Một tuần trôi qua. Như Quỳnh không xuống xưởng lần nào, nhưng cô không thể ngừng nghĩ về anh.
Mỗi tối, khi đèn thành phố bắt đầu sáng, cô lại đứng bên cửa sổ phòng ngủ, nhìn sang căn phòng đối diện. Cửa sổ xưởng thường tắt đèn cho đến khuya, nhưng khi đồng hồ điểm mười hai, ánh sáng lại bật lên — một vệt vàng cam ấm áp, đôi khi kèm theo tia lửa bắn ra khi anh bắt đầu làm việc với mũi đốt.
Cô không dám xuống. Cô sợ — không phải sợ anh, mà sợ chính mình. Sợ rằng nếu cô xuống đó một lần nữa, cô sẽ không thể dừng lại. Sợ rằng câu hỏi của anh đã đúng:
cô thích cảm giác đau nhẹ.Nhưng thứ Sáu tuần đó, một cơn mưa bất chợt đổ xuống, và Như Quỳnh bị mắc kẹt ở siêu thị cuối phố khi trời tối hẳn. Cô chạy về dưới mưa, áo ướt sũng, tóc dính vào hai bên má. Khi cô đến hành lang tầng một, cô thấy cửa xưởng hé mở, và mùi khói quen thuộc lại xộc vào mũi cô — nồng hơn, ấm hơn, như thể đang gọi cô.
Cô dừng lại. Mưa rơi sau lưng. Cô ướt lạnh, tóc nhỏ giọt xuống vai. Có thể cô chỉ cần về phòng, tắm nước nóng, và quên hết chuyện này.
Nhưng cô đã đẩy cửa xưởng bước vào.
Bên trong tối. Chỉ có một ngọn đuốc nhỏ trên bàn, và một vòng sáng nhỏ trên tấm gỗ Quốc Dũng đang làm việc. Anh ngồi đó, lưng thẳng, tay cầm mũi đốt, và một tấm gỗ mới đang nằm trước mặt. Khi cô bước vào, anh không quay lại. Nhưng giọng anh vang lên, như thể anh đã biết cô sẽ đến đêm nay.
"Em ướt.""Trời mưa," cô đáp, đứng cách xa vài bước, tay nắm chặt túi đồ siêu thị.
Quốc Dũng đặt mũi đốt xuống. Anh đứng dậy, đi đến một góc xưởng, lấy một chiếc khăn tắm sạch — to, bông, thô — và đưa cho cô.
"Lau đi."Cô cầm lấy, lau mặt và tóc. Nhưng cô vẫn còn ướt, áo sơ mi mỏng dính sát vào người, và dưới ánh đuốc, cô biết anh có thể nhìn thấy đường cong cơ thể qua lớp vải ẩm. Cô không che lại. Cô không biết mình có cố ý hay không.
Quốc Dũng nhìn cô — không phải nhìn lướt, là nhìn thật lâu, từ mặt xuống cổ, xuống ngực, nơi vải ướt ôm sát da. Anh không nói gì. Anh chỉ quay lại bàn, cầm mũi đốt lên, và nói:
"Lại đây. Anh sẽ cho em thấy một kỹ thuật mới."Như Quỳnh bước đến. Trên bàn là một tấm gỗ sồi non, mịn, chưa hề bị đụng chạm. Bên cạnh là một mũi đốt mới với đầu nhọn nhỏ hơn, như một cây bút chì bằng kim loại.
"Hôm nay anh không đốt gỗ," Quốc Dũng nói, không nhìn cô.
"Hôm nay anh muốn thử một thứ khác."Anh quay sang cô, mắt nhìn vào mắt cô.
"Anh muốn vẽ một đường cháy trên xương quai xanh của em."Như Quỳnh cảm thấy tim mình ngừng đập một nhịp.
"Trên... da em?""Không chạm vào da. Chỉ gần thôi. Đủ để em cảm nhận sức nóng, nhưng không bỏng." Anh nói như đang giải thích một công thức nấu ăn.
"Anh muốn xem phản ứng của em. Cách em run khi lửa gần người."Cô nhìn anh. Ánh đuốc làm nổi bật đường nét khuôn mặt anh — không mềm mại, là sắc sảo, như những đường vân gỗ bị đốt cháy. Và trong mắt anh, cô không thấy sự trêu đùa hay tán tỉnh thông thường. Cô thấy một cái gì đó nghiêm túc, gần như tôn nghiêm: anh đang xin phép để thực hiện một thí nghiệm.
"Anh hứa không đốt em," anh nói thêm.
Như Quỳnh không trả lời. Cô đặt túi đồ xuống sàn. Cô đưa tay lên, cầm lấy cổ áo sơ mi ướt của mình, và kéo nó qua đầu.
Cô đứng đó, phần trên cơ thể chỉ còn chiếc áo ngực màu trắng, vải ướt mỏng đến mức không thể che giấu bất cứ thứ gì. Da cô lạnh vì mưa, nhưng dưới ánh đuốc, nó sáng lên như ngọc. Những giọt nước vẫn còn đọng trên vai, trên xương quai xanh, và cô cảm nhận chúng lăn xuống, rơi vào khe ngực.
Quốc Dũng không nói gì. Anh chỉ nhìn cô — không phải nhìn với vẻ ham muốn đàn ông thông thường, mà là nhìn với sự tập trung của một nghệ nhân đang quan sát vật liệu. Anh cầm mũi đốt, kiểm tra nhiệt độ bằng cách đưa nó lên sát tay mình, rồi nói:
"Đứng im."Như Quỳnh đứng. Anh lại gần. Cô cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, mùi gỗ và mồ hôi thoang thoảng. Anh đưa mũi đốt đến gần xương quai xanh phải của cô, cách da cô khoảng hai centimet.
Sức nóng phả lên da cô ngay lập tức. Không phải nóng bỏng của nước ấm hay ánh nắng. Là nóng của lửa — khô, sắc, như thể không khí đang bị đốt cháy. Như Quỳnh nín thở. Cô cảm nhận cái nóng di chuyển từ từ, từ điểm cao nhất của xương quai xanh xuống thấp, theo một đường thẳng hoàn hảo.
Da cô không bị cháy. Nhưng cảm giác đó — cái nóng gần da, đủ để cô biết rằng nó có thể đốt cô bất cứ lúc nào — khiến cô rùng mình. Tay cô nắm chặt vào bàn để giữ thăng bằng.
Quốc Dũng vẽ một đường dài, vẽ chậm, như một vũ công với ngọn lửa. Rồi anh ngừng lại, nhấc mũi đốt khỏi vùng da cô, nhưng anh không lùi ra. Anh vẫn đứng sát, hơi thở anh phả nhẹ lên vai cô, nóng hơn bình thường.
"Em có thấy không," anh thì thầm, giọng trầm,
"khi lửa gần da, da em nổi gai ốc. Da em đang nói chuyện với lửa. Không phải bằng lời, bằng sự run rẩy."Như Quỳnh nuốt nước bọt. Cô không nói được gì.
Quốc Dũng đặt mũi đốt xuống bàn. Tay anh — tay trái — đặt lên bụng cô, nơi da trần lộ ra giữa áo ngực và quần. Lòng bàn tay anh nóng, gồ ghề, và cô cảm thấy mình bị nung nóng từ bên ngoài lẫn bên trong.
"Em ấm hơn rồi," anh nói.
"Không còn lạnh nữa."Rồi tay anh di chuyển. Không phải vuốt ve nhẹ nhàng. Là một cái bóp — mạnh, bất ngờ — lên vú phải của cô, trên chiếc áo ngực ướt mỏng. Như Quỳnh giật mình, kêu lên một tiếng nhỏ, nhưng cô không đẩy anh ra.
Anh bóp mạnh hơn, ngón cái ấn vào đầu vú qua lớp vải ẩm, và cô cảm nhận một cơn đau nhẹ, sắc, trộn lẫn với sự kích thích đến mức cô suýt mất thăng bằng.
"Quốc Dũng," cô thở ra, giọng run.
"Ừ," anh đáp, nhưng anh không dừng. Tay anh buông vú cô, nhưng ngay sau đó, anh đưa tay ra sau lưng cô — một động tác nhanh, mạnh — bóp mạnh một bên mông cô qua quần ướt, đủ để cô cảm thấy đau.
"Sao em không đẩy anh ra?" Anh hỏi, giọng vẫn bình thản, như thể anh đang đặt một câu hỏi về kỹ thuật đốt gỗ.
Như Quỳnh nhìn vào mắt anh. Cô cảm thấy sợ — một nỗi sợ thật sự, bởi vì cô nhận ra anh không hề yếu đuối, không hề hỏi ý kiến. Anh đang làm những gì anh muốn, và cô — cô đang để anh làm.
"Em không biết," cô thì thầm.
Quốc Dũng mỉm cười. Một nụ cười khác hẳn những gì cô thấy ở quán cà phê — không phải lịch sự, là một nụ cười của sự hiểu biết, của kẻ đang sở hữu. Anh xoay cô lại, để lưng cô hướng về phía anh. Tay anh vẫn đặt trên eo cô, nhưng anh không dừng ở đó.
Anh cúi xuống, cắn nhẹ lên lưng cô — nơi dây áo ngực bắt đầu, chỗ xương bả vai. Không phải cắn nhẹ như một nụ hôn. Là cắn thật, bằng răng, đủ để để lại dấu răng và một vết đỏ trên da trắng của cô.
Như Quỳnh rên lên. Đau. Nhưng không phải đau đến mức muốn bỏ chạy. Là đau đến mức muốn nhiều hơn.
Anh đẩy cô về phía tường — bức tường bê tông lạnh của xưởng, nơi có một đốm đen do lửa cháy từ một lần nào đó. Lưng cô chạm vào tường lạnh, ngực cô đối diện với tường, và Quốc Dũng đứng sau lưng cô, ép sát cơ thể anh vào cô. Cô cảm nhận rõ con cặc của anh — cương cứng, nóng, đang đè qua lớp quần jean vào mông cô.
"Em có muốn dừng không?" Anh hỏi, giọng thì thầm gần tai cô, hơi thở nóng hổi.
Như Quỳnh không trả lời ngay. Cô cảm nhận con cặc anh đang cọ vào mông cô, cô cảm nhận bàn tay anh đang bóp eo cô, cô cảm nhận vết cắn trên lưng đang bỏng rát. Cô sợ — thật sự sợ — rằng nếu cô tiếp tục, cô sẽ bị nuốt chửng.
Nhưng cô cũng thèm. Một sự thèm khát không tên, không định nghĩa, đang trào dâng từ lồn phía dưới.
"Em không muốn dừng," cô thì thầm.
Quốc Dũng không nói gì. Anh chỉ đẩy mạnh hơn — cặc anh ép sát qua quần — và tay anh từ eo cô trượt xuống, bóp mạnh mông cô qua quần ẩm, đến mức cô cảm thấy các ngón tay in sâu vào thịt. Anh không cởi quần. Anh chỉ làm điều đó — đẩy, bóp, cọ xát — để cô cảm nhận sức mạnh thô bạo, để cô biết rằng anh có thể làm nhiều hơn nếu anh muốn.
Rồi anh dừng lại.
Anh lùi một bước. Như Quỳnh cảm thấy sự trống trải ngay lập tức — cái lạnh của bức tường thay thế cái nóng của cơ thể anh. Cô quay lại, thở dốc, nhìn anh.
Quốc Dũng đứng cách cô một bước, mắt vẫn nhìn cô với vẻ nghiên cứu. Con cặc cương cứng vẫn rõ dưới quần jean, nhưng anh không tỏ ra vội vã. Anh chỉ nói:
"Lần sau anh sẽ mạnh hơn."Câu nói đó đậm đặc như vết cháy trên gỗ.
Anh quay lưng lại, bước đến bàn, cầm mũi đốt lên và bắt đầu làm việc trên tấm gỗ, như thể không có chuyện gì xảy ra. Như Quỳnh đứng đó, áo ngực vẫn ướt, lưng vẫn còn vết cắn, mông vẫn còn cảm giác những ngón tay đang in sâu.
Cô cầm áo sơ mi lên, mặc lại, nhưng tay cô run. Cô bước ra khỏi xưởng, không nói thêm lời nào. Trên hành lang, cô nhìn xuống cánh tay mình — nơi Quốc Dũng đã bóp để làm cô dừng lại khi vẽ đường thẳng — vết bầm đã nhạt đi nhưng vẫn còn đó. Và bây giờ, cô có một vết khác: trên hông, nơi anh bóp mạnh, đã bắt đầu chuyển sang màu tím đỏ.
Cô không đau. Cô cảm thấy một thứ gì đó lạ lùng — một sự hài lòng kỳ dị, như thể cơ thể cô đang nói với cô rằng nó tồn tại, rằng nó đã được chạm vào, rằng nó đã bị đánh dấu.
Đêm đó, Như Quỳnh đứng trước gương phòng tắm, nhìn vào vết cắn trên lưng và vết bầm trên hông. Cô đưa tay chạm vào vết cắn — răng anh vẫn còn in sâu, một vệt đỏ tím quanh quầng. Cô nhớ lại cảm giác da mình bị anh cắn, và một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.
Cô nghĩ về câu nói cuối cùng của anh:
"Lần sau anh sẽ mạnh hơn."Không có lời xin lỗi. Không có sự dỗ dành. Chỉ có một lời hứa, đen tối và rõ ràng.
Cô ngồi xuống giường, cầm chiếc điện thoại lên, và nhắn tin cho anh — lần đầu tiên cô làm điều đó.
"Em có nên sợ lần sau không?"Câu trả lời đến sau một phút. Ngắn, như mọi lần anh nói chuyện:
"Em nên mong chờ nó."Như Quỳnh đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ. Bên kia, cửa sổ xưởng vẫn sáng đèn. Và cô biết, giống như anh biết, rằng cô sẽ quay lại.
Không phải vì cô bị ép. Mà vì cô đã bị cuốn vào vòng xoáy, và cô không còn muốn thoát ra nữa.
Hết phần 3
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!