Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Ranh Giới

Tác giả: Song Chi | Ngày: 10/08/2026 02:02 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, nghệ thuật, hành hạ thể xác, ngôn tình, lãng mạn người lớn, tâm lý – tình cảm, drama, xưởng gỗ, sự ám ảnh, tình yêu – hận thù, cuộc chiến quyền lực, bdsm

Truyện đã hoàn thành (15 phần)

Phần 4: Ranh Giới Đầu Tiên Bị Xóa

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Ba đêm sau vết cắn trên lưng, Như Quỳnh chủ động xuống xưởng.

Cô không đợi mùi khói. Không đợi tiếng lửa. Cô chỉ đứng dậy lúc mười một giờ đêm, mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa đen mỏng đến mức gần như trong suốt dưới ánh sáng phòng, và bước xuống cầu thang với đôi chân trần.
Cô không gõ cửa. Cô đẩy nhẹ — cửa không khóa, như cô đã đoán — và bước vào.
Xưởng tối hơn mọi lần. Không có đuốc. Không có nến. Chỉ có một ngọn đèn bàn nhỏ đặt ở góc xa, tỏa ra một vệt sáng vàng mờ hắt lên tường, tạo thành những bóng dài như những ngón tay đang vươn ra. Và Quốc Dũng đứng giữa bóng tối, như thể anh đã chờ cô từ rất lâu.
Anh không mặc áo.
Không phải kiểu phô trương, chỉ là anh đang ở trong xưởng của mình, và cái nóng của lửa khiến một chiếc áo sơ mi trở nên thừa thãi. Da anh ánh lên dưới ánh đèn mờ — màu đồng với những vết sẹo cũ trên ngực và cánh tay, như một bản đồ của những lần lửa đã chạm vào anh trước khi anh học cách điều khiển nó.
"Em xuống muộn," anh nói. Giọng anh trầm, đều, không có sự ngạc nhiên.
"Em không ngủ được," cô đáp, bước đến gần hơn, đôi chân trần trên sàn gỗ lạnh. Váy lụa mỏng nhẹ, lướt theo từng bước chân, và trong ánh sáng mờ, cô biết anh có thể nhìn xuyên qua nó.
"Không ngủ được vì cái gì?" Anh hỏi, nhưng anh không cần câu trả lời. Anh đã biết.
"Vì nghĩ về anh," cô nói thẳng.
Quốc Dũng không trả lời ngay. Anh đi về phía bàn, với lấy một thứ từ ngăn kéo. Khi anh quay lại, trong tay anh là một sợi dây da đen — dài, mềm, nhưng có vẻ chắc chắn, và một chiếc roi nhỏ bằng da xoắn, đầu roi được bọc vải mềm.
Như Quỳnh nhìn chúng, cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Cô biết mình đang đứng trước một ngã rẽ. Cô có thể quay đi, lên phòng, và giữ ranh giới của mình. Hoặc cô có thể bước qua nó.
Quốc Dũng nhìn cô, đợi.
"Em vẫn ở đây," anh nói. Không phải câu hỏi. Là sự xác nhận.
"Anh định làm gì?" Như Quỳnh hỏi, giọng hơi run, nhưng run không phải vì sợ.
"Anh sẽ cho em thấy lần đầu tiên. Lần đầu em trở thành của anh hoàn toàn." Anh cầm sợi dây da. "Anh sẽ trói tay em. Không đau. Chỉ đủ để em không thể tự do. Để em chỉ còn cảm nhận."
Cô nhìn sợi dây. Da cô nóng lên.
"Em có thể nói 'dừng' bất cứ lúc nào," anh nói. "Nhưng nếu em không nói, anh sẽ không dừng."
Như Quỳnh im lặng một lát. Rồi cô đưa hai tay ra trước mặt, lòng bàn tay ngửa lên, một cử chỉ trao quyền hoàn toàn.
Quốc Dũng quấn dây quanh cổ tay cô. Chậm. Nhẹ nhàng. Không siết mạnh — chỉ đủ để cô cảm nhận sự hiện diện của nó, đủ để cô không thể rút tay ra nếu muốn. Anh buộc một nút chắc chắn, và cô cảm nhận được da mình bị dây siết nhẹ, một cảm giác vừa an toàn vừa đe dọa.
"Nhìn anh," anh nói.
Cô ngẩng đầu. Đôi mắt anh tối hơn thường lệ, đồng tử giãn rộng, như thể anh đã bước vào một trạng thái khác của bản thân — một trạng thái mà anh không còn lịch sự, không còn kiềm chế.
Anh đặt tay lên vai cô — bàn tay nóng, ráp — và ấn nhẹ để cô quỳ xuống. Cô nghe theo, quỳ trên sàn gỗ lạnh, váy lụa bung ra quanh cô như một vũng nước đen. Anh đứng trước mặt cô, nhìn xuống, và trong mắt anh có một thứ ánh sáng mà cô chưa từng thấy — không phải là lửa, nhưng gần giống.
Anh cầm chiếc roi nhỏ, chạm nhẹ đầu roi vào đùi cô. Da cô co giật.
"Em sẽ cảm thấy đau," anh nói, giọng như đang kể chuyện. "Nhưng em sẽ không bị tổn thương. Đó là sự khác biệt."
Quốc Dũng nâng roi lên, hạ xuống nhẹ đầu tiên — một cái đánh nhẹ lên đùi phải, đủ để lại một vệt đỏ mờ. Như Quỳnh rên lên, không phải vì đau, mà vì bất ngờ.
"Em có muốn dừng không?" Anh hỏi.
"Không," cô thì thầm.
"Ừ."
Lần thứ hai mạnh hơn. Roi vụt xuống đùi trái, tiếng vải mềm chạm da tạo một âm thanh khô, vang vọng trong xưởng tối. Như Quỳnh rên lên lần nữa — lần này rõ hơn, sâu hơn, và cô cảm nhận cơn đau lan tỏa như một ngọn lửa nhỏ bùng lên từ da, rồi nhanh chóng biến thành một sự nóng bỏng ngọt ngào.
Quốc Dũng đánh lần thứ ba, thứ tư, thứ năm. Mỗi lần đều mạnh hơn một chút, đều để lại một vệt đỏ trên da trắng của cô. Cô không đếm nổi nữa — cô chỉ cảm nhận những vệt lửa liên tiếp trên đùi, trên mông khi anh xoay cô sang một bên, trên bụng khi anh yêu cầu cô ngẩng lên.
Đau. Nhưng không phải đau khủng khiếp. Là đau của sự tỉnh thức, của cơ thể bị đánh thức khỏi giấc ngủ dài, của từng tế bào da bỗng nhiên sống động vì va chạm, vì nhiệt, vì một bàn tay đang kiểm soát.
"Cảm thấy thế nào?" Anh hỏi, tạm dừng, đầu roi chạm nhẹ vào cái lồn cô phía dưới.
"Em... em không biết nữa," cô thở dốc, nhưng cô cảm thấy mình ẩm ướt giữa hai đùi, và cô biết anh có thể nhìn thấy qua lớp lụa mỏng.
Quốc Dũng nhìn xuống, và cô thấy ánh mắt anh thay đổi. Một sự hài lòng sâu thẳm hiện lên trên khuôn mặt anh, như thể anh vừa chạm đến điều anh đang tìm kiếm.
Anh quỳ xuống trước cô. Anh đặt roi xuống sàn, và thay vào đó, bàn tay anh trượt lên đùi cô, vuốt nhẹ lên những vệt đỏ anh vừa tạo ra. Những ngón tay gồ ghề trượt qua da cô như đang đọc một bản đồ bằng xúc giác.
"Em đẹp," anh thì thầm, và lần đầu tiên, giọng anh có sự dịu dàng — nhưng dịu dàng của một kẻ đang chiêm ngưỡng tác phẩm của mình.
Anh kéo cô đứng dậy. Tay cô vẫn bị trói, nhưng anh không cởi dây. Anh đẩy cô về phía bàn làm việc — chiếc bàn gỗ cũ, phủ đầy bụi mùn cưa và vết cháy — và ấn cô ngả người lên đó, lưng chạm vào mặt gỗ lạnh, váy bị kéo lên cao hông.
Quốc Dũng đứng giữa hai chân cô. Anh vẫn mặc quần jean, nhưng cô có thể thấy con cặc anh cương cứng đến mức gần như đau đớn. Anh không cởi quần ngay. Anh chỉ đứng đó, nhìn cô nằm trên bàn, tay bị trói giơ lên trên đầu, váy kéo cao, để lộ toàn bộ vùng đùi đỏ ửng và chiếc xì-líp mỏng của cô đã ướt đẫm.
"Em thèm anh chưa?" Anh hỏi.
"Em thèm," cô thở ra.
"Thèm cái gì?"
"Thèm anh trong lồn em. Thèm con cặc của anh. Thèm anh làm mọi thứ với em."
Quốc Dũng mỉm cười — nụ cười của kẻ sắp được ăn sau một bữa tiệc lâu dài. Anh cởi quần, hơi chậm, và cô nhìn thấy con cặc của anh — dài, bự, cương cứng, đầu sưng đỏ. Anh không nói lời nào, chỉ đưa tay ra, kéo xì-líp cô sang một bên, và đâm vào.
Không có lời mở đầu. Không có sự dẫn dắt nhẹ nhàng. Anh đâm vào cô một nhịp dài, sâu, cho đến khi cô cảm nhận toàn bộ chiều dài của anh bên trong lồn mình. Cô rên lên, lưng cong, tay trói giơ lên trời như đang cầu xin.
Anh bắt đầu di chuyển — nhanh, mạnh, không kiềm chế. Bàn làm việc rung lên dưới hai người, những mảnh gỗ vụn rơi xuống sàn. Như Quỳnh nhắm mắt, cảm nhận từng nhịp đâm, từng cơn đau trên đùi từ những vệt roi vẫn còn bỏng rát, và sự đầy đặn của con cặc anh đang xé toạc lồn cô từ bên trong.
"Quốc Dũng," cô gọi, giọng vỡ òa.
"Ừ," anh đáp, và anh đẩy nhanh hơn, tay nắm chặt hông cô đến mức các ngón tay in sâu vào da.
Cô lên đỉnh khi anh cắn xuống vai cô — một vết cắn mạnh, để lại răng sâu, gần chảy máu. Cơn đau từ vai và cơn đau từ đùi và sự lấp đầy từ trong lồn kết hợp lại, tạo thành một cơn cực khoái mạnh đến mức cô gần như ngất đi.
Anh bắn mạnh ngay sau đó. Anh rút ra, và cô cảm nhận tinh dịch ấm áp bắn lên bụng cô, một cảm giác kỳ lạ, vừa xa lạ vừa thân thuộc.
Cả hai đứng yên trong vài giây — chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng xưởng rung nhẹ. Quốc Dũng cúi xuống, cầm một chiếc khăn mềm, lau nhẹ bụng cô, rồi lau giữa hai chân cô. Tay anh dịu dàng, nhẹ nhàng, khác hẳn sự thô bạo vừa rồi.
Rồi anh cởi dây trói cổ tay cô — nhẹ nhàng, như đang mở một món quà. Như Quỳnh xoa nhẹ cổ tay đã đỏ, nhưng cô không đau. Cô nhìn lên anh, nằm trên bàn gỗ, mệt mỏi và hạnh phúc.
Quốc Dũng ôm cô vào lòng, bế cô đặt xuống tấm nệm ở góc xưởng. Anh nằm xuống bên cạnh, ôm cô từ phía sau, tay anh đặt lên bụng cô, nơi vẫn còn cảm giác ấm áp của tinh dịch đã được lau khô.
"Anh thích hành hạ em," anh nói thì thầm vào tai cô, không cần giấu giếm. "Anh thích nhìn em đau. Thích nghe em rên. Thích nhìn vết đỏ trên da em."
Như Quỳnh không quay lại. Cô chỉ im lặng, lắng nghe.
"Anh đã từng có vài người phụ nữ," anh tiếp tục, giọng trầm, đều, như đang kể một câu chuyện buồn. "Các cô ấy đến vì tò mò. Vì sự mới lạ. Vì các cô nghĩ mình có thể thay đổi anh, hoặc có thể chịu đựng."
Anh ngừng lại. Tay anh vuốt nhẹ bụng cô, một cử chỉ vô thức.
"Toàn bộ đều bỏ đi. Không phải vì anh không yêu những cô ấy. Anh yêu tất cả, theo cách của anh. Nhưng anh không thể ngừng... khiến các cô đau. Trong phòng ngủ, anh mất kiểm soát. Anh biết mình đang làm gì, nhưng anh không thể dừng lại. Và các cô — các cô ây không chịu nổi khi tình yêu biến thành trò chơi."
Như Quỳnh quay người lại, đối mặt với anh trong bóng tối. Cô nhìn vào mắt anh, và cô thấy một nỗi buồn sâu thẳm — một nỗi buồn không được phép thổ lộ, của một người đàn ông biết mình có vấn đề nhưng không thể sửa.
"Em sẽ không bỏ đi," cô nói.
Quốc Dũng nhìn cô, không tin.
"Em sẽ không bỏ đi," cô lặp lại, "nhưng em sẽ không để anh thắng dễ dàng."
Anh nhướng mày.
"Em có một điều kiện," cô nói, giọng mặc dù mệt mỏi nhưng rõ ràng. "Mỗi lần anh hành hạ em, em sẽ được hành hạ anh. Không phải cùng một cách. Em sẽ tìm cách của mình. Và nếu em thấy anh đã vượt quá ranh giới — em sẽ nói với anh, và anh sẽ dừng lại. Em có làm được không?"
Quốc Dũng im lặng một lúc. Rồi anh mỉm cười — nụ cười thật sự đầu tiên cô thấy, không phải nụ cười lịch sự hay nụ cười của kẻ thống trị. Là nụ cười của một người đàn ông vừa được tha thứ.
"Em là người phụ nữ đầu tiên không chạy trốn anh," anh nói. "Và anh nghĩ, có lẽ em là người phụ nữ duy nhất có thể chịu đựng được anh."
Hai người nằm đó, trong bóng tối xưởng gỗ, trên tấm nệm cũ, da thịt vẫn còn những vết hằn từ cuộc chơi vừa rồi. Như Quỳnh tựa đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim đang dần ổn định, và cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.
Cô biết điều gì đang chờ đợi mình — những cuộc chơi mới, những vết thương mới, những ranh giới sẽ bị đẩy lùi. Nhưng cô cũng biết, lần đầu tiên trong đời, cô đã tìm thấy một người đàn ông không ngại cho cô thấy bóng tối của mình — và chấp nhận bóng tối của cô đáp lại.

Hết phần 4

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách