"Thôi con ơi, đàn ông thiếu gì, mày đẹp thế này sợ gì không có người yêu."Ngọc cười buồn, không nói gì. Đêm đến, cô nằm trên chiếc giường nhỏ, tay lại luồn xuống sờ lên đám lông đen. Nó vẫn còn đó, vẫn dày, vẫn xoăn, nhưng không còn bàn tay nào vuốt ve. Ngọc mân mê từng sợi, kéo nhẹ, xoắn lại, cố gắng tái hiện cảm giác ngày nào. Cô đưa tay vào trong lồn, một ngón, hai ngón, nhấp nhẹ, tưởng tượng đó là cặc Quân, rồi cặc Khải, rồi cả hai cùng một lúc. Cô lên đỉnh trong im lặng, nước mắt chảy dài."Sao em khổ thế này?"Ngọc lau nước mắt, quyết tâm thay đổi. Cô tập trung vào việc học, đi dạy kèm đều đặn, bắt đầu tìm kiếm cơ hội thực tập. Năm thứ ba sắp kết thúc, năm cuối sẽ đến, Ngọc biết mình cần chuẩn bị cho tương lai.Cũng trong thời gian này, Ngọc gặp lại một người quen cũ qua giới thiệu của bạn. Đó là Duy - anh hơn Ngọc 8 tuổi, làm trưởng nhóm tại một công ty tài chính lớn ở quận 1. Duy đẹp trai, ăn mặc lịch lãm, xe hơi đưa đón, nói chuyện rất có duyên. Lần đầu gặp nhau ở quán cà phê, Duy mời Ngọc ly nước ép, cười hỏi:"Em học năm ba rồi à? Có muốn thực tập bên công ty anh không? Bên anh đang cần mấy bạn trẻ giỏi."Ngọc thấy Duy niềm nở, cũng muốn có cơ hội, liền đồng ý. Duy xin số điện thoại, hẹn Ngọc mang hồ sơ sang công ty vào tuần sau.Hôm đó, Ngọc mặc chiếc váy công sở màu xanh nhạt, kín đáo nhưng vừa vặn tôn lên đường cong cơ thể. Cô trang điểm nhẹ, đánh son hồng, để tóc xõa dài. Duy nhìn Ngọc từ đầu đến chân, mắt sáng lên:"Em đẹp quá, công ty anh mà có nhân viên đẹp như em chắc ai cũng thích."Ngọc cười, đỏ mặt:"Anh khen em quá lời rồi."Duy dắt Ngọc đi tham quan công ty, giới thiệu từng phòng ban. Có mấy anh nhân viên nam nhìn Ngọc chằm chằm, thì thầm với nhau:"Cô này xinh quá, không biết có người yêu chưa."Duy nghe thấy, cười bảo:"Cô ấy là sinh viên thực tập, mọi người giúp đỡ nhé."Ngọc bắt đầu đi thực tập ở công ty Duy từ tháng sau. Công việc của cô là hỗ trợ hành chính, nhập liệu, soạn thảo văn bản. Duy sắp xếp cho Ngọc ngồi ở bàn gần phòng anh, tiện theo dõi và hướng dẫn. Ngọc rất chăm chỉ, việc gì cũng làm, được đồng nghiệp quý mến.Nhưng Duy thì có ý đồ khác. Anh thường xuyên mời Ngọc đi ăn trưa, đi uống cà phê sau giờ làm. Lúc đầu Ngọc từ chối vì ngại, nhưng Duy nài nỉ:"Em là thực tập sinh của anh, anh muốn giúp em hòa nhập. Có gì đâu mà ngại."Ngọc đành đồng ý. Trong những buổi đi ăn, Duy hay hỏi về chuyện tình cảm của Ngọc:"Em có bạn trai chưa? Đẹp thế này chắc nhiều người theo đuổi lắm."Ngọc buồn bã:"Em mới chia tay, giờ không muốn yêu ai cả.""Vậy để anh làm bạn với em nhé. Anh sẽ chăm sóc em."Ngọc nghe lời nói ngọt ngào của Duy, lòng cũng xao xuyến, nhưng cô vẫn còn nhớ Quân, chưa sẵn sàng cho mối quan hệ mới.Một lần, công ty tổ chức tiệc cuối năm. Duy mời Ngọc đi cùng. Anh mặc vest đen lịch lãm, cài nơ bướm, trông rất bảnh bao. Ngọc mặc chiếc đầm dạ hội màu đỏ, xẻ cao đến đùi, khoe đôi chân dài trắng muốt. Cô trang điểm đậm hơn mọi khi, mắt kẻ viền, son đỏ rực. Duy nhìn Ngọc mà không rời mắt được:"Em đẹp như hoa hậu vậy.""Anh lại khen."Buổi tiệc diễn ra tại một nhà hàng sang trọng. Duy giới thiệu Ngọc với mọi người, gọi cô là "thực tập sinh đặc biệt" của anh. Mấy anh trưởng phòng khác cũng trầm trồ:"Duy à, mày có mắt tuyển nhân viên ghê."Duy cười, tay đặt lên eo Ngọc, hơi kéo cô lại gần. Ngọc hơi ngượng nhưng không dám gỡ tay Duy ra vì sợ mất lòng. Cả buổi tiệc, tay Duy cứ đặt ở eo Ngọc, thỉnh thoảng vuốt nhẹ xuống mông. Ngọc cảm thấy rạo rực khắp người, lồn cô bắt đầu ướt, cô phải cố gắng kiềm chế để không lộ ra ngoài.Tiệc tàn, Duy đưa Ngọc về bằng xe hơi. Trên xe, Duy bật nhạc nhẹ, không khí thật lãng mạn. Duy hỏi:"Em có muốn lên nhà anh uống chút rượu không? Ở gần đây thôi."Ngọc do dự, nhưng rồi gật đầu. Cô cũng muốn biết cuộc sống của Duy thế nào, và một phần trong cô cũng muốn có điều gì đó xảy ra.Căn hộ của Duy ở tầng 15, view thành phố lung linh. Ngọc ngỡ ngàng trước sự sang trọng: sofa da đen, bàn gỗ óc chó, kệ rượu đầy ắp chai ngoại, ban công rộng nhìn ra toàn cảnh Sài Gòn về đêm."Đẹp quá anh ơi, em chưa thấy căn hộ nào đẹp thế này.""Em thích thì ở lại đây luôn cũng được."Duy rót hai ly rượu vang đỏ, đưa Ngọc một ly. Họ đứng ở ban công, nhìn xuống phố xa, cụng ly chúc mừng. Duy uống cạn, nhìn Ngọc:"Anh thích em, Ngọc à. Từ lần đầu gặp em ở quán cà phê, anh đã bị em hút hồn."Ngọc cúi mặt:"Anh Duy, em chưa sẵn sàng.""Anh sẽ chờ, nhưng tối nay, ở bên anh nhé."Duy đặt ly rượu xuống, ôm Ngọc, hôn lên trán cô. Ngọc nhắm mắt, không phản kháng. Duy hôn xuống mắt, xuống má, xuống môi. Ngọc đáp trả, nụ hôn đầu tiên sau bao ngày xa cách tình yêu, nhưng lòng cô vẫn nghĩ về Quân.Duy bế Ngọc vào phòng ngủ, đặt cô nằm lên giường, trên tấm ga trắng tinh. Anh nhẹ nhàng cởi đầm cho Ngọc, chiếc đầm đỏ trượt khỏi cơ thể, để lộ cô trong bộ đồ lót ren đen cực kỳ gợi cảm. Duy nhìn Ngọc, mắt đỏ rực:"Em đẹp tuyệt vời, anh chưa thấy ai đẹp như em."Duy cởi nốt áo lót của Ngọc, hai bầu vú căng tròn bật ra, đầu vú hồng hồng đã cương cứng. Duy cúi xuống ngậm lấy, mút mạnh, tay bóp bầu vú còn lại. Ngọc rên lên:"Sướng quá anh ơi, em nhớ cái cảm giác này lắm."Duy mút vú Ngọc một lúc lâu, rồi từ từ cởi xì-líp của cô. Chiếc xì-líp ren đen tuột khỏi chân, để lộ cái lồn đầy lông của Ngọc. Duy nhìn chăm chú, ngỡ ngàng:"Lông em nhiều quá, đẹp quá, anh chưa thấy cái lồn nào như vậy. Màu da trắng với lông đen, nhìn kích thích thật."Duy đưa tay sờ lên đám lông, vuốt ve, kéo nhẹ từng sợi, se lại, xoắn. Ngọc rên rỉ, cô thích cảm giác được người đàn ông chơi với lông mình:"Anh thích thì cứ chơi đi, em cũng thích lắm."Duy cúi xuống, hôn lên đám lông đen, lưỡi liếm dọc theo mu lồn căng cao, liếm xuống mép lồn, liếm trúng hột le. Ngọc co giật, mông ưỡn lên:"Sướng quá, anh ơi, em sướng quá."Duy liếm lồn Ngọc một lúc, rồi đứng dậy, cởi quần áo mình. Cặc Duy to và dài, căng cứng, đầu cặc đỏ tía, thân cặc có gân nổi rõ. Ngọc nhìn mà thấy lồn mình co rút thèm thuồng, nước nhờn chảy ra ướt cả đùi.Duy nằm lên trên Ngọc, đưa cặc vào giữa hai đùi cô, cọ qua lại:"Anh đút vô nhé?""Dạ, nhưng nhẹ thôi anh, lâu rồi em chưa làm."Duy đút đầu cặc vào, từ từ, từng chút một. Lồn Ngọc ướt đẫm nên cặc vào dễ dàng hơn cô tưởng. Đến khi cặc gần như vào hết, Ngọc thở ra:"Hết đau rồi anh, anh nhấp đi."Duy bắt đầu nhấp, những nhịp đầu chậm rãi, sau nhanh dần, mạnh dần. Ngọc rên to, không kìm được nữa:"Sướng quá, sướng quá, anh làm em sướng chết đi được."Duy cười, nhấp càng mạnh hơn, mỗi lần đút sâu đến tận gốc, rút ra kéo theo nước nhờn từ lồn Ngọc chảy ra, ướt cả đám lông đen. Anh vừa nhấp vừa nói:"Lồn em đẹp quá, cái đám lông này nhìn dâm thật, anh thích lắm."Ngọc cúi xuống nhìn, thấy đám lông đen của mình dính bết vào nhau vì nước nhờn, trông thật hoang dại. Cô cười:"Tại anh hết, làm em ra nhiều quá."Duy đổi tư thế, bảo Ngọc quỳ xuống giường, tư thế doggy. Từ phía sau, Duy nhìn thấy lồn Ngọc lộ rõ, đám lông đen ướt sũng, hai mép lồn hé mở, hột le lòi ra ngoài. Cậu đút cặc vào một phát, cắm sâu đến tận gốc.Ngọc rú lên:"Trời ơi, sâu quá, chạm tử cung em rồi."Duy nhấp mạnh, hai tay bóp mông Ngọc, cặp mông cong căng, da trắng mịn. Anh vừa nhấp vừa hỏi:"Sướng không em? Nói anh nghe.""Sướng anh ơi, sướng lắm, em chưa bao giờ sướng như vậy."Duy nhấp thêm vài chục nhịp nữa, rồi cả hai cùng lên đỉnh, Duy xuất tinh trong lồn Ngọc, tinh dịch nóng hổi phun thẳng vào sâu bên trong, Ngọc lại thêm một lần cực khoái, cô ngã vật ra giường, thở không ra hơi.Đêm đó, Ngọc ngủ lại nhà Duy. Sáng hôm sau thức dậy, Duy đã đi làm, để lại mảnh giấy trên bàn: "Anh đi làm trước, em nghỉ ngơi đi, tối anh qua đón." Ngọc cầm mảnh giấy, lòng vui sướng lẫn lo âu. Cô biết mình đang bước vào một mối quan hệ mới, với một người đàn ông giàu có, thành đạt, có thể cho cô cuộc sống tốt hơn. Nhưng cô cũng biết, trong tim cô vẫn còn hình bóng Quân.Từ đó, Ngọc và Duy chính thức qua lại. Duy đưa Ngọc đi ăn nhà hàng, đi xem phim, đi du lịch. Anh mua cho cô quần áo đắt tiền, túi xách hàng hiệu, điện thoại mới. Ngọc bắt đầu quen với cuộc sống sang trọng, cô thấy mình xứng đáng được sống như vậy.Nhưng ở công ty, những ánh mắt ghen tị bắt đầu xuất hiện. Mấy cô nhân viên nữ để ý Duy từ lâu, thấy Duy cưng chiều Ngọc, họ tức tối:"Con nhỏ đó đẹp gì mà Duy mê? Chắc tại dâm, nhìn đám lông tay lông chân nhiều như vậy."Ngọc nghe được, cười khinh, không thèm đáp trả. Cô biết mình đẹp, biết mình hấp dẫn, và cô sẽ dùng nó để đạt được những gì mình muốn.Một hôm, Duy nói với Ngọc:"Anh muốn em dọn về ở với anh. Ở đây rộng rãi, thoải mái, em khỏi phải ở ký túc xá chật chội nữa."Ngọc đồng ý ngay. Cô dọn đồ từ ký túc xá sang nhà Duy, Phượng và Thảo tiễn cô, chúng nó bảo:"Mày sướng quá, có người yêu giàu, nhà lầu xe hơi, nhớ tụi tao nha."Ngọc cười, nhưng trong lòng cô nhớ về căn phòng trọ cũ, nhớ Quân, nhớ những đêm mưa hai đứa ôm nhau nghe nhạc. Cô tự hỏi liệu mình có đang làm đúng hay không.Ở nhà Duy, Ngọc có cuộc sống thoải mái. Sáng đi thực tập, chiều về nấu cơm, tối hai đứa ăn tối rồi lên giường. Duy làm tình với Ngọc mỗi tối, không bao giờ chán. Anh dạy Ngọc nhiều tư thế mới, nhiều cách mới để đạt khoái cảm. Ngọc như một học trò ngoan, cô học rất nhanh, và cũng rất dâm.Một lần, Duy bảo Ngọc:"Tối nay anh muốn em mặc bộ đồ này."Anh đưa cho Ngọc một bộ đồ ren đen mỏng tang, gần như trong suốt, có đai nịt, tất lưới, và một cái máy rung hình cặc.Ngọc nhìn, đỏ mặt:"Cái gì đây anh?""Đồ chơi tình dục, mình thử cho vui."Ngọc mặc vào, bộ đồ ôm sát cơ thể, tôn lên từng đường cong. Cái máy rung hình cặc, Duy bảo cô đút vào lồn trước, để kích thích. Ngọc đút vào, cảm giác lạ lẫm, rung lên từng hồi, làm cô rên rỉ.Duy nhìn Ngọc, mê mẩn:"Em đẹp quá, dâm quá, anh yêu em."Duy cởi quần, cặc đã cương cứng, anh rút máy rung ra, đút cặc mình vào. Lồn Ngọc đã ướt đẫm, cặc vào dễ dàng. Duy nhấp, vừa nhấp vừa bóp vú Ngọc, vừa hôn lên đám lông đen ướt sũng.Ngọc lên đỉnh nhiều lần trong đêm, đến nỗi sáng hôm sau cô không thể đứng dậy nổi.Cuộc sống cứ thế trôi qua, Ngọc tưởng mình đã tìm được bến đỗ. Nhưng rồi cô nhận ra Duy không chỉ có một mình cô. Anh còn qua lại với mấy cô gái khác, toàn những người mẫu, người đẹp. Có lần Ngọc thấy tin nhắn của một cô gái gửi cho Duy: "Tối qua anh làm em sướng quá, bao giờ anh qua lại?" Ngọc đọc mà tay run lên."Sao anh có thể làm vậy? Em tưởng anh yêu em."Duy thản nhiên:"Anh yêu em, nhưng anh cũng cần thay đổi không khí. Em đừng ghen, anh vẫn về với em mà."Ngọc tức giận, muốn bỏ đi, nhưng rồi cô nghĩ lại: cô đang sống trong nhà Duy, ăn của Duy, mặc của Duy, cô có quyền gì mà đòi hỏi? Cô cắn răng chịu đựng, nhưng lòng đau như cắt.Cô nhận ra mình đã sai. Cô đã bỏ Quân, một người yêu cô thật lòng, để đến với Duy, một người chỉ coi cô là món đồ chơi. Cô khóc một mình trong phòng tắm, tay sờ lên đám lông đen vẫn còn đó, vẫn dày, vẫn xoăn, nhưng không còn ai yêu thương."Tại sao em lại ngu ngốc đến thế?"Ngọc quyết định chia tay Duy. Cô dọn đồ ra khỏi căn hộ, trả lại tất cả những gì Duy mua cho. Duy cản cô:"Em đi đâu? Ở lại với anh, anh sẽ thay đổi.""Không, em không thể sống với người không chung thủy được. Em xin lỗi."Ngọc về lại ký túc xá, xin ở nhờ phòng Phượng và Thảo. Hai đứa bạn thấy cô tay không, mặt mày thất thểu, biết chuyện, chúng nó an ủi:"Thôi, sai thì sửa, còn trẻ còn nhiều cơ hội. Mày đẹp thế này, sợ gì."Ngọc cười buồn, lắc đầu:"Đẹp để làm gì? Cũng chỉ để người ta lợi dụng."Ngọc lao vào học, lao vào làm thêm để quên đi nỗi buồn. Cô nhận dạy kèm ba chỗ, đi làm thêm ở quán cà phê vào cuối tuần. Lịch trình dày đặc từ sáng đến tối, cô không còn thời gian để nghĩ ngợi lung tung nữa.Một buổi chiều, khi đang đi dạy kèm về, Ngọc tình cờ gặp Quân trên đường. Quân đi làm thêm về, mặc chiếc áo thun cũ, tay xách cặp lồng cơm. Hai đứa đứng nhìn nhau, khoảng cách chưa đầy hai mét nhưng như xa vời vợi."Em khỏe không, Quân?""Anh khỏe, còn em?""Em cũng khỏe."Im lặng một lúc, Quân bảo:"Thôi anh về, em giữ gìn sức khỏe nhé.""Anh cũng vậy."Họ đi qua nhau, không ngoảnh lại. Ngọc đứng nhìn theo bóng Quân khuất dần, nước mắt lại trào ra. Cô biết, tình yêu đã qua, không thể nào quay lại được nữa.Vài tháng sau, Ngọc nhận được tin Quân có bạn gái mới. Cô ta tên là Mẫn, học cùng trường, cũng hiền lành, cũng chăm chỉ, nhưng không đẹp bằng Ngọc. Phượng kể:"Thằng Quân giờ sướng lắm, con Mẫn nó ngoan, biết lo cho nó, hai đứa đang tính chuyện cưới xin."Ngọc nghe mà lòng quặn thắt:"Ừ, tốt cho nó."Đêm đó, Ngọc nằm trên giường ký túc xá, tay lại sờ lên đám lông đen. Nó vẫn còn đó, vẫn dày, vẫn xoăn, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là của riêng cô. Không còn Quân, không còn Khải, không còn Duy. Chỉ mình cô với những sợi lông đen xoăn trên cái lồn trắng nõn, cô đơn giữa đêm dài.Ngọc bật khóc nức nở, tiếng khóc vang vọng trong căn phòng nhỏ. Phượng và Thảo tỉnh dậy, ôm cô, an ủi:"Thôi con ơi, đời còn dài, còn nhiều cơ hội."Ngọc gật đầu, lau nước mắt, cố gắng mỉm cười:"Ừ, em sẽ cố gắng."Nhưng trong lòng cô, vết thương vẫn còn đó, rỉ máu mỗi khi nhớ về những ngày tháng cũ, về Quân, về tình yêu đầu đời đẹp đẽ mà cô đã đánh mất.Hết phần 5
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!