Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Hương Lồn Tối

Tác giả: Thiên Bảo | Ngày: 23/04/2026 01:56 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, ngoại tình, bạn thân, bạn gái, bạn của người yêu, bạn học chung lớp, bạn gái của bạn, Truyện nhiều phần, làm tình với sếp

Truyện đã hoàn thành (15 phần)

Phần 6: Những bàn tay lạ

Nhấn play để nghe...


Sau khi chia tay Duy, Ngọc trở về ký túc xá sống cùng Phượng và Thảo. Hai đứa bạn không hỏi nhiều về chuyện tình cảm, chỉ im lặng bên cạnh cô khi cô khóc, khi cô cười buồn, khi cô nằm vật ra giường nhìn lên trần nhà hàng giờ. Phượng thỉnh thoảng mua ít trái cây, ít bánh ngọt, đặt lên bàn Ngọc:

"Mày ăn đi, ốm nhom rồi kìa. Đẹp thì cũng phải có sức mà đẹp chứ."
Ngọc cám ơn, nhưng chẳng muốn ăn uống gì. Cô chỉ muốn nằm im, để mặc dòng đời trôi qua. Những đêm dài trong phòng ký túc, khi Phượng và Thảo đã ngủ say, Ngọc lại thức. Cô nằm trên chiếc giường nhỏ, tay đưa lên trần nhà, ngón tay vẽ vẽ những vòng tròn vô định trong bóng tối. Rồi tay cô lại luồn xuống dưới tấm chăn mỏng, qua lớp xì-líp, sờ lên đám lông đen vẫn còn đó, vẫn dày, vẫn xoăn. Cô mân mê từng sợi, kéo nhẹ, xoắn lại, thả ra, rồi lại kéo.
"Lông mình vẫn đẹp, vẫn dâm, nhưng chẳng còn ai muốn nhìn ngắm nữa."
Ngọc thủ thỉ với chính mình, giọng nói như làn khói mỏng tanh trong đêm vắng. Cô luồn ngón tay vào sâu trong lồn, một ngón, rồi hai ngón, rồi ba ngón, cố gắng tái hiện cảm giác có cặc bên trong. Cô nhấp nhẹ, tay kia bóp vú, miệng rên khẽ. Phượng nằm giường bên cạnh, mơ màng nói:
"Ngọc à, mày thủ dâm à? Nghe rõ không."
Ngọc giật mình, rụt tay ra, quay mặt vào tường:
"Không có, mày mơ à."
"Ừ, tao mơ. Ngủ đi."
Nhưng Ngọc không ngủ được. Cô mở điện thoại, lướt facebook, vô tình thấy ảnh Quân đăng với bạn gái mới - Mẫn. Hai đứa đang ăn kem ở trước cổng trường, Quân cười tươi, Mẫn nép vào vai anh, mặt đỏ ửng. Ngọc nhìn mà lòng quặn thắt. Cô nhớ những ngày xưa, Quân cũng từng mua kem cho cô, cũng từng chở cô đi ăn vặt, cũng từng hôn cô dưới gốc cây me già. Giờ tất cả đã thuộc về người khác.
"Tại mình, tại mình đã bỏ lỡ."
Ngọc tắt điện thoại, nhắm mắt, cố gắng chìm vào giấc ngủ.
Cuộc sống vẫn tiếp diễn. Ngọc quyết định lao vào công việc để khỏa lấp nỗi buồn. Cô xin thêm việc làm thêm ở một quán bar nhỏ trên đường Phạm Ngũ Lão, chủ quán là chị Hằng, người phụ nữ ngoài 40, rất quý Ngọc vì cô xinh đẹp và chịu khó. Công việc của Ngọc là pha chế đồ uống và phục vụ bàn. Quán bar chỉ mở từ 8 giờ tối đến 2 giờ sáng, Ngọc làm từ 8 giờ đến 12 giờ, sau đó về ký túc xá. Lương mỗi tháng cũng kha khá, đủ để cô trang trải cuộc sống mà không cần dạy kèm nhiều.
Quán bar đông đúc, chủ yếu là dân văn phòng, sinh viên, và cả những người đàn ông trung niên tìm đến để giải sầu. Ngọc nhanh chóng làm quen với công việc, cô pha chế rất khéo, lại cười tươi với khách, được nhiều người để ý.
"Cô phục vụ ở đây xinh quá, cho anh xin số điện thoại làm quen được không?"
Ngọc thường từ chối khéo léo, cô không muốn vướng bận thêm ai. Nhưng có một người đàn ông khiến cô chú ý. Anh ta tên là Lâm, khoảng 30 tuổi, mặc vest lịch lãm, ngồi một góc quán mỗi tối thứ Bảy, gọi một ly cocktail và nhìn Ngọc. Ánh mắt anh ta không dâm dục, không dò xét, mà buồn buồn, xa xôi, như thể anh ta cũng đang mang một nỗi đau nào đó.
Một tối thứ Bảy, quán vắng khách, Lâm gọi Ngọc lại:
"Cô em ơi, ngồi xuống đây uống với anh một ly được không?"
Ngọc do dự, nhưng rồi cũng ngồi xuống. Chị Hằng thấy vậy, cười bảo:
"Ngồi đi con, có chị ở đây rồi."
Lâm rót cho Ngọc một ly rượu, đưa cô:
"Anh tên Lâm, còn em?"
"Dạ, em tên Ngọc."
"Ngọc à, cái tên đẹp, nhưng sao mắt em buồn quá? Người đẹp như em phải vui vẻ chứ."
Ngọc cười gượng:
"Anh cũng buồn, anh còn hơn em."
Lâm im lặng, uống một hơi cạn ly rượu:
"Anh vừa ly dị vợ. Cô ấy bỏ anh vì anh không có tiền, mặc dù anh đã cố gắng hết sức."
"Em cũng vừa chia tay bạn trai, vì em đã phản bội anh ấy."
Lâm nhìn Ngọc, mắt ngạc nhiên:
"Em đẹp thế, sao lại phải phản bội?"
Ngọc không trả lời, chỉ cúi mặt xuống, uống một ngụm rượu. Họ ngồi với nhau đến gần 12 giờ, nói đủ thứ chuyện trên đời, từ chuyện tình yêu đến chuyện công việc, từ chuyện gia đình đến chuyện tương lai. Ngọc thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn, như thể những tâm sự được giãi bày đã làm vơi đi gánh nặng.
Từ đó, mỗi tối thứ Bảy, Lâm đều đến quán, ngồi cùng Ngọc, uống rượu và nói chuyện. Dần dà, tình cảm giữa hai người nảy sinh. Lâm thật thà, chất phác, không giàu có như Duy, không trẻ trung như Quân, nhưng anh có một sự chân thành khiến Ngọc cảm động.
Một tối, sau khi quán đóng cửa, Lâm ngỏ lời:
"Anh đưa em về nhé, khuya rồi, đi một mình không an toàn."
Ngọc đồng ý. Lâm chở Ngọc bằng chiếc xe máy cà tàng, giống như Quân ngày xưa. Ngọc ngồi sau, tay ôm eo Lâm, lòng bỗng thấy bình yên lạ. Họ về đến cổng ký túc xá, Lâm dừng xe, quay lại nhìn Ngọc:
"Anh thích em, Ngọc à. Anh biết anh không xứng với em, nhưng anh không thể giấu được nữa."
Ngọc im lặng một lúc, rồi cô bất chợt cúi xuống hôn Lâm. Nụ hôn đầu tiên sau bao ngày cô đơn, nụ hôn không cuồng nhiệt như với Quân, không dữ dội như với Khải, không sang trọng như với Duy, nhưng nó ấm áp và chân thành. Lâm bỡ ngỡ, rồi ôm chặt Ngọc, đáp trả.
"Lên phòng em nhé?"
"Phòng em có bạn, không tiện. Hay mình đi nhà nghỉ?"
Lâm gật đầu, chở Ngọc đến một nhà nghỉ bình dân gần đó. Căn phòng nhỏ, giường trải ga trắng, có nhà tắm, điều hòa, đèn ngủ vàng vọt. Lâm nhìn Ngọc, tay run run:
"Anh xin lỗi, anh không có nhiều tiền, không thể mời em ở nơi sang trọng."
Ngọc cười:
"Em không cần sang trọng, em cần một người thật lòng."
Lâm ôm Ngọc, hôn lên trán cô, rồi hôn xuống mắt, xuống má, xuống môi. Những nụ hôn nhẹ nhàng, chậm rãi, như thể anh đang trân trọng từng tấc da thịt của cô. Ngọc nhắm mắt, tận hưởng cảm giác được yêu thương, được nâng niu.
Lâm từ từ cởi áo cho Ngọc. Chiếc áo thun trắng tuột khỏi vai, để lộ bờ vai trắng nõn, dây áo lót màu hồng nhạt. Lâm tháo dây áo lót, bộ ngực căng tròn của Ngọc bật ra, hai đầu vú hồng hồng đã cương cứng từ lúc nào. Lâm nhìn chăm chú, mắt đầy trân trọng:
"Vú em đẹp quá, anh chưa thấy ai đẹp như em."
Anh cúi xuống ngậm lấy đầu vú trái, mút nhẹ nhàng, lưỡi liếm tròn quanh quầng vú nhỏ xíu. Ngọc rên nhẹ, tay xoa đầu Lâm:
"Anh làm em sướng quá."
Lâm mút vú Ngọc một lúc lâu, rồi chuyển sang bầu vú bên kia, không bỏ sót chỗ nào. Tay anh vuốt dọc bụng Ngọc xuống dưới, mở cúc quần jean của cô. Ngọc hơi nhấc mông lên để Lâm dễ cởi, chiếc quần tuột khỏi chân, để lại cô trong chiếc xì-líp ren hồng nhỏ xíu, gần như trong suốt, lộ rõ đám lông đen bên trong.
Lâm nhìn chăm chú, hồi hộp:
"Lông em nhiều quá, anh chưa thấy cái lồn nào như vậy. Da em trắng, lông lại đen, nhìn kích thích thật."
Anh đưa tay sờ lên đám lông, vuốt ve, kéo nhẹ từng sợi, se lại, xoắn. Ngọc rên rỉ, cô thích cảm giác được người đàn ông chơi với lông mình:
"Anh thích thì cứ chơi đi, em cũng thích lắm."
Lâm kéo xì-líp Ngọc xuống, cái lồn đầy lông của cô hiện ra trước mắt anh. Mu lồn trắng nõn, căng cao, đám lông đen xoăn mọc từ mu xuống tận hai bên mép lồn, lan ra bẹn, xuống đùi trong, thậm chí lấn cả xuống gần hậu môn. Lâm cúi xuống, hôn lên đám lông ấy, môi anh chạm vào từng sợi, lưỡi liếm dọc theo mu lồn căng cao, liếm xuống mép lồn, liếm trúng hột le. Ngọc co giật, mông ưỡn lên, lồn áp sát vào mặt Lâm:
"Sướng quá anh ơi, đừng dừng."
Lâm liếm lồn Ngọc như một nghệ sĩ, lưỡi liếm khắp mọi ngóc ngách, từ mu xuống bẹn, từ mép lồn ra ngoài đùi, liếm cả đám lông dưới bụng dưới. Ngọc rên rỉ, tay bấu vào ga giường, mắt nhắm nghiền, cô đang lên cơn cực khoái thứ nhất chỉ bằng miệng Lâm.
"Sướng chưa em?"
"Sướng rồi anh, em lên rồi."
Lâm ngước lên, cười:
"Em giỏi quá, mới liếm một lúc đã lên."
"Tại em dâm mà, em dễ lên lắm."
Lâm cởi quần áo mình. Cặc Lâm không to như Khải, không dài như Duy, nhưng vừa vặn, căng cứng, đầu cặc hồng hào. Ngọc nhìn, thấy cũng ưng mắt:
"Cặc anh đẹp đấy."
"Em khen à? Anh thấy nó nhỏ so với mấy người khác."
"Không, vừa đẹp, vào chắc chắn sẽ sướng."
Lâm nằm lên trên Ngọc, đưa cặc vào giữa hai đùi cô, cọ qua lại. Ngọc ướt sẵn từ lúc liếm rồi, nước nhờn chảy ra nhiều. Lâm đút đầu cặc vào, từ từ, từng chút một. Lồn Ngọc rộng ra đón lấy, cặc vào dễ dàng.
"Sướng không em? Có đau không?"
"Không đau, sướng lắm, anh nhấp đi."
Lâm bắt đầu nhấp, những nhịp đầu chậm rãi, sau nhanh dần, mạnh dần. Ngọc rên to, cô không cần kìm tiếng nữa vì ở nhà nghỉ, chẳng ai nghe thấy:
"Sướng quá, sướng quá, anh làm em sướng chết đi được."
Lâm cười, nhấp càng mạnh hơn, mỗi lần đút sâu đến tận gốc, rút ra kéo theo nước nhờn từ lồn Ngọc chảy ra, ướt cả đám lông đen. Anh vừa nhấp vừa nói:
"Lồn em đẹp quá, cái đám lông này nhìn dâm thật, anh thích lắm. Em biết không, lúc nãy anh nhìn lông em mà muốn hôn mãi."
Ngọc cúi xuống nhìn, thấy đám lông đen của mình dính bết vào nhau vì nước nhờn, trông thật hoang dại. Cô cười:
"Tại anh hết, làm em ra nhiều quá. Mà anh thích lông em hả? Hồi xưa có đứa cũng thích lông em lắm."
"Ai vậy? Bạn trai cũ của em?"
"Ừ, nhưng bọn em chia tay rồi. Anh ấy thương em lắm, nhưng em đã phản bội anh ấy."
Lâm im lặng, nhấp chậm lại, hỏi:
"Sao em lại phản bội? Em không thương anh ấy à?"
"Em thương, nhưng em dâm quá, không kiềm chế được. Em đã làm tình với bạn thân của anh ấy, rồi sau đó với một người khác nữa."
Lâm ngừng nhấp, nhìn Ngọc:
"Em nói thật với anh, anh cám ơn. Anh cũng từng bị vợ phản bội, nên anh hiểu cảm giác đó. Nhưng anh không trách em, ai cũng có lúc sai lầm."
Nói rồi Lâm lại nhấp, lần này mạnh hơn, như muốn xóa đi những đau khổ trong quá khứ. Ngọc rên rỉ, nước mắt chảy ra, vừa sướng vừa đau.
Họ làm tình trong tư thế truyền giáo một lúc lâu, rồi Lâm bảo Ngọc quay lại. Ngọc quỳ xuống giường, tư thế doggy. Từ phía sau, Lâm nhìn thấy lồn Ngọc lộ rõ, đám lông đen ướt sũng, hai mép lồn hé mở, hột le lòi ra ngoài. Anh đút cặc vào một phát, cắm sâu đến tận gốc.
Ngọc rú lên:
"Trời ơi, sâu quá, sướng quá, anh đừng dừng."
Lâm nhấp mạnh, hai tay bóp mông Ngọc, cặp mông cong căng, da trắng mịn. Anh vừa nhấp vừa hỏi:
"Sướng không em? Nói anh nghe."
"Sướng anh ơi, sướng lắm, em muốn lên nữa rồi."
Lâm nhấp thêm vài chục nhịp nữa, rồi cả hai cùng lên đỉnh, Lâm xuất tinh trong lồn Ngọc, tinh dịch nóng hổi phun thẳng vào sâu bên trong, Ngọc lại thêm một lần cực khoái, cô ngã vật ra giường, thở không ra hơi.
Hai người nằm ôm nhau, Ngọc gục đầu vào ngực Lâm, nghe nhịp tim anh đập thình thịch.
"Anh Lâm à, mình sẽ làm gì sau đây?"
"Anh sẽ chăm sóc em, nếu em cho phép. Anh biết anh không giàu, không đẹp trai, nhưng anh sẽ cố gắng hết sức để em hạnh phúc."
Ngọc không trả lời, chỉ siết chặt tay Lâm. Trong lòng cô, một tia hy vọng mới bắt đầu le lói.
Từ đêm đó, Ngọc và Lâm chính thức trở thành người yêu của nhau. Lâm không đẹp trai, không giàu có, nhưng anh rất yêu thương Ngọc. Sáng nào anh cũng chạy xe qua ký túc xá đón Ngọc đi học (dù Lâm không học đại học, anh đi làm ở công ty xây dựng), chiều tối anh lại qua đón cô đi dạy kèm, tối lại đưa cô về. Cuộc sống trở nên đều đặn, bình yên.
Ngọc dần quen với nhịp sống mới, cô thấy mình được yêu thương, được trân trọng. Lâm không bao giờ ép cô làm điều gì cô không muốn, anh cũng không bao giờ ghen tuông vô cớ. Khi Ngọc kể về quá khứ của mình, về Quân, về Khải, về Duy, Lâm chỉ lặng lẽ lắng nghe, rồi ôm cô vào lòng:
"Quá khứ là quá khứ, em hãy sống cho hiện tại và tương lai. Anh không quan tâm em đã làm gì, anh chỉ quan tâm em có yêu anh không."
Ngọc khóc, cô chưa bao giờ gặp một người đàn ông tốt như Lâm. Cô tự hứa với lòng mình sẽ không bao giờ phản bội anh.
Nhưng rồi những cám dỗ vẫn đến, bởi Ngọc quá đẹp, quá nóng bỏng, và cô cũng quá dâm. Một lần, khi đang đi dạy kèm ở nhà một học sinh mới, phụ huynh - một người đàn ông ngoài 40 tuổi - có những cử chỉ thân mật với cô. Anh ta mời cô ở lại ăn cơm, rót rượu mời cô uống, rồi đưa tay sờ vào đùi cô.
"Cô Ngọc đẹp quá, anh thích cô lắm. Ở đây chỉ có hai mình, mình làm quen nhau đi."
Ngọc đẩy tay anh ta ra:
"Anh làm ơn đừng, em có bạn trai rồi."
Anh ta không dừng lại, còn bạo dạn hơn, ôm Ngọc, hôn lên cổ cô. Ngọc cắn vào tay anh ta, chạy ra ngoài, bỏ về. Cô khóc, cô nhận ra dù có đẹp đến mấy, cũng không thể tránh khỏi những kẻ dê xồm.
Lâm biết chuyện, anh muốn qua nói chuyện với người đàn ông đó, nhưng Ngọc can:
"Thôi anh, em xin nghỉ dạy chỗ đó rồi. Mình đừng gây chuyện."
Lâm ôm Ngọc, vỗ về:
"Em đừng sợ, có anh bên cạnh em rồi."
Đêm đó, Lâm ở lại phòng trọ với Ngọc (lâu lâu Lâm mới ở lại vì nhà xa). Hai người làm tình nhẹ nhàng, chậm rãi, như để xoa dịu nỗi đau của Ngọc. Lâm đút cặc vào lồn Ngọc, nhấp nhè nhẹ, mắt nhìn cô đầy yêu thương.
"Em biết không, anh yêu em nhiều lắm. Anh không muốn mất em."
Ngọc rưng rưng:
"Em cũng yêu anh, em hứa sẽ không bao giờ phản bội anh."
Họ làm tình đến khuya, Lâm xuất tinh trong lồn Ngọc hai lần, cả hai kiệt sức, nằm ôm nhau ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, Ngọc thức dậy, thấy Lâm đã đi làm từ lúc nào, để lại mảnh giấy: "Anh đi làm trước, em nghỉ ngơi đi, tối anh qua đón." Ngọc cầm mảnh giấy, lòng ấm áp lạ. Cô nhìn xuống cơ thể mình, đám lông đen vẫn còn đó, vẫn dày, vẫn xoăn, nhưng giờ đây nó được một bàn tay yêu thương vuốt ve, được một trái tim chân thành trân trọng.
Ngọc mỉm cười, cô biết mình đã tìm được bến đỗ cuối cùng.
Nhưng liệu có thực sự như vậy không? Khi những cám dỗ vẫn còn đó, khi bản chất dâm đãng vẫn còn trong máu thịt cô, liệu cô có thể giữ được lời hứa với Lâm?
Câu trả lời chỉ có thời gian mới biết được.
Hết phần 6

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách