Gương Phòng Tập
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Ông Phúc hôn cô sâu hơn. Tay bóp mạnh mông cô đến mức cô rên nhẹ vào miệng ông. Con cặc ông cương cứng ép sát vào cái lồn. Ông kéo váy cô lên, kéo xì-líp sang một bên, ngón tay sờ trực tiếp hai múi thịt đã ướt, tách hột le, rồi đẩy hai ngón vào trong.— Em ướt rồi — ông thì thầm, mắt nhìn thẳng vào mắt cô — Tốt. Từ giờ em là của tôi. Nó là của tôi.Ông đẩy cô nằm xuống sofa, cởi hết quần áo cô. Ông quỳ giữa hai đùi, nhìn cái lồn căng mọng, hai môi ướt, lông thưa trên mu. Ông cúi xuống liếm lâu, lưỡi lướt dọc hai múi thịt, ngậm hột le mút, thỉnh thoảng dùng răng khẽ kéo đám lông. Cô ưỡn hông, tay nắm tóc ông, rên không thành tiếng.Khi cô đã ướt đẫm, ông đứng dậy, cởi quần. Con cặc bật ra cứng ngắc. Ông không hỏi. Ông cầm lấy, chà đầu cặc lên hột le vài lần rồi đẩy vào một cái mạnh, sâu lút cán.Ông đụ rất mạnh ngay từ đầu. Mỗi nhịp đều sâu và dứt khoát. Một tay ông bóp chặt mu lồn cô, ngón cái day hột le liên tục. Tay kia bóp vú, ngắt núm vú, kéo nhẹ rồi thả. Thỉnh thoảng ông nắm chùm lông lồn kéo nhẹ lên, khiến cô vừa đau vừa sướng. Ông coi như thân thể này như là ông vừa chiếm được.— Ư... a... ư...Cơ thể cô run. Cái lồn siết chặt lấy con cặc ông. Ông đụ càng mạnh hơn, như đang đóng dấu sở hữu. Cô lên đỉnh lần đầu khi đang bị ông đè, người co giật, nước chảy nhiều, hai đùi kẹp chặt hông ông, miệng há ra nhưng không thành tiếng vì ông hôn chặn lại.Ông rút ra, nằm xuống sofa, kéo cô lên.— Sướng không? Bú đi — ông nói, giọng khàn — Tôi đã bú em rồi. Em không cần ngại.Minh Anh đỏ mặt, nhưng vẫn quỳ xuống giữa hai đùi ông. Ông nắm tóc cô, hướng dẫn:— Liếm từ dưới lên trước. Rồi ngậm đầu. Dùng lưỡi xoay. Xuống sâu hơn... đúng rồi. Tay cầm phần dưới, xoa nhẹ. Đừng dùng răng.Cô làm theo từng bước. Cảm giác con cặc nóng và cứng trong miệng vừa lạ vừa khiến cái lồn lại co thắt. Ông rên thấp, tay vẫn giữ tóc cô, thỉnh thoảng đẩy hông lên nhẹ. Cô vừa xấu hổ vừa hưng phấn vì được ông dạy, vì đang phục vụ ông bằng miệng.Sau một lúc, ông kéo cô dậy, lật úp người cô xuống sofa, đùi dạng rộng. Ông quỳ sau lưng, một tay bóp mạnh hai mông, vỗ vài cái bốp bốp khá đau, rồi đẩy con cặc vào từ phía sau một cái lại lút cán.- Sướng không? Rên tôi nghe.- Sướng. Sướng lắm.Ông đụ dã man. Mỗi nhịp đều mạnh, sâu, và có chủ đích. Ông nắm hai mông cô bóp chặt rồi dọng mạnh liên tục khoảng mười mấy cái, sau đó dừng lại xoáy sâu trong lồn cô, rồi lại dọng tiếp. Cứ như vậy lặp lại nhiều lần. Một tay ông thò xuống phía trước bóp vú, ngắt núm vú. Tay kia thì bóp mu lồn, day hột le không ngừng, thỉnh thoảng nắm chùm lông kéo nhẹ.— Aaaa... ư... a... mạnh quá... đừng kéo lông em...Cô không còn kiềm chế được. Tiếng rên vang trong căn hộ. Cái lồn sưng đỏ, ướt nhẹp, siết lấy con cặc ông từng nhịp. Ông đụ không nghỉ, mồ hôi nhỏ xuống lưng cô, hơi thở nặng.Cô lên đỉnh lần 2 dữ dội hơn lần đầu. Toàn thân co cứng, cái lồn giật liên hồi, nước phụt ra nhiều, miệng rên la in ỏi không thành lời. Đúng lúc đó ông cũng phóng tinh sâu bên trong, rên khàn, người gục xuống lưng cô, đè nặng lên người cô rất lâu. Con cặc vẫn còn cắm trong lồn, vẫn chưa mềm. Cả hai thở dốc.Một lúc sau ông rút ra. Tinh dịch chảy ra theo. Ông nằm xuống, kéo cô ngồi lên người ông.— Em thích phải không? Giờ thì leo lên đi — ông nói — Em tự điều khiển lần này.Cô vẫn còn run vì vừa lên đỉnh, nhưng vẫn ngồi lên. Con cặc ông chưa hoàn toàn mềm, dần cứng lại khi cô bao lấy. Cô bắt đầu lên xuống. Ông nắm mông cô, khuyến khích, thỉnh thoảng vỗ nhẹ. - Hẩy mông nhanh lên... làm gì em thích... cứ làm như em đang cưỡi ngựa...Cô hẩy, cô cưỡi ngày càng mạnh, ngực nảy, tóc rối. Lần này cô lên đỉnh lần 3 — yếu hơn nhưng kéo dài, người run rẩy, lồn cô co thắt liên tục, nước chảy xuống bụng ông. Cô gục xuống ngực ông, thở không ra hơi.- Aaaa... sướng... em sướng...Ông vuốt tóc cô nhẹ nhàng. Cô nằm yên trên người ông, tay ông xoa nắn và bóp nhẹ hai mông cô. Cô như hoàn toàn đã bị ông chinh phục bằng khả năng đàn ông của mình.
Sau đó ông kêu cô đi tắm rửa sạch sẽ. Cô vào phòng tắm, chân còn run. Cái lồn hơi sưng, ê ẩm, tinh dịch chảy ra khi cô đi. Vú cũng hơi sưng và ê vì bị bóp và ngắt nhiều. Cô rửa kỹ, rồi bước ra chỉ quấn khăn.Ông đang nằm trên giường. Ông kéo cô nằm xuống, kéo khăn ra.— Em thích không? — ông hỏi, tay đã đặt lên mu lồn cô.— ...Thích.— Sướng không?— ...Sướng.Ông mỉm cười. Tay ông bắt đầu xoa nắn rất kỹ. Ngón tay lướt dọc hai múi thịt vẫn còn sưng và ướt, tách nhẹ hai môi lồn, sờ hột le rất nhẹ, xoa vòng trên mu, miết đám lông thưa. Tay kia thì xoa nắn vú, se nhẹ đầu vú lúc vòng tròn, lúc kéo nhẹ. - Tôi rất thích thân thể này của em... đầy đặn lắm...- Dạ...Ông xoa nắn, ông chơi khắp cơ thể rất lâu như thể ông còn thèm thuồng lắm. Cô thở không đều, cái lồn thỉnh thoảng co thắt dưới tay ông. Dần dần cả hai chìm vào giấc ngủ. Tay ông vẫn đặt trên lông lồn cô.
Sáng hôm sau, Minh Anh tỉnh dậy khi trời vừa sáng. Ông Phúc vẫn ôm cô từ phía sau. Một tay ông vòng qua ngực, tay kia vẫn nằm trên mu lồn. Mông cô vẫn hơi đỏ và ê vì bị vỗ. Cái lồn vẫn sưng và nhạy cảm. Vú cũng còn ê.Ông tỉnh. Ông hôn gáy cô, hôn vai, hôn xuống sống lưng. Tay ông xoa nắn cái lồn một lúc, day nhẹ hột le, bóp nhẹ hai múi thịt, rồi xoa lên vú, se đầu vú.— Tôi còn muốn em nhiều hơn nữa. Tôi thích thấy cách em sung sướng như đêm qua.Cô mắc cỡ, dúi đầu vào ngực ông, cứ để ông tiếp tục chơi cơ thể cô sáng sớm.
Cô ở với ông được 2 ngày.Trong 2 ngày đó, căn hộ tầng 24 trở thành cả thế giới của cô. Ban ngày ông họp online, ngồi trước máy tính ở bàn làm việc tạm trong phòng khách, tai nghe cắm, giọng nói trầm và dứt khoát với cấp dưới. Thỉnh thoảng ông nhìn sang phía cô đang tập nhảy hoặc ngồi đọc sách, rồi cười nhẹ như đang xem một món đồ trang trí biết cử động.Ông dắt cô đi ăn vài lần — nhà hàng Nhật, quán hải sản cao cấp, một quán phở mà ông nói "ngon nhất quận 1". Ông chọn món cho cô, gắp thức ăn vào chén, đôi khi lau nhẹ khóe miệng cô bằng khăn. Họ cũng đi mua sắm. Ông mua cho cô thêm vài bộ váy, đồ lót, và một đôi giày cao gót mà cô chưa bao giờ dám mang. Cô chỉ biết đứng im để nhân viên lấy số đo, trong khi ông ngồi ghế sofa cửa hàng, vừa nghe điện thoại vừa nhìn cô thay đồ sau tấm rèm.Nhưng điều chiếm nhiều thời gian nhất vẫn là trên giường, trên sofa, trên bàn ăn, thậm chí ngay cạnh cửa sổ nhìn ra sông. Ông muốn là được. Đôi khi đang nói chuyện, ông đột ngột kéo cô nằm xuống, kéo quần cô ra, cúi xuống bú cái lồn đến khi cô ướt đẫm và run rẩy, rồi đụ ngay tại chỗ. Có lần ông đang nghe điện thoại vẫn một tay giữ đầu cô đang bú cặc ông, giọng nói vẫn bình thản với đối phương bên kia. Cô dần quen với vị và mùi của ông. Từ chỗ xấu hổ, cô bắt đầu biết cách dùng lưỡi, biết cách nuốt sâu hơn, và có lúc tự mình muốn ngậm lấy khi thấy ông cương cứng. Cảm giác được ông khen "giỏi" khi cô bú khiến một phần nhỏ trong cô thấy mê.Đêm nào cũng vậy. Sáng nào cũng có dư âm. Cái lồn luôn hơi ê, vú luôn có dấu tay, và trong đầu cô luôn lẫn lộn giữa sự sung sướng và ý nghĩ rằng mình đang bị nuốt chửng từng chút một.Căn hộ tầng 24 có 7 phòng, nhưng Minh Anh chỉ được phép vào 3.Phòng ngủ — nơi cô ngủ, hoặc giả vờ ngủ khi ông Phúc vẫn còn thức, đọc báo hay xem tin tức bên cạnh với đèn ngủ vàng vọt. Phòng tắm — với bồn rửa mặt đôi và vòi sen có áp lực nước mạnh đến mức da cô đỏ ửng mỗi sáng. Và phòng khách — nơi cô ngồi nhìn ra sông, đọc những cuốn sách ông Phúc chọn sẵn trên kệ: tiểu sử vũ công, lịch sử ballet, và thỉnh thoảng một cuốn tiểu thuyết tình cảm Pháp mà cô không bao giờ đọc qua trang thứ 3.4 phòng còn lại luôn khóa.Ông Phúc nói một phòng là văn phòng làm việc — "có tài liệu mật của công ty, em không cần vào". Một phòng là kho. Một phòng là phòng ngủ dự phòng. Và phòng cuối cùng, ở cuối hành lang, cánh cửa màu óc chó đậm, ông không bao giờ nhắc đến.Minh Anh không hỏi. Cô đã học được quy tắc đầu tiên của người sống trong lồng kính: đừng hỏi về những bức tường bạn không được phép chạm vào.Nhưng sáng hôm nay, ông Phúc đi từ sớm. Họp đột xuất ở Hà Nội, máy bay lúc 8 giờ. Ông hôn cô trước khi đi — một nụ hôn vội vàng trên trán, như người ta đóng dấu lên một bưu kiện cần gửi đi — và dặn:— Tôi để 100 triệu trên bàn. Em tự lo ăn uống, muốn ra ngoài mua sắm gì cũng được. Nhưng tối mai tôi về em nên có ở nhà.Minh Anh đứng ở cửa, nhìn ông đi vào thang máy. Cửa thang máy khép lại. Im lặng.
Cô một mình trong căn hộ rộng 200 mét vuông. Tiếng điều hòa rì rào. Tiếng tủ lạnh kêu tách khi máy nén ngắt. Tiếng chân cô trên sàn gỗ — cạch, cạch — nhỏ bé như tiếng chuột chạy trong nhà kho.Cô mở tủ lạnh. Sữa chua, trái cây cắt sẵn trong hộp nhựa trong, nước ép ép sẵn. Không có gì cần nấu. Không có gì cần làm. Cô là một búp bê được đặt vào ngôi nhà búp bê, với đồ ăn đã chuẩn bị sẵn và quần áo đã treo thẳng hàng trong tủ.Cô đi đến phòng ngủ. Mở tủ quần áo. Những bộ váy mới — ông Phúc đã mua thêm sau khi cô dọn đến — treo theo màu sắc: trắng, kem, xanh nhạt, hồng phấn. Không có màu đen. Không có màu đỏ. Không có thứ gì gợi nhớ đến phòng trọ, đến nhà trọ, đến cô gái hay mặc áo phông rộng và quần jean rách gối.Cô đóng tủ. Cô nhìn ra cửa sổ. Sông Sài Gòn chảy. Một chiếc tàu chở cát đi ngang, còi kéo dài một tiếng buồn thảm.Và rồi cô nhìn xuống hành lang.4 cánh cửa đóng. 4 ổ khóa im lặng.
Minh Anh không biết mình bắt đầu từ lúc nào. Có lẽ là khi cô nhận ra mình đã đi qua đi lại trước hành lang 7 lần. Có lẽ là khi cô dừng lại trước cánh cửa óc chó đậm — phòng ông Phúc không bao giờ nhắc đến — và đặt tay lên nắm đấm.Lạnh. Nặng. Khóa.Cô thử các phòng khác. Phòng văn phòng — khóa. Phòng kho — khóa. Phòng ngủ dự phòng — khóa. Chỉ có phòng tắm và phòng khách là mở. Cô là chim trong lồng, và chủ nhân đã cẩn thận khóa những ngăn kéo còn lại.Nhưng chim cũng có mỏ. Và đôi khi, khi đói hoặc khi tò mò đến mức đau đớn, chim sẽ mổ vào thanh sắt.Minh Anh đi đến phòng khách. Cô nhìn vào tủ kính trưng bày — nơi ông Phúc để những chai rượu quý, những bức tượng nhỏ bằng đồng, và một chiếc hộp sắt cũ trông không hợp với phần còn lại. Cô mở tủ kính. Cô lấy hộp sắt ra.Bên trong: chìa khóa. Không phải một chìa. Mà là một chùm — 5 chìa, mỗi chìa có nhãn dán nhỏ bằng băng dính trong, ghi số: P1, P2, P3, P4, P5.Tim cô đập mạnh. Cô cầm chùm chìa khóa, đi về hành lang. P1 mở phòng văn phòng. P2 mở phòng kho. P3 mở phòng ngủ dự phòng. Và P4 — P4 mở cánh cửa óc chó đậm.Cô đẩy cửa.Mùi đầu tiên đánh vào cô là mùi gỗ đàn hương. Nồng đậm hơn bất cứ đâu trong căn hộ. Mùi thứ 2 là mùi giấy cũ — loại giấy đã được lật qua lật lại nhiều lần, da dầy và mực đã ngả màu. Mùi thứ 3 — và cái này làm cô sững sờ — là mùi nước hoa. Không phải nước hoa của ông Phúc. Mà là loại nước hoa nữ, ngọt ngào, trẻ trung, loại mà cô đã từng ngửi thấy ở phòng tập số 7, trên người các sinh viên năm nhất.Phòng không có cửa sổ. Chỉ có đèn trần dịu. Và tường.4 bức tường.Minh Anh đứng khựng lại ở cửa. Cô cảm thấy chân mình nhũn ra, cảm thấy bụng quặn thắt, cảm thấy một luồng lạnh chạy từ gáy xuống xương sống. Cô muốn quay đi. Cô muốn đóng cửa. Cô muốn giả vờ như chưa từng bước vào. Nhưng mắt cô không thể rời khỏi những bức tường.Chúng được phủ kín bởi ảnh.Không phải ảnh nghệ thuật. Không phải ảnh triển lãm. Mà là ảnh chân dung — những tấm ảnh lớn, cỡ A3, được đóng khung đen đơn giản, treo sát nhau, từ sàn đến trần, che kín mọi centimet tường.Những cô gái trẻ. Những chàng trai trẻ. Họ mặc đồ tập múa. Họ nhảy. Họ đứng trên sàn gỗ. Họ nằm trên cát. Họ ngồi trong phòng khách sang trọng. Họ cười. Họ khóc. Họ nhìn vào ống kính bằng đôi mắt đầy hy vọng hoặc đầy tuyệt vọng.Và ở góc mỗi tấm ảnh, có một tấm thẻ nhỏ ghi chữ: tên, năm, vị trí.Linh. 2008. Học viện Múa Hà Nội. Vai phụ. Đã tốt nghiệp. Hiện làm giáo viên tư nhân.Tùng. 2011. Đoàn Ca múa nhạc dân tộc. Vai chính. Đã chuyển ngành. Hiện làm nhân viên văn phòng.Mai. 2014. Học viện Múa TP.HCM. Vai chính. Đã nghỉ học. Hiện sống ở Úc.Hương. 2016. Trường Sân khấu Điện ảnh. Vai phụ. Đã tốt nghiệp. Hiện làm MC.Và rồi — ở giữa bức tường, vị trí trung tâm, tấm ảnh lớn nhất — là Thầy Khôi.Không phải Thầy Khôi bây giờ. Mà là Thầy Khôi năm 22 tuổi. Mặc áo sơ mi trắng mở nút, đứng trên ban công một căn hộ nào đó, nhìn ra thành phố. Đẹp đến mức đau lòng. Và dưới tấm ảnh, tấm thẻ ghi: Khôi. 2002. Học viện Múa Quốc gia. Vai chính. Đã tốt nghiệp. Hiện là giảng viên chủ nhiệm.Minh Anh đi đến gần. Chân cô run đến mức cô phải chống tay vào tường. Cô nhìn từng tấm ảnh một. 12 tấm. 12 gương mặt. 12 câu chuyện được tóm tắt trong một dòng chữ. 12 con người đã từng đứng ở vị trí cô đang đứng — trong căn hộ này, hoặc căn hộ khác, trong lồng kính được chuẩn bị riêng cho họ.Và cô nhìn thấy tấm ảnh cuối cùng. Ở góc phòng, cạnh bàn làm việc, chưa được đóng khung. Chỉ là một tấm ảnh in ra từ máy tính, còn mới, góc hơi cong vì keo dán chưa khô.Là cô.Minh Anh. Năm 2026. Đang nhảy trên sàn gỗ ven biển, váy trắng bay, tóc rối, mắt nhắm. Chính tấm ảnh ông Phúc đã cho cô xem. Nhưng bên dưới, dòng chữ chưa hoàn thiện: Minh Anh. Học viện Múa đương đại. Vai chính. Đang...Đang gì? Đang huấn luyện? Đang sở hữu? Đang tiêu thụ?Cô quay lại bàn làm việc. Trên đó là một cuốn sổ da đen dày. Cô mở ra. Trang đầu tiên là bản danh sách — tên, số điện thoại, ngày bắt đầu, ngày kết thúc, "kết quả". Cô lật đến trang cuối. Thấy tên mình. Ngày bắt đầu: ngày cô đến penthouse lần đầu. Và cột "kết quả": trống.Bên cạnh cuốn sổ, là một xấp hồ sơ mỏng. Cô lật ra. Hợp đồng tài trợ cho học viện. Nhưng không phải hợp đồng bình thường. Có những điều khoản bổ sung bằng giấy rời, chữ viết tay, ký tên: "Đổi lại việc tài trợ vở diễn và chi phí đi thi, bên B (Minh Anh) đồng ý tham gia các hoạt động nghệ thuật do bên A (Phúc Nguyễn) sắp xếp, bao gồm nhưng không giới hạn ở việc biểu diễn riêng, chụp ảnh, và các hoạt động giao lưu văn hóa."Giao lưu văn hóa. Cách viết đẹp đẽ để nói về những đêm cô nằm trong căn hộ này.Và dưới cùng, có một bản phụ lục chưa ký. Tên trên đó không phải cô. Là một cái tên khác: Ngọc Trâm. Sinh viên năm 2. Học viện Múa đương đại. Vai phụ. Tiềm năng thay thế.Minh Anh cảm thấy buồn nôn. Cô ôm miệng, chạy ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại, dựa lưng vào tường hành lang, thở hổn hển. Thay thế. Cô đã biết mình là sản phẩm. Nhưng biết và nhìn thấy tên người kế nhiệm trên giấy trắng mực đen là 2 điều khác nhau.Điện thoại cô rung trong túi áo choàng.Tin nhắn từ số lạ: "Minh Anh, tao là Hân. Tao biết mày không muốn nói chuyện. Nhưng có chuyện mày cần biết. Thầy Khôi bị đình chỉ công tác sáng nay. Lý do: quan hệ không phù hợp với sinh viên. Nạn nhân không được nêu tên. Nhưng tao nghe trong học viện đồn là... liên quan đến mày. Và ông Phúc là người đệ đơn khiếu nại lên ban giám hiệu."Minh Anh đọc đi đọc lại tin nhắn. Mỗi chữ như một nhát dao cắt vào võng mạc.Ông Phúc. Đệ đơn khiếu nại. Thầy Khôi. Quan hệ không phù hợp.Cô hiểu ngay. Ông Phúc đang cắt đứt liên lạc giữa cô và người duy nhất có thể kéo cô ra. Ông ta đang loại bỏ Thầy Khôi — không phải vì ghen tuông ngu ngốc, mà vì ông ta muốn cô hoàn toàn cô lập. Không còn người nhắc nhở. Không còn người cảnh báo. Không còn người biết cô từng là ai.Và khi Thầy Khôi đã bị bôi nhọ, bị đuổi, bị im lặng — thì cô cũng sẽ không còn chỗ nào để quay về. Học viện sẽ không còn là nhà. Bạn bè sẽ không còn là bạn. Cô sẽ chỉ còn lại căn hộ này. Và ông Phúc. Và sau đó, khi ông ta chán, cô sẽ được thay thế bằng Ngọc Trâm, và tấm ảnh cô sẽ được dán lên tường, cùng với 12 tấm khác, với dòng chữ "Đã hoàn thành".Minh Anh đứng dậy. Cô không run nữa. Cô đi vào phòng ngủ. Cô mở tủ quần áo. Cô lấy ra bộ đồ tập cũ nhất — cái bộ có vết mực ở ống quần, cái bộ cô đã mặc đi gặp ông Phúc lần đầu. Cô thay đồ. Cô mang đôi giày vải cũ — đôi giày cô đã để lại phòng trọ nhưng lại nhét vào vali trong một phút bốc đồng. Cô buộc dây thật chặt.Rồi cô đi đến phòng khách. Cô nhìn ra sông. Sông vẫn chảy. Không quan tâm.Cô lấy điện thoại. Cô gọi cho Hân.— Alo? — giọng Hân ngạc nhiên.— Mày giúp tao được không? — Minh Anh nói, giọng bình tĩnh đến mức chính cô cũng sợ — Tao cần gặp Thầy Khôi. Tao cần biết ông ấy ở đâu. Và tao cần... tao cần mày giữ giúp tao một thứ.— Thứ gì?Minh Anh nhìn vào phòng óc chó — nơi cuốn sổ đen vẫn mở trên bàn, nơi tấm ảnh cô vẫn nằm chờ keo khô.— Bằng chứng — cô nói — Tao có bằng chứng. Nhưng tao không biết phải làm gì với nó.Đầu dây bên kia im lặng một lúc. Rồi Hân nói, giọng chậm rãi, đầy quyết tâm:— Mang đến chỗ tao. Tao ở quê, nhưng ba tao có một người bạn làm báo. Ông ấy... sợ vợ, nhưng ông ấy công bằng. Nếu tao nói chuyện, ông ấy sẽ biết phải làm gì.Minh Anh gật đầu, dù Hân không nhìn thấy.— Tao sẽ đi. Nhưng tao không thể mang theo nhiều. Tao chỉ có thể mang những gì vừa túi áo.— Vậy mang theo bản thân mày — Hân nói — Bản thân mày mới là thứ quan trọng nhất. Còn lại... tao tin mày sẽ tìm ra cách.Cúp máy. Minh Anh đứng giữa phòng khách. Cô nhìn quanh — nhìn sofa da kem, nhìn kệ sách, nhìn bình hoa tươi được thay mỗi ngày, nhìn đôi giày Repetto vẫn nằm ở góc tủ giày, nhìn chiếc trâm cài chim hạc trên kệ trang điểm.Cô đi đến lấy trâm cài. Cô cầm nó trong tay. Cánh chim hạc sáng lấp lánh, viên ngọc trai lạnh buốt.Pour l'ange.Cô cười. Một nụ cười không vui, nhưng đầy ý thức. Cô cài trâm lên áo khoác — không phải ở tóc, mà ở ngực trái, như một huy hiệu, như một vết thương được biến thành vũ khí.Rồi cô đi đến phòng óc chó một lần nữa. Cô mở khóa. Cô bước vào. Cô chụp ảnh cuốn sổ đen, tấm ảnh của Ngọc Trâm, và bản phụ lục chưa ký bằng điện thoại. Cô gửi cho Hân. Xóa trong máy mình. Cô không mang theo gì ngoài bộ đồ tập cũ, đôi giày vải, và chiếc trâm cài.Cô đi ra cửa. Cô không khóa lại. Cô để mọi thứ mở — để khi ông Phúc về, ông ta sẽ biết. Ông ta sẽ biết rằng chim đã mổ lồng. Ông ta sẽ biết rằng thiên thần đã tỉnh. Và ông ta sẽ biết rằng, dù có treo tấm ảnh cô lên tường hay không, cô đã không còn ở đó.Thang máy xuống tầng trệt. Cô bước ra. Nắng trưa Sài Gòn rực rỡ, nóng bức, ồn ào. Cô đi bộ — không bắt taxi, không bắt xe ôm, vì cô sợ ông Phúc có thể truy vết. Cô đi bộ trong nắng, mồ hôi nhễ nhại, đôi giày vải cũ chà xát vào gót chân tạo ra vết phồng rộp đau rát.Nhưng cô không dừng lại.Cô đi về phía bến xe buýt. Về phía Hân. Về phía Thầy Khôi. Về phía những gì còn sót lại của chính mình.Phía sau, căn hộ tầng 24 vẫn đứng đó, kính phản chiếu ánh nắng chói chang như một khối băng khổng lồ giữa lòng thành phố. Bên trong, những bức ảnh trên tường vẫn lặng im. Những con chim hạc trong khung kính vẫn không thể bay. Và dòng chữ "Đang..." dưới tấm ảnh Minh Anh vẫn còn đó, chờ được hoàn thành.Nhưng người trong ảnh đã đi rồi.
Hết Phần 10
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!