Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Hương Lồn Tối

Tác giả: Thiên Bảo | Ngày: 23/04/2026 01:56 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, ngoại tình, bạn thân, bạn gái, bạn của người yêu, bạn học chung lớp, bạn gái của bạn, Truyện nhiều phần, làm tình với sếp

Truyện đã hoàn thành (15 phần)

Phần 8: Những đêm lang thang

Nhấn play để nghe...


Ngọc ngồi bệt xuống vỉa hè đường Nguyễn Trãi, mưa vẫn rơi tầm tã, thấm ướt từ đầu đến chân. Chiếc áo thun trắng dính chặt vào người, lộ ra từng đường cong cơ thể, kể cả màu sắc của chiếc áo lót bên trong. Cô run lên vì lạnh, nhưng cái lạnh từ bên ngoài không thấm vào đâu bằng cái lạnh từ trong tim. Cô vừa mất tất cả: mất Lâm, mất Alex, mất chỗ ở, mất cả niềm tin vào chính mình.

"Sao mình lại ngu ngốc đến thế? Sao mình không thể chung thủy? Tại sao cái lồn mình nó dâm quá, nó không chịu yên, nó cứ đòi hỏi, cứ thèm khát?"
Ngọc tự vấn lòng mình, tay cô bất giác đưa xuống sờ lên giữa hai đùi, qua lớp quần jean ướt sũng, cô cảm nhận được đám lông đen đang ướt nước mưa, dính bết vào mu lồn. Cô nhớ những ngày xưa, khi còn ở bên Quân, mỗi lần trời mưa, hai đứa thường nằm trong phòng trọ, Quân ôm cô, tay anh vuốt ve đám lông ấy, hôn lên từng sợi, khen nó đẹp, khen nó dâm. Giờ đây, chẳng còn ai, chỉ còn mình cô với cơn mưa và nỗi cô đơn.
Một chiếc xe taxi chạy qua, rồi quay lại. Cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống, khoảng ngoài 40 tuổi, mặc áo mưa, cầm ô. Ông ta tiến lại gần Ngọc:
"Cô ơi, sao cô ngồi đây giữa mưa thế? Ướt hết rồi kìa. Có cần tôi giúp gì không?"
Ngọc ngước lên, nước mắt hòa lẫn nước mưa, cô chẳng biết nói gì, chỉ lắc đầu. Ông ta nhìn Ngọc, thấy cô gái trẻ đẹp, ướt sũng, tội nghiệp. Ông cởi áo mưa khoác lên người cô:
"Thôi, lên xe đi, tôi đưa cô về nhà tắm rửa thay đồ, để thế này cảm lạnh bây giờ."
Ngọc do dự, nhưng rồi cũng đứng dậy, lên xe. Trong xe ấm áp, Ngọc ngồi co ro, răng đánh lập cập. Ông ta bật điều hòa nóng, đưa cho cô chai nước suối:
"Uống đi, từ từ ấm người. Cô tên gì? Sao lại lang thang giữa đêm thế?"
"Dạ, em tên Ngọc. Em... em vừa chia tay bạn trai, không có chỗ ở."
Ông ta thở dài, không hỏi thêm. Xe chạy đến một căn nhà nhỏ ở quận 8, ông dắt Ngọc vào. Căn nhà cấp bốn, đơn sơ nhưng sạch sẽ. Ông bảo:
"Nhà tôi chỉ có một mình, cô vào tắm rửa đi, tôi lấy quần áo cho cô mượn."
Ngọc vào nhà tắm, cởi bộ quần áo ướt sũng. Cô đứng dưới vòi hoa sen, nước nóng xối xả lên da thịt, làm cô ấm dần. Cô nhìn xuống cơ thể mình: bộ ngực vẫn căng tròn, eo vẫn thon, mông vẫn cong, và cái lồn đầy lông đen xoăn vẫn còn đó, ướt sũng không chỉ vì nước mưa mà còn vì những suy nghĩ dâm đãng đang trỗi dậy. Tay cô vuốt lên đám lông, kéo nhẹ, se lại, rồi vội bỏ ra.
"Mình hư quá, mình mới thất bại, sao còn nghĩ đến chuyện đó?"
Cô vò đầu, cố gắng gạt bỏ ý nghĩ xấu xa. Tắm xong, cô mặc chiếc áo thun và quần short của ông ta, quần rộng thùng thình, nhưng vẫn lộ rõ đường cong. Bước ra ngoài, ông ta đang ngồi uống trà, mời cô:
"Uống trà nóng cho ấm bụng. Cô có đói không? Tôi nấu mì."
Ngọc lắc đầu, ngồi xuống ghế đối diện. Lúc này cô mới nhìn rõ ông ta: mặt hiền lành, nước da ngăm đen, tay chân chai sạn, chắc làm nghề lao động. Ông nhìn Ngọc, mắt không dám nhìn thẳng, có vẻ ngượng ngùng:
"Tôi tên Sơn, làm tài xế taxi. Ở đây một mình, vợ tôi mất cách đây hai năm rồi, con cái ở quê."
Ngọc cám ơn ông, kể qua hoàn cảnh của mình nhưng không kể hết, chỉ nói là bị bạn trai đuổi ra khỏi nhà. Sơn thở dài:
"Thôi, cô nghỉ tạm đây tối nay, mai tính tiếp. Cô ngủ trên giường, tôi ngủ võng."
Đêm đó, Ngọc nằm trên giường, Sơn nằm võng bên cạnh, cách nhau chỉ tấm màn mỏng. Ngọc không ngủ được, cô nghe tiếng thở của Sơn, rồi tiếng Sơn trở mình, hình như cũng không ngủ. Một lúc sau, Sơn khẽ hỏi:
"Ngọc à, cô ngủ chưa?"
"Dạ chưa."
"Cô... cô có muốn... ờ... thôi bỏ đi."
Ngọc hiểu ý. Cô biết mình đẹp, biết mình đang mặc quần áo mỏng manh của đàn ông, lộ hết đường cong. Một phần trong cô muốn từ chối, một phần lại thôi thúc. Cô nghĩ, mình đã hư rồi, hư thêm một lần nữa cũng chẳng sao.
"Anh Sơn à, anh ra đây với em đi."
Sơn ngập ngừng, rồi bước ra, ngồi xuống mép giường. Trong bóng tối, Ngọc thấy đôi mắt Sơn sáng lên vì ham muốn. Cô kéo tay Sơn đặt lên ngực mình:
"Anh muốn thì làm đi. Em cám ơn anh đã giúp em, em không có gì để trả ơn."
Sơn run run:
"Em... em không phải trả ơn, anh giúp em vì thương em chứ không phải vì..."
"Em biết, nhưng em cũng muốn. Em... em cũng cần được sờ, được chạm, lâu rồi em không được ai chạm vào."
Nói dối, cô vừa ở với Alex hôm qua, nhưng cô nói dối để Sơn khỏi áy náy. Sơn không nói thêm, cúi xuống hôn Ngọc. Nụ hôn vụng về, môi thô ráp, mùi thuốc lá và trầu. Ngọc nhắm mắt, để mặc Sơn hôn, tay Sơn sờ lên ngực cô qua lớp áo, rồi luồn vào trong. Bầu ngực căng tròn, đầu vú đã cứng. Sơn bỡ ngỡ, lần đầu tiên chạm vào vú con gái sau hai năm vợ mất.
"Vú em đẹp quá, mềm quá."
Sơn cúi xuống ngậm lấy, mút mạnh. Ngọc rên nhẹ, tay xoa đầu Sơn. Sơn mút vú Ngọc một lúc, rồi đưa tay xuống dưới, qua lớp quần short, sờ lên đám lông đen. Ngọc tháo quần, để lộ cái lồn đầy lông trong bóng tối.
"Lông em nhiều quá, trời ơi, anh chưa thấy ai lông nhiều như vậy."
Sơn sờ soạng, những ngón tay chai sạn của anh lần qua từng sợi lông, mân mê mu lồn căng cao. Ngọc rên rỉ, nước nhờn bắt đầu chảy. Sơn đưa tay lên mũi ngửi, mùi thơm nồng làm anh chếnh choáng.
Sơn cởi quần mình, cặc ông không to lắm, nhưng cứng, hơi cong, đầu cặc đỏ. Anh nằm lên trên Ngọc, đút cặc vào. Lồn Ngọc ướt sẵn, vào dễ dàng. Sơn nhấp, những nhịp chậm chạp, vụng về, nhưng đầy khao khát. Ngọc rên, cố tạo tiếng động để Sơn hưng phấn.
"Sướng quá anh ơi, anh làm em sướng quá."
Sơn càng nhấp mạnh, mồ hôi chảy ròng. Ông lên đỉnh nhanh, chỉ vài phút đã xuất tinh trong lồn Ngọc, tinh dịch loãng, ít. Ông nằm xuống, thở hổn hển:
"Anh xin lỗi, lâu quá không làm, ra nhanh quá."
"Không sao, em thích rồi."
Ngọc nói dối. Cô chẳng thấy gì, chỉ có chút cảm giác căng nhẹ, rồi thôi. Nhưng cô không muốn làm Sơn buồn. Sơn ôm cô, ngủ thiếp đi, tay vẫn đặt trên đám lông đen của Ngọc.
Sáng hôm sau, Ngọc thức dậy, Sơn đã đi làm, để lại trên bàn ít tiền và mảnh giấy: "Em ở lại nghỉ ngơi, anh đi làm, tối về anh nấu cơm." Ngọc cầm tiền, lòng buồn vui lẫn lộn. Cô biết Sơn tốt, nhưng cô không thể ở đây mãi.
Ngọc ra ngoài tìm việc, nhưng không bằng cấp, không kinh nghiệm, cô chỉ có thể xin làm bồi bàn, phục vụ. Cô nhớ lại chị Hằng, liền tìm đến quán bar cũ. Chị Hằng thấy cô, mừng rỡ:
"Con Ngọc! Đi đâu biền biệt mấy tháng nay? Chị nhớ con quá."
Ngọc kể lại mọi chuyện, không giấu gì. Chị Hằng thở dài:
"Con gái à, con đẹp quá nên dễ bị cám dỗ. Chị cũng từng như con, nhưng rồi chị nhận ra, hạnh phúc không đến từ tiền bạc hay những cuộc tình chóng vánh. Thôi, con ở lại đây làm việc với chị, chị giúp con."
Ngọc khóc, cám ơn chị Hằng. Cô lại làm ở quán bar, nhưng lần này cô quyết tâm thay đổi. Cô từ chối tất cả những lời mời mọc, kể cả những vị khách giàu có. Cô chỉ tập trung vào công việc, dành dụm tiền.
Nhưng rồi một buổi tối, Quân xuất hiện.
Anh đến cùng Mẫn, bạn gái mới. Hai đứa ngồi bàn gần quầy bar, tay trong tay, cười nói vui vẻ. Ngọc đứng sau quầy, nhìn Quân, tim như muốn ngừng đập. Quân mặc áo sơ mi trắng, trông lịch lãm hơn xưa, mặt cũng rạng rỡ hơn. Anh không nhìn Ngọc, mải mê nói chuyện với Mẫn.
Ngọc cố gắng giữ bình tĩnh, pha chế, phục vụ. Nhưng rồi Quân cũng phát hiện ra cô. Anh đứng dậy, tiến lại gần:
"Ngọc? Em làm ở đây à?"
Ngọc gật đầu, cười gượng:
"Dạ, em làm ở đây được một tháng rồi. Anh khỏe không?"
"Anh khỏe. Em... em thế nào?"
"Em cũng khỏe."
Im lặng một lát, Quân nói:
"Anh có bạn gái rồi, em tên Mẫn. Còn em?"
"Em cũng có bạn trai rồi, anh ấy tên Sơn, làm tài xế taxi."
Quân gật đầu, không nói gì thêm. Anh quay về bàn, ngồi xuống cạnh Mẫn. Ngọc thấy Mẫn nhìn cô, ánh mắt dò xét, nhưng không có vẻ gì thù địch. Ngọc cúi mặt, tiếp tục pha chế.
Tối đó, khi quán đóng cửa, Quân quay lại một mình. Anh bảo chị Hằng cho gặp Ngọc. Hai đứa ra ghế đá trước quán, ngồi dưới ánh đèn đường mờ.
"Anh muốn nói với em đôi điều."
"Dạ."
"Anh đã tha thứ cho em rồi. Những chuyện cũ, cho qua hết đi. Anh thấy em bây giờ đã khác, em trưởng thành hơn. Anh mừng cho em."
Ngọc khóc, nức nở:
"Em xin lỗi anh, Quân à. Em đã làm tổn thương anh rất nhiều."
"Không sao, anh ổn mà. Em hãy sống tốt, tìm hạnh phúc mới. Anh cũng vậy."
Quân đứng dậy, vỗ vai Ngọc rồi bỏ đi. Ngọc nhìn theo, nước mắt ngắn dài.
Vài hôm sau, Ngọc nhận được tin Sơn bị tai nạn xe, gãy xương sườn, nằm viện. Cô chạy vào viện chăm sóc Sơn như đã từng chăm Lâm. Lần này, cô không phản bội. Cô ở bên Sơn suốt ngày đêm, lo từng bữa ăn, giấc ngủ.
"Anh Sơn à, em thương anh. Anh đã giúp em lúc em khốn cùng, bây giờ em sẽ ở bên anh."
Sơn xúc động, nắm tay Ngọc:
"Anh thương em, Ngọc à. Anh muốn cưới em làm vợ."
Ngọc im lặng một lát, rồi gật đầu:
"Dạ, em đồng ý."
Sơn xuất viện, Ngọc dọn về ở hẳn với anh. Cuộc sống giản dị: sáng Sơn chạy taxi, chiều Ngọc dạy kèm và làm quán bar tối. Họ không giàu, nhưng đủ ăn, và có nhau.
Những đêm nằm bên Sơn, Ngọc vẫn còn những cơn dâm. Cô vẫn thèm được làm tình mãnh liệt, thèm cặc to, thèm những cuộc chơi bạo. Nhưng cô kìm nén. Cô tự thủ dâm khi Sơn ngủ, tay mân mê đám lông đen, tay kia đút vào lồn, tưởng tượng những cảnh cũ, để lên đỉnh trong im lặng.
"Mình sẽ không phản bội nữa. Mình đã sai quá nhiều rồi."
Ngọc thầm hứa. Nhưng liệu cô có giữ được lời hứa? Chỉ có thời gian mới trả lời.
Hết phần 8

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách