Ranh Giới
Danh sách phần:
- Phần 1: Vết Cháy Trên Gỗ
- Phần 2: Ngón Tay Trong Lửa
- Phần 3: Vết Sẹo Trên Da
- Phần 4: Ranh Giới Đầu Tiên Bị Xóa
- Phần 5: Quên Hết Lý Trí
- Phần 6: Khi Anh Không Kiểm Soát Được
- Phần 7: Sự Tĩnh Lặng Đáng Sợ
- Phần 8: Cuộc Chơi Mới - Như Quỳnh Nắm Quyền
- Phần 9: Sự Kết Hợp Của Bạo Lực Và Dịu Dàng
- Phần 10: Một Người Phụ Nữ Cũ Quay Lại
- Phần 11: Khi Cô Ấy Hành Hạ Anh
- Phần 12: Cuộc Đối Đầu Tại Triển Lãm
- Phần 13: Khủng Hoảng - Anh Mất Kiểm Soát Hoàn Toàn
- Phần 14: Sự Hồi Phục Và Thỏa Thuận Mới
- Phần 15: Tác Phẩm Cuối Cùng - Bộ Sưu Tập "Vết Sẹo"
Phần 13: Khủng Hoảng - Anh Mất Kiểm Soát Hoàn Toàn
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Mọi thứ đã quá tốt đẹp trong những tuần qua.
Tối thứ Bảy, trời đổ mưa lớn. Như Quỳnh xuống xưởng lúc chín giờ, mang theo một chai rượu vang đỏ — loại mà Quốc Dũng thích. Cô muốn ăn mừng. Triển lãm của anh đã thành công tốt đẹp, một nhà sưu tập đã mua ba trong số năm tác phẩm, và có một lời mời tham gia triển lãm quốc tế vào cuối năm.Cô bước vào xưởng, cười tươi. Quốc Dũng đang đứng trước bàn làm việc, nhưng anh không đốt gỗ. Anh chỉ đứng đó, nhìn ra cửa sổ, mưa đập mạnh vào kính."Anh đang nghĩ gì?" Cô hỏi, đặt chai rượu lên bàn.Anh quay lại. Mắt anh tối hơn bình thường — một sự tối đen mà cô chưa thấy kể từ đêm say đó. Nhưng lần này, cô không thấy mùi rượu. Cô thấy một thứ gì đó khác: sự căng thẳng, sự dồn nén, một năng lượng đang chờ được giải phóng."Anh đang nghĩ về em," anh nói, giọng trầm và khàn. "Nghĩ về cách em cười với những người đàn ông khác ở triển lãm. Cách những người đó nhìn em, nhìn cả mông căng và lằn xì-líp em. Cách những con người ấy muốn em, chơi em."Như Quỳnh chớp mắt. "Anh đang ghen sao?""Không," anh nói, nhưng giọng anh không thuyết phục. "Anh chỉ... không thích. Không thích khi họ nhìn em. Không thích khi em mỉm cười với họ. Không thích khi em thuộc về bất cứ ai ngoài anh."Cô bước đến gần anh, đặt tay lên ngực anh. "Em thuộc về anh. Chỉ mình anh. Em đã nói với anh điều đó."Anh nắm lấy cổ tay cô. Bất ngờ. Mạnh hơn bình thường. "Em nói với anh, nhưng anh cần em chứng minh."Cô nhìn vào mắt anh. Có một sự điên cuồng trong đó — một sự điên cuồng mà cô chưa thấy. Cô cảm thấy một sự bất an lóe lên trong lòng."Quốc Dũng," cô nói nhẹ nhàng. "Anh đang làm em sợ.""Sợ là tốt," anh nói, giọng lạnh. "Sợ khiến em nhớ rằng em thuộc về anh. Sợ khiến em biết rằng anh có thể làm bất cứ điều gì với em. Sợ để em biết là lồn em là của anh. Chỉ của anh."Trước khi cô kịp phản ứng, anh đã xoay cô lại, đẩy cô về phía bàn làm việc. Mặt cô đập vào gỗ lạnh, và cô kêu lên một tiếng đau."Quốc Dũng," cô nói, giọng cô run. "Dừng lại. Anh đang làm em đau."Nhưng anh không dừng. Anh kéo váy cô lên, xé toạc chiếc xì-líp ren mỏng của cô, và con cặc anh đâm vào cái lồn cô — không có dạo đầu, không có nước nhờn, khô và đau đớn. Cô rên lên vì đau thật sự, một cơn đau không giống những lần trước."Quốc Dũng," cô nói, giọng lớn hơn. "Dừng lại! Em nói dừng!"Anh không nghe. Anh đâm mạnh hơn, nhanh hơn, một tay anh nắm chặt hông cô, một tay anh kéo tóc cô về phía sau, buộc cô ngẩng đầu lên."Em nghĩ em có thể kiểm soát anh?" Anh gầm lên, giọng đầy sự điên cuồng. "Em nghĩ em có thể hành hạ anh và rồi mọi thứ sẽ ổn? Em không hiểu. Anh không thể bị kiểm soát. Anh là kẻ kiểm soát."Như Quỳnh cảm thấy nước mắt chảy ra từ khóe mắt. Cô cố vùng vẫy, nhưng anh mạnh hơn, nhiều hơn. Anh đè cô xuống bàn, con cặc anh đâm vào cô một cách tàn nhẫn."Tro," cô thì thầm, giọng nghẹn lại. "Tro... Quốc Dũng... tro..."Nhưng anh không nghe. Hoặc có lẽ anh đã quên. Hoặc có lẽ trong cơn điên cuồng đó, anh không còn là Quốc Dũng nữa — anh là con quái vật mà anh luôn sợ trở thành.Anh cầm lấy chiếc roi da trên bàn — không phải chiếc roi mềm họ thường dùng, mà là một chiếc roi thô hơn, cũ hơn, dùng để đánh bóng gỗ. Và anh quất xuống lưng cô. Mạnh. Đau. Đủ để để lại một vệt đỏ sẫm, gần như chảy máu.Như Quỳnh gào lên — một tiếng gào thực sự, không phải tiếng rên vì sung sướng, mà là tiếng gào của nỗi đau và sự sợ hãi."Quốc Dũng!" Cô gào lên, giọng vỡ vụn. "Là em! Là Như Quỳnh! Em yêu anh! Dừng lại!"Anh dừng lại.Không phải ngay lập tức, nhưng câu nói đó đã xuyên qua cơn điên cuồng của anh. Anh nhìn xuống cô — cô đang khóc, lưng cô đỏ ửng với một vết roi sưng tấy, máu bắt đầu rỉ ra từ một vài chỗ, và cái lồn cô — nơi con cặc anh vẫn còn ở bên trong — đang chảy máu vì khô và bị rách nhẹ.Anh nhìn xuống bàn tay mình. Những ngón tay đang nắm chặt roi da, các khớp trắng bệch. Anh nhìn xuống cơ thể cô — những vết thương mới, những vết bầm tím, và trong mắt cô, một nỗi sợ hãi thực sự mà anh chưa từng thấy trước đây.Anh lùi lại. Một bước. Hai bước. Anh bỏ roi xuống, nhưng tay anh vẫn run."Như Quỳnh..." anh thì thầm, giọng đầy sự kinh hoàng. "Anh... anh đã làm gì?"Cô không trả lời. Cô chỉ nằm đó, khóc, cơ thể cô run rẩy trong đau đớn và sợ hãi. Máu từ lồn cô chảy xuống đùi, hòa với nước mắt và mồ hôi.Quốc Dũng quỳ xuống trước mặt cô. Tay anh run rẩy, anh đưa tay lên, nhưng cô lùi lại — một cử chỉ nhỏ, nhưng đủ để anh thấy rằng cô đang sợ anh."Đừng chạm vào em," cô thì thầm, giọng yếu ớt. "Đừng... chạm vào em."Anh rút tay về, như thể vừa bị bỏng. Mắt anh đỏ hoe, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má."Anh xin lỗi," anh nói, giọng vỡ vụn. "Anh xin lỗi. Anh... anh không biết mình đã làm gì. Anh đã mất kiểm soát. Anh đã quên mất em là ai. Anh..."Như Quỳnh không nói gì. Cô cố ngồi dậy, nhưng cơn đau từ lưng và từ cái lồn cô khiến cô rên lên. Cô nhìn xuống bàn tay mình — máu từ những vết trầy xước trên lưng đã dính vào tay cô.Cô đứng dậy, từ từ, đau đớn. Cô kéo váy xuống, nhưng không thể che đi những vết thương. Cô bước về phía cửa, mỗi bước chân đều là một cơn đau."Như Quỳnh," Quốc Dũng nói từ phía sau, giọng cầu xin. "Đừng đi. Làm ơn. Cho anh một cơ hội. Anh sẽ sửa chữa. Anh sẽ..."Cô dừng lại. Nhưng cô không quay lại."Em cần thời gian," cô nói, giọng cô nhỏ và run. "Em... em không thể ở đây bây giờ."Cô bước ra khỏi xưởng, để Quốc Dũng quỳ trên sàn, nước mắt và sự kinh hoàng, nhìn theo bóng cô biến mất.
Như Quỳnh không về phòng mình. Cô không thể ở lại đây, không thể ở cùng anh, không thể ở trong tòa nhà này. Cô gọi taxi, và cô đến nhà Hà — người bạn thân duy nhất cô có thể tin tưởng.Khi Hà mở cửa, cô nhìn thấy Như Quỳnh — tóc rối bời, váy rách, lưng có những vết roi sưng đỏ và rỉ máu, và cô đang khóc."Trời ơi," Hà nói, kéo cô vào. "Chuyện gì đã xảy ra? Ai đã làm điều này với em?"Như Quỳnh không trả lời. Cô chỉ ngồi xuống ghế, và cô để Hà lau sạch những vết thương, băng bó những vết rách, và cho cô một viên thuốc giảm đau.Khi cô đã bình tĩnh hơn, Hà hỏi: "Là nó, phải không? Quốc Dũng?"Như Quỳnh gật đầu, nước mắt lại chảy ra."Em phải rời khỏi nó," Hà nói, giọng quyết liệt. "Đây không còn là trò chơi nữa. Nó đã làm em bị thương. Thật sự bị thương. Em có thể đã bị tổn thương nghiêm trọng.""Em biết," Như Quỳnh thì thầm. "Nhưng em yêu anh ấy.""Yêu anh ấy không có nghĩa là để anh ấy hành hạ em đến mức này," Hà nói. "Em không thể hy sinh bản thân vì một người đàn ông không thể kiểm soát được bản thân."Như Quỳnh không trả lời. Cô biết Hà đúng. Nhưng trong trái tim cô, có một phần vẫn yêu anh — vẫn nhớ những lần dịu dàng, vẫn nhớ cách anh ôm cô sau những cơn cuồng nộ, vẫn nhớ cách anh khóc khi anh nhận ra mình đã sai.Cô nằm xuống giường khách của Hà, nhìn trần nhà, và cô nhớ lại những gì đã xảy ra. Cô nhớ nỗi sợ hãi khi anh không dừng lại. Cô nhớ cơn đau khi con cặc anh xé toạc cái lồn cô. Cô nhớ máu trên tay mình.Nhưng cô cũng nhớ những khoảnh khắc khác. Nhớ lần đầu tiên anh nói "anh yêu em". Nhớ cách anh vuốt tóc cô khi cô ngủ trên ngực anh. Nhớ cách anh chiến đấu với bản thân để không trở thành con quái vật.Cô không biết mình nên làm gì. Cô không biết mình có nên quay lại hay không. Cô chỉ biết rằng cô đang tổn thương, và rằng cô cần thời gian để nghĩ.
Trong xưởng gỗ, Quốc Dũng ngồi trên sàn, đã nhiều giờ. Anh không cử động. Anh chỉ ngồi đó, nhìn vào không gian, nhìn xuống bàn tay vẫn còn dính máu của Như Quỳnh.Anh đã làm điều không thể tha thứ. Anh đã mất kiểm soát hoàn toàn. Anh đã quên từ "tro". Anh đã quên cô là ai, quên tình yêu của hai người, quên những ranh giới cả hai đã cùng nhau xây dựng.Anh nhìn xuống cơ thể mình — con cặc anh vẫn còn dính máu, máu của cô. Anh muốn gào lên, muốn đập đầu vào tường, muốn biến mất khỏi thế giới này.Anh cầm điện thoại lên, gọi cho cô. Nhưng cô không trả lời. Anh gọi lại, nhắn tin, nhưng không có phản hồi.Anh biết cô đang ở đâu — với Hà, bạn thân của cô. Anh biết rằng Hà đang nói với cô rằng anh là một con quái vật. Và anh biết rằng Hà đúng.Anh nhìn vào những tác phẩm gỗ trên bàn — những bức tượng của những người phụ nữ đang quỳ, đang cong lưng, đang chịu đựng. Anh nhận ra rằng anh đã biến cô thành một trong số những người phụ nữ này. Anh đã biến cô thành một tác phẩm, một đồ chơi, một nạn nhân.Anh đứng dậy, đi đến bàn làm việc, và cầm lấy một khối gỗ lim đen. Anh nhìn nó, và anh bắt đầu tạc — nhưng không phải tạc một bức tượng mới. Anh tạc để giữ mình khỏi phát điên, để giữ mình khỏi tự hủy hoại.Anh tạc một hình dáng — một người phụ nữ đang bay, nhưng đôi cánh bị lửa thiêu rụi một bên. Một bức tượng về sự hủy diệt, về hy vọng bị đốt cháy, về một tình yêu đã bị lửa nuốt chửng.Anh tạc suốt đêm, và khi bình minh lên, anh nhìn vào tác phẩm của mình — đẹp, nhưng tan vỡ. Giống như hai người. Giống như những gì anh đã làm.
Sáng hôm sau, Như Quỳnh nhìn thấy một tin nhắn từ Quốc Dũng. Không phải tin nhắn cầu xin, mà là một bức ảnh — bức tượng của người phụ nữ đang bay với đôi cánh bị cháy. Và bên dưới, anh viết:"Anh đã tạc em. Nhưng em đã bị lửa thiêu. Và đó là lỗi của anh. Anh không biết nếu em có thể tha thứ cho anh. Nhưng anh sẽ không bao giờ ngừng yêu em. Dù em có chọn rời đi."Như Quỳnh nhìn bức ảnh, nước mắt cô lại lăn dài. Cô biết anh đang tự trừng phạt mình. Cô biết anh đang đau khổ như cô, có lẽ còn hơn.Nhưng cô cũng biết rằng cô không thể quay lại ngay bây giờ. Cô cần thời gian. Cô cần chữa lành. Cô cần quyết định xem tình yêu này có đáng để cô tiếp tục đối mặt với bóng tối của anh.Cô đặt điện thoại xuống, và cô nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài, trời đã nắng rực sau cơn mưa. Nhưng trong lòng cô, cơn bão vẫn chưa kết thúc.
Hết phần 13
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Vết Cháy Trên Gỗ
- Phần 2: Ngón Tay Trong Lửa
- Phần 3: Vết Sẹo Trên Da
- Phần 4: Ranh Giới Đầu Tiên Bị Xóa
- Phần 5: Quên Hết Lý Trí
- Phần 6: Khi Anh Không Kiểm Soát Được
- Phần 7: Sự Tĩnh Lặng Đáng Sợ
- Phần 8: Cuộc Chơi Mới - Như Quỳnh Nắm Quyền
- Phần 9: Sự Kết Hợp Của Bạo Lực Và Dịu Dàng
- Phần 10: Một Người Phụ Nữ Cũ Quay Lại
- Phần 11: Khi Cô Ấy Hành Hạ Anh
- Phần 12: Cuộc Đối Đầu Tại Triển Lãm
- Phần 13: Khủng Hoảng - Anh Mất Kiểm Soát Hoàn Toàn
- Phần 14: Sự Hồi Phục Và Thỏa Thuận Mới
- Phần 15: Tác Phẩm Cuối Cùng - Bộ Sưu Tập "Vết Sẹo"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!