Ngọc và Thiện đã có với nhau mười năm hạnh phúc. Thằng bé tên Bin, nay đã lên chín tuổi, học lớp ba, thông minh và nghịch ngợm như bao đứa trẻ khác. Ngọc không còn là cô gái Sài Gòn với những đêm bar và những cuộc tình chóng vánh nữa. Giờ đây, cô là người vợ, người mẹ đảm đang, tảo tần. Căn nhà nhỏ ở quận 8 giờ đã được Thiện mua đứt, nhờ tiền dành dụm và vay mượn thêm. Có hai phòng ngủ, phòng khách rộng rãi, bếp ấm cúng, và khoảng sân thượng nhỏ trồng đủ loại rau: mồng tơi, rau muống, cà chua, ớt. Thiện vẫn làm nghề mộc, nhưng giờ đã mở được xưởng riêng, có bốn người thợ, công việc ổn định.
"Vợ à, anh đi làm đây, trưa anh về ăn cơm.""Dạ, anh đi cẩn thận."Mỗi sáng, Ngọc dậy sớm, nấu cơm, đưa Bin đi học, rồi về dọn dẹp, nấu nướng. Buổi chiều, cô đi chợ, nấu cơm chờ chồng con. Cuộc sống đều đặn, không có gì thay đổi, nhưng Ngọc chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc đến thế."Mẹ ơi, hôm nay con được điểm mười môn toán.""Giỏi quá, con trai của mẹ."Ngọc ôm con, thơm lên má. Thiện về, thấy vợ con quấn quýt, anh cười:"Có gì mà vui thế?""Bin được điểm mười.""Tuyệt vời! Tối nay bố thưởng cho con."Tối đó, cả nhà ăn cơm vui vẻ, rồi Bin đi ngủ sớm. Ngọc và Thiện ở lại phòng khách, xem phim. Thiện ôm vợ, tay vuốt tóc cô:"Em có hạnh phúc không, vợ à?""Có, em hạnh phúc lắm. Chưa bao giờ em nghĩ mình có thể hạnh phúc như thế này.""Anh cũng vậy."Họ xem phim đến cuối, rồi Thiện tắt tivi, bế Ngọc lên giường. Căn phòng ngủ của hai vợ chồng rộng rãi, giường lớn, ga trải màu xanh nhạt, có mấy cái gối ôm. Thiện đặt Ngọc nằm xuống, anh nằm bên cạnh, nhìn cô:"Tối nay mình làm tình nhé?""Dạ, em cũng muốn."Thiện từ từ cởi áo ngủ của Ngọc. Cô mặc bộ đồ ngủ bằng lụa màu hồng nhạt, mát mẻ, mềm mại. Thiện kéo dây, áo tuột khỏi vai, để lộ bộ ngực căng tròn của Ngọc. Năm nay cô ba mươi lăm tuổi, nhưng vẫn giữ được vóc dáng, vú vẫn căng, eo vẫn thon, mông vẫn cong. Chỉ có bụng là hơi chảy xệ vì sinh con, nhưng Thiện bảo đó là dấu ấn của tình yêu."Vú em vẫn đẹp, anh thích lắm."Thiện cúi xuống ngậm lấy đầu vú Ngọc, mút nhẹ nhàng. Ngọc rên khẽ, hai tay ôm đầu Thiện:"Anh làm em sướng quá."Thiện mút vú Ngọc một lúc, rồi chuyển sang bên kia, tay mân mê bầu vú còn lại. Anh vừa mút vừa nói:"Em biết không, mười năm qua, anh chưa bao giờ hết yêu cái vú em."Ngọc cười, kéo đầu Thiện xuống bụng:"Xuống dưới nữa đi anh."Thiện tuột quần ngủ của Ngọc, để lộ cái lồn đầy lông quen thuộc. Đám lông đen vẫn còn đó, vẫn dày, vẫn xoăn, mọc từ mu lồn trắng nõn, căng cao, lan xuống hai bên mép lồn, ra tận bẹn, xuống đùi trong. Mười năm qua, Ngọc chưa bao giờ cạo, chưa bao giờ tỉa, vì Thiện bảo:"Anh thích nó tự nhiên, nó đẹp, nó dâm, nó là của anh."Thiện cúi xuống, hôn lên đám lông. Môi anh chạm vào từng sợi, mơn trớn, rồi lưỡi liếm dọc theo mu lồn, liếm xuống mép lồn, liếm trúng hột le. Ngọc co giật, mông ưỡn lên, lồn áp sát vào mặt Thiện:"Sướng quá anh ơi, đừng dừng."Thiện liếm lồn Ngọc như mười năm trước, không hề thay đổi. Lưỡi anh liếm khắp mọi ngóc ngách, từ mu xuống bẹn, từ mép lồn ra ngoài đùi, liếm cả đám lông dưới bụng dưới. Anh dùng ngón tay kéo đám lông sang hai bên, để lộ cái lỗ lồn nhỏ xíu đang co rút, nước nhờn chảy ra ướt đẫm.Ngọc lên đỉnh lần đầu tiên, cô thở hổn hển:"Em lên rồi, anh ơi, em lên rồi."Thiện ngước lên, cười:"Vợ anh vẫn dâm như ngày nào.""Tại anh hết, làm em dâm."Thiện cởi quần, cặc anh đã cương cứng. Mười năm qua, cặc Thiện không thay đổi: vẫn vừa vặn, thẳng, đầu cặc hồng hào. Ngọc nhìn, vẫn thấy yêu như ngày đầu.Thiện nằm lên trên Ngọc, đút cặc vào lồn cô. Lồn Ngọc ướt sẵn, cặc vào dễ dàng. Thiện nhấp, những nhịp chậm rãi, đều đặn."Sướng không em?""Sướng anh ơi, em thích lắm."Thiện nhấp mạnh dần, nhanh dần. Ngọc cuốn chân lên eo Thiện, mông nhấp nhô đón từng nhịp. Cô rên to, không cần kìm tiếng vì con đã ngủ say phòng bên cạnh."Anh ơi, em sắp lên nữa rồi.""Chờ anh, mình cùng lên nhé."Thiện nhấp thêm vài chục nhịp, cả hai cùng lên đỉnh, Thiện xuất tinh trong lồn Ngọc, tinh dịch ấm áp tràn vào sâu bên trong. Ngọc ôm chặt Thiện, thở hổn hển."Anh yêu em, vợ à.""Em yêu anh, chồng à."Họ nằm ôm nhau, Ngọc gục đầu vào ngực Thiện, nghe nhịp tim anh đập."Anh có bao giờ muốn thử với người phụ nữ khác không?""Sao em hỏi vậy? Anh chỉ có một mình em thôi.""Tại em đã qua nhiều người, em sợ anh sẽ nghĩ em không xứng.""Đừng bao giờ nghĩ thế. Em là vợ anh, là mẹ của con anh. Quá khứ là quá khứ, anh chỉ quan tâm đến hiện tại và tương lai."Ngọc khóc, cô ôm chặt Thiện.Những ngày tháng tiếp theo, Ngọc vẫn điều trị tâm lý, nhưng không còn cơn thèm khát dữ dội như xưa nữa. Bác sĩ bảo cô đã tiến bộ nhiều, có thể ngưng thuốc, chỉ cần tái khám định kỳ."Em đã thay đổi, em có thể tự kiểm soát được rồi."Ngọc vui mừng, về báo tin cho Thiện. Thiện ôm cô:"Anh mừng cho em."Một buổi chiều, Ngọc đang ngồi uống cà phê ở quán gần nhà thì gặp lại Quân. Quân nay đã có ba con, tóc hơi điểm bạc, trông già hơn tuổi. Anh nhận ra Ngọc, bước lại:"Ngọc à? Lâu quá không gặp, em vẫn trẻ quá.""Anh Quân, anh già đi nhiều.""Ừ, cuộc sống mưu sinh vất vả mà."Hai người ngồi nói chuyện. Quân kể về công việc, về gia đình. Anh vẫn làm xuất nhập khẩu, lương đủ sống. Vợ anh Mẫn may mặc tại nhà. Ba đứa con học hành ngoan ngoãn. Ngọc kể về cuộc sống của cô, về Thiện, về Bin."Em hạnh phúc chứ?""Dạ, em hạnh phúc lắm.""Anh mừng cho em. Em xứng đáng được hạnh phúc."Quân đứng dậy ra về, lưu luyến:"Thôi, anh về, em giữ gìn sức khỏe nhé.""Dạ, anh cũng vậy."Ngọc nhìn Quân đi xa, lòng không còn đau đớn như xưa. Cô đã thực sự buông bỏ.Tối đó, về nhà, Ngọc nấu cơm, chờ Thiện. Thiện về muộn hơn mọi khi, mặt mày mệt mỏi."Anh sao thế? Có chuyện gì à?""Không, xưởng đông việc quá, anh làm luôn tay."Ngọc bưng cơm ra, cả nhà ăn tối. Bin kể chuyện ở lớp, hai vợ chồng lắng nghe. Đến giờ đi ngủ, Bin nói:"Bố mẹ ơi, tối nay con ngủ với bố mẹ nhé?""Thôi, con lớn rồi, ngủ riêng đi."Bin ỉ ôi, rồi cũng chịu về phòng mình.Ngọc và Thiện nằm trên giường, Thiện ôm cô:"Hôm nay em gặp ai thế? Anh thấy em buồn.""Em gặp Quân, người yêu cũ của em."Thiện im lặng:"Em còn yêu anh ấy không?""Hết rồi, em chỉ yêu mình anh thôi.""Anh tin em."Họ làm tình nhẹ nhàng, Ngọc thấy mình đã thực sự bình yên.Rồi một ngày, Ngọc nhận được tin Khải bị tai nạn giao thông, gãy chân, nằm viện. Cô có đến thăm không? Cô do dự, rồi quyết định đi cùng Thiện. Đến bệnh viện, Khải nằm trên giường, chân bó bột, mặt mày xanh xao. Thấy Ngọc, mắt anh sáng lên:"Em đến thăm anh à? Anh mừng quá."Ngọc đặt giỏ trái cây lên bàn:"Em nghe tin anh tai nạn, em đến thăm."Khải nhìn Thiện:"Đây là chồng em à?""Dạ, đây là anh Thiện."Thiện bắt tay Khải:"Chúc anh mau khỏe."Khải gật đầu, mắt vẫn dán vào Ngọc:"Em vẫn đẹp như xưa."Ngọc cười:"Anh nghỉ ngơi đi, tụi em về."Ra về, Thiện hỏi:"Em có buồn không khi thấy nó?""Không, em chỉ thấy thương hại. Nó đã làm em khổ, nhưng giờ em không còn giận nữa.""Em tốt quá, vợ à."Ngày tháng trôi qua, Ngọc và Thiện vẫn hạnh phúc. Bin lớn lên, học giỏi, ngoan ngoãn. Thiện làm ăn phát đạt, mua thêm được một chiếc xe tải nhỏ để chở hàng. Ngọc ở nhà nội trợ, thỉnh thoảng vẫn có những cơn thèm, nhưng cô kiểm soát được. Cô thủ dâm khi một mình, nhưng chỉ tưởng tượng về Thiện.Một buổi chiều, Thiện đi làm về sớm, thấy Ngọc đang thủ dâm trên giường. Cô nằm trần truồng, tay đút trong lồn, tay kia bóp vú, miệng rên khẽ. Thiện đứng ở cửa, nhìn cô. Ngọc giật mình:"Anh... anh về rồi à?""Ừ, anh về sớm."Thiện tiến lại gần, nằm xuống bên cạnh Ngọc:"Em cần anh thì gọi anh, đừng làm một mình.""Em xin lỗi, tại em thèm quá.""Không sao, anh đây rồi."Thiện cởi quần, cặc đã cương cứng. Anh đút vào lồn Ngọc, nhấp mạnh. Ngọc rên to, cô lên đỉnh nhanh chóng."Sướng không em?""Sướng, có anh em mới sướng."Họ làm tình đến tối, cả hai kiệt sức. Thiện bảo:"Từ nay em đừng thủ dâm nữa, cần thì gọi anh, dù anh đang làm gì anh cũng về."Ngọc khóc, cô hạnh phúc.Năm Bin lên mười hai tuổi, gia đình Ngọc chuyển sang căn nhà mới, rộng rãi hơn, ở quận 7. Thiện mua được một căn nhà phố hai tầng, có sân vườn nhỏ. Ngọc trồng hoa, trồng cây cảnh. Cuộc sống sung túc, đủ đầy.Một tối, Bin đi ngủ sớm, Ngọc và Thiện ra sân vườn ngồi uống trà. Trăng sáng, gió mát. Thiện ôm Ngọc:"Em có hối hận vì lấy anh không? Anh chỉ là thằng thợ mộc nghèo.""Không bao giờ. Lấy anh là quyết định đúng đắn nhất đời em.""Anh cũng vậy."Họ hôn nhau, rồi Thiện bế Ngọc lên phòng ngủ. Căn phòng mới, giường mới, ga trải màu trắng tinh. Thiện nhẹ nhàng cởi áo Ngọc. Cô năm nay bốn mươi tuổi, nhưng vẫn giữ được nét đẹp. Vú vẫn căng, mông vẫn cong, eo vẫn thon. Và cái lồn đầy lông đen xoăn vẫn còn đó, như ngày đầu Thiện gặp cô."Lông em vẫn đẹp, không thay đổi.""Tại em giữ nó cho anh."Thiện cúi xuống hôn lên đám lông, lưỡi liếm dọc mu lồn, liếm hột le. Ngọc rên nhẹ, cô lên đỉnh từ lúc nào không hay.Thiện cởi quần, đút cặc vào lồn Ngọc. Họ làm tình dưới ánh trăng, tiếng rên hòa lẫn tiếng dế kêu ngoài vườn."Anh yêu em, Ngọc à. Mãi mãi.""Em cũng yêu anh, Thiện à. Mãi mãi."Họ lên đỉnh cùng nhau, tinh dịch ấm áp tràn vào lồn Ngọc. Cô ôm Thiện, khóc vì hạnh phúc.Sáng hôm sau, Ngọc thức dậy, thấy Thiện đã đi làm. Cô ra ban công, nhìn xuống khu vườn nhỏ, thấy Bin đang tưới cây. Cô mỉm cười.Ngọc nhìn lại cuộc đời mình: từ một cô gái quê lên Sài Gòn học, từ những ngày tháng khó khăn, từ những lần yêu đương, phản bội, đau khổ, từ những cơn dâm không thể kiềm chế, giờ đây cô đã tìm được bình yên. Cô có một người chồng yêu thương cô, một đứa con ngoan, một mái ấm hạnh phúc.Cô đưa tay xuống sờ lên đám lông đen qua lớp xì-líp. Nó vẫn còn đó, vẫn dày, vẫn xoăn, nhưng giờ chỉ còn dành riêng cho Thiện."Cảm ơn đời đã cho em cơ hội thứ hai."Ngọc thì thầm, rồi cô bước xuống nhà, nấu bữa sáng cho con, bắt đầu một ngày mới bình yên.Hết
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!