Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Ranh Giới

Tác giả: Song Chi | Ngày: 10/08/2026 02:02 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, nghệ thuật, hành hạ thể xác, ngôn tình, lãng mạn người lớn, tâm lý – tình cảm, drama, xưởng gỗ, sự ám ảnh, tình yêu – hận thù, cuộc chiến quyền lực, bdsm

Truyện đã hoàn thành (15 phần)

Phần 6: Khi Anh Không Kiểm Soát Được

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Sáng hôm sau, Như Quỳnh thức dậy trên tấm nệm góc xưởng, được quấn trong chiếc áo sơ mi của Quốc Dũng. Cơ thể cô đau nhức từng đốt xương. Những vết bầm tím trên đùi, trên hông, trên cổ đã chuyển sang màu xanh đen vàng như bản đồ của một trận chiến. Cô ngồi dậy, nhìn xuống cơ thể mình, và mỉm cười.

Cô nhớ từng vết. Cô nhớ từng cái cắn, từng cái bóp, từng nhịp con cặc anh đâm vào lồn cô. Cô cảm thấy một sự mãn nguyện sâu thẳm — không phải vì cô bị hành hạ, mà vì cô đã chịu đựng được, đã yêu cầu thêm, và đã sống sót.
Quốc Dũng ngồi ở bàn làm việc, lưng quay về phía cô. Anh đã mặc một chiếc áo mới, và ánh sáng ban ngày tràn qua cửa sổ làm nổi bật những vết cào trên lưng anh — những vệt đỏ dài do móng tay cô để lại. Anh đang mài một mũi đốt mới, rất chậm, tập trung.
"Em có đói không?" Anh hỏi, không quay lại.
"Có," cô đáp. "Đói anh."
Anh đặt mũi đốt xuống, quay lại nhìn cô. Trong ánh sáng ban ngày, khuôn mặt anh hiện rõ hơn — những vết chai trên tay, những vết sẹo cũ trên ngực, và đôi mắt vẫn còn tối đen dù đã qua đêm. Anh mỉm cười — nụ cười nhẹ, nhưng có điều gì đó không hoàn toàn thoải mái.
"Em nên về phòng tắm rửa," anh nói. "Anh sẽ mang cà phê lên sau."
Cô đứng dậy. Cơ thể cô đau, nhưng cô thích cái đau đó. Cô bước về phía cửa, rồi dừng lại, quay sang nhìn anh.
"Đêm qua..." cô bắt đầu.
"Đêm qua anh mất kiểm soát," Quốc Dũng nói, giọng trầm. "Anh xin lỗi."
Như Quỳnh nhìn anh. Cô thấy một sự hối hận thật sự trong mắt anh — không phải hối hận vì đã làm điều đó, mà hối hận vì không thể kiềm chế được bản thân. Cô bước đến gần, đặt tay lên má anh.
"Em không trách anh," cô nói. "Em đã yêu cầu anh làm vậy. Em đã gào thét xin anh chơi em. Em đã thích nó."
Quốc Dũng nhìn cô. "Nhưng anh có thể làm em bị thương thật sự. Anh có thể đi quá xa."
"Em biết," cô đáp. "Và em sẽ nói với anh khi anh đi quá xa. Đó là thỏa thuận của chúng ta."
Anh gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn không yên. Như Quỳnh không hỏi thêm. Cô bước ra khỏi xưởng, đi lên phòng của mình, và đứng dưới vòi nước nóng suốt ba mươi phút, để nước cuốn trôi mồ hôi và tinh dịch và máu khô, nhưng vẫn để lại những vết bầm tím — những kỷ niệm đang sống trên da thịt cô.

Hai ngày tiếp theo trôi qua bình lặng.
Như Quỳnh đi làm, trò chuyện vui vẻ với đồng nghiệp, cười đùa trong giờ nghỉ trưa. Cô vẫn là cô gái hoạt bát, dễ mến, không ai biết rằng dưới lớp áo sơ mi kín đáo, cơ thể cô đang đầy những vết hôn và vết bầm. Quốc Dũng cũng vậy — anh làm việc trong xưởng, lịch sự gật đầu với hàng xóm, và không nói một lời thừa thãi. Cả hai như hai người xa lạ đang sống cạnh nhau, cho đến khi màn đêm buông xuống và mọi ranh giới biến mất.
Tối thứ Bảy, Quốc Dũng về muộn. Anh có một cuộc họp với nhà sưu tập tác phẩm, và hai người đã uống khá nhiều rượu vang. Khi anh trở về xưởng, mắt anh đỏ, bước chân không còn vững, và có một mùi rượu nồng nặc trên người.
Như Quỳnh đã ở đó từ chiều, ngồi trên tấm nệm, đọc một cuốn tiểu thuyết. Cô không thấy anh say đến thế khi anh đẩy cửa bước vào. Nhưng cô lập tức nhận ra có điều gì đó khác thường — không chỉ trong bước chân, mà trong ánh mắt. Ánh mắt của anh tối hơn thường lệ, nhưng không phải tối đen của sự khao khát có kiểm soát. Là tối đen của thứ gì đó đã bị giải phóng, của một con thú đã thoát khỏi chuồng.
Quốc Dũng không nói lời nào. Anh đi thẳng đến cô, nắm lấy cổ tay cô, và kéo cô đứng dậy. Tay anh siết mạnh đến mức cô cảm thấy xương mình kêu răng rắc.
"Quốc Dũng," cô nói, giọng ngạc nhiên. "Anh đang làm gì?"
Anh không trả lời. Anh đẩy cô về phía bàn làm việc, cúi người xuống, bắt đầu cởi quần cô — nhanh, thô bạo, không cần hỏi ý. Như Quỳnh cố quay lại nhìn anh, nhưng anh đã đè cô xuống mặt bàn, mặt cô ép vào gỗ lạnh, hai tay anh nắm chặt hông cô.
"Em... đợi đã," cô nói, giọng bắt đầu run.
Anh không đợi. Anh kéo xì-líp cô xuống, và trước khi cô có thể nói thêm, con cặc anh đâm vào lồn cô — khô, không có nước nhờn, không có dạo đầu. Như Quỳnh kêu lên vì đau — một cơn đau hoàn toàn khác với những lần trước. Lần trước đau nhưng ngọt ngào. Lần này đau như một vết thương.
"Như Quỳnh," cô nói, tên mình bật ra như một lời cầu cứu.
Nhưng anh dường như không nghe thấy. Anh bắt đầu đâm — mạnh, nhanh, không có nhịp điệu, không có sự kiểm soát. Tay anh bóp hông cô đến mức những vết bầm mới chồng lên những vết bầm cũ. Và lần này, cô không rên vì sung sướng. Cô rên vì đau đớn thật sự, vì sự thô bạo không giới hạn, vì anh đang cư xử như thể cô chỉ là một cái lồn để anh xả.
"Quốc Dũng, dừng lại," cô nói, giọng to hơn.
Anh vẫn không dừng. Anh đẩy cô lên bàn, lật cô nằm ngửa, và nhìn cô với đôi mắt đỏ ngầu, như thể anh không nhận ra cô là ai. Anh cầm lấy chiếc roi da trên bàn — thứ mà hai người đã dùng có kiểm soát — và quật xuống đùi cô. Mạnh hơn mọi lần trước. Đủ để lại một vệt đỏ sẫm, gần như chảy máu.
"Anh kêu em đừng nói," anh gầm lên, giọng khàn đặc vì rượu và sự điên cuồng. "Em chỉ là đồ chơi của anh. Em chỉ là cái lồn để anh chơi, anh đụ, anh hành hạ."
Như Quỳnh cảm thấy nước mắt chảy ra từ khóe mắt cô. Không phải vì đau đớn thể xác — mặc dù nó đau — mà vì cô nhận ra rằng trong mắt anh lúc này, cô không còn là Như Quỳnh nữa. Cô chỉ là một vật thể. Một cái lỗ để anh trút giận. Một món đồ chơi bị hành hạ.
"Quốc Dũng," cô gọi lần nữa, giọng run rẩy. "Anh nhìn em đi. Em là Như Quỳnh. Em là người đã nói với anh rằng em sẽ không bỏ đi."
Anh dừng lại.
Không phải ngay lập tức. Nhưng câu nói đó đã chạm đến một nơi nào đó trong mớ hỗn độn rượu và bạo lực trong đầu anh. Anh nhìn xuống cô — tóc cô rối bời, mắt cô đỏ hoe, và những vết roi đang bắt đầu sưng tấy trên đùi trắng của cô. Anh nhìn xuống bàn tay mình — những ngón tay đang nắm chặt roi da, những khớp tay trắng bệch.
Rồi anh buông roi.
Anh lui lại một bước, hai bước, cho đến khi lưng anh đập vào bức tường xưởng. Anh đổ người xuống, ngồi bệt trên sàn gỗ, đầu cúi gằm, hai tay ôm đầu. Như Quỳnh ngồi dậy từ từ. Cơ thể cô đau nhức, nhưng cô cố gắng không khóc.
"Anh... anh đã làm gì?" Giọng anh vang lên, yếu ớt, không còn là giọng của người đàn ông mạnh mẽ mà cô từng thấy. Đó là giọng của một đứa trẻ đang sợ hãi. "Anh suýt đã... anh suýt đã làm em bị thương nặng."
Như Quỳnh từ từ đứng xuống khỏi bàn. Chân cô run, và có một dòng máu mỏng chảy từ đùi cô, nơi vết roi đã làm trầy da. Cô không lau. Cô bước đến gần anh, quỳ xuống trước mặt anh, và nhẹ nhàng đặt tay lên hai bàn tay anh đang ôm đầu.
"Quốc Dũng," cô nói, giọng cô bình tĩnh hơn cô nghĩ. "Nhìn em đi."
Anh ngẩng lên. Mắt anh đỏ ngầu, khuôn mặt anh đẫm mồ hôi và nước mắt. Anh đang khóc. Lần đầu tiên Như Quỳnh thấy anh khóc.
"Em có đau không?" Anh hỏi, giọng vỡ vụn. "Anh đã làm gì?"
"Em đau," cô nói thật. "Nhưng em còn sống. Em vẫn ở đây."
Cô đưa tay lên, lau nước mắt trên má anh. Da anh nóng, và cô cảm nhận được nhịp tim anh đang đập dồn dập dưới lòng bàn tay cô.
"Anh nói đúng," cô thì thầm. "Anh có thể đi quá xa. Nhưng em đã nói 'dừng lại'. Và anh đã dừng lại."
Quốc Dũng lắc đầu. "Nhưng anh đã không dừng lại khi em nói lần đầu. Anh đã phải nghe em gọi tên em mới tỉnh lại. Anh... anh không kiểm soát được."
Như Quỳnh không trả lời ngay. Cô nhìn vào mắt anh — nhìn thấy nỗi đau, sự hối hận, và cả nỗi sợ hãi của một người đàn ông biết rằng mình có thể trở thành quái vật. Và cô nhận ra: anh thực sự đau khổ vì bản năng của chính mình. Không phải vì anh không thể ngừng, mà vì anh muốn ngừng nhưng không đủ sức.
"Em sẽ không bỏ anh," cô nói, giọng chắc chắn hơn. "Nhưng từ bây giờ, có một quy tắc mới: Khi anh say, em sẽ không đến xưởng. Và nếu em thấy anh đã vượt quá ranh giới, em sẽ rời đi ngay lập tức. Không phải để bỏ rơi anh. Là để giữ cho cả hai an toàn."
Quốc Dũng nhìn cô. Anh không nói gì, nhưng cô thấy sự nhẹ nhõm trong mắt anh — như thể cô đã cho anh một phao cứu sinh, một cách để không trở thành quái vật.
Anh đưa tay lên, chạm nhẹ vào vết roi trên đùi cô. Da cô sưng đỏ và có một vết máu khô. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên vết thương đó — một nụ hôn nhẹ nhàng, gần như sợ sệt, như thể anh không tin mình xứng đáng được chạm vào cô.
"Anh xin lỗi," anh thì thầm vào da cô.
Như Quỳnh không nói gì. Cô chỉ đưa tay xoa nhẹ tóc anh, như đang vỗ về một đứa trẻ vừa khóc xong. Hai người ngồi đó trên sàn xưởng, giữa những mảnh gỗ vụn và mùi rượu nồng, trong khi bóng tối dần buông xuống.

Đêm đó, Như Quỳnh không trở về phòng của mình. Cô đưa Quốc Dũng lên căn hộ của anh (không phải xưởng), đặt anh nằm xuống giường, và đun một ấm trà gừng. Cô ngồi cạnh giường, nhìn anh ngủ thiếp đi — khuôn mặt anh trong giấc ngủ bớt đi những nét sắc sảo, trở nên mềm mại hơn, như một cậu bé không có khả năng làm tổn thương ai.
Cô nhìn xuống những vết bầm trên cơ thể mình — và đặc biệt là vết roi đang bắt đầu lành trên đùi. Cô không giận anh. Cô biết đó không phải là con người thật của anh. Đó là con thú bị rượu và bản năng đánh thức, và cô đã thấy nó, nhưng cô vẫn ở lại.
Cô nghĩ về những người phụ nữ trước đây — những người đã yêu anh và bỏ đi. Bây giờ cô hiểu họ. Họ không rời đi vì họ sợ bị tổn thương. Họ rời đi vì họ không thể chịu đựng được sự thật rằng người đàn ông họ yêu có thể biến thành một con quái vật trong mắt họ.
Như Quỳnh thì khác. Cô đã nhìn thấy con quái vật đó đêm nay. Và cô vẫn ở đây, vẫn yêu anh, vẫn muốn anh.
Cô không biết điều đó khiến cô trở nên mạnh mẽ hay điên rồ. Nhưng cô biết một điều chắc chắn: cô sẽ không bỏ đi. Không phải vì cô nghĩ mình có thể sửa chữa anh. Mà vì cô biết, bên cạnh con quái vật, vẫn có một người đàn ông đang yêu cô, đang hối hận vì những gì mình làm, và đang sẵn sàng chiến đấu với bản thân để không mất cô.

Sáng hôm sau, Quốc Dũng tỉnh dậy với cơn đau đầu nặng nề. Anh thấy Như Quỳnh đang ngồi bên cửa sổ, tay cầm một tách trà, nhìn ra phố. Khi anh ngồi dậy, cô quay sang mỉm cười — nụ cười vẫn tươi như mọi ngày, như thể đêm qua chưa từng xảy ra.
"Anh tỉnh rồi," cô nói.
Quốc Dũng nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn cô. Ánh mắt anh vẫn còn vẻ sợ hãi, nhưng cô thấy anh đang cố gắng trấn tĩnh lại.
"Em..." anh bắt đầu.
"Em ổn," cô nói trước. "Em vẫn ở đây. Và em sẽ ở lại."
Quốc Dũng nhắm mắt lại, thở dài, và cô thấy những giọt nước mắt lại lăn dài trên má anh. Lần này không phải nước mắt của sự sợ hãi, mà là nước mắt của sự nhẹ nhõm.
Cô đặt tách trà xuống, bước đến giường, và nằm xuống bên cạnh anh. Cô ôm anh, và anh ôm lại cô — không phải ôm của tình nhân đam mê, mà là ôm của hai người vừa vượt qua một cơn bão.
"Anh sẽ không bao giờ uống như vậy nữa," anh thì thầm vào tóc cô.
"Em tin anh," cô đáp. "Nhưng em sẽ luôn có một từ dừng. Và nếu anh không dừng, em sẽ rời đi, và em sẽ quay lại khi anh tỉnh táo. Đó là luật chơi của chúng ta."
Quốc Dũng gật đầu. Anh ôm cô chặt hơn, như thể sợ cô biến mất. Như Quỳnh không nói thêm lời nào. Cô chỉ nằm đó, lắng nghe nhịp tim anh đang dần trở lại bình thường, và nghĩ rằng tình yêu không phải lúc nào cũng dễ dàng. Đôi khi nó là sự tha thứ. Đôi khi nó là sự chấp nhận. Và đôi khi, nó là sự dũng cảm để ở lại khi mọi người khác đã chạy trốn.

Hết phần 6

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách