Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Ranh Giới

Tác giả: Song Chi | Ngày: 10/08/2026 02:02 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, nghệ thuật, hành hạ thể xác, ngôn tình, lãng mạn người lớn, tâm lý – tình cảm, drama, xưởng gỗ, sự ám ảnh, tình yêu – hận thù, cuộc chiến quyền lực, bdsm

Truyện đã hoàn thành (15 phần)

Phần 2: Ngón Tay Trong Lửa

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Ba ngày trôi qua kể từ đêm cô xuống xưởng. Ba ngày Như Quỳnh không thể quên câu hỏi của anh: "Em thích cảm giác đau nhẹ, phải không?"

Cô đã định trả lời "không" một trăm lần trong đầu, nhưng mỗi lần nghĩ đến, cô lại nhìn xuống ngón tay mình — nơi vẫn còn cảm giác nóng rát từ cái hơi của mũi đốt. Không bỏng. Nhưng đủ để nhớ.
Thứ Bảy, cô thấy anh ở quán cà phê ven đường, dưới mái hiên nhỏ, cách chung cư chỉ một dãy phố.
Cô không cố tình tìm anh. Cô ra ngoài để mua sách và uống cà phê, nhưng khi cô nhìn thấy bóng người cao lớn với chiếc áo thun xám cũ ngồi ở bàn cuối sân vườn, chân cô tự động dừng lại. Anh đang cúi đầu, đọc một cuốn sách dày với bìa đen, và trên bàn cạnh ly cà phê là một mảnh gỗ nhỏ và một chiếc bút chì — anh đang phác thảo, vẽ những đường nét lên bề mặt gỗ như thể nó là giấy.
Như Quỳnh bước đến. Cô vốn là người thoải mái trong các mối quan hệ xã hội, thích bắt chuyện, thích cười. Hôm nay cô có lý do chính đáng: hàng xóm mới, muốn làm quen trong ánh sáng ban ngày, nơi không có lửa và không có bóng tối.
"Anh Quốc Dũng?" Cô đứng cách bàn một bước, tay cầm túi sách, mỉm cười tự nhiên.
Anh ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh thay đổi — không phải ngạc nhiên, mà là một kiểu ghi nhận, như thể anh đã biết cô sẽ xuất hiện ở đây. Anh khép sách lại, chỉ sang ghế đối diện. "Ngồi đi."
Cô ngồi xuống. Trong ánh nắng ban ngày, Quốc Dũng trông khác hẳn đêm khuya. Không còn cái vẻ nửa người nửa lửa nữa. Bây giờ anh là một người đàn ông bình thường — tóc hơi dài, che một bên mắt, bàn tay đặt trên bàn có vết chai nhưng sạch sẽ, móng tay cắt ngắn gọn. Anh mỉm cười lịch sự, như một người hàng xóm dễ chịu.
"Em đến mua sách à?" Anh hỏi, giọng vẫn trầm nhưng nhẹ hơn.
"Ừ," cô đáp, kéo ghế ra. "Em thích đọc. Cũng là nghề của em, biên tập mà." Cô mỉm cười, giọng vui vẻ. "Còn anh? Anh đọc gì ngoài gỗ?"
Quốc Dũng đưa cuốn sách về phía cô. Đó là một cuốn sách về điêu khắc Châu Âu thế kỷ 19, nhưng bìa có in hình một bức tượng bị đốt một nửa — một tác phẩm đã bị hỏa hoạn làm biến dạng, nhưng vẻ đẹp vẫn còn nguyên.
"Anh đọc về cách họ tạo ra sự hoàn hảo trước khi hủy hoại nó," anh nói, một cách rất tự nhiên, như thể đang nói về thời tiết.
Như Quỳnh nhìn bìa sách, rồi nhìn anh. Cô không hỏi thêm. Cô chỉ gọi một ly cà phê và bắt đầu trò chuyện về những điều bình thường — về khu phố, về tiệm sách gần đây, về mấy hôm nay trời đẹp. Quốc Dũng đáp lại một cách lịch sự, thỉnh thoảng nhấp cà phê, và thỉnh thoảng nhìn cô với một ánh mắt mà cô không thể hiểu được.
Nhưng dưới bàn, có một chuyện khác đang xảy ra.
Cô đang nói về một cuốn tiểu thuyết cô vừa biên tập, khi cô cảm nhận một cái chạm — ấm, bất ngờ — trên đùi phải của cô. Không phải vô tình, không phải nhầm lẫn. Là bàn tay của Quốc Dũng, đặt lên đầu gối cô, nóng hơn bình thường một chút, như thể vừa cầm vào thứ gì đó đang cháy.
Cô ngừng nói giữa câu. Cô nhìn xuống, nhưng bàn ăn che khuất tất cả. Cô nhìn lên anh. Quốc Dũng vẫn nhìn cô, mặt không biểu cảm, ly cà phê còn trên tay phải — nhưng tay trái của anh, nằm dưới bàn, đang chạm vào đùi cô một cách rất chậm, có kiểm soát.
Không có ai nhìn thấy. Quán cà phê đông đúc, nhưng bàn của họ ở cuối sân vườn, khuất sau một chậu cây lớn. Họ chỉ là một cặp người lạ đang trò chuyện bình thường.
Như Quỳnh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Cô nên đẩy tay anh ra. Cô nên đứng dậy. Cô là một người phụ nữ hiện đại, biết rõ ranh giới, biết khi nào mình bị xâm phạm.
Nhưng cô không đẩy ra.
Bàn tay anh lướt nhẹ lên một chút, từ đầu gối lên đùi trong, dừng lại ở nơi vải váy cô mỏng nhất. Cô đang mặc một chiếc váy hoa màu xanh, dài qua gối, chất liệu mềm mỏng. Cô cảm nhận rõ từng ngón tay của anh — gồ ghề, nóng, và đầy ý đồ.
"Anh nói về cái gì nhỉ?" Anh hỏi, giọng đều đều, như thể tay anh đang đặt trên bàn, không phải trên đùi cô.
Như Quỳnh nuốt khan. "Em... nói về cuốn sách em biên tập," cô lắp bắp.
"Ừ, em nói nó hay." Quốc Dũng nhấp cà phê, mắt không rời khỏi cô. Ngón tay cái của anh bắt đầu vẽ những vòng tròn nhỏ lên đùi trong của cô — chậm, rất chậm, mỗi vòng tròn rộng hơn một chút, tiến lên cao hơn một chút.
Như Quỳnh siết chặt tay. Cô biết mình đang đỏ mặt, và cô ghét điều đó. Cô là người luôn kiểm soát được tình huống, luôn biết cách đùa và cách tránh. Nhưng bây giờ, dưới bàn cà phê, giữa ban ngày, trước mặt những người xa lạ, cô đang để một người đàn ông gần như xa lạ chạm vào đùi mình như thể nó là mảnh gỗ anh đang làm việc.
"Em nên về," cô nói, nhưng giọng cô không có sức nặng.
"Ừ," Quốc Dũng đáp, nhưng tay anh không rời. Anh di chuyển nó lên cao hơn, đến nơi đùi trong kết thúc và bắt đầu vùng nhạy cảm, chỉ cách lớp vải cuối cùng một khoảng nhỏ. Anh dừng lại ở đó, không tiến thêm, chỉ đặt tay, như đang nói: "Anh có thể, nhưng anh chọn không."
"Chiều nay," anh nói, giọng trầm nhưng rõ ràng, "anh có một vài tấm gỗ mới. Em có muốn xuống thử đốt một đường thẳng không?"
Như Quỳnh nhìn anh. Tay anh vẫn ở đó, trên đùi cô, nóng và kiên nhẫn. Cô có thể đứng dậy, đi về, và quên hết chuyện này. Cô có thể giữ ranh giới an toàn của mình.
Nhưng cô nghe thấy chính mình trả lời: "Mấy giờ?"
"Ba giờ."
"Em xuống."
Quốc Dũng rút tay ra khỏi đùi cô — chậm, có chủ đích, để cô cảm nhận sự mất mát của hơi ấm. Anh đứng dậy, cầm cuốn sách và mảnh gỗ, đặt một tờ tiền lên bàn. "Anh đi trước," anh nói. "Em ở lại uống hết cà phê."
Anh đi qua cô, và khi đi ngang, tay anh vô tình — hoặc cố ý — chạm nhẹ vào vai cô, như một lời nhắc nhở rằng vừa rồi không phải là mơ.
Như Quỳnh ngồi lại, tay cầm ly cà phê đã nguội, nhìn theo bóng anh khuất sau hàng cây. Cô cảm thấy nơi đùi mình vừa bị chạm vẫn còn nóng — như một vết cháy mờ, không nhìn thấy nhưng cảm nhận được.

Ba giờ chiều. Xưởng gỗ.
Không có khói. Không có bóng tối. Nhưng có Quốc Dũng, đứng trước một tấm gỗ mới, trơn láng, chưa bị đốt lần nào. Anh đã thay một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn đến khuỷu, và trên bàn là một chiếc mũi đốt mới — sạch, không vết dầu, như thể nó đang chờ cô.
"Đến rồi," anh nói, không quay lại.
"Em đến rồi," cô đáp, đứng ở cửa.
Hôm nay xưởng sáng hơn. Ánh sáng ban ngày tràn qua cửa sổ, nhưng rèm vẫn được kéo một nửa, để lại một vệt sáng trắng và một vùng bóng tối. Quốc Dũng đứng ở ranh giới giữa sáng và tối, như cố ý.
"Lại đây," anh nói.
Cô đi đến. Anh cầm mũi đốt lên, cắm vào nguồn điện. Đầu nhọn bắt đầu ửng đỏ.
"Hôm nay em sẽ tự làm," anh nói. "Anh chỉ đứng sau, và nếu em sai, anh sẽ sửa."
Cô cầm mũi đốt. Nó nặng hơn cô nghĩ, và cán gỗ mịn, nhưng đầu kim loại đang dần chuyển sang màu cam.
"Vẽ một đường thẳng từ mép trái sang mép phải," anh chỉ vào tấm gỗ trước mặt. "Không cong. Không ngoằn ngoèo. Một đường thẳng."
Như Quỳnh tập trung. Cô đặt mũi đốt xuống bề mặt gỗ — một vệt khói nhẹ bốc lên, mùi cháy xộc vào mũi — và cô bắt đầu kéo đường thẳng.
Tay cô run. Đường cháy bắt đầu lệch sang phải. Cô cố điều chỉnh, nhưng càng cố, đường càng cong.
Quốc Dũng đứng sau lưng cô. Cô cảm nhận hơi ấm từ ngực anh, cách lưng cô một khoảng ngắn. Anh không chạm vào cô. Chưa.
"Em đang sợ sai," anh nói, giọng gần tai. "Đừng sợ sai. Sợ sẽ làm em run."
Cô cố thở sâu. Đường cháy tiếp tục lệch. Cô muốn bỏ cuộc, muốn đặt mũi đốt xuống.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, Quốc Dũng đặt tay lên tay cô.
Không phải tay hướng dẫn. Là tay bóp mạnh.
Anh siết chặt bàn tay cô đến mức cô cảm thấy đau — một cơn đau sắc, bất ngờ, không phải cơn đau của bỏng, nhưng của áp lực, của sự kiểm soát thô bạo. Cô rên lên, vừa đau vừa ngạc nhiên, và cô buông mũi đốt.
Mũi đốt rơi xuống bàn, để lại một vết cháy đen trên tấm gỗ — một vệt dài, ngoằn ngoèo, xấu xí.
Quốc Dũng không nhìn vết cháy. Anh nhìn cô. Mắt anh sáng lên trong ánh sáng ban ngày, một thứ ánh sáng khác hẳn ánh lửa đêm khuya — lạnh hơn, nhưng cũng nóng hơn.
"Em thấy không?" Anh nói, giọng thấp, gần như thì thầm. "Em đã sợ sai. Em đã run. Và em đã hỏng."
Anh buông tay cô. Cô rụt tay về, xoa nhẹ nơi bị bóp — một vết đỏ bắt đầu hiện lên quanh cổ tay.
"Anh..." cô bắt đầu, giọng hơi run. "Anh không cần phải bóp mạnh như vậy."
"Anh biết," Quốc Dũng nói, giọng bình thản. "Anh bóp mạnh vì anh muốn em nhớ."
Cô nhìn anh. Không có sự hối lỗi trên mặt anh. Không có sự xin lỗi. Anh chỉ đứng đó, nhìn cô, và nói: "Đau mới khắc sâu."
Câu nói đó vang lên trong không gian xưởng. Như Quỳnh cắn môi. Cô cảm thấy vết đỏ trên cổ tay đang nóng lên, và cô cảm thấy điều gì đó khác — một thứ cảm xúc không tên, vừa khó chịu vừa thú vị.
Cô không đi. Cô không phản đối.
Cô chỉ nhìn anh, và nói: "Em sẽ làm lại."
Quốc Dũng nhướng mày — một chút ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng biến mất. Anh cầm mũi đốt lên, đưa về phía cô. "Lần này," anh nói, "anh sẽ không giúp em. Em tự làm. Nhưng nếu em sai lần nữa..." Anh ngừng lại, mắt nhìn thẳng vào cô, "...anh sẽ không bóp tay em."
"Anh sẽ làm gì?"
Quốc Dũng không trả lời. Anh chỉ đứng đó, mỉm cười — một nụ cười không có sự ấm áp, nhưng có một lời hứa nguy hiểm.
Như Quỳnh cầm mũi đốt. Lần này tay cô run ít hơn. Cô đặt xuống bề mặt gỗ, bắt đầu vẽ đường thẳng. Mắt cô tập trung, và cô cố quên đi cơn đau nơi cổ tay, cố quên đi sự hiện diện của anh sau lưng.
Cô vẽ. Một đường thẳng.
Không hoàn hảo. Nhưng thẳng.
Cô đặt mũi đốt xuống, thở ra. Quốc Dũng không nói gì. Anh chỉ đến gần, cúi xuống nhìn vết cháy, rồi ngẩng lên nhìn cô.
"Lần sau," anh nói, "em sẽ vẽ một đường cong."
Anh quay lưng lại, bắt đầu dọn dẹp bàn. Như Quỳnh đứng đó, nhìn vết cháy trên tấm gỗ, rồi nhìn cổ tay mình — vết đỏ đã chuyển thành một vết bầm mờ, hình dấu ngón tay.
Cô nên tức giận. Cô nên nói rằng anh đã vượt quá giới hạn.
Nhưng cô chỉ lặng lẽ rời khỏi xưởng, tay vẫn ấm nơi anh đã bóp, và trong đầu cô vang lên lời anh: "Đau mới khắc sâu."

Tối hôm đó, khi cô ngồi trước gương, cô nhìn vết bầm trên cổ tay — không to, chỉ một mảng đỏ tím nhẹ. Cô đưa tay kia chạm vào nó, cảm nhận cơn đau nhẹ, và cô nhớ lại ánh mắt anh khi anh bóp tay cô: lạnh, kiểm soát, và đầy một thứ gì đó giống như... thích thú.
Cô không hiểu mình. Cô vốn là người vui vẻ, thích cười, thích những điều nhẹ nhàng. Vậy tại sao cô không ghét anh? Tại sao cô thấy vết bầm đó... hấp dẫn?
Cô nhìn ra cửa sổ. Bên kia hành lang, cửa sổ xưởng đã tắt đèn. Nhưng cô biết, đêm nay, cô sẽ lại mơ về một đường thẳng trên gỗ và một bàn tay đang siết chặt cổ tay mình.

Hết phần 2

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách