Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Ranh Giới

Tác giả: Song Chi | Ngày: 10/08/2026 02:02 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, nghệ thuật, hành hạ thể xác, ngôn tình, lãng mạn người lớn, tâm lý – tình cảm, drama, xưởng gỗ, sự ám ảnh, tình yêu – hận thù, cuộc chiến quyền lực, bdsm

Truyện đã hoàn thành (15 phần)

Phần 11: Khi Cô Ấy Hành Hạ Anh

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Hai ngày sau cuộc gặp với Lan, Như Quỳnh bắt đầu thực hiện lời hứa của mình.

Cô không tức giận với Quốc Dũng. Cô hiểu quá khứ của anh, hiểu nỗi sợ của anh, hiểu rằng Lan đến không phải để phá hoại mà để cảnh báo. Nhưng cô cũng hiểu một điều khác: nếu cô chỉ là người chịu đựng, nếu cô không bao giờ cho anh thấy cảm giác bị kiểm soát, thì anh sẽ không bao giờ thực sự hiểu được ranh giới của cô.
Cô cần cho anh thấy. Không phải để trả thù, mà để dạy.

Thứ Hai, Quốc Dũng thức dậy với một tin nhắn từ cô:
"Tối nay em bận. Đừng đợi."
Anh đọc đi đọc lại. Không có gì bất thường — cô đi làm cả ngày, có thể về muộn. Nhưng anh cảm thấy có gì đó không ổn. Có gì đó trong cách viết của cô, một sự ngắn gọn khác thường, một sự lạnh lùng không cố ý nhưng vẫn hiện hữu.
Tối đó, anh ngồi trong xưởng, mũi đốt trong tay, nhưng không thể tập trung. Mỗi tiếng bước chân trên hành lang đều khiến anh ngẩng đầu lên. Nhưng cô không đến.
Mười một giờ, cô nhắn:
"Em về rồi. Ngủ ngon."
Anh nhắn lại:
"Anh có thể sang không?"
Cô trả lời sau mười phút:
"Không. Em mệt."
Quốc Dũng ngồi trong xưởng, nhìn điện thoại, và lần đầu tiên, anh cảm nhận được cái cảm giác bị bỏ rơi — không phải bỏ rơi vĩnh viễn, nhưng là bỏ rơi trong một đêm, một cảm giác mà anh chưa từng trải qua vì luôn là người kiểm soát.

Thứ Ba, Như Quỳnh xuống xưởng. Cô mặc một chiếc váy đen ngắn, vừa vặn đến mức khoe từng đường cong, tóc cô buông xõa, son môi đỏ rực. Cô bước vào xưởng, và Quốc Dũng nhìn cô như một người đàn ông đang khát nước nhìn thấy một ly nước.
"Em đến," anh nói, bước về phía cô.
Như Quỳnh đứng yên. Cô không bước tới, không dang tay đón anh. Cô chỉ đứng đó, mỉm cười nhẹ, và nói: "Anh đang làm gì?"
"Anh đang đợi em," anh nói, và cô thấy con cặc anh đã cương cứng dưới quần jean.
"Ừ," cô nói. "Nhưng em chưa sẵn sàng."
Cô bước qua anh, đến bàn làm việc, và bắt đầu nhìn những tác phẩm anh đang làm. Cô không chạm vào anh. Cô chỉ đứng đó, cách anh vài bước, và cô cảm nhận được cơ thể anh đang căng cứng, đang thèm khát, đang muốn được chạm vào cô.
"Em..." anh bắt đầu.
"Anh có đói không?" Cô hỏi, cắt ngang lời anh.
"Đói," anh đáp, và cô biết anh không nói về thức ăn.
"Em cũng đói," cô nói, và cô quay lại nhìn anh, nhìn thẳng vào mắt anh. "Nhưng em không muốn ăn. Em muốn nhìn."
Cô bước về phía cửa, rồi dừng lại, nhìn qua vai mình. "Tối mai, em sẽ xuống. Nhưng tối nay, em muốn anh ở một mình và nhớ về em. Nhớ về cách em chạm vào anh, cách em nhún trên con cặc của anh, cách em rên tên anh. Nhưng anh không được chạm vào em."
Cô bước ra khỏi xưởng, và Quốc Dũng đứng đó, nhìn cánh cửa đóng lại, con cặc anh cương cứng đến đau đớn, cơ thể anh đổ mồ hôi vì thèm khát.

Thứ Tư, Như Quỳnh xuống xưởng lúc tám giờ tối.
Cô không mặc váy. Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng, bó sát, và một chiếc quần jean ôm. Và cô mang theo chiếc túi nhỏ của mình — chiếc túi đựng dây thừng và khăn lụa.
Quốc Dũng đã đợi cô. Cô thấy trong mắt anh sự đói khát — đói khát của ba đêm bị từ chối, đói khát của sự chờ đợi, đói khát của một người đàn ông chưa bao giờ bị từ chối lâu như vậy.
"Em đến," anh nói, giọng anh khàn hơn bình thường.
"Em đến," cô đáp, đặt túi xuống bàn. "Và tối nay, em sẽ cho anh những gì anh muốn. Nhưng với một điều kiện."
"Điều kiện gì?"
"Anh sẽ làm những gì em nói. Không câu hỏi. Không phản đối. Anh sẽ là đồ chơi của em."
Quốc Dũng nhìn cô. Ánh mắt anh tối lại — không phải tức giận, nhưng là một sự đấu tranh giữa bản năng thống trị và mong muốn được ở bên cô. Anh mất vài giây để trả lời.
"Được," anh nói. "Anh sẽ làm."
Như Quỳnh mỉm cười. Cô lấy dây thừng ra, và kêu anh: "Ngồi xuống ghế."
Anh ngồi. Cô trói tay anh ra sau lưng ghế, như lần trước, nhưng lần này cô siết chặt hơn một chút. Cô buộc chân anh vào chân ghế. Rồi cô lấy chiếc khăn lụa đen, nhưng thay vì bịt mắt anh, cô quấn nó quanh miệng anh — không quá chặt, nhưng đủ để anh không thể nói.
"Em không muốn nghe anh nói," cô nói, đứng trước mặt anh. "Em chỉ muốn nghe tiếng rên của anh."
Cô bắt đầu.
Cô không bú con cặc anh ngay. Cô đứng trước mặt anh, và cô bắt đầu cởi áo sơ mi của mình — từng nút một, cởi chậm, trong khi mắt anh nhìn chằm chằm vào từng tấc da lộ ra. Cô cởi hết nút, nhưng không cởi áo ra hẳn. Cô để nó mở, hai vú của cô lộ ra qua khe hở, đầu vú căng cứng vì không khí lạnh và sự phấn khích.
"Anh thấy em không?" Cô hỏi. "Anh thấy em, nhưng anh không được chạm."
Cô bước đến gần, nhưng không chạm vào anh. Cô đưa tay lên, tự bóp lấy vú mình — nhẹ nhàng, bóp chậm, ngón tay cô kẹp lấy đầu vú và kéo nhẹ. Cô rên lên, một tiếng rên nhẹ, và cô nhìn thấy con cặc anh cương cứng đến mức gần như muốn bật khỏi quần.
"Anh muốn chạm vào em," cô nói. "Nhưng anh không được."
Cô đưa tay xuống, mở dây kéo quần jean của mình. Cô kéo nó xuống một chút, để lộ chiếc xì-líp đen mỏng, ướt đẫm từ lúc nào. Cô đưa tay vào, bắt đầu chơi cái lồn mình — trước mặt anh, trong khi anh bị trói và không thể làm gì.
"Anh nghe thấy không?" Cô hỏi, giữa những tiếng rên. "Anh nghe thấy cái lồn em ướt đến mức nào không? Em ướt vì nghĩ về anh. Nhưng em không cho anh chạm."
Quốc Dũng rên lên qua chiếc khăn — một tiếng rên dài, đau đớn, thèm khát. Cơ thể anh căng lên, những đường gân nổi rõ trên cổ. Cô thấy con cặc anh đang run rẩy, như thể nó đang cầu xin được giải thoát.
Cô dừng tay. Cô bước đến gần anh, và cô quỳ xuống trước mặt anh. Cô không tháo khăn khỏi miệng anh. Cô chỉ mở dây kéo quần anh, và con cặc anh bật ra — dài, bự, cương cứng, đầu sưng đỏ và ướt một chút vì chất nhờn.
"Em sẽ không bú nó," cô nói. "Em sẽ chỉ nhìn. Và anh sẽ nhìn em."
Cô đưa tay lên, nhưng không chạm vào con cặc. Cô chỉ đưa tay gần, để anh cảm nhận hơi ấm từ tay cô, và cô bắt đầu vuốt ve đùi trong của anh — chậm, như những cái vuốt lông vũ.
Quốc Dũng cố đẩy hông lên, cố đưa con cặc của mình về phía tay cô. Nhưng cô rút tay lại.
"Không," cô nói. "Anh không được. Em mới là người quyết định."
Cô đứng dậy, bước lùi lại. Cô bắt đầu nhảy một điệu nhảy chậm, uốn éo, cơ thể cô di chuyển trong ánh đèn mờ. Tay cô vuốt ve cơ thể mình — từ cổ xuống ngực, xuống bụng, xuống giữa hai chân, xuống cái lồn. Cô nhắm mắt lại, như thể cô đang tận hưởng một mình, không có anh.
"Như Quỳnh..." anh cố nói qua khăn, nhưng chỉ là tiếng ậm ừ.
Cô mở mắt. Cô nhìn anh, và cô thấy sự thèm khát trong mắt anh — sự thèm khát của một người đàn ông không bao giờ bị từ chối, bây giờ đang bị từ chối một cách tàn nhẫn.
"Anh muốn em?" Cô hỏi.
Anh gật đầu, khuôn mặt anh nhăn nhó vì thèm khát.
"Anh muốn con cặc của anh ở trong lồn của em?" Cô hỏi thêm.
Anh gật đầu mạnh hơn, cơ thể anh căng lên.
"Anh muốn bắn vào trong em?"
Anh gật đầu điên cuồng.
Như Quỳnh dừng lại. Cô bước đến trước mặt anh, và lần này, cô quỳ xuống thật sự. Cô cầm lấy con cặc anh — nóng hổi, cứng như đá, đầu cặc ửng đỏ và ướt đẫm vì nước nhờn — và cô đưa nó vào miệng mình.
Cô bú. Chậm. Sâu. Nhưng không phải để làm anh bắn. Cô bú để giữ anh ở bờ vực, để kéo dài sự đau đớn. Cô dùng lưỡi quấn quanh đầu cặc, mút mạnh, rồi dừng lại ngay khi anh gần đến. Cô lặp lại điều đó nhiều lần — mỗi lần đều kéo anh đến sát bờ vực, rồi dừng lại.
Cô thấy những giọt mồ hôi lăn dài trên trán anh, thấy cơ bụng anh co giật, thấy toàn bộ cơ thể anh đang chiến đấu với bản năng của mình.
"Đau không?" Cô hỏi, ngẩng lên nhìn anh. Môi cô ướt đẫm nước nhờn của anh.
Anh gật đầu, mắt anh đỏ hoe vì kìm nén.
"Đau là tốt," cô nói. "Vì bây giờ anh biết cảm giác của em khi bị anh trói và hành hạ."
Cô đứng dậy. Cô tháo khăn khỏi miệng anh, và anh thở dốc, như một người vừa được giải thoát khỏi cơn địa ngục.
"Em..." anh bắt đầu, nhưng cô đặt ngón tay lên môi anh.
"Im," cô nói. "Em chưa xong."
Cô cởi trói tay anh, chân anh. Cô kéo anh đứng dậy, và dẫn anh đến tấm nệm góc xưởng. Cô trói hai chân anh lại cột vô thanh gỗ dưới cạnh giường, đẩy anh nằm xuống, và cô ngồi lên ngực anh, mặt đối mặt với anh.
"Em sẽ cho anh xem," cô nói. "Cảm giác khi bị một người phụ nữ kiểm soát."
Cô di chuyển cơ thể mình lên trên, để cái lồn của cô ở ngay trên mặt anh. Không phải ngồi hẳn xuống, chỉ đủ gần để anh nhìn thấy từng chi tiết — đám lông đen, hai môi lồn đỏ hồng, và dòng nước nhờn đang chảy ra từ bên trong.
"Anh muốn liếm nó?" Cô hỏi.
"Muốn," anh nói, giọng khản đặc.
"Vậy thì hãy cầu xin."
"Em làm ơn," anh thì thầm, giọng vỡ vụn. "Cho anh liếm lồn em."
"Không đủ."
Quốc Dũng nhìn cô, và cô thấy sự đấu tranh trong mắt anh — sự đấu tranh giữa bản năng thống trị và sự phó mặc. Rồi cô thấy anh buông bỏ. Anh ngả đầu ra sau, và cô thấy từng lớp phòng thủ của anh sụp đổ.
"Làm ơn," anh nói, giọng nhỏ như một đứa trẻ. "Làm ơn cho anh liếm lồn em. Anh sẽ làm bất cứ điều gì em muốn. Anh sẽ không đòi hỏi gì cả. Anh xin em. Anh cầu xin em."
Như Quỳnh nhìn anh — người đàn ông mạnh mẽ, người đàn ông có thể đè cô xuống và đụ cô như một con thú, bây giờ đang cầu xin cô cho phép anh liếm cái lồn của cô. Và cô thấy sự đẹp đẽ trong sự phó mặc đó.
"Được," cô nói. "Anh được."
Cô ngồi xuống mặt anh, cái lồn cô áp sát vào miệng anh. Và anh liếm — không phải liếm như một kẻ thống trị, mà là liếm như một người đang thờ phụng. Lưỡi anh trượt dọc theo toàn bộ cái lồn cô, hút lấy từng giọt nước nhờn, mút lấy môi lồn và đẩy lưỡi vào bên trong.
Như Quỳnh rên lên. Cô nắm tóc anh và kéo anh sâu hơn, ấn mạnh cái lồn mình vào mặt anh, và cô cảm nhận lưỡi anh đang làm việc chăm chỉ, đang thờ phụng cô, đang cho cô thấy rằng anh có thể là đồ chơi của cô.
Cô đạt đỉnh khi lưỡi anh chạm đúng vào hột le của cô. Cô gào lên, cơ thể cô co giật, cái lồn cô phun nước vào miệng anh. Và anh uống nó, không bỏ sót một giọt, như thể đó là thứ quý giá nhất trên đời.
Cô ngồi dậy, thở dốc. Cô nhìn xuống anh — mặt anh ướt đẫm nước lồn của cô, mắt anh mở to, nhìn cô với sự thờ phụng. Lần đầu tiên, cô thấy một sự thay đổi trong mắt anh — không còn là sự thống trị, mà là sự tôn thờ.
"Em muốn anh," cô nói, giọng cô vẫn hơi run. "Em muốn con cặc của anh ở trong lồn em. Nhưng em muốn anh nằm yên. Em sẽ đụ anh. Em sẽ làm tất cả."
Cô cởi trói chân anh, và anh nằm yên, không cử động. Cô ngồi lên con cặc anh — cương cứng, nóng hổi, ướt đẫm nước nhờn của chính anh và nước lồn của cô — và cô ngồi xuống từ từ.
Cô cảm nhận từng milimet của con cặc anh xâm nhập vào cô, mở rộng cô ra, lấp đầy cô hoàn toàn. Cô nhún lên xuống — chậm, có kiểm soát, mắt cô nhìn thẳng vào mắt anh.
"Anh thấy không?" Cô nói, giọng đứt quãng. "Em đang đụ anh. Và anh không thể làm gì cả."
"Anh thích nó," anh thở dốc. "Anh thích bị em đụ. Anh thích em kiểm soát anh."
Cô nhún nhanh hơn, mạnh hơn, và cô cảm nhận cơn cực khoái thứ hai đang đến. Cô không kiềm chế — cô để nó cuốn mình đi, cô gào lên tên anh, cái lồn cô siết chặt lấy con cặc của anh.
Quốc Dũng cũng không thể kiềm chế thêm. Anh đẩy hông lên, con cặc anh đâm sâu hơn vào lồn cô, và anh bắn — nóng, dữ dội, vào sâu bên trong cô.
Cả hai nằm đó, thở dốc. Như Quỳnh ngã xuống ngực anh, và anh ôm lấy cô, tay anh vuốt tóc cô trong khi con cặc anh vẫn ở bên trong cô, dần mềm đi.
"Anh thấy không," cô nói, giọng mệt mỏi nhưng đầy mãn nguyện. "Anh có thể bị hành hạ. Anh có thể bị kiểm soát. Và anh vẫn sống sót. Anh vẫn yêu em."
Quốc Dũng im lặng một lúc. Rồi anh nói, giọng trầm và chân thành: "Anh chưa bao giờ để ai làm điều đó với anh. Chưa bao giờ. Em là người đầu tiên. Và anh... anh thích nó. Anh thích bị em kiểm soát. Anh thích bị em hành hạ. Anh thích bị em đụ."
Cô nâng mặt lên nhìn anh. "Tại sao?"
"Vì khi em làm điều đó," anh nói, "anh không còn sợ bản thân mình nữa. Anh không còn sợ con quái vật bên trong. Vì em đã cho thấy rằng con quái vật đó có thể bị kiểm soát. Bởi em."
Như Quỳnh nhìn anh, và cô thấy trong mắt anh một sự giải phóng — một sự giải phóng khỏi chính mình, khỏi những bóng ma của quá khứ, khỏi nỗi sợ rằng mình sẽ trở thành một con quái vật.
"Anh không phải con quái vật," cô nói. "Anh chỉ là một người đàn ông có bản năng mạnh mẽ. Và em sẽ giúp anh học cách kiểm soát chúng. Không phải để giết chết chúng. Mà để làm cho chúng đẹp."
Hai người nằm đó, trong xưởng gỗ, và Như Quỳnh nghĩ rằng cô đã thành công. Cô đã cho anh thấy rằng anh có thể bị hành hạ, có thể bị kiểm soát, có thể bị làm nhục — và vẫn sống sót. Và cô đã cho anh thấy rằng cô có thể là người làm điều đó, và vẫn yêu anh.

Hết phần 11

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách