Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Ranh Giới

Tác giả: Song Chi | Ngày: 10/08/2026 02:02 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, nghệ thuật, hành hạ thể xác, ngôn tình, lãng mạn người lớn, tâm lý – tình cảm, drama, xưởng gỗ, sự ám ảnh, tình yêu – hận thù, cuộc chiến quyền lực, bdsm

Truyện đã hoàn thành (15 phần)

Phần 8: Cuộc Chơi Mới - Như Quỳnh Nắm Quyền

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Một tuần trôi qua kể từ đêm hai người thiết lập từ "tro".

Quốc Dũng giữ lời hứa. Anh không uống một giọt rượu nào. Anh làm việc trong xưởng, đốt những đường cháy thẳng tắp trên gỗ, và mỗi tối, Như Quỳnh xuống ngồi bên cạnh anh, đọc sách hoặc chỉ nhìn anh làm việc. Hai người vẫn gần gũi, nhưng chưa làm tình. Cả hai đều cần thời gian để xây dựng lại sự tin tưởng.
Nhưng Như Quỳnh đã có một kế hoạch.
Cô muốn thử một điều mới. Cô muốn biết cảm giác khi nắm quyền kiểm soát — không phải để trả thù, mà để hiểu anh hơn. Để hiểu tại sao anh cần điều đó, và để cho anh thấy rằng cô cũng có thể chơi trò chơi này.
Tối thứ Bảy, cô xuống xưởng với một chiếc túi nhỏ trong tay. Quốc Dũng đang đứng trước bàn làm việc, lau mũi đốt. Khi thấy cô, anh mỉm cười — nụ cười dịu dàng mà anh chỉ dành riêng cho cô.
"Em có kế hoạch gì à?" Anh hỏi, nhìn chiếc túi.
"Em có," cô đáp, đặt túi xuống bàn. "Tối nay, em sẽ là người điều khiển."
Quốc Dũng nhướng mày. Anh không nói gì, nhưng cô thấy sự tò mò và một chút bất an trong mắt anh.
"Em muốn anh ngồi xuống ghế," cô nói, chỉ vào chiếc ghế gỗ anh thường ngồi khi làm việc với những yêu cầu các chi tiết nhỏ. "Và không cử động."
Anh nhìn cô một lúc. Rồi anh làm theo — ngồi xuống ghế, hai tay đặt lên đùi, nhìn cô chờ đợi.
Như Quỳnh mở túi. Bên trong là một cuộn dây thừng mềm — bằng gai, nhưng mịn, không làm xước da — và một chiếc khăn lụa đen. Cô nhìn anh, và mỉm cười.
"Anh có sợ không?" Cô hỏi.
"Không," anh đáp, nhưng cô thấy cổ họng anh di chuyển khi nuốt.
"Tốt."
Cô quỳ xuống trước anh, quấn dây thừng quanh cổ tay anh, rồi buộc chặt ra sau lưng ghế. Không siết quá mạnh — chỉ đủ để anh không thể di chuyển tay. Cô làm tương tự với chân anh — buộc mỗi mắt cá chân vào chân ghế, anh ngồi bất động, hoàn toàn phó mặc.
Rồi cô lấy chiếc khăn lụa đen, bước ra sau lưng anh, và buộc nó quanh mắt anh. Anh hoàn toàn chìm trong bóng tối.
"Em đang làm gì?" Anh hỏi, giọng vẫn bình thản, nhưng cô nghe thấy một sự căng thẳng khó thấy.
"Em đang cho anh thấy," cô nói, giọng cô nhỏ hơn, gần tai anh, "cảm giác khi bị em trói và không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo."
Cô bước ra trước mặt anh. Anh không thể nhìn thấy cô. Anh chỉ có thể nghe tiếng bước chân cô trên sàn gỗ, tiếng váy cô sột soạt khi cô di chuyển.
"Em không trả thù anh," cô nói. "Em chỉ muốn anh trải nghiệm điều đó — để anh hiểu vì sao em thích nó. Và để anh thấy rằng em cũng có thể khiến anh điên."
Như Quỳnh bắt đầu. Cô đứng trước mặt anh, nhưng không chạm vào anh ngay. Cô chỉ đứng đó, để anh nghe tiếng thở của cô, để anh cảm nhận sự hiện diện của cô mà không thể nhìn thấy.
Rồi cô đưa tay lên, chạm nhẹ vào cổ anh — không phải bóp, chỉ là chạm, đầu ngón tay cô trượt dọc theo đường xương hàm, xuống cổ, xuống xương quai xanh. Cô cảm nhận được cơ bắp anh căng lên dưới ngón tay cô.
"Em đang chạm vào anh," cô thì thầm. "Và anh không thể làm gì cả."
Cô bắt đầu cởi áo anh — từng nút một, cởi chậm, có chủ đích. Mỗi khi ngón tay cô chạm vào da anh, anh lại rùng mình một chút. Cô kéo áo ra khỏi vai anh, để lộ ngực và bụng anh trần trụi trong ánh đèn mờ.
Rồi cô cúi xuống, thổi nhẹ lên ngực anh — một luồng hơi ấm, mềm mại, nhưng đủ để anh giật mình. Cô nghe thấy anh hít vào một hơi sâu.
"Em đang làm gì với anh?" Anh hỏi, giọng khàn hơn.
"Em đang chơi với anh," cô đáp. "Như anh đã chơi với em."
Cô đưa tay xuống, mở dây kéo quần anh. Cô kéo quần anh xuống một chút, để con cặc của anh lộ ra — con cặc bự đã cương cứng từ lúc nào, cô không biết. Nhưng cô thấy nó căng lên, dài và nóng, đầu sưng đỏ, các đường gân nổi rõ dọc theo thân cặc.
"Trông nó đẹp, nó đã chơi em," cô nói, và cô đưa tay ra, nhưng không chạm vào. Cô chỉ đưa tay gần, để anh cảm nhận hơi ấm từ tay cô, nhưng không được chạm.
"Em làm ơn..." anh thì thầm, giọng cầu xin.
"Làm ơn gì?"
"Chạm vào nó."
"Không," cô nói, và cô thấy một cơn rùng mình chạy dọc cơ thể anh. "Không phải bây giờ."
Cô quỳ xuống trước mặt anh, nhưng thay vì bú con cặc anh, cô đưa tay lên và bắt đầu vuốt ve đùi trong của anh — chậm, nhẹ, như những chiếc lông vũ. Cô cảm nhận cơ bắp anh co giật, sự căng thẳng của một người đang cố giữ bình tĩnh.
"Anh đang nghĩ gì?" Cô hỏi.
"Anh đang nghĩ... em đang làm anh điên."
"Tốt," cô nói, và cô đưa lưỡi liếm nhẹ lên đầu con cặc anh. Chỉ một liếm ngắn ngủi, chỉ để anh cảm nhận được cái ẩm ướt và ấm áp, rồi cô rút lại ngay.
Quốc Dũng rên lên — một tiếng rên từ sâu trong cổ họng, tiếng rên của sự thèm khát bị kìm nén.
"Em muốn đưa con cặc này vào miệng em," cô nói, và cô lại đưa lưỡi mình liếm dọc theo thân con cặc anh, từ dái lên đến đầu, liếm chậm, như đang nếm một cây kem. "Nhưng em vẫn chưa muốn. Chưa đủ."
Cô ngồi lên đùi anh, đối diện với anh, nhưng không ngồi lên con cặc. Cô ngồi lên đùi, để lồn cô — đã ướt từ lúc nào — áp sát vào đùi anh, nhưng không chạm vào con cặc. Cô di chuyển nhẹ, cọ lồn và lông lồn mình vào da đùi anh, để anh cảm nhận độ ẩm và cái nóng, nhưng không được xâm nhập.
"Em làm ơn..." anh lặp lại, giọng gần như là tiếng rên.
"Làm ơn gì?"
"Cho anh vào."
"Vào đâu?"
"Vào cái lồn của em. Anh muốn cặc anh ở trong lồn em. Anh muốn đụ em. Đụ lồn em."
Như Quỳnh mỉm cười — một nụ cười mà anh không thể nhìn thấy, nhưng có lẽ anh có thể cảm nhận qua sự thay đổi trong nhịp thở của cô. Cô không ngồi xuống. Cô đưa tay ra, nắm lấy con cặc anh, và xoa nhẹ đầu cặc. Cô vuốt nó một vài cái, vuốt chậm, ngón cái cô lướt qua đầu cặc, làm nó ướt đẫm chất nhờn.
"Anh muốn em bú nó không?" Cô hỏi.
"Muốn."
"Anh muốn em đưa nó vào lồn em không?"
"Muốn."
"Anh muốn được giải phóng không?"
"Muốn."
Như Quỳnh dừng lại. Cô đứng dậy, bước lùi lại một bước, và nhìn anh — bị trói, bị bịt mắt, con cặc cương cứng và ướt đẫm, thở dốc trong bóng tối. Anh trông thật đẹp — đẹp trong sự phó mặc, đẹp trong sự thèm khát, đẹp trong sự mất kiểm soát.
"Không," cô nói. "Em không cho anh. Chưa đủ."
Quốc Dũng rên lên — một tiếng rên dài, đau đớn. Cô thấy anh cố cử động, cố thoát khỏi dây trói, nhưng cô đã buộc chặt.
"Đừng cố," cô nói, bước đến gần. "Em đã buộc chặt rồi. Anh phải chịu đựng."
Cô quỳ xuống lần nữa, nhưng lần này, cô không bú con cặc. Cô bắt đầu đánh nhẹ vào đùi trong của anh, như những cái roi nhỏ bằng đầu ngón tay, để lại những vệt đỏ mờ. Anh rên lên — không phải đau, mà là sự kích thích tột độ.
"Em muốn anh nhớ điều này," cô nói. "Nhớ cảm giác bị kiểm soát. Nhớ cảm giác không thể làm gì khác ngoài chịu đựng."
Cô tiếp tục đánh nhẹ, rồi cô cúi xuống, cắn nhẹ vào đùi trong của anh — một vết cắn mềm, nhưng đủ để lại dấu răng. Anh rên lên, cơ thể anh căng cứng.
"Em..." anh bắt đầu.
"Em làm gì?" Cô ngẩng lên, nhìn vào khuôn mặt anh — mặc dù anh không thể nhìn thấy cô. "Em cắn anh. Như anh từng cắn em. Anh thích không?"
"Anh thích," anh thở dốc. "Nhưng em làm ơn..."
"Chưa," cô nói. "Chưa đủ."
Cô tiếp tục trong gần một giờ — bú liếm con cặc anh trong vài giây, rồi dừng lại; cắn nhẹ vào ngực anh, rồi lại đánh roi nhẹ lên mông anh; cọ cái lồn mình vào đùi anh, nhưng không cho cặc vào lồn. Cô giữ anh ở bờ vực của cực khoái, kéo anh lên xuống như một nhạc công điều khiển một nhạc cụ.
Quốc Dũng đổ mồ hôi khắp người. Cơ bắp anh căng lên, từng sợi cơ nổi rõ dưới da. Giọng anh đã không còn là giọng của một người đàn ông kiểm soát — nó vỡ vụn, thất thanh, đầy thèm khát.
"Em làm ơn..." anh thì thầm lần thứ n, giọng khản đặc. "Cho anh bắn. Cho anh vào lồn em. Anh năn nỉ em."
Như Quỳnh nhìn anh. Cô thấy sự vật lộn trong cơ thể anh — sự đấu tranh giữa bản năng và sự phó mặc. Và cô thấy một điều gì đó mới mẻ: anh không còn là người đàn ông mạnh mẽ, không còn là kẻ thống trị. Anh chỉ là một người đàn ông đang bị khao khát tra tấn, đang cầu xin được giải phóng.
Cô đứng dậy, bước đến trước mặt anh, và ngồi lên con cặc anh — từ từ, ngồi chậm, cảm nhận từng milimet của con cặc anh xâm nhập vào lồn cô. Cô ngồi xuống cho đến khi con cặc lấp đầy hoàn toàn lồn cô, và cả hai cùng rên lên.
Quốc Dũng gần như gào lên vì nhẹ nhõm. Cơ thể anh co giật, cơ bụng anh căng lên, và cô cảm nhận con cặc anh đang run rẩy bên trong cô.
Nhưng cô không cho anh di chuyển. Cô ngồi im, giữ anh ở bên trong cô, và nói: "Anh không được cử động. Em sẽ làm mọi thứ."
Cô bắt đầu nhún lên xuống — chậm, có kiểm soát, không để anh thỏa mãn theo ý mình. Mỗi lần cô ngồi xuống, lồn cô siết chặt lấy con cặc anh. Mỗi lần cô nhấc lên, cô rút gần như toàn bộ con cặc ra ngoài, để anh cảm nhận sự trống trải, rồi lại lấp đầy.
Quốc Dũng rên rỉ, cơ thể anh căng cứng, những đường gân trên cổ nổi lên. Anh cố đẩy hông lên theo, nhưng dây trói giữ anh lại.
"Đừng," cô nói. "Anh chỉ được nhận. Không được làm gì khác."
Và cô tiếp tục — nhún lên xuống, nhanh hơn, mạnh hơn, lồn cô ướt đẫm, tiếng nước bắn ra mỗi lần con cặc lấp đầy cô. Cô đạt đỉnh lần đầu tiên khi cô đang nhún trên con cặc anh — cơn cực khoái đến nhanh và mạnh, và cô gào lên tên anh, lồn cô co thắt quanh con cặc của anh.
Quốc Dũng gần như không chịu nổi. Cô cảm nhận con cặc anh giật giật bên trong cô, nhưng cô không cho anh bắn. Cô dừng lại, ngồi yên, và để cơn co thắt của cô kéo dài.
"Em... em..." anh thở hổn hển.
"Chưa," cô nói, giọng cô cũng đứt quãng. "Chưa cho anh."
Cô đứng dậy, con cặc rút ra khỏi lồn cô, để lại sự trống rỗng. Quốc Dũng rên lên, cơ thể anh run rẩy, đầu con cặc ửng đỏ và ướt đẫm.
Như Quỳnh quỳ xuống, và lần này, cô ngậm con cặc anh vào miệng. Cô bú nó nhanh, mạnh, dùng lưỡi quấn quanh đầu cặc, và cô cảm nhận anh gần đến đỉnh. Nhưng trước khi anh kịp bắn, cô dừng lại.
"Em làm ơn," anh khóc, nước mắt bắt đầu lăn dài sau chiếc khăn lụa. "Em làm ơn, cho anh."
Như Quỳnh nhìn anh — người đàn ông mạnh mẽ, người đàn ông có thể đè cô xuống và đụ cô như một con thú, bây giờ đang khóc vì không thể bắn. Cô thấy sự dễ tổn thương của anh, sự yếu đuối mà anh không bao giờ để ai thấy.
Và cô quyết định.
Cô ngồi lên con cặc anh lần cuối, và cô nói: "Bây giờ. Anh có thể bắn."
Cô nhún lên xuống nhanh, và cô cảm nhận anh đạt đỉnh ngay lập tức. Con cặc anh co giật, nóng hổi, bắn tinh dịch vào sâu bên trong lồn cô, từng dòng từng dòng, nhiều và đặc. Anh gào lên — một tiếng gào lớn, đau đớn và nhẹ nhõm cùng lúc — và cô cảm nhận cơ thể anh thả lỏng hoàn toàn.
Hai người ở yên đó, thở dốc. Như Quỳnh cúi xuống, tháo khăn lụa khỏi mắt anh. Mắt anh đỏ hoe, nước mắt còn đọng trên má, nhưng trong mắt anh có một sự nhẹ nhõm sâu thẳm.
Cô cởi dây trói cổ tay anh, và anh ôm cô vào lòng ngay lập tức — không phải ôm của kẻ thống trị, mà là ôm của một người đàn ông vừa được cứu khỏi chính mình.
"Cảm ơn em," anh thì thầm vào tóc cô. "Cảm ơn em đã cho anh thấy điều đó."
Như Quỳnh tựa đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim anh đang dần ổn định. "Anh có thấy gì không?"
"Anh thấy em," anh nói. "Thấy rằng em không sợ anh. Thấy rằng em có thể kiểm soát anh. Thấy rằng... em không phải là nạn nhân. Em là người chơi."
Cô mỉm cười, nâng mặt lên nhìn anh. "Và anh có thích làm nạn nhân không?"
Quốc Dũng nhìn cô, và cô thấy một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt anh — nụ cười thật sự đầu tiên cô thấy từ đêm định mệnh đó.
"Anh thích làm bất cứ thứ gì mà em muốn," anh nói. "Miễn là em ở đây, với anh."
Cả hai nằm xuống tấm nệm, ôm nhau, và Như Quỳnh cảm thấy mình đã thực sự tìm thấy một vị trí mới trong trò chơi của nhau. Không phải chỉ là đồ chơi. Không phải chỉ là người chịu đựng. Cô là người cùng chơi, cùng tạo ra ranh giới, cùng đẩy nhau qua những giới hạn mới.
Và lần đầu tiên, cô nghĩ rằng tình yêu này có thể tồn tại — không phải dù cho bóng tối, mà là vì bóng tối. Vì cả hai đã nhìn thấy bóng tối của nhau và đã chọn ở lại.

Hết phần 8

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách