Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Ranh Giới

Tác giả: Song Chi | Ngày: 10/08/2026 02:02 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, nghệ thuật, hành hạ thể xác, ngôn tình, lãng mạn người lớn, tâm lý – tình cảm, drama, xưởng gỗ, sự ám ảnh, tình yêu – hận thù, cuộc chiến quyền lực, bdsm

Truyện đã hoàn thành (15 phần)

Phần 12: Cuộc Đối Đầu Tại Triển Lãm

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Ba tuần sau đêm Như Quỳnh hành hạ Quốc Dũng, một sự kiện lớn diễn ra: triển lãm cá nhân đầu tiên của anh.

Quốc Dũng đã được mời tham gia một triển lãm nghệ thuật đương đại tại một phòng trưng bày lớn ở trung tâm thành phố. Anh sẽ trưng bày năm tác phẩm — những tác phẩm đốt gỗ mang đậm dấu ấn của anh: những đường cháy đen sẫm, những vết sẹo trên bề mặt gỗ, những hình dáng người phụ nữ đang quỳ, đang cong lưng, đang chịu đựng và đang sống.
Như Quỳnh biết anh đã dành nhiều tuần để chuẩn bị. Cô thấy anh làm việc không ngừng nghỉ trong xưởng, đôi khi đến tận ba giờ sáng. Nhưng cô cũng thấy anh lo lắng — lần đầu tiên, một sự lo lắng thật sự, vì anh sẽ phải đứng trước công chúng, trước những nhà phê bình, trước những người sẽ nhìn vào tác phẩm của anh và phán xét.
Tối triển lãm, Như Quỳnh diện một chiếc đầm đen dài, lưng trần, khe hở sâu đến gần thắt lưng. Cô trang điểm nhẹ, son môi màu rượu vang đậm, và xịt một chút nước hoa hổ phách — mùi mà Quốc Dũng yêu thích. Cô không mặc áo ngực, và chiếc đầm ôm sát cơ thể, để lộ từng đường cong, lằn xì-líp.
Cô bước vào phòng trưng bày, và cô thấy anh đứng ở góc phòng, mặc một bộ vest đen lịch lãm. Anh trông khác hẳn — không còn là người đàn ông bụi bặm trong xưởng gỗ, mà là một nghệ sĩ thực thụ, lịch sự, lạnh lùng, và đẹp đến nghẹt thở.
Khi ánh mắt hai người gặp nhau, cô thấy một tia sáng trong mắt anh — một sự nhẹ nhõm, một sự vui mừng. Anh bước về phía cô, nhưng trước khi anh kịp đến gần, một cô gái trẻ — khoảng hai mươi lăm tuổi, tóc dài vàng, mặc một chiếc váy trắng ngắn — đã chặn anh lại.
"Anh là Quốc Dũng?" Cô gái nói, giọng đầy ngưỡng mộ. "Em là sinh viên nghệ thuật. Em yêu tác phẩm của anh. Đặc biệt là bức 'Vết Roi' — nó thật... sống động. Anh đã lấy cảm hứng từ đâu?"
Quốc Dũng nhìn cô gái, lịch sự mỉm cười. "Từ những trải nghiệm cá nhân," anh nói, giọng điềm tĩnh.
Như Quỳnh đứng cách đó vài bước, nhìn. Cô không ghen — không phải ghen kiểu thông thường. Nhưng cô nhìn thấy cách cô gái trẻ đặt tay lên cánh tay anh, cách cô gái nhìn anh với đôi mắt đầy say mê, cách cô gái cười khúc khích khi anh nói điều gì đó.
Và Như Quỳnh cảm thấy một sự nóng lên trong người — không phải giận dữ, mà là sự khao khát sở hữu. Cô muốn nhắc nhở anh rằng anh thuộc về ai.
Cô bước đến, nhẹ nhàng đặt tay lên lưng anh, nơi chiếc vest đen che phủ.
"Anh đang giới thiệu à?" Cô nói, giọng vui vẻ, nhưng mắt cô nhìn thẳng vào cô gái.
Cô gái nhìn Như Quỳnh, và cô ta thấy ngay — một người phụ nữ đang đánh dấu lãnh thổ. Cô ta bối rối, nói vài câu xã giao, rồi nhanh chóng rời đi.
Quốc Dũng quay sang Như Quỳnh, và cô thấy một nụ cười nhẹ trên môi anh. "Em đang ghen à?"
"Không," Như Quỳnh đáp. "Em chỉ muốn nhắc nhở anh ai mới là người sở hữu anh."
Anh nhướng mày. "Em sở hữu anh à?"
Cô không trả lời. Cô chỉ nắm tay anh, kéo anh ra khỏi phòng trưng bày, qua hành lang dài, đến một căn phòng nhỏ phía sau — căn phòng kho chứa, tối và vắng người.
Cô đóng cửa lại.
"Em đang làm gì?" Anh hỏi, nhưng giọng anh đã khàn đi, và cô thấy con cặc anh đã bắt đầu cương cứng dưới quần tây.
"Em đang nhắc nhở anh," cô nói, và cô đẩy anh dựa vào tường. "Rằng anh là của em. Không phải của cô gái tóc vàng kia. Không phải của bất cứ ai khác. Là của em."
Cô quỳ xuống trước mặt anh, không cần xin phép. Cô mở dây kéo quần anh, và con cặc anh bật ra — đã cương cứng hoàn toàn, dài và bự, đầu sưng đỏ vì kích thích.
"Em..." anh bắt đầu.
"Im," cô nói. "Em muốn anh nhớ điều này."
Cô cầm lấy con cặc anh, và cô bắt đầu bú — nhanh, mạnh, không có sự dạo đầu. Cô muốn làm cho anh nhanh, muốn đưa anh đến bờ vực trong vài phút, để anh biết rằng cô có thể khiến anh mất kiểm soát bất cứ lúc nào.
Quốc Dũng rên lên, đầu anh ngả ra sau, tay anh vịn chặt tường để giữ thăng bằng. Cô bú nhanh hơn, tay cô vuốt dọc theo thân con cặc, ngón tay cô chơi đùa với hai hòn dái của anh.
"Em... em làm ơn..." anh thở dốc.
"Làm ơn gì?" Cô ngẩng lên, môi cô ướt đẫm.
"Làm ơn... đừng dừng..."
Cô mỉm cười. Cô cúi xuống lần nữa, và cô bú cho đến khi cô cảm nhận anh gần đến đỉnh — cơ bắp anh căng lên, hơi thở anh dồn dập, và con cặc anh run rẩy trong miệng cô.
Nhưng trước khi anh kịp bắn, cô dừng lại.
Cô đứng dậy, lau miệng, và kéo quần anh lên.
"Em..." anh thở hổn hển, mắt anh mở to vì sốc và thèm khát. "Em chưa cho anh..."
"Anh không được bắn," cô nói, giọng bình thản. "Anh sẽ phải đứng trong triển lãm với con cặc cương cứng và không được giải tỏa. Để anh nhớ rằng em là người kiểm soát. Để anh nhớ rằng mỗi khi anh nhìn cô gái khác, em có thể hành hạ anh theo cách này."
Cô bước ra khỏi phòng kho, để Quốc Dũng đứng đó, con cặc cương cứng dưới quần tây, đổ mồ hôi và thở dốc.

Phần còn lại của buổi triển lãm, Như Quỳnh đi dạo quanh phòng, ngắm những tác phẩm, trò chuyện với những người khác. Cô thấy Quốc Dũng đứng ở góc phòng, cố gắng nói chuyện với các nhà phê bình, nhưng cô thấy anh khó chịu, thấy đôi mắt anh lướt về phía cô mỗi vài giây, thấy sự thèm khát trong mắt anh.
Cô biết anh đang đau đớn. Biết anh đang khao khát được giải phóng. Nhưng cô cũng biết rằng cô đang dạy anh một bài học quý giá: rằng em là người duy nhất có thể làm điều này với anh, và rằng mỗi lần anh quên điều đó, em sẽ nhắc nhở anh.
Khi triển lãm kết thúc, Như Quỳnh bước đến bên cạnh anh, nắm tay anh, và kéo anh ra khỏi phòng.
"Về nhà," cô nói. "Em sẽ cho anh được bắn."

Trên đường về, cả hai không nói gì. Quốc Dũng lái xe, một tay anh nắm chặt vô-lăng, tay kia đặt trên đùi Như Quỳnh. Con cặc anh vẫn cương cứng dưới quần tây, và cô thấy sự đau đớn trên khuôn mặt anh — sự đau đớn của một người đàn ông đã bị kìm nén quá lâu.
Khi hai người về đến xưởng, Quốc Dũng đẩy cô vào trong, đóng cửa lại, và định hôn cô — nhưng cô đẩy anh ra.
"Chưa," cô nói. "Em chưa cho phép."
Anh nhìn cô, mắt anh đỏ ngầu vì thèm khát. "Em làm ơn..."
"Em sẽ cho anh," cô nói. "Nhưng em muốn anh nhớ điều này. Nhớ cảm giác bị em kiểm soát. Nhớ cảm giác bị em từ chối. Và nhớ rằng em có thể cho anh mọi thứ — hoặc lấy đi tất cả."
Cô bước đến tấm nệm, và cô cởi đầm của mình. Cô nằm xuống, hai chân mở rộng, cái lồn cô đã ướt từ lúc nào, đầy nước nhờn. Cô nhìn anh, và cô nói:
"Đến đây. Anh được đụ em."
Quốc Dũng lao đến, không cần cởi quần hết — anh chỉ kéo xuống đủ để con cặc bật ra, và anh đâm vào cái lồn cô một nhịp mạnh, cực mạnh và sâu lút cán, anh như một người đang chết khát.
Cả hai cùng rên lên.
Anh đụ cô nhanh, mạnh, không có nhịp điệu. Anh không cần dạo đầu, không cần kiểm soát. Anh chỉ cần được giải phóng, được ở trong cái lồn cô, được bắn.
Như Quỳnh quấn chân quanh hông anh, kéo anh sâu hơn. Cô nhìn vào mắt anh, và cô thấy sự nhẹ nhõm trong mắt anh — sự nhẹ nhõm của một người đàn ông cuối cùng cũng được giải tỏa sau một đêm dài đau đớn.
"Em đã hành hạ anh," anh thở dốc, giữa những nhịp đâm. "Em đã hành hạ anh cả buổi tối."
"Anh xứng đáng," cô đáp. "Vì anh đã để cô gái đó chạm vào anh."
"Em đã khiến anh điên."
"Em biết."
Cả hai đạt đỉnh cùng lúc — cô gào lên tên anh, lồn cô siết chặt lấy con cặc anh, và anh bắn vào sâu bên trong cô, từng dòng, từng dòng, nóng và dữ dội.
Hai người nằm đó, thở dốc, toàn thân run rẩy. Quốc Dũng ôm lấy cô, không rời khỏi người cô. Anh vùi mặt vào cổ cô, và cô cảm nhận được nước mắt anh ướt trên da mình.
"Cảm ơn em," anh thì thầm. "Cảm ơn em đã cho anh trải nghiệm điều đó. Cảm ơn em đã kiểm soát anh. Cảm ơn em đã dạy anh..."
Cô xoa nhẹ tóc anh, và cô nói: "Em không dạy anh. Em chỉ cho anh thấy rằng anh có thể tin tưởng em. Rằng em có thể kiểm soát anh mà không làm tổn thương anh. Rằng em có thể hành hạ anh và vẫn yêu anh."
Cả hai nằm đó, và Như Quỳnh biết rằng cô đã thành công. Cô đã cho anh thấy sự ngọt ngào của việc bị kiểm soát, và cô đã khẳng định vị trí của mình trong cuộc chơi của hai người. Không chỉ là người chịu đựng, không chỉ là người đáp lại, mà là người đồng sáng tạo, người cùng vẽ nên những vết cháy trên tâm hồn của nhau.

Hết phần 12

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách