Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Ranh Giới

Tác giả: Song Chi | Ngày: 10/08/2026 02:02 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, nghệ thuật, hành hạ thể xác, ngôn tình, lãng mạn người lớn, tâm lý – tình cảm, drama, xưởng gỗ, sự ám ảnh, tình yêu – hận thù, cuộc chiến quyền lực, bdsm

Truyện đã hoàn thành (15 phần)

Phần 9: Sự Kết Hợp Của Bạo Lực Và Dịu Dàng

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Hai tuần trôi qua kể từ đêm Như Quỳnh nắm quyền. Hai tuần họ học cách cân bằng — một sự cân bằng mong manh giữa bạo lực và dịu dàng, giữa con thú và con người, giữa bóng tối và ánh sáng.

Quốc Dũng không còn sợ hãi khi chạm vào cô nữa. Nhưng anh vẫn cẩn thận. Mỗi lần anh bóp mạnh hơn một chút, mỗi lần răng anh cắn sâu hơn một chút, mắt anh lại tìm đến mắt cô, tìm kiếm dấu hiệu của từ "tro". Như Quỳnh chưa bao giờ nói từ đó — không phải vì cô không đau, mà vì cô tin rằng anh đang học cách dừng lại trước khi cô cần nói.
Tối thứ Sáu, trời đổ mưa lớn. Những hạt nước đập vào cửa sổ xưởng như những ngón tay vô hình đang gõ cửa. Trong xưởng, nhiệt độ ấm hơn bên ngoài, mùi gỗ và khói quyện vào nhau tạo thành một bầu không khí ấm cúng, gần như thân mật.
Như Quỳnh ngồi trên tấm nệm, đọc một cuốn tiểu thuyết. Cô mặc một chiếc váy len mỏng màu xám, dài đến đầu gối, không mặc gì bên dưới — như cô vẫn thường như vậy những tối ở xưởng. Quốc Dũng đang đứng trước bàn làm việc, đốt một đường cháy cuối cùng lên một tấm gỗ mới.
Anh đặt mũi đốt xuống, quay lại, và nhìn cô. Mắt anh di chuyển từ mặt cô xuống cổ, xuống ngực, xuống nơi chiếc váy ôm sát đùi cô. Anh không còn giấu giếm sự nhìn ngắm nữa — cô biết anh đang nghĩ gì, và cô biết anh đang đợi cô.
"Anh xong việc rồi à?" Cô hỏi, không ngẩng lên khỏi cuốn sách.
"Chưa," anh đáp, bước đến gần. "Nhưng anh có thể tạm dừng."
Anh ngồi xuống bên cạnh cô trên tấm nệm. Anh không chạm vào cô ngay — chỉ ngồi cạnh cô, đủ gần để cô cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh. Một tay anh đặt lên đầu gối cô, nhẹ nhàng, như đang chạm vào một thứ dễ vỡ.
"Anh muốn thử một cái gì đó mới," anh nói.
Như Quỳnh đặt sách xuống, quay sang nhìn anh. "Cái gì?"
"Một thứ mà anh chưa từng làm với ai." Anh ngừng lại một lúc. "Anh muốn em... lên đỉnh bằng cách đánh em. Không phải bằng roi, bằng tay anh. Và anh muốn em kêu lên khi em muốn dừng."
Cô nhìn vào mắt anh. Trong mắt anh không còn sự điên cuồng đáng sợ của đêm say rượu. Là sự tập trung của một người đàn ông biết mình đang làm gì, và đang chọn làm nó với cô.
"Em đồng ý," cô nói.
Quốc Dũng di chuyển. Anh kéo cô ngồi lên đùi anh, lưng cô tựa vào ngực anh. Cô cảm nhận hơi thở anh trên gáy, con cặc anh đã bắt đầu cương cứng dưới mông cô. Tay anh vòng qua bụng cô, một tay đặt trên bụng dưới, một tay vòng ra phía trước — và tay đó bắt đầu đánh nhẹ lên đùi cô.
Không mạnh. Nhẹ thôi — một cái tát mềm, gần như là vuốt ve. Nhưng nó khiến da cô nóng lên, và cô cảm nhận một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.
"Anh sẽ tăng dần," anh thì thầm vào tai cô. "Và em sẽ nói cho anh biết khi nào là đủ."
Anh đánh lần thứ hai — mạnh hơn một chút, để lại một vệt đỏ mờ trên đùi trắng của cô. Lần thứ ba mạnh hơn nữa, và lần thứ tư — mỗi cái tát đều khiến cô rên lên một tiếng nhỏ.
Quốc Dũng di chuyển tay lên — đánh vào hông cô, vào bụng dưới, vào mông cô. Mỗi cái tát đều có nhịp điệu, đều được tính toán, không quá mạnh để gây tổn thương, nhưng đủ để da cô bỏng rát và cái lồn cô ướt đẫm.
"Em thích không?" Anh hỏi, giọng anh đã khàn đi.
"Em thích," cô thở dốc. "Đánh em đi. Đánh em mạnh hơn."
Anh đánh mạnh hơn — một cái tát vang lên trên mông trái của cô, đủ để để lại hình dấu bàn tay. Cô rên lên, vừa đau vừa sướng, và cô cảm nhận tay anh trượt xuống giữa hai chân cô, vuốt nhẹ lên cái lồn ướt của cô.
"Em ướt," anh nói, giọng ngạc nhiên nhưng đầy thích thú.
"Anh làm em ướt," cô đáp. "Anh đánh em, và cái lồn em chảy nước như thác."
Quốc Dũng rên lên. Anh tiếp tục đánh cô — mông, đùi, bụng, mỗi cái tát đều kèm theo một tiếng rên từ cô. Và giữa những cái tát, tay anh luồn vào cái lồn cô, vuốt ve, đẩy nhẹ một ngón tay vào bên trong.
"Em gần đến rồi," cô thở dốc. "Tiếp tục đi."
Anh tăng tốc — những cái tát liên tiếp, nhanh và mạnh, để lại những vệt đỏ khắp mông và đùi cô. Cô cảm thấy da mình bỏng rát, nhưng trong cơn đau đó, cô cảm nhận một cơn cực khoái đang ập đến — mạnh, rộng, như một con sóng lớn.
"Tro," cô nói, nhưng nó không phải là một sự dừng lại — nó là một sự giải phóng. "Tro... em gần đến rồi..."
Quốc Dũng dừng tay. Nhưng không phải dừng lại hoàn toàn — anh chỉ dừng đánh, và thay vào đó, anh đưa cả bàn tay vào giữa hai chân cô, ngón tay anh xâm nhập vào cái lồn cô, và anh bắt đầu chơi cái lồn cô bằng tay — nhanh, mạnh, đúng vào điểm nhạy cảm nhất.
Như Quỳnh gào lên khi cô đạt đỉnh. Cơ thể cô co giật, cái lồn cô siết chặt lấy ngón tay anh, và nước lồn cô chảy ướt cả tay anh và đùi cô. Cô ngả đầu vào vai anh, thở dốc, toàn thân run rẩy.
Quốc Dũng ôm cô, không rút tay ra. Anh chỉ giữ cô, để cô chìm trong cơn cực khoái dài, và hôn lên tóc cô.
"Em đẹp," anh thì thầm. "Đẹp nhất khi em đạt đỉnh."
Như Quỳnh thở hồng hộc, cảm nhận những vệt đỏ trên da đang bỏng rát, nhưng trong sự bỏng rát đó, cô cảm thấy một sự kết nối sâu sắc hơn bao giờ hết. Cô không chỉ bị đánh, cô được yêu theo cách của anh — và cô đáp lại theo cách của cô.
Cả hai nằm xuống tấm nệm, Quốc Dũng ôm cô từ phía sau. Anh vẫn mặc quần, nhưng con cặc anh cương cứng đè vào mông cô, và cô biết anh đang rất thèm.
"Anh muốn đụ em," anh thì thầm. "Nhưng anh muốn em nói với anh — không phải từ 'tro', mà là từ 'được'."
Như Quỳnh quay lại nhìn anh. Trong mắt anh, cô thấy sự kiểm soát — không phải sự kiểm soát của kẻ thống trị, mà là sự kiểm soát của một người đàn ông đang học cách chờ đợi.
"Được," cô nói. "Anh được đụ em. Nhưng với một điều kiện."
"Điều kiện gì?"
Cô ngồi dậy, xoay người đối diện với anh. Cô đẩy anh nằm ngửa trên nệm, và cô ngồi lên đùi anh, cái lồn cô ướt đẫm áp vào con cặc anh qua lớp quần.
"Anh sẽ không cử động," cô nói. "Anh sẽ chỉ nằm đó. Và em sẽ đụ anh. Em sẽ làm mọi thứ."
Quốc Dũng nhìn cô, một nụ cười nhếch mép. "Em đang trả thù đêm đó à?"
"Em đang học cách chơi trò chơi của anh," cô đáp. "Và em thấy nó thú vị hơn khi em là người điều khiển."
Cô cởi quần anh, và con cặc anh bật ra — dài, bự, cương cứng, đầu đỏ hồng, ướt một chút vì nước nhờn. Cô cầm lấy nó, đưa nó vào lồn mình, và ngồi xuống thật chậm. Cô cảm nhận từng milimet của con cặc anh xâm nhập vào cô, mở rộng cô ra, lấp đầy cô hoàn toàn.
Cả hai cùng rên lên.
Như Quỳnh bắt đầu di chuyển. Cô nhún lên xuống — chậm, có kiểm soát, tay cô đặt trên ngực anh để giữ thăng bằng. Mỗi lần cô ngồi xuống, cái lồn cô siết chặt lấy con cặc anh, và cô nhìn thấy sự thèm khát trong mắt anh — sự thèm khát của một người đàn ông muốn được chủ động, nhưng đang kiềm chế vì lời hứa của mình.
"Anh thấy không?" Cô nói, giọng đứt quãng vì nhịp nhún. "Anh đang bị em đụ. Và anh không thể làm gì cả."
"Anh thích nó," anh thở dốc. "Anh thích bị em đụ."
Cô nhún nhanh hơn, mạnh hơn. Cô cảm thấy cơn cực khoái thứ hai đang ập đến, nhanh hơn lần trước, và cô không kiềm chế. Cô để nó cuốn mình đi, cô để cái lồn mình co thắt quanh con cặc của anh, và cô gào lên tên anh khi cô đạt đỉnh.
Quốc Dũng cũng không thể kiềm chế thêm. Dù cô đã kêu anh không được cử động, anh vẫn đẩy hông lên, con cặc anh đâm sâu hơn vào lồn cô, và anh bắn — nóng, dữ dội, từng dòng tinh dịch đặc và ấm bắn vào sâu bên trong lồn cô.
Họ nằm đó, thở dốc, toàn thân run rẩy. Như Quỳnh ngã xuống ngực anh, và anh ôm lấy cô, tay anh vuốt tóc cô trong khi con cặc anh vẫn ở bên trong lồn cô, dần mềm đi.
"Anh thấy không," cô nói, giọng mệt mỏi nhưng hạnh phúc. "Cả hai chúng ta đều có thể làm điều đó. Đau và dịu dàng. Bạo lực và ôm ấp. Không cần phải chọn một."
Quốc Dũng im lặng một lúc. Rồi anh nói, giọng trầm và chân thành: "Anh chưa từng nghĩ có thể có cả hai. Anh nghĩ nếu anh dịu dàng, anh sẽ mất kiểm soát. Và nếu anh mất kiểm soát, anh sẽ làm tổn thương em. Nhưng em..." Anh ngừng lại, như thể tìm từ. "Em khiến anh tin rằng anh có thể có cả hai. Em cho anh thấy rằng bạo lực và dịu dàng không phải là hai cực đối nghịch. Chúng có thể cùng tồn tại."
Như Quỳnh nâng mặt lên, nhìn anh. Cô thấy trong mắt anh một sự thay đổi — không phải thay đổi vĩnh viễn, nhưng là một sự mở rộng, như thể một cánh cửa trong tâm hồn anh vừa được mở ra.
"Anh còn nhớ đêm say không?" Cô hỏi.
Anh gật đầu, và cô thấy nỗi đau hiện lên trên mặt anh.
"Đêm đó, anh đã quên mất em là ai. Anh chỉ thấy một cơ thể để hành hạ. Nhưng bây giờ..." Cô đưa tay lên, vuốt nhẹ má anh. "Bây giờ anh nhìn thấy em. Và khi anh nhìn thấy em, anh có thể hành hạ em nhưng vẫn yêu em. Vẫn biết em là ai."
Quốc Dũng nhìn cô, và cô thấy những giọt nước mắt lại lăn dài trên má anh — nhưng lần này không phải nước mắt của sự hối hận, mà là nước mắt của sự nhẹ nhõm. Anh không còn là một người đàn ông chiến đấu với bản thân nữa. Anh là một người đàn ông đang học cách chấp nhận cả hai mặt của mình.
"Anh yêu em," anh thì thầm. Lần đầu tiên anh nói ra.
Như Quỳnh cảm thấy tim mình ngừng đập một giây. Cô nhìn anh, và cô thấy trong mắt anh sự thật.
"Em yêu anh," cô đáp, và cô hôn anh — nhẹ nhàng, dịu dàng, nhưng đầy ý nghĩa.
Hai người nằm đó, quấn quýt, trong xưởng gỗ ấm áp, tiếng mưa vẫn rơi bên ngoài. Như Quỳnh nghĩ về hành trình của cả hai — từ những vết roi đầu tiên, đến đêm anh say, đến cuộc chơi nắm quyền, đến giây phút này. Cô nhận ra rằng tình yêu không phải là sự hoàn hảo. Nó là sự chấp nhận. Chấp nhận bóng tối của nhau, và dám bước vào đó.
"Quốc Dũng," cô thì thầm.
"Ừ?"
"Em sẽ không bao giờ rời anh. Dù anh có làm gì, miễn là anh nhớ từ 'tro'. Miễn là anh biết khi nào dừng lại."
Anh ôm cô chặt hơn. "Anh sẽ không bao giờ quên. Và anh sẽ không bao giờ để em phải nói từ đó. Anh sẽ học cách tự dừng lại."
Cô cảm nhận lời hứa đó trong nhịp tim anh, trong sự ấm áp của vòng tay anh. Và cô biết rằng, dù con đường phía trước có gập ghềnh, họ sẽ bước qua nó cùng nhau.
Bên ngoài, mưa đã tạnh. Và trong xưởng gỗ, hai người vừa tìm thấy một sự cân bằng mới — một sự cân bằng mà cả hai sẽ tiếp tục xây dựng, từng ngày, từng đêm, từng vết thương và từng nụ hôn.

Hết phần 9

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách