Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Hương Lồn Tối

Tác giả: Thiên Bảo | Ngày: 23/04/2026 01:56 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, ngoại tình, bạn thân, bạn gái, bạn của người yêu, bạn học chung lớp, bạn gái của bạn, Truyện nhiều phần, làm tình với sếp

Truyện đã hoàn thành (15 phần)

Phần 9: Những tháng ngày cơn dâm chưa nguôi

Nhấn play để nghe...


Ngọc và Sơn tổ chức đám cưới đơn giản tại nhà thờ nhỏ quận 8, chỉ có vài người bạn của Sơn và chị Hằng, còn bên nhà Ngọc không ai lên vì cô không dám báo cho gia đình biết mình lấy chồng già hơn hai mươi tuổi, lại làm tài xế taxi. Ngọc mặc chiếc váy cưới màu trắng ngà, mượn từ tiệm cho thuê, đơn sơ nhưng vẫn làm nổi bật vẻ đẹp của cô. Sơn mặc bộ vest đen đã cũ, mặt mày sáng rỡ, nắm tay Ngọc:

"Anh hứa sẽ chăm sóc em suốt đời, dù giàu hay nghèo, dù ốm đau hay bệnh tật."
Ngọc nhìn Sơn, mắt rưng rưng:
"Em cũng hứa sẽ là người vợ tốt, sẽ không bao giờ phản bội anh."
Chị Hằng đứng bên cạnh, bóp vai Ngọc:
"Mừng cho con, cuối cùng con cũng tìm được bến đỗ."
Đêm tân hôn, căn phòng trọ nhỏ được Sơn trang trí bằng vài chục bóng bay và dây kim tuyến. Trên giường trải ga đỏ, gối hồng, Sơn thắp hai cây nến thơm. Ngọc nhìn quanh, thấy Sơn đã cố gắng hết sức để tạo không khí lãng mạn dù chẳng có nhiều tiền.
"Anh Sơn, cảm ơn anh. Em hạnh phúc lắm."
Sơn ôm Ngọc, hôn lên trán cô:
"Anh mới là người hạnh phúc, lấy được vợ đẹp như em."
Sơn nhẹ nhàng cởi váy cưới cho Ngọc. Chiếc váy trắng tuột khỏi vai, rơi xuống đất, để lộ cô trong bộ đồ lót ren đỏ chói, cô mua từ chợ Bến Thành, giá 150 nghìn. Sơn nhìn cô, mắt sáng lên:
"Em đẹp quá, như thiên thần."
"Em là thiên thần dâm đó anh, cưới về anh sẽ thấy."
Sơn cười, bế Ngọc lên giường. Anh nằm lên trên, hôn khắp mặt cô, từ trán xuống mắt, xuống mũi, xuống môi. Ngọc đáp trả, lưỡi quấn lấy lưỡi Sơn. Sơn hôn vụng về, răng va vào răng, nhưng Ngọc không chê, cô thấy cái vụng về ấy đáng yêu.
Sơn kéo dây áo lột, bộ ngực căng tròn của Ngọc bật ra. Anh cúi xuống ngậm lấy đầu vú hồng, mút mạnh như đứa trẻ đói sữa. Ngọc rên nhẹ, tay xoa đầu Sơn:
"Nhẹ thôi anh, đau."
"Anh xin lỗi, tại anh thích quá."
Sơn mút vú Ngọc một lúc lâu, rồi chuyển sang bên kia, tay mân mê bầu vú còn lại. Anh vừa mút vừa nói:
"Vú em căng thật, mềm nữa, anh muốn ngậm mãi không thôi."
Ngọc cười, kéo đầu Sơn xuống bụng mình:
"Xuống dưới nữa đi anh, em cũng muốn anh liếm lồn em."
Sơn ngạc nhiên:
"Em thích bị liếm lồn à?"
"Thích lắm, em đã được liếm nhiều rồi, mỗi lần đều sướng muốn chết."
Sơn tụt xì-líp của Ngọc, cái lồn đầy lông của cô hiện ra dưới ánh nến. Đám lông đen xoăn mọc từ mu lồn trắng nõn, căng cao, lan xuống hai bên mép lồn, ra tận bẹn, xuống đùi trong, thậm chí lấn xuống gần hậu môn. Dưới ánh nến, những sợi lông óng ả, mềm mại, rung rinh theo từng nhịp thở của Ngọc.
Sơn nhìn chăm chú, tay run run sờ lên:
"Lông em nhiều quá, đẹp quá. Hồi xưa vợ anh cũng có lông, nhưng thưa, không như em. Lông em đen, xoăn, mọc dày, nhìn dâm thật."
"Anh thích thì chơi với nó đi, em thích lắm."
Sơn cúi xuống, hôn lên đám lông. Môi anh chạm vào từng sợi, mơn trớn, rồi lưỡi liếm dọc theo mu lồn, liếm xuống mép lồn, liếm trúng hột le. Ngọc co giật, mông ưỡn lên:
"Sướng quá anh ơi, đúng chỗ đó rồi, liếm tiếp đi."
Sơn liếm lồn Ngọc, lưỡi liếm khắp mọi ngóc ngách, từ mu xuống bẹn, từ mép lồn ra ngoài đùi, liếm cả đám lông dưới bụng dưới. Ngọc rên rỉ, tay bấu vào ga giường, mắt nhắm nghiền. Cô lên đỉnh lần đầu tiên trong đêm tân hôn, tinh dịch không phải mà là nước nhờn chảy ra ướt đẫm cằm Sơn.
"Em lên rồi à? Nhanh quá."
"Tại em dâm mà, dễ lên lắm."
Sơn cởi quần, cặc anh đã cương cứng, không to nhưng cứng, hơi cong, đầu cặc đỏ. Anh nằm lên trên Ngọc, đút cặc vào. Lồn Ngọc ướt sẵn, vào dễ dàng. Sơn nhấp, những nhịp chậm rãi, đều đặn.
"Sướng không em?"
"Sướng anh ơi, nhưng anh nhấp mạnh hơn một chút được không? Em thích mạnh bạo."
Sơn nhấp mạnh hơn, nhưng vẫn giữ nhịp độ vừa phải, sợ mình ra nhanh. Ngọc cuốn chân lên eo Sơn, mông nhấp nhô đón từng nhịp. Cô hướng dẫn Sơn:
"Anh đút sâu vào, rồi rút ra hết, rồi lại đút sâu, như vậy sẽ sướng hơn."
Sơn làm theo, lần này cặc chạm sâu hơn, Ngọc rên to:
"Đúng rồi, sướng quá, anh giỏi quá."
Sơn được khen, càng hăng hái, nhấp mạnh hơn, nhanh hơn. Anh ra sau mười lăm phút, tinh dịch bắn vào lồn Ngọc. Ngọc chưa kịp lên lần hai, hơi thất vọng nhưng không nói ra. Cô ôm Sơn, vỗ về:
"Anh ra nhanh quá, tại lâu ngày quá hả?"
"Ừ, anh xin lỗi, lần sau anh sẽ cố gắng lâu hơn."
"Không sao, em thích rồi."
Đêm đó, họ làm tình thêm hai lần nữa, Sơn lần sau lâu hơn lần trước, Ngọc cũng lên được hai lần. Đến sáng, cả hai kiệt sức, nằm ôm nhau trên giường.
Sơn đi làm, Ngọc ở nhà dọn dẹp, nấu cơm. Cuộc sống vợ chồng trôi qua êm đềm. Sáng Sơn chở Ngọc đi học, chiều Ngọc đi dạy kèm, tối Ngọc đi làm quán bar, Sơn chạy taxi đến khuya rồi về đón cô. Họ ăn tối muộn cùng nhau, rồi lên giường.
Nhưng Ngọc vẫn không thỏa mãn. Cô thèm những cuộc làm tình mãnh liệt, thèm cặc to, thèm nhấp mạnh, thèm được bạo dạn. Cô không thể đòi hỏi Sơn vì sợ anh buồn, sợ anh biết cô dâm quá. Vì vậy, cô tự giải quyết.
Mỗi tối, khi Sơn ngủ say sau một ngày làm việc mệt mỏi, Ngọc lại thức. Cô nằm im, lắng nghe tiếng thở đều đều của Sơn, rồi nhẹ nhàng đưa tay xuống dưới chăn, qua lớp xì-líp, sờ lên đám lông đen. Những sợi lông mềm mại, xoăn tít, quấn quanh ngón tay cô. Cô mân mê, kéo nhẹ, se lại, xoắn, rồi thả ra. Làm đi làm lại nhiều lần, đến khi lồn cô ướt đẫm.
Ngọc luồn ngón tay vào trong lồn, một ngón, rồi hai ngón, rồi ba ngón. Cô nhấp nhẹ, tay kia bóp vú, miệng cắn vào gối để khỏi rên thành tiếng. Cô tưởng tượng ra đủ thứ: tưởng tượng cặc to của Khải, tưởng tượng cặc dài của Alex, tưởng tượng những cuộc làm tình điên cuồng ngày xưa. Cô lên đỉnh trong im lặng, toàn thân run lên, rồi thở ra nhẹ nhõm.
"Mình hư quá, mình có chồng rồi còn thủ dâm."
Ngọc tự trách mình, nhưng không thể bỏ được thói quen.
Một lần, Sơn bắt gặp. Anh tỉnh dậy đi vệ sinh, thấy Ngọc đang thủ dâm, tay đút trong lồn, mắt nhắm nghiền, mặt đỏ ửng. Sơn ngạc nhiên, hỏi:
"Em làm gì vậy?"
Ngọc giật mình, rụt tay ra:
"Em... em không làm gì cả."
"Anh thấy rồi, em đang thủ dâm. Tại anh không đáp ứng được em, đúng không?"
Ngọc khóc:
"Em xin lỗi anh, tại em dâm quá, em không kìm được. Chứ không phải anh không đáp ứng được, em thương anh lắm."
Sơn ôm cô:
"Anh không trách em. Anh sẽ cố gắng hơn."
Từ đó, Sơn chịu khó học hỏi, tìm hiểu trên mạng cách làm tình lâu ra, cách kích thích phụ nữ. Anh mua cả sách về đọc. Ngọc thấy Sơn cố gắng, cũng thương, nhưng trong lòng vẫn thèm khát những điều mới lạ.
Rồi một ngày, Sơn bảo Ngọc:
"Hay mình dọn về quê sống đi em, ở Sài Gòn xa xứ quá. Về quê anh có mảnh vườn, nuôi gà, trồng rau, cuộc sống bình yên hơn."
Ngọc do dự:
"Nhưng em còn học, còn làm ở quán bar."
"Em bỏ học cũng được, anh nuôi em. Hay em xin chuyển trường về dưới đó?"
Ngọc suy nghĩ, cuối cùng đồng ý. Cô xin nghỉ học, bỏ quán bar, theo Sơn về quê ở miền Tây. Quê Sơn ở Cái Bè, Tiền Giang, một vùng quê yên bình, sông nước hữu tình. Căn nhà nhỏ nằm ven sông, có mảnh vườn rộng trồng đủ loại cây ăn trái: xoài, nhãn, chôm chôm. Không khí trong lành, mát mẻ.
Ngọc thích cuộc sống mới. Sáng cô ra vườn tưới cây, cho gà ăn, chiều ra sông câu cá. Tối hai vợ chồng ăn cơm, xem tivi, rồi lên giường. Sơn vẫn cố gắng, nhưng Ngọc vẫn không thỏa mãn. Cô nhớ Sài Gòn, nhớ những cuộc chơi, nhớ những cặc to, nhớ những cảm giác lên đỉnh liên hồi.
Một buổi chiều, khi Sơn đi giao hàng xa, Ngọc ở nhà một mình. Cô đang tưới cây thì có người hàng xóm sang chơi. Anh ta tên Tâm, khoảng 30 tuổi, là giáo viên thể dục trường làng, thể hình đẹp, da rám nắng. Anh thường hay giúp Sơn việc vặt, rất quý Sơn.
"Em Ngọc à, anh Sơn đi vắng hả? Anh qua mượn cái kìm."
Ngọc vào nhà lấy kìm đưa cho Tâm. Tâm nhận, nhưng không về, đứng nhìn Ngọc:
"Em mặc đồ đẹp quá, sao không ra ngoài chơi?"
Ngọc mặc chiếc váy ngủ mỏng manh, không mặc áo lót, đầu vú in hằn qua lớp vải, đám lông đen lấp ló dưới váy. Cô vô tình không để ý, nhưng Tâm thì để ý. Mắt anh cứ dán vào người Ngọc, cặc trong quần bắt đầu cương cứng.
"Anh Tâm, sao anh nhìn em kỳ vậy?"
"Tại em đẹp quá, anh không rời mắt được."
Tâm tiến lại gần, đặt tay lên vai Ngọc:
"Anh thích em lâu rồi, từ ngày em mới về đây. Em đẹp lắm, cơ thể nóng bỏng, nhìn là muốn..."
"Anh Tâm, đừng, em có chồng rồi."
"Chồng em già rồi, chắc không đáp ứng được em. Anh trẻ, khỏe, sẽ làm em sướng."
Tâm ôm Ngọc, hôn lên cổ cô. Ngọc đẩy ra, nhưng tay cô yếu ớt. Cô vừa sợ vừa kích thích, cái cảm giác bị đàn ông khác khao khát làm cô nhớ lại những ngày xưa. Tâm hôn cô, tay sờ lên ngực, bóp mạnh.
"Đừng, anh Tâm, làm ơn."
Tâm không nghe, anh xốc Ngọc lên, đặt lên chiếc võng ngoài vườn, nơi khuất sau bụi chuối. Anh kéo váy Ngọc lên, lộ ra cái lồn đầy lông.
"Trời đất, lông em nhiều quá, đẹp quá. Anh chưa thấy cái lồn nào như vậy."
Tâm cúi xuống hôn lên đám lông, lưỡi liếm dọc mu lồn, liếm hột le. Ngọc rên lên, cố kìm nhưng không được. Tâm liếm một lúc, rồi cởi quần, con cặc của Tâm to và dài, bằng với Khải, gân guốc nổi rõ.
"Em nhìn nè, cặc anh to không?"
Ngọc nhìn, lồn cô co rút thèm thuồng:
"To quá, em sợ."
"Sợ gì, sẽ sướng lắm đây."
Tâm đút cặc vào lồn Ngọc, một phát lút cán. Ngọc rú lên vì đau và sướng:
"Trời ơi, đau quá, nhưng sướng quá."
Tâm nhấp mạnh, từng nhịp mạnh bạo, đưa đẩy. Ngọc rên to, không kìm được nữa, cô quên hết lời thề, quên hết Sơn, chỉ còn cảm giác sung sướng tột độ.
"Sướng không em? Sướng hơn chồng em không?"
"Sướng, sướng hơn, anh làm em sướng quá."
Họ làm tình trong vườn vắng, tiếng rên hòa lẫn tiếng chim hót, tiếng gió thổi. Ngọc lên đỉnh liên tục, Tâm ra hai lần, lần đầu trong lồn Ngọc, lần hai ra ngoài, bắn lên đám lông đen của cô.
Sau đó, Tâm ôm Ngọc:
"Làm người yêu anh nhé, anh sẽ chăm sóc em."
Ngọc lắc đầu:
"Không, em có chồng rồi. Chuyện này coi như chưa từng xảy ra."
"Nhưng em nói em sướng với anh mà."
"Sướng thì sướng, nhưng em thương chồng em. Anh đừng đến nữa."
Ngọc đứng dậy, mặc lại váy, đi vào nhà. Cô vào nhà tắm, xối nước lên người, lên đám lông đen dính đầy tinh dịch. Cô khóc, cô hận mình. Cô vừa phản bội Sơn, lần đầu tiên sau khi cưới.
"Mình tồi tệ quá, mình không xứng đáng với anh ấy."
Tối đó, Sơn về, Ngọc nấu cơm, ăn cơm, nói chuyện bình thường. Sơn không biết gì. Đến tối, lên giường, Sơn làm tình với Ngọc, Ngọc giả vờ sướng, nhưng trong đầu cô nhớ đến cặc của Tâm.
"Mình đã hứa sẽ không phản bội, sao mình lại làm thế?"
Ngọc trằn trọc không ngủ. Cô quyết định sẽ không gặp Tâm nữa, sẽ tập trung vào cuộc sống với Sơn. Nhưng Tâm không bỏ cuộc. Anh ta tìm đủ mọi cách để tiếp cận Ngọc, lúc sang mượn đồ, lúc giúp việc vặt, lúc mang trái cây sang biếu. Mỗi lần, anh ta lại cố gắng trêu ghẹo, sờ soạng Ngọc. Ngọc đẩy ra, nhưng càng đẩy càng thấy nhớ.
Một lần, Sơn đi vắng ba ngày để chở hàng lên Sài Gòn. Ngọc ở nhà một mình. Tâm sang ngay tối đầu tiên. Anh mang theo chai rượu, mời Ngọc uống. Ngọc uống say, rồi lại làm tình với Tâm. Lần này ở trên giường, thoải mái, họ làm tình suốt đêm, đủ mọi tư thế, Ngọc lên đỉnh không đếm xuể.
"Em yêu anh, Tâm à. Anh làm em sướng quá."
"Anh cũng yêu em. Bỏ chồng em đi, về với anh."
Ngọc lắc đầu:
"Em không thể, chồng em tốt với em lắm."
"Nhưng em không yêu anh ấy."
"Em yêu anh ấy, nhưng em cũng yêu anh, em không biết phải làm sao."
Ngọc sống trong hai mặt: ngày với Sơn, đêm với Tâm mỗi khi Sơn đi vắng. Cô cố gắng giấu kín, nhưng rồi cũng có ngày bại lộ.
Một lần Sơn về sớm hơn dự định, thấy Ngọc và Tâm đang làm tình trên giường. Sơn đứng lặng ở cửa, nhìn hai người trần truồng quấn lấy nhau, nghe tiếng rên rỉ của Ngọc, tiếng thở dốc của Tâm. Mắt Sơn đỏ hoe, ông quay đi, không nói gì.
Ngọc thấy Sơn, hốt hoảng đẩy Tâm ra, chạy theo:
"Anh Sơn, em xin lỗi, em xin lỗi anh."
Sơn quay lại, giọng lạnh tanh:
"Em lại phản bội anh. Anh đã tin em, đã yêu em, sao em có thể?"
"Em xin lỗi, tại em dâm quá, em không kiềm được. Anh tha thứ cho em, em sẽ không tái phạm."
Sơn lắc đầu:
"Em đã hứa nhiều lần rồi, nhưng em vẫn làm. Anh không thể tin em được nữa. Mình ly hôn đi."
Ngọc khóc nức nở, quỳ xuống ôm chân Sơn:
"Anh đừng bỏ em, em sẽ chết mất."
Sơn gạt tay Ngọc ra:
"Em có Tâm rồi, em đi theo nó đi. Anh không muốn gặp em nữa."
Sơn bỏ đi, lên xe, chạy thẳng lên Sài Gòn. Ngọc ngồi bệt xuống nền nhà, khóc không thành tiếng. Tâm mặc quần áo, bước ra, nhìn Ngọc:
"Hay em theo anh đi. Anh sẽ chăm sóc em."
Ngọc nhìn Tâm, lắc đầu:
"Em không muốn gặp anh nữa, anh đi đi."
Tâm bỏ đi. Ngọc ở lại căn nhà trống vắng, nghe tiếng gió thổi, tiếng sông chảy, lòng trống rỗng.
Cô ngồi một mình trong căn phòng trọ ở quê, nơi từng có những đêm hạnh phúc bên Sơn. Cô nhìn lên tấm ảnh cưới treo trên tường, trong ảnh cô cười tươi, Sơn cười tươi, cả hai đều hạnh phúc. Giờ đây, tất cả đã vỡ tan.
Ngọc đưa tay xuống sờ lên đám lông đen. Nó vẫn còn đó, vẫn dày, vẫn xoăn, nhưng giờ chỉ còn là của riêng cô. Không còn Sơn, không còn Tâm, không còn ai.
"Mình ghê tởm quá, mình chỉ xứng đáng sống một mình."
Ngọc thu dọn đồ đạc, ra bến xe, mua vé về Sài Gòn. Cô trở lại thành phố, lang thang trong dòng người tấp nập, không biết đi đâu, về đâu. Quá khứ như bóng ma đeo bám, hiện tại như bức tường thành không lối thoát, tương lai mờ mịt như màn sương.
Cô gọi cho chị Hằng, chị Hằng bảo:
"Về đây với chị, chị cần người pha chế."
Ngọc về lại quán bar, bắt đầu cuộc sống cũ. Lần này, cô không muốn yêu ai nữa. Cô chỉ muốn làm việc, kiếm tiền, và quên đi tất cả.
Nhưng cái lồn đầy lông của cô vẫn cứ nhắc nhở cô về những gì đã qua, về những bàn tay đã từng vuốt ve, về những cặc đã từng đút vào, về những tình yêu đã từng tan vỡ.
Ngọc nhìn mình trong gương, thấy một người phụ nữ đẹp nhưng hư hỏng, tài năng nhưng bất hạnh, dám yêu nhưng không dám giữ.
"Mình sẽ thay đổi, mình sẽ trở thành người tốt."
Cô tự nhủ, nhưng liệu có thực hiện được không? Chỉ có thời gian mới có câu trả lời.
Hết phần 9

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách