Ngọc và Thiện sống với nhau như những người vợ chồng thực sự. Căn phòng trọ nhỏ nay đã được Thiện sửa sang lại: anh đóng thêm cái tủ đứng, một cái bàn ăn nhỏ, và đặc biệt là một chiếc giường mới, rộng rãi hơn, chắc chắn hơn. Anh bảo:
"Giường mới cho vợ chồng mình, để mình làm tình thoải mái."Ngọc cười, đỏ mặt. Cô thích cái cách Thiện quan tâm đến cô, thích những chi tiết nhỏ nhưng đầy yêu thương.Cuộc sống vợ chồng trôi qua êm đềm. Sáng Thiện đi làm, Ngọc ở nhà nấu cơm, dọn dẹp, chiều cô ra chợ mua đồ, tối hai vợ chồng ăn cơm, xem phim, rồi lên giường. Những đêm làm tình của họ ngày càng gắn bó. Thiện học hỏi thêm nhiều kỹ thuật để làm Ngọc thỏa mãn, anh đọc sách, xem video hướng dẫn, thậm chí còn hỏi thợ bạn."Anh kỳ quá, hỏi mấy cái đó không ngượng à?""Có gì đâu, vì vợ, anh làm tất cả."Một tối, Thiện nói với Ngọc:"Hôm nay anh muốn thử cái mới. Em cho phép không?""Cái gì mới?""Anh muốn em mặc bộ đồ này."Thiện lấy từ trong túi ra một bộ đồ ren đen mỏng tang, gần như trong suốt, có đai nịt, tất lưới, và một cái máy rung hình trứng nhỏ. Ngọc nhìn, ngạc nhiên:"Anh mua ở đâu thế?""Anh đặt trên mạng, người ta gửi về. Anh muốn mình thử cho vui."Ngọc do dự, rồi cũng đồng ý. Cô mặc bộ đồ vào, bước ra trước mặt Thiện. Bộ ren đen ôm sát cơ thể, tôn lên từng đường cong. Vú cô căng tròn, lộ một nửa qua lớp ren mỏng. Đám lông đen lấp ló dưới lớp tất lưới, nhìn vô cùng gợi cảm. Thiện nhìn mà mắt sáng lên:"Em đẹp quá, vợ à. Anh muốn em ngay bây giờ.""Thì anh cứ làm đi."Thiện bảo Ngọc nằm xuống giường, anh bỏ cái máy rung hình trứng vào lồn cô. Ngọc rên nhẹ vì lạnh, rồi Thiện bật nút, máy rung lên, rung từng hồi, làm lồn cô tê dại."Sướng không em?""Sướng quá, anh ơi, nhưng em muốn cặc anh hơn."Thiện cởi quần, cặc anh đã cương cứng từ lúc nào. Anh rút máy rung ra, đút cặc vào lồn Ngọc. Lồn cô đã ướt đẫm, cặc vào dễ dàng. Thiện nhấp, vừa nhấp vừa bóp vú Ngọc qua lớp ren đen."Em thích không? Thích mặc đồ này không?""Thích, em thích, lần nào mình cũng mặc nhé."Họ làm tình say đắm, Thiện ra một lần, rồi lại làm tiếp. Ngọc lên đỉnh ba lần, cô thấy mình chưa bao giờ hạnh phúc đến thế.Nhưng rồi những cơn thèm cũ vẫn thỉnh thoảng trỗi dậy. Có những buổi chiều, khi Thiện đi làm, Ngọc ở nhà một mình, tay cô lại đưa xuống sờ lên đám lông đen. Cô mân mê, kéo nhẹ, se lại, xoắn. Cô thủ dâm, nhưng lần này cô không tưởng tượng ra ai khác, cô chỉ tưởng tượng ra Thiện. Cô nghĩ về cặc Thiện, về cách anh nhấp, về tiếng anh rên. Cô lên đỉnh, rồi thở ra nhẹ nhõm."Mình chỉ nghĩ về chồng mình thôi, thế là tốt rồi."Ngọc tự an ủi mình.Một hôm, Ngọc nhận được tin nhắn từ một số lạ: "Em có khỏe không? Anh nhớ em." Cô biết đó là Khải. Cô không trả lời. Khải lại nhắn: "Em bỏ anh rồi sao? Anh đau lòng lắm." Ngọc vẫn im lặng. Khải nhắn thêm: "Anh sẽ đến tìm em, dù em ở đâu." Ngọc sợ hãi, cô kể cho Thiện nghe. Thiện trầm ngâm:"Để anh nói chuyện với nó. Anh sẽ bảo nó đừng làm phiền vợ anh nữa.""Đừng, anh đừng gặp nó, em sợ anh bị tai nạn.""Không sao, anh biết tự vệ."Thiện gọi điện cho Khải, nói chuyện thẳng thắn:"Tôi là chồng của Ngọc. Cô ấy đã là vợ tôi, xin anh đừng làm phiền nữa. Nếu anh còn nhắn tin hay gọi điện, tôi sẽ báo công an."Khải cười khẩy:"Anh là thằng thợ mộc à? Mày biết tao là ai không? Tao có thể cho mày biết tay.""Tôi không quan tâm anh là ai. Tôi chỉ quan tâm đến vợ tôi."Khải tắt máy, không liên lạc lại nữa. Ngọc thở phào:"Cảm ơn anh, chồng à. Anh đã bảo vệ em.""Em là vợ anh, anh phải bảo vệ em."Những ngày sau, cuộc sống trở lại bình yên. Thiện đi làm, Ngọc ở nhà, họ vẫn làm tình đều đặn mỗi tối. Ngọc bắt đầu học nấu các món mới, cô muốn trở thành người vợ đảm đang. Thiện khen cô nấu ngon, cô thấy hạnh phúc.Một buổi sáng, Ngọc thấy người mệt mỏi, buồn nôn. Cô đi khám, bác sĩ bảo cô có thai. Ngọc sung sướng, chạy về báo tin cho Thiện:"Anh ơi, em có thai rồi! Anh sắp được làm cha rồi!"Thiện ôm cô, nước mắt lăn dài:"Anh hạnh phúc quá, vợ à. Cảm ơn em."Từ đó, Thiện cưng chiều Ngọc hơn. Anh không cho cô làm việc nhà nặng, sáng đi chợ mua đồ ăn bổ dưỡng về cho cô, tối về nấu cơm, rửa bát. Ngọc bảo:"Anh làm hết rồi, em biết làm gì?""Em chỉ cần giữ gìn sức khỏe cho con thôi."Nhưng Ngọc vẫn lo lắng. Cô sợ mình có thai sẽ không thể làm tình, sợ Thiện sẽ chán cô, sợ anh sẽ đi tìm người khác. Cô tâm sự với Thiện:"Anh à, em có thai rồi, không thể làm tình với anh như trước được nữa. Anh có buồn không?""Sao anh buồn được? Em đang mang con của anh, anh còn thương em hơn. Mình vẫn có thể làm tình, chỉ cần nhẹ nhàng thôi."Thiện tìm hiểu trên mạng, biết rằng phụ nữ có thai vẫn có thể quan hệ tình dục ở tam cá nguyệt thứ hai, chỉ cần tránh những tư thế nguy hiểm. Anh nhẹ nhàng âu yếm Ngọc, không đút sâu, không mạnh bạo.Một đêm, khi Ngọc đang mang thai tháng thứ năm, bụng đã hơi nhô, Thiện nằm bên cạnh, vuốt ve bụng cô:"Em vẫn đẹp, dù có bụng bầu.""Anh nói dối.""Anh nói thật."Thiện cúi xuống hôn lên bụng Ngọc, rồi hôn lên vú cô. Vú Ngọc căng hơn trước, đầu vú sẫm màu, nhạy cảm hơn. Thiện ngậm lấy, mút nhẹ, Ngọc rên:"Anh ơi, đừng, em sướng quá."Thiện đưa tay xuống, sờ lên đám lông đen của Ngọc. Nó vẫn còn đó, vẫn dày, vẫn xoăn. Anh vuốt ve, rồi cúi xuống hôn lên. Lưỡi anh liếm dọc mu lồn, liếm hột le. Ngọc co giật, nước nhờn chảy ra."Em muốn anh, nhưng nhẹ thôi nhé.""Anh biết."Thiện đút cặc vào lồn Ngọc nhẹ nhàng, từ từ. Anh nhấp chậm rãi, không đút sâu, không mạnh. Ngọc rên nhẹ, hai tay ôm bụng, sợ ảnh hưởng đến con."Sướng không em?""Sướng, anh ơi, nhưng đừng mạnh quá.""Anh biết."Họ làm tình nhẹ nhàng, cả hai cùng lên đỉnh. Ngọc khóc vì hạnh phúc."Em yêu anh, Thiện à.""Anh yêu em, vợ à."Ngày tháng trôi qua, bụng Ngọc ngày càng lớn. Thiện chăm sóc cô chu đáo, không để cô thiếu thứ gì. Anh dành dụm tiền mua sắm đồ cho em bé: tã, bình sữa, quần áo, nôi. Ngọc nhìn anh, thấy mình thật may mắn."Em đã từng qua bao nhiêu người đàn ông, nhưng chưa ai yêu em như anh.""Vì anh là chồng em, anh phải yêu em nhất."Một buổi chiều, Ngọc đang nằm đọc sách thì có tiếng gõ cửa. Cô ra mở, thấy một người phụ nữ trạc tuổi cô, mặc áo dài, đeo khăn đóng. Cô ta nhìn Ngọc:"Chị là Ngọc à? Em là bạn của anh Thiện."Ngọc mời cô ta vào. Cô ta tên là Hạnh, làm cùng xưởng mộc với Thiện. Hạnh nhìn quanh căn phòng, rồi nhìn bụng Ngọc:"Chị đẹp quá, không trách anh Thiện thương chị.""Cám ơn em. Em đến có việc gì không?"Hạnh do dự, rồi nói:"Em thích anh Thiện từ lâu, nhưng anh ấy không để ý đến em. Từ ngày anh ấy lấy chị, anh ấy càng xa cách em hơn. Em chỉ muốn đến xem chị là người thế nào thôi."Ngọc im lặng, lòng thoáng chút ghen. Nhưng cô biết Thiện chung thủy, không có gì phải lo."Em ạ, tình cảm không thể ép buộc. Em còn trẻ, sẽ tìm được người phù hợp."Hạnh đứng dậy ra về, mắt đỏ hoe. Tối đó, Thiện về, Ngọc kể lại chuyện. Thiện xoa đầu cô:"Em đừng lo, anh chỉ có một mình em thôi. Hạnh chỉ là đồng nghiệp, anh không hề có tình cảm gì.""Em tin anh."Rồi đến ngày Ngọc sinh. Cô sinh con trai, nặng 3,2kg, khỏe mạnh. Thiện bế con trên tay, khóc nức nở:"Cảm ơn em, vợ à. Cảm ơn em đã cho anh một gia đình."Ngọc nhìn chồng, nhìn con, lòng tràn ngập hạnh phúc. Cô nghĩ về quá khứ, về những ngày tháng lầm lỡ, về những lần phản bội, về những cơn dâm không thể kiềm chế. Giờ đây, tất cả đã qua. Cô đã tìm được bình yên.Sau sinh, cơ thể Ngọc thay đổi. Bụng chảy xệ, vú nhão hơn, nhưng Thiện vẫn yêu cô, vẫn khen cô đẹp."Em vẫn đẹp, vợ à. Em đã sinh con cho anh, em là người phụ nữ tuyệt vời nhất."Ngọc cảm động, cô cố gắng lấy lại vóc dáng. Cô tập thể dục, ăn uống điều độ, vài tháng sau cô đã gần như trở lại như xưa. Đám lông đen vẫn còn đó, vẫn dày, vẫn xoăn. Thiện vẫn thích vuốt ve nó mỗi tối."Anh vẫn yêu cái lồn đầy lông của em, không thay đổi.""Anh kỳ quá, thích mấy cái lông.""Tại nó đẹp, nó làm anh nhớ đến những lần mình bên nhau."Một đêm, sau khi cho con bú, Ngọc nằm xuống bên cạnh Thiện. Anh ôm cô, hôn lên trán:"Em có muốn làm tình không?""Dạ, nhưng nhẹ thôi, em còn yếu."Thiện nhẹ nhàng cởi áo Ngọc, vú cô căng sữa, đầu vú sẫm màu. Anh cúi xuống ngậm lấy, vừa mút vừa bóp nhẹ. Sữa chảy ra, ngọt lịm."Sữa em ngon quá.""Anh thích thì bú luôn đi, khỏi cho con bú."Thiện cười, mút vú Ngọc một lúc, rồi đưa tay xuống sờ lên đám lông đen. Nó vẫn mềm, vẫn xoăn. Anh vuốt ve, kéo nhẹ, se lại."Em nhớ lần đầu anh thấy lông em, anh đã mê ngay.""Em cũng nhớ, anh nhìn em như nhìn báu vật."Thiện cởi quần, cặc anh đã cương cứng. Anh đút vào lồn Ngọc nhẹ nhàng, chậm rãi. Ngọc rên khẽ, tay ôm chặt Thiện."Anh yêu em, vợ à.""Em yêu anh, chồng à."Họ làm tình trong căn phòng nhỏ, tiếng con thở đều bên cạnh. Ngọc lên đỉnh nhẹ nhàng, Thiện cũng ra, tinh dịch ấm áp.Sáng hôm sau, Ngọc thức dậy, thấy Thiện đã đi làm, con còn đang ngủ. Cô ra ban công phơi đồ, nhìn xuống dòng sông Sài Gòn lấp lánh, lòng cô bình yên lạ.Cô nhìn lại cuộc đời mình: từ một cô gái quê lên Sài Gòn học, từ những ngày tháng khó khăn, từ những lần yêu đương, phản bội, đau khổ, rồi cuối cùng cô cũng tìm được bến đỗ. Cô có một người chồng yêu thương cô, một đứa con kháu khỉnh, một mái ấm nhỏ."Mình đã thay đổi, mình đã trở thành người tốt."Ngọc tự nhủ, rồi cô mỉm cười, bước vào nhà, bế con lên, cho con bú.Những ngày tháng tiếp theo trôi qua trong êm đềm. Con trai của Ngọc và Thiện lớn lên, kháu khỉnh, thông minh. Thiện làm việc chăm chỉ, kinh tế dần khá lên. Họ chuyển từ phòng trọ sang một căn nhà nhỏ ở quận 8, có hai phòng ngủ, một phòng khách, và một sân thượng nhỏ trồng rau.Ngọc không còn làm ở quán bar nữa, cô ở nhà nội trợ, chăm con. Thiện vẫn đi làm thợ mộc, nhưng đã có thêm vài người thợ phụ, công việc phát đạt. Tối đến, sau khi con ngủ, hai vợ chồng lại lên giường, làm tình nhẹ nhàng."Anh có bao giờ hối hận khi lấy em không? Em đã qua bao nhiêu đàn ông rồi.""Không bao giờ. Em là vợ anh, là mẹ của con anh. Quá khứ không quan trọng."Ngọc khóc, cô ôm chặt Thiện.Cô nhìn xuống cái lồn đầy lông của mình, đám lông đen vẫn còn đó, vẫn dày, vẫn xoăn. Giờ đây, nó chỉ còn dành riêng cho Thiện, không còn ai khác."Cảm ơn anh, Thiện à. Cảm ơn anh đã cứu em.""Không, em đã tự cứu mình. Anh chỉ ở bên cạnh thôi."Ngọc mỉm cười, hạnh phúc.Hết phần 14
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!