Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Ranh Giới

Tác giả: Song Chi | Ngày: 10/08/2026 02:02 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, nghệ thuật, hành hạ thể xác, ngôn tình, lãng mạn người lớn, tâm lý – tình cảm, drama, xưởng gỗ, sự ám ảnh, tình yêu – hận thù, cuộc chiến quyền lực, bdsm

Truyện đã hoàn thành (15 phần)

Phần 14: Sự Hồi Phục Và Thỏa Thuận Mới

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Năm ngày.

Năm ngày Như Quỳnh ở nhà Hà, không trả lời tin nhắn, không nghe điện thoại. Cô biết Quốc Dũng đang gọi, đang nhắn, đang tự dằn vặt. Cô biết từ những tin nhắn ngắn ngủi, nghẹn ngào anh gửi mỗi ngày:
Ngày 1: "Anh xin lỗi. Anh sẽ không bao giờ tha thứ cho mình."
Ngày 2: "Anh đã đốt tất cả tác phẩm cũ. Chúng không xứng đáng. Không có gì xứng đáng."
Ngày 3: "Em có ổn không? Anh không cần em trả lời. Chỉ cần em sống."
Ngày 4: "Anh đã tạc một bức tượng mới. Em đứng. Không bị trói. Không bị đốt. Anh sẽ gửi ảnh cho em khi xong."
Ngày 5: "Anh yêu em. Dù em không bao giờ quay lại."
Như Quỳnh đọc từng tin nhắn, và nước mắt cô lại lăn dài. Hà nói cô nên bỏ đi, nên báo công an, nên quên anh mãi mãi. Nhưng Hà không hiểu. Hà không biết rằng trong mỗi vết bầm, trong mỗi giọt máu, trong mỗi cơn đau, vẫn có một tình yêu mà cô không thể từ bỏ.
Tối ngày thứ năm, Như Quỳnh đứng trước gương nhà Hà, nhìn vào cơ thể mình. Vết roi trên lưng đã bắt đầu lành, nhưng vẫn còn một vết sẹo mờ. Cái lồn cô cũng đã lành, nhưng nỗi đau tinh thần vẫn còn nguyên vẹn.
Cô đưa tay chạm vào vết sẹo trên lưng, và cô nghĩ về tất cả những gì đã xảy ra. Những lần dịu dàng, những lần bạo lực có kiểm soát, và đêm đó — đêm anh biến thành một con quái vật hoàn toàn.
Nhưng cô cũng nghĩ về những gì anh đã làm sau đó. Cách anh quỳ xuống, cách anh khóc, cách anh cầu xin cô đừng đi. Cách anh tạc một bức tượng về cô — không phải về một nạn nhân, mà về một người phụ nữ đang bay, dù đôi cánh bị cháy.
Cô biết rằng nếu cô quay lại, cô sẽ phải đối mặt với nguy cơ điều đó xảy ra lần nữa. Nhưng cô cũng biết rằng nếu cô không quay lại, cô sẽ sống với sự hối tiếc mãi mãi.
Cô đưa tay lên, cầm điện thoại, và nhắn tin cho anh:
"Em sẽ xuống xưởng. Tối mai. Nhưng có một số điều em cần nói với anh. Và anh sẽ lắng nghe, không ngắt lời."
Câu trả lời của anh đến trong vòng ba giây:
"Anh sẽ lắng nghe mọi điều. Anh sẽ làm bất cứ điều gì em muốn. Chỉ cần em đến."

Tối hôm sau, Như Quỳnh bước xuống xưởng.
Cô mặc một chiếc váy dài màu xám, kín đáo, che đi những vết sẹo đang lành trên lưng. Tóc cô buộc cao, gương mặt cô không trang điểm, nhưng mắt cô vẫn sáng và quyết tâm.
Quốc Dũng đứng ở cửa xưởng, và khi cô bước vào, cô thấy anh đã thay đổi. Không phải một sự thay đổi nhẹ — anh gầy đi rõ rệt, quầng thâm dưới mắt, râu mọc lởm chởm. Anh trông như thể đã không ngủ, không ăn suốt năm ngày qua.
"Như Quỳnh," anh nói, giọng vỡ vụn. "Em... em đã đến..."
Cô đứng yên. Cô không bước đến gần anh. "Em đã nói em sẽ đến. Và em sẽ lắng nghe."
Cô bước vào xưởng, và cô nhìn thấy những thay đổi. Những tác phẩm cũ đã biến mất. Trên bàn làm việc, cô thấy một bức tượng mới — một người phụ nữ đứng thẳng, không bị trói, không bị đốt, hai tay đặt trên ngực, nhìn thẳng về phía trước. Khuôn mặt vẫn chưa hoàn thiện, nhưng cô có thể thấy đó là cô.
"Đó là em," anh nói, đứng sau lưng cô, cách cô vài bước. "Em tự do. Em mạnh mẽ. Em không bị trói. Anh đã tạc nó vì... anh muốn nhìn thấy em như vậy. Không phải như anh đã biến em thành."
Như Quỳnh không nói gì. Cô chỉ nhìn bức tượng một lúc lâu.
Rồi cô quay lại, đối diện với anh.
"Em không đến để nói với anh rằng em sẽ rời đi," cô nói. "Em đến vì em đã quyết định."
Quốc Dũng nhìn cô, đôi mắt đầy hy vọng và sợ hãi.
"Em sẽ ở lại," cô nói, và cô thấy sự nhẹ nhõm vụt qua khuôn mặt anh, nhưng cô không dừng lại. "Nhưng sẽ có một luật chơi mới. Và nếu anh không thể tuân theo, đây sẽ là lần cuối cùng em bước vào xưởng này."
Anh gật đầu. "Anh sẽ làm bất cứ điều gì."
Như Quỳnh bước đến bàn làm việc. Cô cầm một khối gỗ nhỏ còn thừa — kích thước bằng bàn tay — và đặt nó trước mặt anh.
"Đây là luật chơi mới," cô nói. "Từ bây giờ, mỗi lần anh hành hạ em quá mức — mỗi lần em bị thương theo cách mà em không muốn, mỗi lần anh vượt quá ranh giới và em phải nói 'tro' — anh sẽ tạc một bức tượng nhỏ bằng gỗ. Mô tả vết thương đó. Và em sẽ giữ nó."
Quốc Dũng nhìn cô, mắt mở to. "Em muốn anh... tạc những vết thương của em?"
"Em muốn anh biến chúng thành nghệ thuật," cô nói. "Vì đau đớn sẽ phai. Vết sẹo sẽ mờ. Nhưng những bức tượng đó sẽ ở lại. Để nhắc anh rằng mỗi lần anh mất kiểm soát, em mang một vết thương mới. Và để nhắc em rằng em có thể chịu đựng, và vẫn yêu anh."
Quốc Dũng nhìn cô. Cô thấy nước mắt bắt đầu lăn trên má anh, nhưng anh không nói gì. Anh chỉ gật đầu.
"Anh đồng ý," anh nói, giọng thì thầm.
"Anh còn phải đồng ý với điều thứ hai," cô nói. "Từ bây giờ, anh sẽ không được đụ em khi em chưa sẵn sàng. Anh sẽ không được đụ em khi em chưa nói từ 'được'. Và mỗi lần anh muốn, anh sẽ phải hỏi — bằng lời, rõ ràng. Không phải bằng hành động. Không phải bằng bạo lực. Bằng lời."
Anh nhìn cô, và cô thấy sự đấu tranh trong mắt anh — sự đấu tranh giữa bản năng và sự kiểm soát. Nhưng anh gật đầu.
"Anh sẽ làm," anh nói. "Anh sẽ hỏi. Mỗi lần."
Như Quỳnh bước đến gần anh. Cô đưa tay lên, chạm vào má anh — lần đầu tiên cô chạm vào anh kể từ đêm đó. Da anh nóng, và cô cảm nhận được những giọt nước mắt ướt trên má anh.
"Em yêu anh," cô nói. "Đó là lý do em ở lại. Nhưng em sẽ không để anh làm em thêm một vết thương nào nữa. Em sẽ là người phụ nữ đứng thẳng, như bức tượng của anh. Không bị trói. Không bị đốt."
Quốc Dũng nhìn cô, và cô thấy một sự giải phóng trong mắt anh — một sự nhẹ nhõm sâu thẳm, như thể cô vừa cứu anh khỏi chính mình.
"Anh sẽ tạc một bức tượng mới," anh nói, giọng vẫn run. "Về đêm đó. Về vết thương của em. Và em sẽ giữ nó."
Cô gật đầu. "Và em sẽ đặt nó bên cạnh bức tượng em đứng thẳng. Để em luôn nhớ rằng anh có thể làm tổn thương em, nhưng em vẫn có thể đứng dậy."
Hai người đứng đó, trong xưởng gỗ, và Như Quỳnh cảm thấy một sự cân bằng mới đang hình thành. Không phải sự cân bằng dễ dàng, mà là sự cân bằng được xây dựng từ những vết thương và sự tha thứ.

Tối đó, Quốc Dũng bắt đầu tạc bức tượng đầu tiên của bộ sưu tập — bức tượng về đêm anh mất kiểm soát. Anh ngồi trên sàn xưởng, đục và đốt một khối gỗ nhỏ, và Như Quỳnh ngồi bên cạnh, nhìn anh làm việc.
Anh tạc một hình dáng nhỏ — một người phụ nữ đang quỳ, lưng cong, trên lưng có những vết đốt sâu. Anh cẩn thận, tỉ mỉ, từng đường đục và đốt đều chính xác, đều đầy nỗi đau.
Khi anh hoàn thành, anh đưa nó cho cô.
"Đây là vết thương đầu tiên," anh nói, giọng trầm. "Anh hy vọng đây sẽ là vết thương cuối cùng."
Như Quỳnh cầm bức tượng nhỏ trên tay. Nó nặng, ấm vì vừa bị đốt, và cô cảm nhận từng đường cháy trên bề mặt gỗ. Cô biết rằng mỗi lần cô nhìn vào nó, cô sẽ nhớ đến đêm đó — nhưng cô cũng sẽ nhớ rằng anh đã dùng chính đôi tay đó để tạo ra một thứ đẹp đẽ từ nỗi đau của mình.
"Em sẽ giữ nó," cô nói, và cô đặt nó vào túi xách của mình. "Và em sẽ luôn nhớ rằng anh có thể biến đau đớn thành nghệ thuật."
Quốc Dũng nhìn cô, và cô thấy sự biết ơn trong mắt anh. "Anh yêu em," anh thì thầm.
"Em yêu anh," cô đáp.
Rồi cô đặt tay lên đùi anh, và cô hỏi: "Anh có muốn đụ em không?"
Quốc Dũng nhìn cô, mắt mở to. "Em... em chắc chứ? Sau tất cả những gì anh đã làm?"
"Em chắc," cô nói. "Nhưng em muốn anh hỏi. Bằng lời."
Anh nhìn cô một lúc lâu. Rồi anh nói, giọng trầm và run:
"Như Quỳnh, anh có thể đụ em không?"
Cô mỉm cười — nụ cười đầu tiên cô thực sự mỉm cười kể từ đêm đó.
"Được," cô nói. "Anh được đụ em."
Quốc Dũng đặt cô nằm xuống tấm nệm, nhẹ nhàng, cẩn thận hơn bao giờ hết. Mỗi cái chạm của anh đều chậm, tôn trọng, như thể anh đang chạm vào một thứ rất dễ vỡ. Anh hôn cô — nhẹ nhàng, dịu dàng, không cắn, không bóp. Anh đưa con cặc vào lồn cô từ từ, để cô cảm nhận từng milimet, và cô thấy trong mắt anh sự kiềm chế của một người đàn ông đang học cách yêu mà không làm tổn thương.
Hai người làm tình nhịp chậm, nhẹ nhàng, và khi cả hai cùng đạt đỉnh, Như Quỳnh cảm nhận được sự khác biệt. Không phải đam mê cuồng loạn, mà là sự kết nối sâu sắc — sự kết nối của hai người đã nhìn thấy bóng tối của nhau và vẫn chọn ở lại.
Sau đó, cả hai nằm trên tấm nệm, quấn quýt, và Quốc Dũng ôm cô từ phía sau, môi anh trên gáy cô.
"Anh sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra lần nữa," anh thì thầm.
"Em biết," cô đáp. "Nhưng nếu nó xảy ra, em sẽ có bộ sưu tập của mình."
Anh mỉm cười — một nụ cười nhẹ, nhưng thật sự. "Em sẽ có cả bảo tàng."
"Em sẽ có tất cả các vết thương của em," cô nói. "Và chúng sẽ đẹp. Vì anh đã làm ra chúng."
Hai người nằm đó, và Như Quỳnh nghĩ rằng cả hai đã vượt qua được điều tồi tệ nhất. Hai người đã chứng kiến sự sụp đổ hoàn toàn của sự tin tưởng, và cả hai đã xây dựng lại nó từ những mảnh vụn. Không phải bằng cách quên đi những gì đã xảy ra, mà bằng cách biến nó thành một phần của câu chuyện của hai người.
Cô cầm bức tượng nhỏ trong tay, cảm nhận những đường cháy sâu trên bề mặt gỗ, và cô biết rằng cô sẽ giữ nó mãi mãi. Không phải để nhớ về nỗi đau, mà để nhớ về sự hồi phục. Và để nhớ rằng tình yêu của hai người, dù có bị bỏng, vẫn có thể sống sót.

Hết phần 14

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách