Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Ranh Giới

Tác giả: Song Chi | Ngày: 10/08/2026 02:02 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, nghệ thuật, hành hạ thể xác, ngôn tình, lãng mạn người lớn, tâm lý – tình cảm, drama, xưởng gỗ, sự ám ảnh, tình yêu – hận thù, cuộc chiến quyền lực, bdsm

Truyện đã hoàn thành (15 phần)

← Phần trước Phần sau →

Phần 1: Vết Cháy Trên Gỗ

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Như Quỳnh chuyển đến khu chung cư ven sông vào một buổi chiều cuối thu, khi những tán cây bàng đã chuyển sang màu đỏ đồng và những cơn gió đầu mùa mang theo hơi nước lạnh từ dòng sông phía dưới. Căn hộ của cô nằm ở tầng ba, đối diện với một xưởng gỗ nhỏ có cửa sắt sơn đen, trên đó dán một tấm biển gỗ mờ chữ: "Quốc Dũng - Điêu khắc & Đốt gỗ."

Cô là một biên tập viên của nhà xuất bản Văn Học Phương Nam, tính cách vui vẻ, hoạt bát, luôn biết cách làm mới không khí. Mấy người bạn cùng phòng trước đây vẫn hay đùa rằng cô "nhiều năng lượng hơn cả pin dự phòng". Cô thích cười, thích trò chuyện, và thích biến mọi không gian xa lạ thành nơi quen thuộc chỉ bằng vài câu nói cợt nhả.
Nhưng chiều hôm đó, khi cô chạm chân xuống hành lang tầng ba, mang theo vài ba túi đồ lỉnh kỉnh từ siêu thị, cô dừng lại trước cánh cửa xưởng gỗ và không thể rời mắt.
Cửa hé mở. Một mùi khói đặc quánh, pha lẫn vị chát của gỗ bị nung nóng, len lỏi ra ngoài hành lang. Không phải mùi khói bình thường — nó có tầng, có chiều sâu, như mùi của một cái gì đó vừa bị hủy hoại vừa được tạo ra. Và từ bên trong, ánh lửa nhảy múa, rực đỏ như mạch máu vỡ trên bức tường tối.
Cô định bước qua, nhưng một bóng người xuất hiện từ trong ánh lửa.
Quốc Dũng đứng ở ngưỡng cửa, tay cầm một mũi đốt bằng đồng dài, đầu nhọn vẫn còn đỏ hồng vì nhiệt. Anh mặc một chiếc áo thun đen cũ, bạc màu ở vai, tay áo xắn lên khuỷu để lộ những đường gân xanh chạy dọc theo cẳng tay đầy vết chai sạn. Trên bàn tay phải của anh, Như Quỳnh nhìn thấy những vết sẹo cũ — không rõ là do dụng cụ gây ra hay ngọn lửa để lại — và điều đó khiến cô chớp mắt một giây lâu hơn bình thường.
"Xin chào," cô nói, giọng vui vẻ nhưng hơi ngập ngừng. "Tôi ở đối diện. Mới chuyển đến. Tôi là Như Quỳnh."
Quốc Dũng nhìn cô. Ánh mắt anh không di chuyển nhiều — nó đứng im một chỗ, sâu thẳm, như một tia lửa không cháy nhưng đang ủ. Anh mỉm cười — một nụ cười lịch sự, nhẹ nhàng, nhưng Như Quỳnh có cảm giác có thứ gì đó bên dưới nụ cười ấy đang cháy âm ỉ.
"Quốc Dũng," anh nói, giọng trầm và đều đều. "Chào mừng."
Cô định nói vài câu bông đùa về việc hàng xóm mới có mùi khói lạ, nhưng lời nói nghẹn lại khi cô nhìn vào xưởng phía sau anh. Những khối gỗ vụn chất thành đống gần tường, có những mảnh bị đốt thành vết loang lổ đen như những vết bỏng trên da. Một bức tượng đang dang dở — hình dáng một người phụ nữ ngả đầu về sau, nhưng thay vì khuôn mặt, đó là một vùng gỗ bị thiêu thành tro.
Như Quỳnh tự nhiên hỏi: "Anh đốt gỗ à? Thay vì đục?"
"Vừa đục vừa đốt," anh đáp, vẫn nhìn cô với ánh mắt không rời. "Gỗ có hai cách để chạm đến bề mặt của nó: hoặc bạn cắt vào, hoặc bạn đốt nó. Cắt thì để lại vết sạch. Đốt thì để lại vết sẹo." Anh ngừng lại một chút. "Anh thích vết sẹo hơn."
Cô không biết tại sao, nhưng câu nói đó khiến cô thấy ớn lạnh. Không phải sợ — là kiểu ớn lạnh mà cô đôi khi cảm thấy khi đọc những câu văn quá sắc sảo, quá chính xác.
"Thú vị đấy," cô nói, và bước nhanh về phía cửa căn hộ của mình.

Đêm đó, khi Như Quỳnh sắp ngủ, cô nghe thấy một âm thanh lạ.
Không phải tiếng búa. Là một tiếng rít đều đặn, như kim loại nóng chạm vào bề mặt ẩm, kèm theo mùi khói len lỏi qua khe cửa, xộc vào mũi cô đến nỗi cô ngồi bật dậy. Cô nhìn đồng hồ — 1:17 sáng.
Cô bước ra hành lang. Không có ai. Nhưng ánh đỏ từ xưởng dưới tầng một hắt lên, phản chiếu vào tường cầu thang, tạo thành một vùng sáng vàng cam nhấp nhô. Chân cô tự động bước xuống — không phải vì tò mò, cô tự nhủ, mà chỉ để xem có đám cháy nào không.
Cửa xưởng không khóa. Cô đẩy nhẹ.
Bên trong không có đèn điện. Chỉ có một ngọn đuốc nhỏ gắn trên chân đế sắt, ngọn lửa cháy xanh và cam, lung lay. Quốc Dũng quay lưng về phía cửa, đang cầm mũi đốt đặt lên một tấm gỗ sồi. Từng đường cháy của anh thật chậm, có kiểm soát, nhưng cái cách anh nhấn xuống — hơi mạnh, hơi sâu — khiến những vết đốt trở thành những đường rãnh đen đứt gãy, như vết thương chưa lành.
Anh không quay lại. Nhưng anh biết cô ở đó.
"Em không ngủ được?" Giọng anh vang lên trong bóng tối, trầm, không chút ngạc nhiên.
"Mùi khói nồng quá," cô nói, nhưng cô không rời đi. Cô bước vào thêm vài bước, đứng cách anh vài bước chân. Ngọn đuốc soi sáng những mảnh gỗ bị đốt còn vương trên sàn, và cô nhận thấy có những tấm gỗ nhỏ được đục thành hình những cánh tay, những cái chân, những bờ vai — nhưng tất cả đều bị thiêu, bị khắc bằng những đường cháy rạch ngang dọc như những vết sẹo đang sống.
"Đây là nghề của anh," Quốc Dũng nói, đặt mũi đốt xuống. Anh quay lại, và trong ánh lửa, khuôn mặt anh hiện ra với những đường nét sắc sảo hơn ban chiều — sống mũi cao, môi hơi mím, và đôi mắt sâu hoắm phản chiếu ngọn đuốc như hai đốm than đang cháy.
"Em từng thấy người nào làm nghề thế này chưa?" Anh hỏi.
"Chưa," cô nói thật.
"Vậy em thấy nó như thế nào?"
Như Quỳnh nhìn quanh. Trên kệ, có những tác phẩm hoàn chỉnh — một bức tượng phụ nữ quỳ, hai tay che mặt, nhưng làn da gỗ của cô ta bị những vết cháy xoáy như lửa bốc ra từ bên trong cơ thể. Một bức tượng khác là một đôi tay đang nắm lấy nhau, nhưng đầu ngón tay bị cháy đen, như thể chúng đang hủy hoại nhau trong lúc níu kéo.
"Đẹp," cô nói, và cô thành thật. "Đẹp nhưng đau."
Quốc Dũng nhìn cô thật lâu. Đôi mắt anh không chớp. "Em hiểu nó," anh nói. "Không phải ai cũng hiểu."
Anh cầm lấy một mảnh gỗ vụn nhỏ — chưa thành hình, chỉ là một mẩu phế liệu — và đưa cho cô. "Cầm thử."
Như Quỳnh nhận lấy. Mảnh gỗ còn ấm, có mùi cháy, bề mặt ráp.
"Bây giờ cầm cái này." Anh cầm mũi đốt, đưa về phía cô. Đầu nhọn vẫn đỏ hồng, hơi nóng bức xạ từ nó khiến không khí giữa hai người rung lên.
Cô không giơ tay ra ngay. Cô nhìn anh — đang đứng dưới ánh đuốc, vẻ mặt không có gì đe dọa, nhưng ánh mắt anh có một thứ gì đó khiến cô không biết mình đang nhìn vào một người đàn ông hay một ngọn lửa.
Như Quỳnh là người vui vẻ, nhưng không phải kẻ ngốc. Cô biết ranh giới. Cô biết cái gì nguy hiểm. Nhưng chính vì cô luôn tò mò về những điều mới lạ, cô đã đưa tay ra.
Quốc Dũng không đưa mũi đốt vào tay cô. Thay vào đó, anh nắm lấy cổ tay cô — bàn tay anh nóng hơn bình thường, gồ ghề, các ngón tay siết nhẹ nhưng đủ để cô cảm nhận được sức mạnh. Anh kéo tay cô đến gần mảnh gỗ vụn cô đang cầm, và đặt mũi đốt cách bề mặt gỗ chỉ một milimet.
Sức nóng phả vào da cô. Cô cảm nhận rõ cái nóng rát — không đủ để bỏng, nhưng đủ để khiến cô rút tay lại.
"Đừng rút," anh nói, giọng thấp và nhẹ nhưng không cho phép cãi lại.
Cô dừng lại. Mũi đốt áp sát gỗ, và một vệt cháy mỏng bắt đầu hiện lên — một đường cong đen chạy theo hướng tay anh dẫn dắt. Tay cô run, và cô thấy một giọt mồ hôi rơi từ trán mình xuống mặt gỗ, bốc hơi ngay lập tức.
Quốc Dũng để tay cô ở đó thêm vài giây. Rồi anh rút mũi đốt lui, nhưng không buông tay cô. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ngọn lửa phản chiếu trong đồng tử đen.
"Em thích cảm giác đau nhẹ, phải không?"
Câu hỏi rơi xuống như một giọt nước nóng lên da.
Như Quỳnh không trả lời. Cô cảm thấy cổ họng mình khô, tim mình đập nhanh hơn bình thường. Cô rụt tay lại — nhanh hơn cô định — và lui một bước. Mảnh gỗ vụn trên tay cô đã có một vệt cháy đen, hình vòng cung, không giống bất cứ thứ gì nhưng lại trông như một nụ cười méo mó.
"Khuya quá," cô nói, giọng hơi cao hơn bình thường. "Tôi về."
Quốc Dũng không ngăn cô. Anh đặt mũi đốt xuống, lại đứng dưới ánh đuốc, nhìn theo cô ra cửa. Ánh lửa tạo ra một đường bóng dài sau lưng anh, kéo dài đến tận bức tường, như thể có một cái bóng khác đang đứng sau anh — một cái bóng không phải của con người, mà của một thứ gì đó đang cháy.
Như Quỳnh bước nhanh ra ngoài, qua hành lang, lên cầu thang, về phòng. Cô đóng cửa lại, khóa trái, và dựa người vào cánh cửa lạnh. Mùi khói vẫn còn trên áo, trên tóc, trong mũi cô.
Cô nhìn xuống bàn tay mình. Ngón trỏ và ngón giữa hơi ửng đỏ — không bỏng, nhưng đủ để nhớ rằng cô đã từng rất gần với ngọn lửa. Cô cầm mảnh gỗ vụn lên, xoay nó trong ánh đèn phòng ngủ.
Vệt cháy đen hình vòng cung. Trông như một nụ cười méo mó. Trông như vết sẹo trên gỗ.
Cô đặt mảnh gỗ lên bàn cạnh giường, không vứt đi.
Cô tắt đèn. Nhưng cô không ngủ được. Cô nằm trên giường, nhìn trần nhà tối, và nghĩ về câu hỏi của anh: "Em thích cảm giác đau nhẹ, phải không?"
Không. Cô không thích. Cô là một người vui vẻ, hoạt bát, sống hướng ngoại. Cô thích tiếng cười, thích cà phê sáng, thích những câu chuyện có kết thúc có hậu.
Thế tại sao, trong bóng tối căn phòng, cô lại lật mảnh gỗ trên tay, lại chạm vào vệt cháy đen, và môi cô khẽ mỉm cười?

Ngoài hành lang, tiếng lửa vẫn rít lên từ xưởng tầng một. Và trong căn phòng nhỏ, Như Quỳnh nằm nghĩ về một người đàn ông có đôi mắt như than đang cháy.
Cô chưa biết mình vừa gặp điều gì. Nhưng cô biết một điều chắc chắn: đây không phải lần cuối cô xuống xưởng đêm khuya.

Hết phần 1

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

← Phần trước Phần sau →

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách