Ba ngày. Như Quỳnh đi công tác ở Đà Lạt đúng ba ngày, và mỗi ngày trôi qua đều là một cực hình.
Cô ngồi trong phòng họp, trước mặt là những bản thảo cần biên tập, nhưng đầu óc cô không ở đó. Cô nghĩ về xưởng gỗ. Nghĩ về bàn tay nóng bỏng của Quốc Dũng trên da mình. Nghĩ về những vết roi đỏ, về sợi dây da quấn quanh cổ tay, về con cặc dài và bự của anh đâm sâu vào lồn cô đến mức cô không còn thở nổi.
Đêm thứ hai, cô nằm một mình trong khách sạn, tay cô trượt xuống bụng, luồn vào trong xì-líp. Cô nhắm mắt lại, tưởng tượng ra anh — tưởng tượng anh đang đứng trên người cô, cầm roi, nhìn xuống cô với đôi mắt tối đen. Cô chơi cái lồn mình bằng tay, nhưng không đủ. Không bao giờ đủ. Cô muốn bàn tay anh, muốn con cặc anh, muốn cơn đau mà chỉ anh mới cho cô.
Sáng thứ ba, cô trở về thành phố. Cô chạy từ bến xe về thẳng chung cư, không thèm về phòng trước. Cô chỉ muốn xuống xưởng, muốn nhìn thấy anh, muốn cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh.
Nhưng khi cô đẩy cửa xưởng, Quốc Dũng không chào đón cô.
Anh đang ngồi trước bàn làm việc, mũi đốt trong tay, mắt tập trung vào một tấm gỗ mới. Trên bàn có một tác phẩm đang dang dở — một hình dáng thô sơ của một người phụ nữ đang quỳ, lưng cong, tay giơ lên như bị trói. Anh đang đốt những đường cháy dọc theo sống lưng của bức tượng, tạo thành những vệt đen như vết roi.
"Anh bận," anh nói, không ngẩng lên. Giọng anh đều đều, không có sự nóng bỏng của những lần trước.
Như Quỳnh đứng ở cửa, thở dốc. Cô không muốn nghe câu đó. Cô đã nhớ anh ba ngày, đã tưởng tượng ra cảnh anh đè cô xuống ngay khi cô bước vào, đã làm ướt lồn mình trên xe về chỉ vì nghĩ đến giây phút này.
"Em không cần anh bận," cô nói, bước vào. Cô đóng cửa xưởng lại, khóa trái.
"Em cần anh.""Đợi anh xong chỗ này."Câu nói đó đánh vào cô như một cái tát. Cô đã chờ ba ngày. Cô đã nhịn ba đêm. Và bây giờ anh kêu cô đợi? Vì một tấm gỗ?
Như Quỳnh cảm thấy có gì đó vỡ ra trong cô. Không phải sự tức giận — là sự mất kiểm soát. Một làn sóng ham muốn dâng trào từ lồn phía dưới, quét sạch mọi lý trí, mọi phép lịch sự, mọi ranh giới cô từng giữ.
Cô bước đến bàn làm việc. Quốc Dũng vẫn không ngẩng lên. Anh tiếp tục đốt đường thẳng trên lưng bức tượng, mũi đốt phát ra tiếng rít nhẹ, khói bốc lên nghi ngút.
Cô với tay, nắm lấy cổ áo anh — cái áo sơ mi trắng mà anh đang mặc — và giật mạnh. Anh ngã người về phía sau, ghế xoay, mũi đốt suýt rơi khỏi tay. Anh nhìn cô, ngạc nhiên.
"Em không đợi," cô nói. Giọng cô khàn, gần như không phải giọng cô nữa.
Cô lao vào hôn anh. Không phải nụ hôn dịu dàng — là một cú va chạm của môi và răng và lưỡi. Cô cắn môi dưới anh, đủ mạnh để cô nếm được vị máu nhẹ, và cô nghe thấy anh rên lên trong cổ họng.
Quốc Dũng đặt mũi đốt xuống bàn, nhưng không có thời gian để làm gì khác. Như Quỳnh đã ngồi lên đùi anh, hai chân quặp lấy hông anh, cô kéo áo anh sang một bên, cào móng tay xuống ngực anh để lại những vệt đỏ dài.
"Em... đang làm gì?" Anh hỏi, giọng anh cũng khàn đi, cũng mất kiểm soát.
"Em đang lên cơn vì thiếu anh," cô đáp, và cô kéo quần anh xuống. Con cặc anh đã cương cứng — dài, bự, gân guốc, nóng hổi — như thể cơ thể anh đáp lại cô trước cả khi anh kịp nhận ra. Cô không đợi. Cô nâng hông lên, kéo xì-líp sang một bên, và ngồi xuống con cặc anh.
Cả hai cùng rên lên khi con cặc lấp đầy lồn cô — dài, bự, đâm thẳng vào sâu bên trong, vào tận nơi cô đang đói khát nhất. Như Quỳnh không di chuyển chậm. Cô nhún lên xuống như một con thú, mỗi lần ngồi xuống đều cảm nhận con cặc anh mở toang lồn cô ra, mỗi lần nhấc lên đều cảm thấy sự trống trải kinh khủng, và cô không thể ngừng.
Quốc Dũng cố giữ lấy hông cô, nhưng cô đã quá nhanh, quá mạnh. Cô không quan tâm đến nhịp điệu, không quan tâm đến sự kiểm soát. Cô chỉ muốn bị lấp đầy, muốn bị đâm thủng, muốn quên hết những ngày cô xa anh.
"Em điên rồi à?" Anh thở hổn hển.
"Ừ," cô đáp, và cô cúi xuống hôn anh lần nữa, lần này cắn vào cổ anh, để lại một vết hôn đỏ sẫm.
"Em điên vì anh. Vì con cặc bự của anh. Vì cái cách anh đụ em."Quốc Dũng không chịu thua. Anh đẩy cô ngã xuống bàn làm việc, lưng cô đập vào mặt gỗ lạnh, các mảnh gỗ vụn cắm vào da cô. Anh đè lên người cô, con cặc vẫn ở bên trong lồn cô, và anh bắt đầu đâm — mạnh, sâu, không thương tiếc.
Tay anh nắm lấy cổ áo cô và xé toạc nó. Chiếc áo sơ mi mỏng rách đôi, để lộ chiếc áo ngực màu đen. Anh kéo áo ngực xuống, để hai vú cô bật ra, và anh cúi xuống, không thèm hôn nhẹ nhàng. Anh cắn vào vú phải của cô — mạnh, như cắn vào một trái cây, đủ để để lại dấu răng sâu. Cô gào lên, vừa đau vừa sướng.
"Anh cũng nhớ em," anh gầm lên giữa những nhịp đâm.
"Anh nhớ cái lồn của em. Nhớ cái cách lồn em siết chặt lấy cặc anh. Nhớ tiếng em rên khi anh đánh em."Anh đâm mạnh hơn. Bàn làm việc rung lên, những mẩu gỗ vụn rơi xuống sàn. Như Quỳnh quấn chân quanh hông anh, kéo anh sâu hơn, móng tay cô cào xước lưng anh để lại những vệt máu.
"Đừng dừng," cô gào thét.
"Đừng dừng, anh đụ em đi, đụ mạnh vào, em muốn anh đâm vào tận tử cung của em."Quốc Dũng nghe theo. Anh đâm nhanh hơn, mạnh hơn, và mỗi lần con cặc anh trượt ra rồi lại đâm vào, lồn cô bắn ra một dòng nước nhờn ướt đẫm, chảy xuống đùi và thấm vào bàn gỗ.
Rồi anh đưa tay lên cổ cô. Không phải để vuốt ve — là để nắm. Anh nắm lấy cổ cô, ngón cái và ngón giữa ép vào hai bên khí quản, siết nhẹ. Không đủ để cô ngạt thở, nhưng đủ để cô cảm thấy mình đang ở bờ vực, đủ để máu dồn lên mặt, đủ để mọi cảm giác trên cơ thể cô trở nên bùng nổ gấp trăm lần.
"Em thích không?" Anh hỏi, giọng khàn đặc, mắt nhìn thẳng vào mắt cô trong khi tay anh siết cổ cô và con cặc anh đang cày xới cái lồn cô.
"Em thích," cô thở ra, giọng nghẹn lại vì hơi thở bị chặn.
"Em thích chết điếng, em muốn anh bóp cổ em, đụ em, làm em ngất đi vì sướng."Quốc Dũng siết mạnh hơn một chút. Như Quỳnh cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, những tia sáng trắng nổ tung sau mắt cô. Lồn cô co thắt dữ dội quanh con cặc của anh, và cô đạt đỉnh — một cơn cực khoái mạnh đến mức cô gần như ngất xỉu. Cô gào lên tên anh, cơ thể cô co giật, nước lồn cô phun ra, ướt cả bàn gỗ và đùi anh.
Quốc Dũng cũng không thể kiềm chế thêm. Anh rên lên một tiếng dài, gầm gừ, và bắn tinh dịch vào sâu bên trong lồn cô — từng dòng, từng dòng, nóng và đặc, lấp đầy cô đến nỗi cô cảm thấy nó tràn ra, chảy xuống đùi, hòa lẫn với nước lồn của chính cô.
Hai thân thể nằm đó, trên bàn làm việc, giữa những mảnh gỗ vụn và mùi khói còn thoang thoảng. Thở dốc. Không ai nói gì. Quốc Dũng vẫn nằm đè lên cô, con cặc vẫn còn ở bên trong lồn cô, như một sợi dây kết nối không thể đứt.
Lâu lâu sau, anh lết mình ra khỏi người cô. Anh đứng dậy, lấy một chiếc khăn, lau giữa hai chân cô, lau bàn gỗ. Tay anh dịu dàng hơn bây giờ, lau chậm, nhưng anh vẫn không nói gì.
Như Quỳnh ngồi dậy, cô nhìn xuống cơ thể mình. Vết bầm tím khắp nơi — trên đùi, trên hông, trên cổ nơi anh siết, trên vú nơi anh cắn. Môi cô rỉ máu, vết máu khô trên môi dưới, và cô không biết là máu của anh hay của mình nữa.
Cô không giận. Cô không sợ. Cô chỉ cảm thấy một sự giải phóng kỳ lạ — một cảm giác như thể cô đã bị mắc kẹt trong một cơ thể xa lạ suốt những năm qua, và bây giờ, sau khi bị hành hạ, bị đụ, bị đánh dấu, cô mới thực sự sống.
Quốc Dũng đưa tay lau vết máu trên môi cô, nhẹ nhàng, gần như dịu dàng.
"Đau không?" Anh hỏi.
"Đau," cô nói, và cô mỉm cười — một nụ cười nứt nẻ, đẫm máu, nhưng chân thật.
"Đau thật sự. Nhưng em không muốn dừng."Anh nhìn cô, và trong mắt anh, lần đầu tiên, cô thấy một thứ gì đó khác hẳn — không phải sự thống trị, không phải sự kiểm soát, mà là sự kính trọng. Anh cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên vết máu trên môi cô, và thì thầm:
"Em là người phụ nữ điên nhất anh từng gặp. Và anh yêu điều đó."Hai người nằm xuống tấm nệm, không nói thêm lời nào. Cơ thể cô đau nhức, nhưng cô không muốn rời đi. Cô muốn ở lại, trong bóng tối xưởng gỗ, trong mùi khói và mùi tinh dịch và mùi máu, để được là chính mình — một cô gái vui vẻ ngoài đời, nhưng bên trong có một con thú đang đói, và chỉ có Quốc Dũng mới biết cách nuôi nó.
Hết phần 5
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!