Ranh Giới
Danh sách phần:
- Phần 1: Vết Cháy Trên Gỗ
- Phần 2: Ngón Tay Trong Lửa
- Phần 3: Vết Sẹo Trên Da
- Phần 4: Ranh Giới Đầu Tiên Bị Xóa
- Phần 5: Quên Hết Lý Trí
- Phần 6: Khi Anh Không Kiểm Soát Được
- Phần 7: Sự Tĩnh Lặng Đáng Sợ
- Phần 8: Cuộc Chơi Mới - Như Quỳnh Nắm Quyền
- Phần 9: Sự Kết Hợp Của Bạo Lực Và Dịu Dàng
- Phần 10: Một Người Phụ Nữ Cũ Quay Lại
- Phần 11: Khi Cô Ấy Hành Hạ Anh
- Phần 12: Cuộc Đối Đầu Tại Triển Lãm
- Phần 13: Khủng Hoảng - Anh Mất Kiểm Soát Hoàn Toàn
- Phần 14: Sự Hồi Phục Và Thỏa Thuận Mới
- Phần 15: Tác Phẩm Cuối Cùng - Bộ Sưu Tập "Vết Sẹo"
Phần 15: Tác Phẩm Cuối Cùng - Bộ Sưu Tập "Vết Sẹo"
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Sáu tháng trôi qua kể từ đêm định mệnh đó.
Buổi triển lãm được tổ chức vào một tối cuối tháng Năm, tại phòng trưng bày nhỏ mà Quốc Dũng từng triển lãm trước đây. Nhưng lần này, anh không đứng một mình. Như Quỳnh đứng bên cạnh anh, tay trong tay, như một đồng tác giả.Bảy bức tượng được đặt trên bảy bệ gỗ nhỏ, mỗi bức có một tấm thẻ ghi tên và một dòng mô tả ngắn. Không phải tên những vết thương — mà là tên những cảm xúc mà chúng đại diện.Bức đầu tiên: "Lần Đầu Tiên Anh Mất Kiểm Soát" — một người phụ nữ quỳ, lưng cong, những vết đốt sâu trên sống lưng. Như Quỳnh nhìn nó, và cô nhớ lại đêm đó — nỗi sợ hãi, cơn đau, và sự hối hận sau đó.Bức thứ hai: "Cơn Ghen" — một người phụ nữ với đôi mắt mở to, tay nắm chặt ngực, như thể bị một nỗi sợ hãi vô hình bóp nghẹt. Đó là đêm cô ghen tại triển lãm.Bức thứ ba: "Sự Tổn Thương" — một người phụ nữ nằm sấp, cơ thể co rúm, và trên cơ thể là những vệt đen như những vết roi. Đó là vết thương sâu nhất, đêm anh gần như xé toạc cô từ bên trong.Bức thứ tư: "Nước Mắt" — một khuôn mặt, mắt nhắm, những giọt nước mắt được tạc bằng những đường cháy mỏng manh chảy dọc theo má. Đó là giọt nước mắt của cô khi cô rời khỏi xưởng đêm đó.Bức thứ năm: "Sự Im Lặng" — một người phụ nữ ngồi, hai tay ôm đầu gối, như đang cố che giấu bản thân. Đó là những ngày cô ở nhà Hà, không trả lời tin nhắn.Bức thứ sáu: "Sự Trở Về" — một người phụ nữ đứng thẳng, tay đặt trên ngực, đối mặt về phía trước, nhưng trên lưng vẫn còn những vết cháy mờ. Đó là cô, ngày cô quay lại.Và bức thứ bảy: "Sự Chữa Lành" — một bức tượng nhỏ của hai người đang ôm nhau, tay trong tay, và một vòng sáng xung quanh họ — không phải ánh sáng của lửa, mà là ánh sáng của bình minh.
Những người đến triển lãm đứng trước bộ sưu tập, lặng lẽ. Không ai biết câu chuyện đằng sau những bức tượng, nhưng mọi người cảm nhận được sự thật trong đó — một sự thật về đau đớn và sự hồi phục, về sự tổn thương và lòng trắc ẩn.Một nhà phê bình nghệ thuật viết trong sổ lưu niệm: "Bộ sưu tập này không chỉ là nghệ thuật. Nó là một lời thú nhận. Một lời xin lỗi. Và một lời hứa hẹn."Như Quỳnh đứng bên cạnh Quốc Dũng, tay hai người đan vào nhau. Cô nhìn những bức tượng — những vết thương của cô, được anh biến thành nghệ thuật — và cô cảm thấy một sự tự hào kỳ lạ. Không phải vì cô đã chịu đựng, mà vì cả hai đã cùng nhau biến đau đớn thành một điều gì đó có ý nghĩa."Anh có hối tiếc không?" Cô hỏi anh, thì thầm giữa những người xem."Hối tiếc vì đã làm tổn thương em? Có," anh nói, giọng trầm. "Hối tiếc về những gì anh đã làm? Có. Nhưng hối tiếc về bộ sưu tập này? Không. Vì nó cho thấy em đã mạnh mẽ như thế nào. Và anh đã may mắn như thế nào khi có em."Cô siết tay anh. "Em không nghĩ về nó như những vết thương nữa," cô nói. "Em nghĩ về nó như những cột mốc. Những điểm đánh dấu trên hành trình của chúng ta. Từ đau đớn đến sự hồi phục. Từ bóng tối đến ánh sáng."
Sau triển lãm, cả hai trở về xưởng gỗ — nơi tất cả đã bắt đầu, và nơi mọi thứ vẫn đang tiếp diễn.Quốc Dũng đóng cửa xưởng, và hai người ngồi trên tấm nệm góc phòng, cạnh bàn làm việc nơi anh tạc bộ sưu tập. Ánh đèn halogen vàng rực chiếu xuống, như mọi đêm."Anh muốn tạc một bức nữa," anh nói. "Bức cuối cùng. Bức về tương lai."Như Quỳnh nhìn anh. "Tương lai của chúng ta?""Ừ." Anh cầm một khối gỗ mới — gỗ trắc, màu nâu đỏ, mịn màng, chưa bị đốt lần nào. "Anh muốn tạc em, lần này không phải đang bị đốt hay đang đau. Anh muốn tạc em đang hạnh phúc. Em đang cười. Em đang... thuộc về em."Cô mỉm cười. "Anh có thể tạc nó bây giờ không?"Anh gật đầu. Anh đặt khối gỗ lên bàn, cầm đục và mũi đốt, và bắt đầu làm việc. Như Quỳnh ngồi bên cạnh, nhìn anh làm việc — nhìn đôi tay anh di chuyển trên gỗ, nhìn sự tập trung trên khuôn mặt anh, nhìn cách anh từng chút một biến một khối gỗ vô tri thành một hình dáng.Anh tạc một người phụ nữ đứng thẳng, đầu ngẩng cao, tay đặt trên vai của một người đàn ông cũng đứng bên cạnh, nhưng người đàn ông đó chỉ là một hình bóng mờ, không có khuôn mặt, như thể anh đang nói rằng cô là trung tâm, còn anh chỉ là người đồng hành.Anh làm việc suốt nhiều giờ. Như Quỳnh ngồi xem, không nói gì, chỉ cảm nhận sự hiện diện của anh và tiếng đục đều đặn, nhịp nhàng.Khi bức tượng hoàn thành, anh đưa nó cho cô."Đây là em," anh nói. "Em vĩnh viễn. Em tự do. Em hạnh phúc."Như Quỳnh cầm bức tượng. Nó nặng và ấm, và cô cảm nhận được những đường cháy mềm mại, không đau đớn, chỉ là những đường vân của gỗ trắc tự nhiên. Người phụ nữ trong bức tượng — cô — đang nhìn về phía trước, mỉm cười, tay cô đặt nhẹ lên vai người đàn ông bên cạnh, như thể cô đang nắm giữ anh, nhưng không phải để giữ anh lại, mà để cùng bước đi."Em sẽ giữ nó," cô nói. "Cạnh bảy bức kia."Cô đặt bức tượng lên kệ, cạnh bảy bức kia. Bây giờ có tám bức — bảy vết thương và một sự chữa lành.
Đêm đó, khi hai người nằm trên tấm nệm, không làm tình, chỉ quấn lấy nhau, Như Quỳnh hỏi: "Anh có nghĩ rằng chúng ta sẽ luôn như thế này không? Đau đớn và chữa lành, luân phiên?"Quốc Dũng im lặng một lúc. Rồi anh nói: "Anh không biết. Anh biết rằng bản năng của anh sẽ không bao giờ biến mất. Anh sẽ luôn có những lúc muốn làm tổn thương em, muốn kiểm soát em, muốn chiếm hữu em. Nhưng bây giờ, anh biết cách kiểm soát nó. Anh biết cách hỏi. Anh biết cách chờ đợi. Và nếu anh lỡ tay, nếu anh lại vượt quá ranh giới..." Anh ngừng lại, nhìn cô. "Em sẽ có bức tượng thứ chín."Cô mỉm cười trong bóng tối. "Và em sẽ giữ nó. Giống như em giữ tất cả những bức kia."Anh ôm cô chặt hơn. "Anh yêu em, Như Quỳnh. Không phải mặc dù em đã nhìn thấy bóng tối của anh. Mà vì em đã nhìn thấy nó và vẫn ở lại."Cô tựa đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim anh đang đập đều đặn. "Em yêu anh. Không phải vì anh hoàn hảo. Mà vì anh thật. Cả phần sáng và phần tối. Và em biết rằng chúng ta có thể cùng nhau tồn tại trong cả hai."Hai người nằm đó, và Như Quỳnh nhìn ra cửa sổ xưởng. Bên ngoài, thành phố đã chìm vào giấc ngủ. Nhưng trong xưởng gỗ, ánh đèn halogen vẫn cháy, và trên kệ, tám bức tượng đang đứng cạnh nhau — bảy vết thương và một sự chữa lành — như một lời nhắc nhở rằng hai người đã đi qua một hành trình dài và đau đớn, nhưng cuối cùng, cả hai đã tìm thấy một cách để yêu nhau mà không bị nuốt chửng.
Một năm sau, bộ sưu tập "Vết Sẹo" được trưng bày tại một bảo tàng nghệ thuật đương đại ở thành phố lớn hơn. Quốc Dũng và Như Quỳnh đứng cạnh nhau trong buổi khai mạc, tay trong tay, nhìn đám đông đang chiêm ngưỡng những bức tượng nhỏ.Mọi người không biết câu chuyện đằng sau chúng. Tất cả chỉ thấy những tác phẩm đẹp — những đường cháy sâu, những hình dáng đau đớn, và ở cuối bộ sưu tập, một bức tượng về sự tự do và hạnh phúc.Nhưng Như Quỳnh biết. Và Quốc Dũng biết. Và đó mới là điều quan trọng."Em nghĩ chúng ta nên tạc bức thứ chín không?" Cô thì thầm, mỉm cười."Không," anh đáp, siết tay cô. "Anh không muốn tạc bất cứ bức nào nữa. Anh muốn sống trong bức thứ tám — bức về hạnh phúc."Cô nhìn anh, và cô thấy trong mắt anh một sự bình yên mà cô chưa từng thấy. Anh không còn là người đàn ông chiến đấu với bóng tối của mình nữa. Anh đã học cách chấp nhận nó, và học cách yêu cô trong khi vẫn giữ được sự kiểm soát."Em cũng vậy," cô nói. "Em muốn sống trong hạnh phúc. Nhưng em sẽ không quên những bức tượng kia. Vì chúng là một phần của em — một phần của chúng ta."Hai người đứng đó, trong phòng trưng bày đông đúc, và cả hai không cần nói thêm lời nào. Hai người biết rằng cả hai đã đi qua một hành trình đầy đau đớn, nhưng hai người đã biến những vết sẹo đó thành nghệ thuật. Và bây giờ, cả hai đã sẵn sàng cho chương tiếp theo — không phải là một kết thúc có hậu theo cách thông thường, mà là một sự tiếp tục, một sự cam kết sẽ tiếp tục yêu nhau qua mọi bóng tối và ánh sáng.
Hết
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Vết Cháy Trên Gỗ
- Phần 2: Ngón Tay Trong Lửa
- Phần 3: Vết Sẹo Trên Da
- Phần 4: Ranh Giới Đầu Tiên Bị Xóa
- Phần 5: Quên Hết Lý Trí
- Phần 6: Khi Anh Không Kiểm Soát Được
- Phần 7: Sự Tĩnh Lặng Đáng Sợ
- Phần 8: Cuộc Chơi Mới - Như Quỳnh Nắm Quyền
- Phần 9: Sự Kết Hợp Của Bạo Lực Và Dịu Dàng
- Phần 10: Một Người Phụ Nữ Cũ Quay Lại
- Phần 11: Khi Cô Ấy Hành Hạ Anh
- Phần 12: Cuộc Đối Đầu Tại Triển Lãm
- Phần 13: Khủng Hoảng - Anh Mất Kiểm Soát Hoàn Toàn
- Phần 14: Sự Hồi Phục Và Thỏa Thuận Mới
- Phần 15: Tác Phẩm Cuối Cùng - Bộ Sưu Tập "Vết Sẹo"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!