Ngày nhập học đại học, cái nắng Sài Gòn như đổ lửa xuống mặt đường nhựa, hơi nóng bốc lên hầm hập. Quân chở theo chiếc xe đạp cà tàng từ bến xe Miền Tây về khu trọ trên đường Lê Văn Sỹ, hai bên vai đeo balo nặng trịch, áo thun ướt đẫm mồ hôi. Thằng bạn thân Khải từ cấp ba đã thuê sẵn phòng trọ cho nó, căn phòng cấp bốn rộng rãi có hai cái giường sắt cũ kỹ, kê hai đầu đối diện nhau, ở giữa là cái bàn học bằng gỗ ép đã cũ mèm. Quân mừng rối rít:
"Mày lo tốt quá, tao tưởng lên đây phải ngủ ngoài đường."Khải cười hì hì, nhe hàm răng trắng:"Mày về trễ quá, tưởng mày trốn học ở quê luôn rồi chớ."Quân mượn xe Khải chạy ra trường làm thủ tục nhập học, lòng hồi hộp xen lẫn lo âu. Ba má ở quê nghèo, gom góp mãi mới đủ tiền học phí học kỳ đầu, còn tiền sinh hoạt phải tự lo. Cổng trường đại học đông nghịt sinh viên mới, người quê lên như nó, người Sài Gòn ăn mặc bảnh bao, xe cộ sang trọng. Quân nép vào một góc, cúi xuống xem tờ giấy hướng dẫn nhập học thì nghe một giọng nói ngọt như mía lùi:"Anh ơi, cho em hỏi phòng đăng ký nhập học khoa Kinh tế nằm ở đâu vậy ạ?"Quân ngước lên, đứng tim. Trước mặt nó là một cô gái tầm cao, mái tóc đen dài chấm ngang lưng, làn da trắng hồng như bông ban nở, mặc chiếc đầm trắng xòe nhẹ, đeo balo nhỏ sau lưng. Cô cười, cái nụ cười làm rạng rỡ cả khoảng sân trường nắng gắt. Quân lắp bắp:"Em... em hỏi khoa Kinh tế hả? Anh cũng mới lên, đang coi chỉ dẫn nè."Cô gái cúi xuống nhìn vào tờ giấy trên tay Quân, mái tóc suông dài rủ xuống, mùi dầu gội thơm nhè nhẹ bay vào mũi Quân làm nó chếnh choáng. Cô chỉ tay lên bảng chỉ dẫn:"Chỗ này nè anh, chắc là tòa nhà A, tầng trệt."Rồi cô ngước lên nhìn Quân, mắt sáng long lanh:"Em từ Cần Thơ lên, còn anh?""Anh từ An Giang.""Trời ạ, mình gần nhau quá, anh quen đường chưa? Hay mình đi chung?"Quân gật đầu lia lịa, cất tờ giấy vào túi quần rồi đi bên cạnh cô. Hai đứa sóng bước trên con đường rợp bóng cây me tây, thỉnh thoảng chạm vai, lại nép sang một bên, ngượng ngùng. Đến tòa nhà A, cô quay sang, đưa tay ra:"Em tên Ngọc, rất vui được biết anh."Quân bỡ ngỡ bắt tay cô, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại, ấm áp:"Quân, rất vui được biết em."Lòng nó dâng lên một cảm xúc lạ lẫm, chưa từng thấy ở cái xóm quê nghèo An Giang ngày nào.Tuần đầu tiên làm quen với giảng đường, Quân và Ngọc học chung mấy môn đại cương. Chúng nó vô tình ngồi cạnh nhau môn Triết học, cô giảng viên lớn tuổi giọng đều đều về mối quan hệ giữa vật chất và ý thức. Quân không nghe được chữ nào vì cứ liếc nhìn Ngọc bên cạnh. Cô gái ấy có đôi lông mày lá liễu cong tự nhiên, hàng mi dài, đôi môi hình trái tim, khi tập trung nghe giảng thì hơi chu ra một chút rất dễ thương. Tay cô viết lia lịa, chữ đẹp và nắn nót. Quân lấy hết can đảm, viết vào góc vở của mình: "Em ở đâu mà đẹp dữ vậy?" rồi đẩy qua.Ngọc đọc xong, mặt đỏ bừng như trái ớt chín, cười nhỏ rồi viết lại: "Anh giỡn quá, em không đẹp đâu. Anh đẹp trai hơn em nhiều." Quân đọc, tim nó đập loạn xạ, lần đầu tiên có một cô gái khen nó đẹp. Nó viết tiếp: "Quê anh An Giang, làm ruộng, lên đây vừa học vừa làm thêm. Em sao?" Ngọc đáp: "Em cũng vậy, nhà em ở Cần Thơ, ba em bán vé số dạo, mẹ em bán hủ tiếu, không có tiền chu cấp, em phải đi dạy kèm."Hai đứa nhìn nhau, trong mắt mỗi đứa đều thấp thoáng nỗi lo toan của những đứa con tỉnh lẻ lên Sài Gòn lập nghiệp, tự lo tự nuôi mình. Từ lúc đó, sợi dây đồng cảm vô hình đã buộc chúng nó lại với nhau.Quân xin được việc làm thêm ở quán cơm tấm trên đường Lê Văn Sỹ, do cô Mai chủ quán người miền Tây lên Sài Gòn lập nghiệp đã lâu, thấy Quân hiền lành và chịu khó, nhận vào làm từ 5 giờ chiều đến 9 giờ tối, công việc phụ bếp, bưng bê, rửa chén. Quân mừng như mở cờ, tối đầu tiên đi làm, tay chân lóng ngóng, làm rơi mấy cái chén bể, cô Mai không la mà cười:"Từ từ con ơi, mới vô thì ráng học hỏi, rồi sẽ quen tay."Mấy chị phục vụ trong quán cũng dễ thương, hay trêu nó:"Thằng nhỏ này đẹp trai quá, có bồ chưa để chị giới thiệu?"Quân cười, mặt đỏ ửng, nghĩ đến Ngọc. Tối nào tan ca, nó cũng chạy xe qua ký túc xá nữ dù không dám gọi điện vì sợ khuya, chỉ đứng dưới gốc cây bàng nhìn lên tầng ba - nơi Ngọc ở - thấy đèn sáng trưng, lòng ấm áp.Ngọc đi dạy kèm ở quận Bình Thạnh, em học sinh tên Tuấn Anh, học lớp 8, nhà khá giả. Bố của em là chú Tuấn, khoảng 45 tuổi, vợ đi làm công nhân về trễ, thường xuyên có mặt ở nhà lúc Ngọc dạy. Những buổi đầu, chú Tuấn rất niềm nở, rót nước, mời trái cây, hỏi thăm đủ thứ. Ngọc thấy chú hiền lành nên không đề phòng. Nhưng rồi chú bắt đầu có những cử chỉ làm cô khó chịu: khi chỉ bài cho con, chú hay đứng sau lưng Ngọc, hơi thở phả vào gáy cô; có hôm chú "vô tình" đặt tay lên vai cô, vuốt nhẹ xuống lưng rồi rụt lại. Ngọc giật mình nhưng nghĩ chắc mình đa nghi.Một lần, khi Tuấn Anh đi lấy nước, chú Tuấn tiến lại gần Ngọc, cười nhẹ:"Cô Ngọc dạy hay quá, chú thấy con trai chú tiến bộ rõ rệt. Chú muốn cảm ơn cô."Rồi chú lấy từ túi quần ra một xấp tiền lẻ, đưa cho Ngọc, tay cố tình nắm lấy tay cô lâu hơn bình thường. Ngọc rút tay lại, bảo:"Dạ thưa chú, con nhận đủ lương rồi, chú không cần cho thêm đâu ạ."Chú Tuấn cười lớn, bỏ tiền vào túi, mắt nhìn Ngọc từ đầu đến chân:"Đẹp vậy sao mà đi dạy không sợ bị bắt cóc hả con?"Ngọc cười gượng, trong lòng bắt đầu thấy sợ. Cô quyết định xin nghỉ sau khi kết thúc tháng dạy, sẽ tìm chỗ khác an toàn hơn.Những buổi học trên trường ngày càng gắn kết Quân và Ngọc. Chúng nó bắt đầu ngồi cạnh nhau cố định ở mọi môn, tay để dưới gầm bàn, thỉnh thoảng chạm nhẹ vào nhau. Cảm giác như có dòng điện chạy từ đầu ngón tay lên cánh tay, lên tim, làm cả hai xao xuyến. Một buổi trưa, tan học sớm, Quân rủ Ngọc ra ghế đá sau dãy nhà C, nơi tĩnh lặng và vắng sinh viên. Hai đứa ngồi sát bên nhau, vai kề vai, mắt nhìn xa xăm ra khuôn viên trường."Ngọc à, anh muốn nói với em một chuyện.""Dạ, anh nói đi.""Anh... anh thích em. Từ hôm đầu tiên gặp em ở cổng trường, anh không thể quên được nụ cười của em."Ngọc cúi mặt xuống, tay vân vê tà áo, lòng tan chảy. Cô cũng thích Quân từ lâu, cái cách anh chăm sóc cô, mua ly trà đào trước giờ học, lúc trời mưa anh che dù cho cô dù áo anh ướt hết. Cô khẽ gật đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu:"Em cũng thích anh."Quân xúc động quá, nắm lấy tay Ngọc, đưa lên môi hôn nhẹ. Ngọc rụt tay lại rồi lại đưa ra, để mặc Quân hôn lên từng ngón tay của cô. Da tay Ngọc mềm mịn, mùi sữa tắm phảng phất. Quân hôn mãi, hôn từ mu bàn tay lên cổ tay, lên cẳng tay, miệng lẩm bẩm:"Cảm ơn em, cảm ơn em đã đến bên anh."Ngọc nhìn Quân, mắt cô hoe đỏ. Đó là khoảnh khắc họ chính thức thừa nhận tình yêu với nhau, giữa buổi trưa hè Sài Gòn oi ả, hai đứa con tỉnh lẻ nghèo tìm thấy nhau.Từ hôm đó, Quân và Ngọc dính nhau như sam. Sáng đi học cùng nhau (Quân chạy xe qua ký túc xá đón Ngọc), giờ nghỉ trưa ngồi ăn bánh mì chung dưới tán cây, chiều tan học lại chở nhau đi làm thêm - Ngọc sang Bình Thạnh dạy kèm, Quân về quán cơm tấm. Tối thứ Bảy, Quân tan ca sớm hơn lúc 8 giờ, anh phóng xe qua ký túc xá nữ, gọi điện thoại:"Xuống đi em, anh ở dưới rồi."Ngọc chạy xuống, mặc chiếc đầm ngủ trắng mỏng tang, vội vã kéo thêm chiếc áo khoác bên ngoài. Hai đứa dắt xe đi bộ vòng ra phía sau dãy nhà ký túc, nơi có hành lang dài tối om, chỉ có ánh đèn đường từ xa hắt vào lập lòe. Ở đó, Quân dựng xe dựa vào tường, đứng ôm Ngọc từ phía sau. Anh cúi xuống, hôn lên mái tóc cô, lên vành tai, lên cổ."Anh nhớ em quá, mới có mấy tiếng không gặp mà nhớ như điên.""Em cũng nhớ anh."Ngọc quay người lại, đối diện với Quân. Dưới ánh trăng mờ, gương mặt cô như tỏa sáng, đôi mắt nhìn anh đầy yêu thương. Quân không kìm được nữa, anh cúi xuống hôn lên môi Ngọc. Lần đầu tiên anh hôn môi cô - nụ hôn đầu tiên của cả hai. Môi Ngọc mềm mại, hơi lạnh, thoang thoảng vị trà sữa cô uống lúc chiều. Quân hôn nhẹ nhàng, rồi mạnh dần, môi mở ra, lưỡi chạm lưỡi. Ngọc rên nhẹ trong cổ họng, hai tay vòng lên cổ Quân, kéo anh sát vào người mình. Họ hôn nhau như thể không có ngày mai, quên hết không gian, thời gian, chỉ còn hai cơ thể quấn quýt bên nhau dưới bóng tối hành lang khuất sau dãy nhà.Tay Quân bắt đầu vuốt ve lưng Ngọc qua lớp áo mỏng, những ngón tay thô ráp của anh trượt dọc theo xương sống cô, cảm nhận từng đường cong mềm mại. Ngọc run lên, làn da cô nổi da gà nhưng không phải vì lạnh, mà vì sung sướng. Cô áp sát ngực mình vào ngực Quân, cảm nhận hơi ấm từ lồng ngực anh truyền sang. Hai bầu vú cô căng cứng, đầu vú nhô lên qua lớp áo ngủ mỏng manh, chạm vào ngực Quân làm anh càng thêm kích thích.Quân đưa tay lên, ngập ngừng đặt lên bầu vú trái của Ngọc qua áo, chỉ đặt thôi chứ chưa dám làm gì thêm. Ngọc nín thở, mắt nhắm nghiền, cô muốn anh làm gì đó nhiều hơn nhưng không dám nói. Quân thấy Ngọc không phản kháng, bạo dạn xoa nhẹ, rồi bóp nhẹ. Bầu vú cô căng tròn, mềm mại như bông gòn, lọt thỏm trong lòng bàn tay anh. Ngọc rên lên một tiếng nhỏ xíu:"Anh..."Quân vội rụt tay về, sợ mình làm quá. Nhưng Ngọc nắm lấy tay anh, đặt lại lên ngực mình, mắt nhìn anh:"Em không sao đâu, anh cứ... cứ làm đi."Quân không tin vào tai mình, anh sờ nắn bầu ngực Ngọc qua lớp vải, mân mê đầu vú đang cương cứng. Ngọc cắn môi, thở dốc, toàn thân mềm nhũn dựa vào tường. Quân cúi xuống hôn lên cổ cô, vừa hôn vừa thì thầm:"Vú em đẹp quá, anh muốn... muốn nhìn nó.""Không được, ở đây người ta thấy.""Sợ gì, tối rồi, không có ai đâu."Ngọc do dự rồi cũng kéo nhẹ cổ áo xuống, để lộ bờ vai trắng nõn, rồi kéo thêm một chút nữa, một bầu vú căng tròn hiện ra dưới ánh đèn đường mờ ảo. Đầu vú Ngọc màu hồng hồng, nhỏ xíu như hạt đậu, cương cứng trong không khí se lạnh. Quân nhìn mà hít thở không thông, anh cúi xuống ngậm lấy đầu vú, mút nhẹ. Ngọc suýt la lên, cô bụm miệng mình, mắt nhìn lên trần nhà, cơn cực khoái đầu đời chạy dọc sống lưng xuận xuống bụng dưới, nơi giữa hai đùi cô bắt đầu ươn ướt. Lần đầu tiên cô cảm thấy cái gì đó chảy ra từ lồn mình, lạ lẫm nhưng không khó chịu.Quân mút mãi, lưỡi liếm tròn quanh đầu vú, tay bóp bầu vú còn lại. Ngọc rên rỉ, không còn sức đứng nữa, hai tay bám chặt vào vai Quân. Quân đỡ cô, kéo áo cô lên, bây giờ cả hai bầu vú căng tròn, trắng nõn, lộ ra trước mắt anh. Anh nhìn say đắm, rồi lại cúi xuống, hôn, liếm, mút, cắn nhẹ. Ngọc như muốn tan chảy, nước nhờn từ lồn cô chảy ra nhiều hơn, ướt cả xì-líp.Bỗng nhiên, có tiếng động từ cuối hành lang. Một cánh cửa phòng ký túc mở ra, có người đi ra. Quân và Ngọc giật mình, vội vàng kéo áo lên, chỉnh lại quần áo, đứng nép vào bóng tối. Người đó đi ngang qua, hút thuốc, chẳng để ý đến hai đứa. Đợi người đó đi khuất, Quân và Ngọc nhìn nhau, vừa sợ vừa cười."Suýt bị bắt quả tang rồi.""Tại anh hết, bày trò.""Em cũng thích mà, phải không?"Ngọc đấm nhẹ vào ngực Quân, nhưng mắt cười rạng rỡ.Kể từ hôm đó, những buổi tối gặp nhau sau hành lang ký túc xá trở thành thói quen không thể thiếu. Quân và Ngọc đứng đó hàng giờ, nắm tay, tâm sự, rồi lại hôn nhau, sờ soạng nhau nhưng chưa dám vượt quá giới hạn. Ngọc thích cảm giác bị Quân sờ vú, thích cảm giác cặc Quân cương cứng dưới lớp quần chạm vào bụng cô mỗi khi anh ôm cô thật chặt. Quân thích cảm giác lồn Ngọc ướt át mỗi khi anh sờ vào qua quần, thích ngửi mùi thơm pha lẫn mùi cơ thể của cô.Phượng và Thảo, hai đứa bạn cùng phòng của Ngọc, bắt đầu để ý thấy Ngọc tối nào cũng chạy xuống gặp Quân, mang theo gương mặt hớn hở, lúc lên thì môi sưng vù, tóc tai rối bù. Chúng nó trêu:"Mày với thằng Quân xuống dưới đó làm gì mà mày về sưng môi dữ vậy?"Ngọc đỏ mặt, lấy gối che mặt:"Hai đứa nói chuyện với nhau thôi mà.""Nói chuyện mà môi sưng vậy hả? Hay là nói chuyện bằng môi?"Ngọc cười, đuổi tụi nó ra, nhưng lòng ngọt lịm.Một buổi tối nọ, Quân và Ngọc đang hôn nhau say đắm sau hành lang, bỗng nhiên thấy bóng dáng Phượng lấp ló phía xa. Hai đứa giật bắn, nhưng Phượng cố tình đi qua rồi la lên:"A, hai đứa bây qua đây chơi tình cảm mà không rủ tao hả?"Ngọc đuổi theo Phượng, đánh túi bụi, nhưng cả đám cười như pháo nổ. Từ đó, Phượng và Thảo không trêu Ngọc nữa mà chuyển sang ủng hộ, thi thoảng còn mở cửa phòng cho Quân lên chơi, rồi chúng nó lặng lẽ ra ngoài, nhường không gian riêng cho hai đứa.Một chiều cuối tuần, trời mưa tầm tã, ký túc xá vắng tanh, các bạn về quê hết. Quân lên phòng Ngọc lần đầu tiên, căn phòng nhỏ gọn gàng, thơm mùi phấn thơm. Hai đứa ngồi trên giường Ngọc, cửa khóa kỹ, rèm kéo kín. Quân ôm Ngọc, hôn cô dưới ánh đèn vàng ấm áp."Anh yêu em, Ngọc à.""Em cũng yêu anh, Quân."Đó là lần đầu tiên cả hai nói lời yêu, ngọt ngào như mía lùi. Họ nằm trên giường, Quân ôm Ngọc trong vòng tay, những ngón tay anh lần nhẹ dọc sống lưng cô, rồi mân mê bờ mông tròn căng qua lớp quần jean. Ngọc thở hổn hển, tay cô luồn vào trong áo Quân, sờ lên lồng ngực săn chắc của anh. Lần đầu tiên cô chủ động sờ vào cơ thể con trai, thấy lạ lẫm mà thích thú. Da Quân rám nắng, mịn và ấm, có một lớp lông tơ mỏng trên ngực, cô vuốt nhẹ rồi bạo dạn thò tay xuống bụng, chạm vào cạp quần.Quân rùng mình:"Em...""Để em sờ anh được không?"Quân gật đầu, hồi hộp chưa từng thấy. Ngọc luồn tay qua cạp quần, lần đầu tiên cô chạm vào cặc Quân. Nó cương cứng, nóng hổi, to hơn cô tưởng, trơn và mềm như nhung nhưng lại cứng như sắt. Ngọc ngượng quá rụt tay về, rồi lại thò vào, nắm lấy cặc Quân, ngắm nghía qua lớp vải quần.Quân không chịu nổi, anh kéo tay Ngọc ra, bảo:"Để anh cởi quần, em nhìn cho rõ."Quân cởi quần, cặc bật lên, căng thẳng đứng. Đầu cặc màu hồng nhạt, cắm thẳng lên trời, thân cặc có gân nổi rõ. Ngọc nhìn chăm chú, cô chưa bao giờ thấy cặc đàn ông bao giờ, bây giờ lần đầu tiên nhìn thấy cái của Quân, cô thấy tò mò xen lẫn kích thích. Cô đưa tay sờ, lần này không rụt rè nữa, cô nắm lấy cặc, kéo nhẹ da bao quy đầu lên xuống. Quân rên lên:"Em làm anh sướng quá, đừng dừng."Ngọc càng chăm chú hơn, cô ngắm cặc Quân dưới ánh đèn, thấy mấy sợi lông đen mọc quanh gốc cặc, cô nghĩ đến lông lồn mình, tự hỏi có giống không. Quân không kìm được, anh đẩy Ngọc nằm xuống, cởi quần cô, lần đầu tiên anh nhìn thấy lồn Ngọc.Lồn Ngọc trắng nõn như tuyết, mu lồn căng cao, hai mép lồn hồng hào, khép kín. Trên mu lồn và khắp xung quanh là đám lông đen xoăn mọc thưa nhưng phủ kín từ trên mu xuống tận hai bên bẹn, lan ra tận đùi trong. Đám lông ấy đen nhánh, xoăn tít, mọc lơ thơ trên nền da trắng, nhìn rất hoang dại và gợi cảm. Quân chưa bao giờ thấy cái lồn nào đẹp như thế, anh đưa tay sờ nhẹ lên mu lồn, những sợi lông đen quấn quanh ngón tay anh, mềm mại và dai dai."Lông em đẹp quá, sao lại mọc nhiều và xoăn thế này?"Ngọc ngại ngùng:"Tại em dâm đó anh, người ta bảo con gái dâm thì lông mọc nhiều."Quân cúi xuống hít hà mùi lồn Ngọc, mùi thơm nồng nàn pha lẫn mùi nước nhờn, làm anh chếnh choáng. Anh đưa lưỡi liếm nhẹ lên đám lông đen, rồi liếm xuống mép lồn, liếm trúng hột le, Ngọc co giật như lên cơn động kinh."Anh... đừng... em không chịu nổi..."Quân dừng lại, nằm lên trên Ngọc, hai thân thể trần truồng áp sát vào nhau, cặc Quân kẹp giữa hai bẹn, chạm vào lồn Ngọc. Anh đưa tay xuống, dùng hai ngón tay kéo đám lông lồn Ngọc sang hai bên, để lộ cái lỗ nhỏ xíu đang chảy nước, rồi đặt đầu cặc vào đó, chỉ đặt chứ chưa đút vào."Cho anh đút vô được không em?"Ngọc sợ hãi:"Em sợ đau lắm.""Thôi, để anh chà lên đám lông em vậy, cũng sướng lắm."Quân cọ cặc lên đám lông đen dày, những sợi lông ma sát vào thân cặc làm anh tê tái, đầu cặc cọ lên hột le Ngọc làm cô rên rỉ, nước nhờn chảy ra ướt cả đám lông. Họ làm như thế mãi cho đến khi Quân không kìm được nữa, anh xuất tinh lên bụng Ngọc, những giọm tinh dịch trắng đục bắn lên da trắng, dính vào đám lông đen, cảnh tượng dâm dục lạ thường.Ngọc nhìn những giọt tinh dịch trên bụng mình, cô bôi lên đầu ngón tay, đưa lên mũi ngửi, mùi tanh nồng, cô thấy mình dâm quá nhưng không ghét.Quân lấy khăn giấy lau cho Ngọc, lau từng sợi lông dính tinh dịch, nhẹ nhàng, ân cần. Rồi anh ôm cô, hôn lên trán:"Anh yêu em, Ngọc à. Dù thế nào đi nữa, anh vẫn yêu em."Ngọc rưng rưng:"Em yêu anh, Quân. Mình sẽ bên nhau mãi nhé."Hai đứa nằm ôm nhau, nghe tiếng mưa rơi bên ngoài, lòng tràn ngập hạnh phúc. Họ biết, từ đây cuộc sống sẽ có nhiều khó khăn, thiếu thốn, nhưng có nhau, họ sẽ vượt qua tất cả.Hết phần 1
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!