Ngọc tiếp tục công việc ở quán cà phê nhỏ bên đường Nguyễn Trãi. Bà chủ tên Sáu, ngoài sáu mươi tuổi, người gốc Huế, chồng mất sớm, con cái đều ở nước ngoài. Bà Sáu thương Ngọc như con, hay mua đồ ăn ngon cho cô, lúc thì bánh bèo, lúc thì chè bưởi. Ngọc cảm động, cố gắng làm việc chăm chỉ để đền đáp.
"Con Ngọc ơi, có thằng cha nào tán con không? Đẹp thế này sao không lấy chồng?"Ngọc cười:"Dạ thưa bà, con chưa muốn lấy chồng, con muốn đi học lại."Bà Sáu gật gù:"Ừ, học thì tốt, con gái phải có học mới tự lập được."Ngọc đăng ký học bổ túc văn hóa để lấy bằng cấp ba, rồi dự định thi vào đại học lại. Cô đi học buổi sáng, chiều về làm ở quán cà phê. Cuộc sống bắt đầu có hướng, nhưng những đêm cô đơn vẫn còn đó.Một buổi sáng, khi đang học ở trung tâm bổ túc, Ngọc gặp một người đàn ông tên là Hoàng. Hoàng năm nay ba mươi hai tuổi, là giáo viên dạy toán ở trung tâm. Anh cao ráo, da ngăm, đeo kính cận, nói chuyện nhẹ nhàng. Hoàng thấy Ngọc đẹp nhưng trầm tính, ít nói, bèn quan tâm."Em tên gì? Sao em học muộn thế? Bằng tuổi em lẽ ra đã ra trường rồi.""Dạ, em tên Ngọc, em bỏ học lâu năm, giờ mới đi học lại."Hoàng không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng:"Cố gắng lên em, thầy sẽ giúp em."Những buổi học, Hoàng thường đến sớm, ngồi cạnh Ngọc, giảng bài riêng cho cô. Tay anh khi cầm phấn, khi chỉ vào vở, những ngón tay thon dài, trắng trẻo. Ngọc nhìn tay Hoàng, lại nhớ đến những bàn tay đã từng vuốt ve đám lông đen của mình. Cô cố gắng gạt đi."Mình đừng hư, thầy Hoàng tốt, mình không được nghĩ bậy."Một buổi chiều, tan học, trời mưa tầm tã. Ngọc không mang áo mưa, đứng trú ở hiên trung tâm. Hoàng ra về, thấy cô, liền hỏi:"Em về đâu? Thầy đưa về.""Dạ, em về quận 8, xa quá, thầy đi trước đi.""Không sao, thầy có xe, thầy đưa em."Hoàng mặc áo mưa, đưa Ngọc chiếc áo mưa khác, rồi chở cô về. Trên đường, Ngọc ngồi sau, tay bám vào vai Hoàng, lòng rộn ràng. Hơi ấm từ cơ thể Hoàng truyền sang, mùi nước hoa nhẹ nhàng. Ngọc thấy tim mình đập nhanh."Mình đừng, mình không được phép."Về đến nhà trọ, Hoàng dừng xe, Ngọc bước xuống, cám ơn:"Cảm ơn thầy, thầy lên uống nước không?"Hoàng ngập ngừng, rồi gật đầu:"Thôi, để lần khác."Nhưng mắt anh nhìn Ngọc, có gì đó lưu luyến. Ngọc cũng thấy, cô biết Hoàng có tình cảm với mình, nhưng cô sợ, sợ làm hỏng mọi thứ.Những ngày sau, Hoàng vẫn đưa Ngọc về, mỗi lần lại nán lại lâu hơn. Họ nói chuyện về đủ thứ, về học tập, về cuộc sống, về tương lai. Hoàng hỏi Ngọc:"Em có bạn trai chưa?""Dạ chưa, em ly hôn rồi."Hoàng im lặng một lát:"Thầy cũng ly hôn, vợ thầy bỏ thầy vì thầy nghèo."Hai người tìm thấy sự đồng cảm. Ngọc kể cho Hoàng nghe về quá khứ của mình, nhưng không kể hết, chỉ nói đã từng sai lầm. Hoàng không trách, chỉ bảo:"Quá khứ là quá khứ, em hãy sống cho hiện tại. Thầy tin em sẽ tốt hơn."Một tối, Hoàng đưa Ngọc về, trời lại mưa. Hai người vào phòng trọ của Ngọc, chật hẹp nhưng ấm cúng. Hoàng ngồi trên chiếc ghế nhựa, Ngọc pha trà. Bất chợt, Hoàng nắm tay cô:"Ngọc à, thầy thích em. Thầy biết thầy không xứng, nhưng thầy không thể giấu được nữa."Ngọc nhìn Hoàng, mắt rưng rưng:"Em cũng thích thầy, Hoàng à. Nhưng em sợ, em sợ mình sẽ làm tổn thương thầy.""Em sẽ không đâu. Thầy tin em."Hoàng đứng dậy, ôm Ngọc. Vòng tay anh ấm áp, nhẹ nhàng, khác hẳn những người đàn ông trước đây. Ngọc áp mặt vào ngực Hoàng, nghe nhịp tim anh đập. Cô thấy bình yên.Hoàng cúi xuống hôn Ngọc. Nụ hôn đầu tiên sau bao ngày cô đơn, nụ hôn không vồ vập, không dâm dục, mà nhẹ nhàng như cánh hoa rơi. Ngọc đáp trả, môi cô mềm mại, hơi thở thoang thoảng mùi trà.Hoàng đưa tay vuốt tóc Ngọc, rồi vuốt xuống lưng, xuống eo. Anh dừng lại, hỏi:"Em có muốn không? Nếu không, thầy sẽ dừng."Ngọc gật đầu:"Em muốn, nhưng em sợ thầy sẽ chê em.""Sao lại chê? Em đẹp mà."Hoàng từ từ cởi áo Ngọc. Chiếc áo thun trắng tuột khỏi vai, để lộ bờ vai trắng nõn, xương quai xanh thanh mảnh. Anh tháo áo lót, bộ ngực căng tròn của Ngọc hiện ra, hai đầu vú hồng hồng đã cương cứng. Hoàng nhìn say đắm:"Vú em đẹp quá, anh chưa thấy ai đẹp như em."Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên đầu vú, rồi ngậm lấy, mút nhẹ nhàng. Ngọc rên khẽ, tay ôm đầu Hoàng:"Anh làm em sướng quá."Hoàng mút vú Ngọc một lúc, rồi chuyển sang bên kia, tay xoa nhẹ lên bụng cô, xuống dưới. Anh cởi quần của Ngọc, chiếc quần jean bó sát tuột khỏi chân, để lại cô trong chiếc xì-líp ren trắng mỏng manh. Qua lớp vải, có thể thấy rõ đám lông đen bên trong.Hoàng nhìn, hơi ngạc nhiên:"Lông em nhiều quá, đẹp thật."Anh kéo xì-líp xuống, cái lồn đầy lông của Ngọc hiện ra. Mu lồn trắng nõn, căng cao, đám lông đen xoăn mọc từ mu xuống tận hai bên mép lồn, lan ra bẹn, xuống đùi trong. Dưới ánh đèn vàng, những sợi lông óng ả, mềm mại.Hoàng sờ lên đám lông, mân mê:"Em biết không, anh thích lông. Nó làm em trưởng thành, gợi cảm. Em đừng bao giờ cạo nó nhé.""Anh thích thì em để."Hoàng cúi xuống, hôn lên đám lông. Môi anh chạm vào từng sợi, lưỡi liếm dọc theo mu lồn, liếm xuống mép lồn, liếm trúng hột le. Ngọc co giật, mông ưỡn lên, lồn áp sát vào mặt Hoàng:"Anh ơi, đúng chỗ đó rồi, liếm tiếp đi anh."Hoàng liếm lồn Ngọc, lưỡi liếm khắp mọi ngóc ngách, từ mu xuống bẹn, từ mép lồn ra ngoài đùi, liếm cả đám lông dưới bụng dưới. Anh dùng ngón tay kéo đám lông sang hai bên, để lộ cái lỗ lồn nhỏ xíu đang co rút, nước nhờn chảy ra ướt đẫm.Ngọc lên đỉnh lần đầu tiên với Hoàng, cô rên to:"Em lên rồi, anh ơi, em lên rồi."Hoàng ngước lên, cười:"Nhanh quá, anh mới liếm có vài phút.""Tại em dâm mà, em thích anh liếm lắm."Hoàng cởi quần mình. Cặc Hoàng không to như Marco, không dài như Alex, nhưng vừa vặn, thẳng, đầu cặc hồng hào, nhìn sạch sẽ. Ngọc nhìn, thấy cũng ưng mắt:"Cặc anh đẹp đấy.""Em khen à? Anh thấy nó bình thường.""Không, đẹp, vào chắc chắn sẽ sướng."Hoàng nằm lên trên Ngọc, đưa cặc vào giữa hai đùi cô, cọ qua lại. Ngọc ướt sẵn, nước nhờn chảy ra nhiều. Hoàng đút đầu cặc vào, từ từ, từng chút một. Lồn Ngọc rộng ra đón lấy, cặc vào dễ dàng."Sướng không em? Có đau không?""Không đau, sướng lắm, anh nhấp đi."Hoàng bắt đầu nhấp, những nhịp đầu chậm rãi, sau nhanh dần, mạnh dần. Ngọc rên to, cô không cần kìm tiếng vì phòng trọ cách âm kém nhưng cô mặc kệ:"Sướng quá, sướng quá, anh làm em sướng chết đi được."Hoàng cười, nhấp càng mạnh hơn, mỗi lần đút sâu đến tận gốc, rút ra kéo theo nước nhờn từ lồn Ngọc chảy ra, ướt cả đám lông đen. Anh vừa nhấp vừa nói:"Lồn em đẹp quá, cái đám lông này nhìn dâm thật, anh thích lắm."Ngọc cúi xuống nhìn, thấy đám lông đen của mình dính bết vào nhau vì nước nhờn, trông thật hoang dại. Cô cười:"Tại anh hết, làm em ra nhiều quá."Hoàng đổi tư thế, bảo Ngọc quỳ xuống giường, tư thế doggy. Từ phía sau, Hoàng nhìn thấy lồn Ngọc lộ rõ, đám lông đen ướt sũng, hai mép lồn hé mở, hột le lòi ra ngoài. Anh đút cặc vào một phát, cắm sâu đến tận gốc.Ngọc rú lên:"Trời ơi, sâu quá, sướng quá, anh đừng dừng."Hoàng nhấp mạnh, hai tay bóp mông Ngọc, cặp mông cong căng, da trắng mịn. Anh vừa nhấp vừa hỏi:"Sướng không em? Nói anh nghe.""Sướng anh ơi, sướng lắm, em muốn lên nữa rồi."Hoàng nhấp thêm vài chục nhịp nữa, rồi cả hai cùng lên đỉnh, Hoàng xuất tinh trong lồn Ngọc, tinh dịch nóng hổi phun thẳng vào sâu bên trong, Ngọc lại thêm một lần cực khoái, cô ngã vật ra giường, thở không ra hơi.Họ nằm ôm nhau, Hoàng hỏi:"Em có muốn về ở với anh không?"Ngọc ngạc nhiên:"Về ở với anh? Ở đâu?""Nhà anh cũng ở quận 8, gần đây thôi. Anh sống một mình, buồn lắm."Ngọc do dự, rồi gật đầu:"Dạ, nếu anh không chê em.""Sao lại chê? Anh thương em mà."Ngọc dọn sang ở cùng Hoàng. Căn phòng của Hoàng rộng hơn phòng trọ của cô một chút, có bếp, có nhà tắm riêng, gọn gàng và sạch sẽ. Hoàng sắp xếp góc học tập cho Ngọc, mua thêm đèn bàn, giá sách."Em cứ học đi, anh lo cho em."Ngọc cám ơn, cô thấy mình may mắn khi gặp Hoàng. Nhưng trong lòng, cô vẫn còn những dằn vặt. Cô chưa kể cho Hoàng nghe về tất cả quá khứ của mình, về những lần phản bội, về những cơn dâm không thể kiềm chế.Cuộc sống chung êm đềm. Sáng Hoàng dạy học, Ngọc đi học bổ túc, chiều về nấu cơm, tối hai người cùng nhau xem phim, học bài, rồi lên giường. Hoàng làm tình nhẹ nhàng, âu yếm, không bao giờ ép Ngọc. Nhưng Ngọc vẫn thấy thiếu thốn, cô vẫn thèm những cuộc làm tình mãnh liệt, thèm cặc to, thèm bạo lực.Một đêm, Hoàng ngủ say, Ngọc lại thủ dâm. Cô nằm im, tay luồn xuống sờ lên đám lông đen, mân mê, se lại, xoắn. Cô đút ngón tay vào lồn, tưởng tượng ra đủ thứ. Cô lên đỉnh, nhưng lòng trống rỗng.Hoàng chợt tỉnh, thấy Ngọc đang thủ dâm, anh không nói gì, chỉ ôm cô từ phía sau:"Em cần gì thì nói với anh, đừng làm một mình."Ngọc khóc:"Anh Hoàng à, em dâm quá, em không xứng với anh.""Đừng nói thế, anh yêu em. Anh sẽ cố gắng đáp ứng em."Từ đó, Hoàng tìm hiểu thêm về tình dục, học cách làm tình lâu ra, cách kích thích điểm G. Anh mua cả đồ chơi tình dục cho Ngọc: một cái máy rung nhỏ, một con cặc giả bằng silicone."Cái này để khi nào anh không ở nhà, em dùng."Ngọc nhìn đồ chơi, thấy buồn cười:"Anh kỳ quá, mua mấy thứ này.""Tại anh thương em."Một lần, Hoàng đi công tác ba ngày. Ngọc ở nhà một mình. Cô lấy con cặc giả ra, thử đút vào lồn. Nó to hơn cặc Hoàng, cứng hơn, có gân. Ngọc đút vào, bật máy rung, cảm giác tê dại khắp người. Cô rên lên, tay bóp vú, tay kia cầm máy rung nhấp vào lồn."Sướng quá, sướng quá."Cô lên đỉnh nhiều lần, đến nỗi kiệt sức. Nhưng khi máy dừng, cô lại thấy cô đơn. Cô nhìn chiếc cặc giả trên tay, nó lạnh lẽo, vô tri, không thể thay thế hơi ấm của con người."Mình chỉ muốn được yêu thương thôi, sao mình lại dâm quá vậy?"Ngọc khóc, cô cất đồ chơi vào tủ, quyết tâm không dùng nữa.Hoàng về, Ngọc ôm anh thật chặt:"Anh đi xa quá, em nhớ anh.""Anh cũng nhớ em."Họ làm tình, lần này Ngọc chủ động, cô cưỡi lên người Hoàng, tự nhấp, tự điều chỉnh tốc độ. Hoàng nằm dưới, tay bóp vú Ngọc, nhìn cô say sưa."Em đẹp quá, lúc này em đẹp nhất."Ngọc cúi xuống hôn Hoàng, lưỡi quấn lấy lưỡi. Cô nhấp mạnh, mông vỗ vào bụng Hoàng nghe đen đét. Cô lên đỉnh, rồi ngã xuống ôm Hoàng."Anh yêu em, Hoàng à.""Anh cũng yêu em, Ngọc à. Mình cưới nhau nhé?"Ngọc ngạc nhiên:"Cưới? Anh muốn cưới em thật à?""Ừ, anh muốn cưới em, để em là vợ anh, để không ai cướp em đi."Ngọc khóc, cô gật đầu:"Dạ, em đồng ý."Họ tổ chức đám cưới nhỏ tại nhà thờ gần nhà, chỉ có bà Sáu, vài đồng nghiệp của Hoàng, và vài người bạn của Ngọc từ quán bar cũ. Chị Hằng đến, tặng Ngọc bộ chén bát, nắm tay cô:"Chúc con hạnh phúc. Lần này giữ gìn nhé."Ngọc cười:"Dạ, con sẽ."Đêm tân hôn, Hoàng dẫn Ngọc đi nghỉ ở một khách sạn nhỏ bên sông Sài Gòn. Căn phòng có ban công nhìn ra nước, gió mát rượi. Hoàng ôm Ngọc, hôn lên trán:"Tối nay là đêm của chúng mình, em thích gì anh chiều."Ngọc nhìn Hoàng, mắt đầy yêu thương:"Em chỉ cần anh, chỉ cần anh thôi."Họ làm tình nhẹ nhàng, không vồ vập, không dâm dục, mà đầy tình yêu thương. Hoàng đút cặc vào lồn Ngọc, nhấp chậm rãi, mắt nhìn cô không rời."Anh yêu em nhiều lắm, không biết nói thế nào.""Em cũng vậy, từ nay em sẽ chỉ thuộc về một mình anh."Ngọc lên đỉnh, lần này cô không rên to, chỉ thở nhẹ, tay siết chặt lấy Hoàng. Hoàng cũng ra, tinh dịch ấm áp tràn vào lồn cô.Họ nằm ôm nhau, nghe tiếng sông chảy, tiếng gió thổi.Ngọc nghĩ về quá khứ, về những ngày tháng lầm lỡ, về những cơn dâm không thể kiềm chế. Cô tự hỏi liệu mình có thực sự thay đổi được không. Cô nhìn Hoàng đang ngủ bên cạnh, gương mặt hiền lành, thanh tú. Cô thầm hứa:"Em sẽ không phản bội anh, em sẽ là người vợ tốt."Nhưng rồi một hôm, cô gặp lại Khải trên đường.Khải nay đã là giám đốc một công ty nhỏ, mặc vest lịch lãnh, lái xe hơi. Anh nhìn Ngọc, ngỡ ngàng:"Ngọc! Em đây à? Lâu quá không gặp, em đẹp hơn xưa nhiều."Ngọc cười gượng:"Anh Khải, lâu quá, anh khỏe không?""Anh khỏe, nghe nói em lấy chồng rồi? Vui không?""Dạ vui."Khải nhìn Ngọc, ánh mắt có gì đó nuối tiếc:"Anh vẫn nhớ em, Ngọc à. Những kỷ niệm ngày xưa, anh không bao giờ quên."Ngọc cúi mặt:"Chuyện cũ bỏ qua đi anh, giờ mỗi người một cuộc sống."Khải nắm tay Ngọc:"Chiều nay anh đưa em đi uống cà phê nhé? Lâu rồi mình không nói chuyện."Ngọc do dự, rồi gật đầu. Cô biết mình sai, nhưng không thể từ chối.Họ ngồi ở một quán cà phê sang trọng, Khải kể về công việc, về cuộc sống. Anh vẫn độc thân, chưa lấy vợ."Anh vẫn yêu em, từ hồi đó đến giờ. Em có biết không?"Ngọc lắc đầu:"Anh đừng nói vậy, em có chồng rồi.""Nhưng em có hạnh phúc không? Em có được thỏa mãn không? Chồng em chắc không thể bằng anh."Ngọc im lặng. Trong lòng cô đấu tranh dữ dội. Một bên là Hoàng, một bên là Khải - người đã từng cho cô những trận làm tình điên cuồng, những cơn cực khoái mãnh liệt.Khải đưa tay đặt lên đùi Ngọc, sờ nhẹ:"Tối nay qua nhà anh nhé? Anh nhớ em lắm, nhớ cái lồn đầy lông của em, nhớ tiếng rên của em."Ngọc rụt tay ra:"Anh đừng, em xin anh.""Em đừng giả vờ, em vẫn dâm mà, anh biết. Cơ thể em không thể lừa anh được."Khải thanh toán tiền, dắt Ngọc ra xe. Ngọc yếu ớt đi theo, không thể cưỡng lại.Về đến nhà Khải, căn hộ cao cấp, anh ôm Ngọc, hôn cô cuồng nhiệt. Ngọc đáp trả, nước mắt chảy dài. Cô vừa hôn vừa khóc."Em xin lỗi, em xin lỗi.""Đừng xin lỗi, em chỉ cần ở bên anh."Khải cởi áo Ngọc, vú căng tròn hiện ra. Anh cúi xuống mút mạnh, tay bóp vú. Ngọc rên, cô nhớ lại những ngày xưa, nhớ cặc to của Khải, nhớ những trận chiến bạo.Khải cởi quần Ngọc, cái lồn đầy lông hiện ra. Đám lông đen vẫn dày, vẫn xoăn, vẫn hoang dại như ngày nào."Lông em vẫn đẹp, anh nhớ nó quá."Khải cúi xuống liếm, Ngọc lên đỉnh nhanh chóng. Khải cởi quần, cặc anh vẫn to và dài, gân guốc. Anh đút vào lồn Ngọc, một phát lút cán.Ngọc rú lên:"Trời ơi, sướng quá, anh làm em sướng quá."Họ làm tình trong căn hộ cao cấp, tiếng rên vang vọng. Ngọc lên đỉnh nhiều lần, quên hết Hoàng, quên hết lời thề, chỉ còn cảm giác sung sướng tột độ.Khải xuất tinh trong lồn Ngọc, rồi lại làm tiếp. Họ làm đến khuya, kiệt sức.Sáng hôm sau, Ngọc tỉnh dậy, thấy mình nằm bên cạnh Khải. Cô nhìn đồng hồ, đã 8 giờ sáng. Cô nhớ ra mình còn phải về nấu cơm cho Hoàng."Mình ghê tởm quá, mình lại phản bội."Cô vội vã mặc quần áo, bỏ về. Về đến nhà, Hoàng đã đi dạy, để lại mảnh giấy: "Anh đi làm, em nghỉ ngơi, tối anh về nấu cơm." Ngọc đọc mà khóc nức nở.Cô vào nhà tắm, xối nước lên người, lên đám lông đen dính đầy tinh dịch của Khải. Cô kỳ cọ thật mạnh, muốn rửa trôi đi sự ô uế, nhưng không thể."Mình sẽ không gặp Khải nữa, mình sẽ quên chuyện này."Nhưng Khải gọi điện, nhắn tin, tìm đủ mọi cách để gặp Ngọc. Ngọc cố gắng từ chối, nhưng rồi cũng yếu lòng. Cô lại đến nhà Khải, lại làm tình với anh, lại phản bội Hoàng.Một lần, Hoàng phát hiện ra. Anh thấy trong điện thoại Ngọc có tin nhắn của Khải: "Tối nay qua anh nhé, nhớ em." Hoàng đọc, tay run run."Ngọc à, ai là Khải? Sao nó nhắn thế?"Ngọc tái mặt, không biết nói gì. Hoàng gào lên:"Em lại phản bội anh à? Anh đã yêu em, đã cưới em, sao em có thể?"Ngọc khóc:"Anh Hoàng, em xin lỗi, em sai rồi, em hứa sẽ không tái phạm."Hoàng lắc đầu:"Em đã hứa nhiều lần rồi, nhưng em vẫn làm. Anh không thể tin em được nữa. Mình ly hôn đi."Hoàng bỏ đi, Ngọc đuổi theo, ôm lấy anh:"Anh đừng bỏ em, em sẽ chết mất."Hoàng gạt tay Ngọc ra:"Em có Khải rồi, em đi theo nó đi. Anh không muốn nhìn thấy em nữa."Hoàng về nhà mẹ đẻ, Ngọc ở lại căn phòng trống. Cô ngồi trên giường, tay sờ lên đám lông đen, khóc nức nở."Mình ghê tởm quá, mình không xứng đáng được hạnh phúc."Cô nhìn lên tấm ảnh cưới, trong ảnh cô và Hoàng đang cười tươi. Giờ đây, tất cả đã tan vỡ.Ngọc thu dọn đồ đạc, bỏ đi, không dám ở lại nơi này. Cô lang thang trên đường, không biết đi đâu, về đâu.Cô lại đến quán bar của chị Hằng, xin chị cho làm lại. Chị Hằng thở dài:"Con ơi, sao con không chịu thay đổi? Con đẹp thế, thông minh thế, nhưng con lại tự hủy hoại mình."Ngọc khóc:"Con biết, nhưng con không thể kiềm chế được. Con dâm quá, con hư quá."Chị Hằng ôm cô:"Thôi, ở lại đây với chị, chị sẽ giúp con."Ngọc lại bắt đầu cuộc sống ở quán bar. Cô pha chế, phục vụ, cố gắng quên đi quá khứ. Nhưng những đêm dài, cô vẫn thủ dâm, vẫn sờ lên đám lông đen, vẫn thèm khát.Cô biết, cuộc chiến với chính mình chưa bao giờ kết thúc.Hết phần 11
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!