Như Quỳnh đang ở đỉnh cao của hạnh phúc.
Hai tuần sau đêm cả hai tìm thấy sự cân bằng giữa bạo lực và dịu dàng, mọi thứ trở nên hoàn hảo đến mức cô gần như không tin vào mắt mình. Quốc Dũng làm việc trong xưởng, cô ngồi bên cạnh đọc sách, và những đêm hai người bên nhau — những đêm đầy những cái tát, những vết cắn, những tiếng rên và cả những cái ôm dịu dàng sau đó — khiến cô cảm thấy mình đã tìm thấy một thứ tình yêu mà cô chưa từng biết đến.
Nhưng chiều thứ Bảy, khi Như Quỳnh đang ở xưởng, ngồi trên tấm nệm và nhìn Quốc Dũng làm việc, cánh cửa xưởng bật mở.
Một người phụ nữ đứng ở ngưỡng cửa. Cao, mảnh mai, tóc dài đen óng ả, mặc một chiếc váy trắng đơn giản nhưng thanh lịch. Cô ta nhìn vào xưởng với ánh mắt của một người từng ở đây, từng biết từng ngóc ngách, từng mùi gỗ.
Quốc Dũng đặt mũi đốt xuống. Khuôn mặt anh tái nhợt đi trong tích tắc.
"Lan," anh nói, giọng lạnh hơn bình thường.
Người phụ nữ bước vào. Cô ta không nhìn Quốc Dũng. Cô ta nhìn thẳng vào Như Quỳnh — một cái nhìn đánh giá, từ đầu đến chân, như thể đang xem một món hàng.
"Em là Như Quỳnh," cô ta nói. Không phải câu hỏi.
"Đúng," Như Quỳnh đáp, đứng dậy. Cô không biết mình nên cảm thấy gì — tò mò, đe dọa, hay tức giận.
"Cô ấy là người yêu cũ," Quốc Dũng nói, giọng căng thẳng.
"Lan, em không nên đến đây.""Anh không trả lời tin nhắn của em," Lan nói, quay sang anh.
"Em đã gọi, đã nhắn, đã đợi. Anh không trả lời. Nên em phải đến."Như Quỳnh nhìn qua lại giữa hai người. Không khí trong xưởng bỗng trở nên ngột ngạt.
"Em có thể nói chuyện riêng với anh không?" Lan nói, quay sang Như Quỳnh.
"Chỉ năm phút."Như Quỳnh nhìn Quốc Dũng. Anh nhìn cô, và trong mắt anh, cô thấy sự lo lắng — không phải sợ Lan, mà sợ những gì Lan sẽ nói.
"Em ra ngoài," Như Quỳnh nói, giọng bình thản hơn cô nghĩ.
"Hai người nói chuyện đi."Cô bước ra khỏi xưởng, nhưng cô không đi xa. Cô đứng trên hành lang, tựa vào tường, và cố nghe. Cô chỉ nghe được những mảnh vỡ — giọng Lan đanh thép, giọng Quốc Dũng cố gắng kiềm chế.
"Anh không thể thay đổi được... em đã từng như cô ấy... rồi cô ấy sẽ thành em..."Năm phút sau, cánh cửa mở ra. Lan bước ra, đi ngang qua Như Quỳnh mà không nói gì, nhưng cô ta nhìn Như Quỳnh với ánh mắt thương hại và cảnh báo. Rồi cô ta biến mất cuối hành lang.
Như Quỳnh bước vào xưởng. Quốc Dũng đang đứng trước bàn, lưng quay về phía cô, tay anh run nhẹ.
"Anh cần giải thích," Như Quỳnh nói, giọng cô bình tĩnh nhưng lạnh hơn bình thường.
Quốc Dũng quay lại. Mặt anh tái nhợt, trán anh đổ mồ hôi. Anh nhìn cô, và cô thấy nỗi sợ hãi trong mắt anh — nỗi sợ mất cô.
"Lan là người yêu cũ của anh," anh bắt đầu.
"Tụi anh đã ở bên nhau gần một năm.""Em biết," Như Quỳnh nói.
"Anh đã nói.""Anh chưa nói hết." Anh ngồi xuống ghế, đầu cúi gằm.
"Lan là người phụ nữ cuối cùng trước em. Cô ấy đã ở lại lâu hơn những người khác. Anh đã nghĩ — anh đã nghĩ cô ấy có thể chịu đựng được anh. Nhưng anh đã sai."Anh ngẩng lên, và cô thấy nước mắt trong mắt anh.
"Anh đã làm những điều tồi tệ với Lan. Không chỉ trong phòng ngủ. Anh kiểm soát cô ấy. Anh khiến cô ấy sợ hãi. Anh nói với cô ấy rằng cô ấy không là gì nếu không có anh. Anh đã... hành hạ cô ấy, không chỉ thể xác, mà cả tinh thần. Và cuối cùng, cô ấy bỏ đi. Nhưng anh đã để lại những vết sẹo trong cô ấy. Những vết sẹo mà cô ấy vẫn mang cho đến bây giờ."Quốc Dũng đưa tay lên mặt, xoa lấy xoa để.
"Cô ấy đến đây không phải để làm em sợ. Cô ấy đến để cảnh báo em. Để nói với em rằng anh sẽ làm điều tương tự với em. Rằng anh không thể thay đổi. Rằng em sẽ trở thành cô ấy — một người phụ nữ bị tổn thương, bị bỏ rơi, và phải mất nhiều năm để hồi phục."Như Quỳnh im lặng. Cô không nói gì trong một lúc lâu. Cô nhìn anh — người đàn ông đang sợ hãi, đang hối hận, đang sẵn sàng đánh mất cô vì quá khứ của mình.
"Sao anh không nói với em điều này sớm hơn?" Cô hỏi, giọng vẫn bình tĩnh.
"Vì anh sợ," anh nói.
"Anh sợ em sẽ nhìn anh như cô ấy nhìn anh. Như một con quái vật."Như Quỳnh bước đến gần anh. Cô quỳ xuống trước mặt anh, và cô đặt tay lên hai bàn tay anh đang ôm đầu.
"Nhìn em đi," cô nói.
Anh ngẩng lên. Mắt anh đỏ hoe.
"Anh có yêu em không?" Cô hỏi.
"Có," anh đáp, không một chút do dự.
"Anh có muốn làm tổn thương em như anh đã làm với Lan không?""Không," anh nói, giọng nghẹn ngào.
"Anh không muốn. Anh sẽ chết nếu làm vậy.""Vậy thì anh đã thay đổi," cô nói, giọng chắc chắn.
"Anh không còn là người đàn ông đó nữa. Anh có thể vẫn có những bản năng đó. Nhưng anh đã học cách kiểm soát chúng. Anh đã học cách dừng lại. Anh đã học cách lắng nghe em."Như Quỳnh nắm lấy tay anh, siết chặt.
"Em không phải là Lan. Em không giống cô ấy. Em có thể chịu đựng được những bản năng của anh. Và quan trọng hơn, em có thể nói 'tro' khi cần. Em đã làm điều đó. Và anh đã dừng lại."Quốc Dũng nhìn cô, và cô thấy một sự hy vọng mong manh trong mắt anh.
"Nhưng em có chắc không?" Anh hỏi.
"Em có chắc mình không sẽ trở thành cô ấy?"Như Quỳnh đưa tay lên, xoa nhẹ má anh.
"Em không biết tương lai. Em chỉ biết hiện tại. Và hiện tại, em yêu anh. Em yêu cả bóng tối của anh. Nhưng em sẽ không để bóng tối đó nuốt chửng em. Đó là lý do em có từ 'tro'. Đó là lý do em có ranh giới."Cô đứng dậy, kéo anh đứng dậy theo.
"Và em sẽ không bỏ anh," cô nói, giọng rõ ràng.
"Nhưng em sẽ yêu cầu anh một điều: từ bây giờ, nếu có bất cứ điều gì trong quá khứ có thể ảnh hưởng đến chúng ta, anh phải nói với em. Không được giấu. Không được sợ. Em sẽ không phán xét anh. Em chỉ muốn biết."Quốc Dũng nhìn cô, và cô thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má anh — nhưng lần này không phải nước mắt của sự sợ hãi hay hối hận, mà là nước mắt của sự nhẹ nhõm, của sự biết ơn.
"Anh hứa," anh nói.
"Anh sẽ không giấu em bất cứ điều gì."Như Quỳnh ôm anh vào lòng, và hai người đứng đó, giữa xưởng gỗ, trong mùi khói và mùi gỗ, và cô cảm thấy rằng cả hai đã vượt qua được một thử thách lớn khác.
Nhưng cô cũng biết rằng những thử thách không bao giờ kết thúc. Và rằng cô sẽ luôn phải cảnh giác, sẽ luôn phải biết khi nào nên nói
"tro" và khi nào nên ở lại.
Tối hôm đó, hai người không làm tình. Cả hai ngồi trên tấm nệm, nhìn nhau, và nói về những điều nhỏ nhặt — về những cuốn sách, về những khối gỗ, về những ước mơ. Quốc Dũng nói về việc muốn tạo ra một tác phẩm lớn, một bức tượng về sự tha thứ. Như Quỳnh nói về việc muốn viết một cuốn tiểu thuyết về những người phụ nữ đã yêu những người đàn ông đen tối và sống sót.
Hai người không chạm vào nhau. Nhưng cả hai ở bên nhau, và đó mới là điều quan trọng.
Khi Như Quỳnh về phòng của mình lúc nửa đêm, cô nhận được một tin nhắn từ một số lạ. Cô biết đó là Lan.
"Em không bỏ đi. Nhưng em sẽ phải trả giá. Anh ấy không thay đổi được. Anh ấy chỉ đang kìm nén. Và một ngày nào đó, sự kìm nén đó sẽ vỡ ra, và em sẽ là người phải gánh chịu hậu quả."Như Quỳnh đọc đi đọc lại tin nhắn. Cô không trả lời. Cô không xóa. Cô chỉ đọc, và nhớ rằng tình yêu không bao giờ là dễ dàng.
Nhưng cô cũng nhớ rằng cô đã nhìn thấy Quốc Dũng khóc, đã nhìn thấy anh sợ hãi, đã nhìn thấy anh cố gắng. Và cô tin rằng anh đang thay đổi — không phải vì cô, mà vì chính anh.
Cô đặt điện thoại xuống, nằm xuống giường, và nhìn ra cửa sổ. Bên kia, cửa sổ xưởng vẫn sáng đèn. Quốc Dũng đang làm việc, như mọi đêm, nhưng cô biết lần này anh đang làm việc không chỉ để tạo ra nghệ thuật, mà để giữ cho mình bình tĩnh, để không nghĩ về Lan, để không nghĩ về những gì anh đã làm.
Cô thầm nghĩ:
"Em sẽ ở lại. Dù có bao nhiêu người phụ nữ cũ quay lại, dù có bao nhiêu lời cảnh báo. Em sẽ ở lại, vì em yêu anh. Và vì em biết rằng tình yêu không phải lúc nào cũng là sự hoàn hảo. Đôi khi nó là sự tha thứ. Đôi khi nó là sự dũng cảm để ở lại khi người khác đã bỏ đi."Và cô ngủ, với cửa sổ mở, để mùi gỗ từ xưởng dưới tầng một len lỏi vào phòng, như một lời nhắc nhở rằng người đàn ông cô yêu đang ở đó, đang cố gắng, đang yêu cô theo cách duy nhất anh biết.
Hết phần 10
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!