Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Gương Phòng Tập

Tác giả: Song Chi | Ngày: 12/08/2026 09:52 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, mất mát, hối tiếc, phản bội, giàu có, truyện người lớn, 18+, tình dục, tình dục đồng thuận, câu chuyện kích thích, nội dung nhạy cảm, cảnh nóng, lòng tin, âm mưu, phòng ngủ, bú lồn, bú cặc, cưỡi ngựa, hành hạ nhẹ, mạnh bạo, tình dục mãnh liệt, dã man, chi phối, thức tỉnh, lựa chọn, hậu quả, vượt qua quá khứ, học cách sống, hy vọng, day dứt, chiếm hữu, mối quan hệ kiểm soát, sự phục tùng, sự chịu đựng, ánh sáng và bóng tối, khoái cảm, đánh dấu cơ thể, sự thay đổi, học cách chịu đựng, trường múa, góc khuất nghệ thuật, quan hệ quyền lực, nhà tài trợ, giáo viên chủ nhiệm, tham vọng và đạo đức, quấy rối tình dục, phụ nữ mạnh mẽ, đấu tranh nội tâm, bí mật, hồi sinh, tâm lý chính kịch, vũ công, tường ảnh, lồng kính, chim hạc, sự thật, giải thoát, tình chị em, đồng minh nữ tính, báo chí điều tra, tòa án, tội phạm có tổ chức, nạn nhân sống sót, biển, quê hương, trở về, chữa lành

Truyện đã hoàn thành (20 phần)

Phần 4: Khán Giả Duy Nhất

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:



Thứ Năm đến chậm hơn những ngày khác, như thể thời gian quyết định kéo dài sự chờ đợi để mài nhọn nó thành một thứ có thể cắt da.
Minh Anh đứng trong phòng thay đồ nhỏ xíu nằm khuất sau phòng tập số 7, nhìn vào tấm gương mờ vì hơi nước. Cô đã mặc bộ đồ tập liền thân màu trắng — thứ vải thun mỏng ôm sát, không che giấu được đường cong cột sống hay nhịp thở phập phồng dưới xương sườn. Bộ đồ này không phải của cô. Cô mượn từ phòng đạo cụ, vì bộ đồ cũ của cô có vết mực ở ống quần và một đường chỉ bung ở vai. Cô nhớ lời ông Phúc: "Lần sau gặp tôi... hãy mặc thứ gì đó dễ cử động hơn."
Cô không mang đôi giày vải cũ.
Đôi giày Repetto nằm trong túi vải đen, ánh hồng phấn nhạt của da lộ ra khi cô rút chúng ra. Cô xỏ chân vào, buộc dây lụa thật chặt, thắt nơ gọn ghẽ bên mắt cá. Khi đứng dậy, cô cảm thấy mình cao hơn một chút. Không phải vì đế giày — mà vì sự nhận thức rằng đôi chân cô hiện giờ đang mang một giá trị có thể đong đếm bằng tiền. Và khi một thứ gì đó có thể đong đếm, nó cũng có thể được đòi nợ.
Cửa phòng tập mở.
Không phải Thầy Khôi.
Một người đàn ông lạ bước vào trước — mặc áo sơ mi đen, quần tây xám, đeo tai nghe bảo vệ ở một bên tai. Anh ta đi thẳng đến góc phòng, đặt một chiếc ghế xếp da xuống sát bức tường gương, rồi đứng im như một cây cột. Vệ sĩ. Minh Anh chưa từng thấy vệ sĩ trong học viện múa. Nơi này vốn chỉ có bảo vệ già ngủ gật ở cổng và lao công quét dọn.
Và rồi ông Phúc bước vào.
Hôm nay ông mặc bộ vest màu xám nhạt, không cà vạt, áo sơ mi trắng mở hai nút trên cùng. Trông ông giản dị hơn đêm ở penthouse — nhưng sự giản dị đó được tính toán kỹ lưỡng, giống như cách một con báo thu mình lại trước khi vồ mồi. Ông mang theo một túi giấy nhỏ màu đen, đặt xuống ghế vệ sĩ vừa dựng, rồi ngồi xuống. Không nói gì. Chỉ gật đầu với Minh Anh, và đưa mắt nhìn quanh phòng tập — nhìn dãy đèn halogen, nhìn thanh barre gắn tường, nhìn những vệt mồ hôi cũ trên sàn gỗ — như thể ông đang định giá cả không gian này.
Thầy Khôi đi vào sau.
Ông mặc áo thun đen bó sát và quần dài thun, tóc buộc gọn sau gáy. Khuôn mặt ông cứng đờ như mặt nạ sứ. Khi nhìn thấy đôi giày Repetto trên chân Minh Anh, mắt ông tối lại một chút — như bóng mây che mặt trời — rồi lại sáng lên theo kiểu của một người diễn viên đã quen với việc che giấu cảm xúc.
— Ông Phúc — Thầy Khôi cất giọng, vừa lịch sự vừa khô khan — Cảm ơn ông đã đến. Chúng tôi đang tập đoạn giữa, nơi nhân vật nữ hồi sinh qua tiếp xúc thân thể với người thầy.
— Tôi rất mong chờ — Ông Phúc nói, giọng trầm ấm lan tỏa trong phòng trống — Xin đừng để tôi làm gián đoạn. Cứ coi tôi như... một bức tường.
Nhưng không ai có thể coi ông như bức tường. Vì bức tường không thở. Bức tường không có ánh mắt. Và bức tường chắc chắn không mang theo mùi nước hoa cedar và hồ tiêu đen — mùi của một loài thú lớn đã đánh dấu lãnh thổ.
Minh Anh đi đến vị trí xuất phát ở trung tâm phòng. Cô không nhìn vào gương. Cô sợ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của ông Phúc đang nhìn cô từ ghế ngồi — hình ảnh đó sẽ tồn tại song song với cô, như một phiên bản khác của sự thật mà cô không thể kiểm soát.
Thầy Khôi đứng đối diện cô, cách 3 bước. Ông không nhìn về phía khán giả. Ông chỉ nhìn vào mắt Minh Anh.
— Bắt đầu từ đoạn rơi — Thầy Khôi nói, giọng thấp, chỉ đủ cho cô nghe — Em chạy về phía tôi. Nhảy. Tôi đỡ. Xoay. Em nhắm mắt trong suốt động tác. Đừng mở ra cho đến khi chân chạm sàn.
Bản nhạc không lời vang lên. Lần này không phải Arvo Pärt. Là Max Richter On the Nature of Daylight — tiếng dây đàn rít lên như tiếng thở dài của một người đang khóc trong giấc ngủ.
Minh Anh chạy.
Ba bước đầu là của kỹ thuật — đùi nâng cao, bàn chân tiếp đất nhẹ nhàng. Nhưng đến bước thứ tư, cô cảm nhận được ánh mắt của ông Phúc như một tia nhiệt trên da lưng. Cô chạy nhanh hơn một chút, như thể muốn thoát khỏi tia nhiệt đó. Cô nhảy.
Thầy Khôi đỡ cô ở eo. Tay ông cứng rắn, chính xác. Ông xoay cô một vòng rưỡi trong không trung. Cơ thể Minh Anh duỗi thẳng, tạo thành một đường cong hoàn hảo giữa trần nhà và sàn gỗ. Cô nhắm mắt. Trong bóng tối, cô chỉ cảm nhận được 2 thứ: lực nâng từ đôi tay Thầy Khôi, và sự hiện diện nặng nề từ phía ghế ngồi.
Hạ xuống. Chân chạm sàn. Mắt vẫn nhắm.
— Tốt — Thầy Khôi nói — Lần nữa. Lần này... chậm hơn. Để khán giả thấy được sự đau đớn trong từng centimet da thịt.
Khán giả. Ông ta dùng từ đó. Minh Anh biết ông không chỉ nói về một khái niệm. Ông đang nói về người đàn ông đang ngồi cách đó 5 mét.
Họ lặp lại động tác. Lần này chậm hơn. Khi Thầy Khôi nâng cô lên, tay ông trượt từ eo xuống hông, nâng đỡ bằng cả hai lòng bàn tay. Động tác này, trong ngữ cảnh nghệ thuật, hoàn toàn bình thường. Nhưng với một người đang quan sát từ ngoài, nó trông như một sự chiếm hữu công khai — người đàn ông đang nâng người phụ nữ, đang uốn cô theo ý mình, đang giữ cô trong tay như một nhạc cụ.
— Dừng — Giọng ông Phúc cất lên.
Tiếng nhạc không dừng, nhưng Thầy Khôi dừng lại. Minh Anh vẫn lơ lửng trong tay ông, chân không chạm đất. Cô mở mắt. Ông Phúc đã đứng dậy. Ông đi đến gần, đi chậm, như thể đang đi xem một bức tranh ở viện bảo tàng.
— Động tác đẹp — Ông Phúc nói, đứng cách hai người chừng 1 mét — Nhưng... tôi thấy thiếu một chút gì đó. Sự tin tưởng. Cô Minh Anh vẫn còn đang chiến đấu với người nâng mình. Trong "Hồi sinh", nhân vật nữ phải hoàn toàn buông bỏ. Cô ấy phải... chết trong tay người thầy, để rồi được sinh lại.
Minh Anh vẫn ở trong tay Thầy Khôi. Cô cảm thấy tay ông siết nhẹ hơn, như thể ông đang để cô có khoảng trống để tự quyết định có tiếp tục hay không.
— Ông có đề xuất? — Thầy Khôi hỏi, giọng cẩn trọng.
— Tôi muốn thử — Ông Phúc nói. Không phải yêu cầu. Một tuyên bố — Tôi muốn cảm nhận trọng lượng của cô ấy. Để hiểu tại sao cô ấy không thể buông bỏ.
Im lặng.
Thầy Khôi nhìn Minh Anh. Ánh mắt ông hỏi cô một câu mà ông không thể nói thành lời: "Em có cho phép không?" Và ở đó, trong đáy mắt ông, có một tia sáng nhỏ — có thể là hy vọng rằng cô sẽ từ chối, hoặc có thể là sợ hãi rằng cô sẽ đồng ý.
Minh Anh không biết mình gật đầu vì lý do gì. Có lẽ vì cô muốn chứng minh rằng cô là nghệ sĩ, rằng cơ thể cô chỉ là công cụ. Có lẽ vì cô sợ từ chối sẽ làm mất đi sự tài trợ. Hoặc có lẽ — và điều này đáng sợ nhất — vì cô tò mò. Cô muốn biết bàn tay của người đàn ông kia nóng hay lạnh. Cô muốn biết liệu ông ta có thực sự hiểu về trọng lượng, hay chỉ hiểu về sở hữu.
Thầy Khôi đặt cô xuống sàn. Bàn tay ông rời khỏi eo cô từ từ, từng ngón một, như thể đang nhường lại một vật quý.
Ông Phúc bước đến. Ông không cởi vest. Ông chỉ xắn tay áo sơ mi lên đến khuỷu, để lộ cổ tay trắng trẻo với chiếc đồng hồ mỏng dát vàng. Ông đứng trước Minh Anh, giữ khoảng cách đúng một bước chân — gần đủ để cảm nhận hơi ấm, xa đủ để vẫn trong khuôn khổ lịch sự.
— Em chạy về phía tôi — Ông Phúc nói, dùng từ "em" lần đầu tiên trước mặt Thầy Khôi — Nhảy. Tôi sẽ đỡ. Đừng sợ. Tôi... chắc chắn hơn tôi trông đó.
Minh Anh nhìn Thầy Khôi. Giáo viên chủ nhiệm đã lùi lại, đứng dựa vào thanh barre, hai tay đan vào nhau trước bụng. Tư thế của một người đang nhìn thấy lịch sử lặp lại — chính xác đến từng chi tiết.
Cô chạy.
Lần này, cô không nhắm mắt. Cô muốn nhìn thấy khoảnh khắc tiếp xúc. Cô chạy về phía ông Phúc, nhảy lên — và bàn tay ông đón lấy cô.
Khác hẳn.
Thầy Khôi đỡ cô bằng kỹ thuật — lực phân bổ đều, điểm chạm chính xác. Ông Phúc đỡ cô bằng... sở hữu. Bàn tay ông đặt ở eo, nhưng ngón cái vòng lên phía trước, chạm vào bụng dưới, qua lớp vải thun mỏng. Lòng bàn tay kia nâng đùi cô từ phía sau, cao hơn vị trí tiêu chuẩn một chút, khiến cơ thể cô nghiêng về phía ông. Khuôn mặt cô chỉ cách mặt ông chừng gang tấc. Cô nhìn thấy từng sợi tóc bạc ở thái dương ông. Nhìn thấy đường gân nhỏ chạy dọc cổ họng ông. Nhìn thấy môi ông hơi mở, hơi thở phảng phất mùi trà xanh và thuốc lá tẩm.
Ông xoay cô. Không phải xoay kỹ thuật. Mà là xoay chậm, để cơ thể cô trượt qua ngực ông, để tóc cô vung lên chạm vào cằm ông, để — trong một khoảnh khắc ngắn ngủi — cô hoàn toàn phụ thuộc vào lực giữ của đôi tay ông.
Hạ xuống.
Chân cô chạm sàn. Nhưng ông Phúc không buông ngay. Tay ông vẫn ở eo cô, ngón cái vẫn chạm vào bụng dưới. Ông nhìn xuống mắt cô — không phải nhìn vào mắt, mà nhìn xuống từ trên cao — và nói:
— Thấy chưa. Em nhẹ hơn tôi tưởng. Nhẹ đến mức... tôi sợ mình sẽ làm gãy em nếu giữ chặt quá.
Câu nói mang hai lưỡi. Một lưỡi nói về kỹ thuật nâng đỡ. Một lưỡi nói về sức mạnh và sự mong manh. Và cả hai đều chạm vào cô như một lời hứa ngầm.
Ông Phúc buông cô ra. Ông lùi lại, chỉnh lại cổ áo sơ mi, quay về ghế ngồi. Như thể chưa từng có gì xảy ra. Như thể đó chỉ là một bài kiểm tra trọng lượng đơn thuần.
— Tiếp tục đi — Ông nói với Thầy Khôi, giọng bình thản — Tôi sẽ không làm phiền nữa.
Nhưng ông đã làm phiền rồi. Không khí phòng tập đã thay đổi. Nó nặng nề hơn, ngột ngạt hơn, như thể có một lớp màng vô hình bao phủ lên mọi động tác sau đó. Minh Anh và Thầy Khôi tiếp tục tập, nhưng cả hai đều biết — ông Phúc không còn là khán giả nữa. Ông là người đã tham gia vào vở diễn. Ông đã chạm vào nhân vật chính. Và từ giờ trở đi, vở "Hồi sinh" sẽ mang dấu ấn của ông ta.
Khi buổi tập kết thúc — sớm hơn thường lệ, vì Thầy Khôi tuyên bố Minh Anh cần nghỉ — ông Phúc mới đứng dậy lần nữa. Ông cầm túi giấy đen trên ghế, đi đến chỗ Minh Anh đang lau mồ hôi bằng khăn.
— Một món quà nhỏ — Ông nói, đưa túi giấy ra — Không phải để mua chuộc. Mà là... lời xin lỗi vì đã tự tiện tham gia vào buổi tập của em.
Minh Anh nhận túi. Bên trong là một hộp nhung đen. Cô mở ra.
Một chiếc trâm cài tóc bằng bạc, đúc hình cánh chim hạc đang cất cánh. Mỏ chim được nạm một viên ngọc trai nhỏ xíu, màu ánh vàng nhạt — loại ngọc trai hiếm mà cô chỉ từng thấy trên tạp chí. Trâm cài mỏng manh đến mức vô lý, như thể chỉ cần thổi mạnh cũng có thể uốn cong.
— Chim hạc — ông Phúc giải thích — Trong văn hóa phương Đông, nó tượng trưng cho sự thanh cao, cho người phụ nữ đẹp đẽ và kiêu hãnh. Nhưng ít ai biết... chim hạc cũng là loài chim duy nhất không thể hót nếu không bị làm đau. Người ta phải bắt nó, nhốt nó, để nó rơi vào tuyệt vọng... thì nó mới cất tiếng hót đẹp nhất.
Minh Anh cầm trâm cài. Kim loại lạnh trong lòng bàn tay cô. Cô hiểu ông đang nói gì. Hoặc có lẽ cô chỉ nghĩ mình hiểu — và chính sự không chắc chắn đó là thứ khiến lời ông có sức nặng.
— Cảm ơn bác — cô nói, giọng khàn.
— Tối nay — Ông Phúc nói tiếp, không để cô từ chối — tôi có một bữa tiệc nhỏ tại nhà riêng. Một số nghệ sĩ, một số nhà báo. Em đến nhé. Mang theo trâm cài. Tôi muốn thấy nó nằm trên tóc em.
Đó không phải lời mời. Đó là một phần của giao dịch. Minh Anh cảm thấy rõ điều đó trong từng tế bào. Cô muốn liếc nhìn Thầy Khôi để tìm sự giúp đỡ. Nhưng cô không làm vậy. Vì cô biết, nếu cô nhìn Thầy Khôi bây giờ, cô sẽ thấy một trong hai thứ: hoặc là ánh mắt van xin cô đừng đi, hoặc là ánh mắt thừa nhận rằng ông không thể cứu cô. Và cô không biết mình sợ thứ nào hơn.
— Dạ — cô đáp.
Ông Phúc gật đầu. Ông quay đi, vỗ vai vệ sĩ, và rời khỏi phòng tập. Tiếng giày da vang lên trong hành lang, xa dần, rồi biến mất.
Thầy Khôi đứng ở thanh barre, lưng tựa vào gương. Ông không nhìn cô. Ông nhìn vào khoảng trống mà ông Phúc vừa rời khỏi.
— Em đừng đeo nó — Thầy Khôi nói, giọng mệt mỏi — Trâm cài đó. Đừng đeo.
— Tại sao vậy thầy?
— Vì khi em đeo nó, em sẽ không còn là Minh Anh nữa. Em sẽ trở thành... một con chim trong lồng của ông ta. Và lồng chim đó — ông quay đi, bước ra cửa — rất đẹp. Đẹp đến mức em sẽ quên mình đang bị nhốt.
Cửa khép lại. Minh Anh đứng một mình giữa phòng tập. Cô nhìn xuống trâm cài trong tay. Cánh chim hạc sáng lấp lánh dưới ánh đèn halogen, như thể vừa được rút ra từ một giấc mơ ướp lạnh.
Cô đi đến gương. Cô cài trâm lên tóc — lệch một chút, ở vị trí thái dương trái. Viên ngọc trai chạm vào da đầu, lạnh buốt.
Cô nhìn vào gương.
Người phản chiếu nhìn lại cô — với đôi giày hồng phấn, với bộ đồ trắng bết mồ hôi, với chiếc trâm cài bạc lấp lánh trên mái tóc buộc cao. Người đó đẹp. Người đó có vẻ của một nghệ sĩ đang được săn đón. Và người đó — Minh Anh nhận ra với một cơn ớn lạnh — đang mỉm cười. Một nụ cười nhẹ nhàng, không vui, nhưng đủ để khiến đôi môi cong lên theo một cách mà cô không nhận ra.
Cô tháo trâm cài ra. Cô đặt nó vào hộp nhung. Cô không đặt dưới gối đêm nay. Cô đặt nó vào ngăn kéo bàn học, kéo ra, đẩy vào, rồi lại kéo ra.
Bên ngoài cửa sổ, mặt trời đã lên cao. Buổi tối đang đến. Và cùng với nó, bữa tiệc nhỏ, những nhà báo, những nghệ sĩ, và ông Phúc — người đàn ông biết cách làm chim hạc hót bằng cách làm nó tuyệt vọng.
Minh Anh ngồi xuống sàn gỗ, ôm đầu gối. Đôi giày Repetto vẫn ở trên chân cô. Chúng đẹp. Chúng êm. Và chúng đang dần ăn sâu vào da thịt cô, như một vết chai mới bắt đầu hình thành.

Hết Phần 4

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách