Gương Phòng Tập
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Bình minh không đến từ phía đông mà từ phía dưới — từ những khe hở của sàn gỗ, từ những vết nứt của bức tường gương, từ chính cơ thể Minh Anh khi cô cuối cùng cũng ngừng nhảy và để mồ hôi khô trên da.Cô nằm trên sàn phòng tập số 7, nhìn lên trần nhà cao 6 mét. Ánh sáng xám trắng của buổi sáng Sài Gòn rót vào qua cửa sổ cao, chưa đủ nóng để đốt cháy, nhưng đã đủ rõ để phơi bày những vệt bẩn trên sàn — vết mồ hôi của cô đêm qua, vết bùn giày từ ai đó đi mưa, và những vết xước nhỏ do móng tay chân của biết bao thế hệ vũ công để lại.Cô đã ngủ ở đây. Không có chăn. Không có gối. Chỉ có áo khoác hoodie xám làm chiếu, và chồng tài liệu làm gối đầu. Phong bì Manila, USB, cuốn sổ của bà Xuân — chúng đã cọ vào má cô cả đêm, cứng và lạnh như những viên đá cuội. Cái lồn vẫn hơi ê ẩm mỗi khi cô thay đổi tư thế. Mông vẫn còn cảm giác bị vỗ. Vú nhạy khi chạm sàn. Dư âm khoái cảm và nỗi nhục vẫn nằm trong cơ thể, khiến cô vừa muốn đứng dậy chiến đấu, vừa muốn cuộn tròn quên hết.Tiếng gõ cửa.Không phải gõ cửa phòng tập. Mà là tiếng bước chân ngoài hành lang, rồi tiếng đẩy cửa — ai đó biết cửa không khóa.Minh Anh ngồi bật dậy. Tay cô với lấy phong bì Manila, ôm vào lòng. Cái lồn nhói nhẹ vì động tác đột ngột.Hân bước vào. Mặt cô ấy đỏ ửng vì nắng sớm, tóc ướt mồ hôi dính vào trán, tay cầm một phong bì trắng và một túi nilon nhỏ.— Mày ngủ ở đây sao? — Hân hỏi, nhìn xung quanh — Suýt nữa tao gọi cảnh sát báo người chết trong phòng tập.— Tao không dám về nhà — Minh Anh đứng dậy, xoa xương sống — Có tin gì?Hân đưa phong bì trắng.— Vé máy bay. Sáng mai. Sài Gòn - Singapore. Hạng phổ thông, không hành lý ký gửi. Mày chỉ mang được cái balo nhỏ thôi.Minh Anh mở phong bì. Tấm vé mỏng tang, màu xanh dương nhạt. Chuyến bay lúc 7 giờ 30. Ghế 24A. Cô siết chặt, cảm giác giấy mỏng nhưng nặng như cả tương lai.— Nhà báo? — cô hỏi.— Ông ta sẽ gặp mày ở khách sạn đoàn — Hân nói, giọng thấp — Nhưng không phải trong khách sạn. Ở quán cà phê đối diện. Ông ta sợ bị theo dõi. Ông ta nói... nếu mày mang theo bằng chứng, đừng để trong phòng khách sạn. Đừng để trong balo. Để trên người. Luôn luôn.Minh Anh gật đầu. Cô đã biết điều đó. Từ đêm cô bước ra khỏi căn hộ tầng 24, cô đã biết rằng mình đang sống trong một thế giới mà tường có tai, gương có mắt, và những chiếc vali có thể tự mở ra trong đêm. Thân thể cô vẫn mang dấu vết của thế giới đó.— Còn nữa — Hân lấy từ túi nilon ra một vật nhỏ — Điện thoại cũ của tao. Nokia cổ. Không có GPS. Không có internet. Chỉ gọi và nhắn tin. Số của nhà báo đã lưu sẵn. Và số của tao. Chỉ hai số thôi.Minh Anh nhận lấy chiếc điện thoại nhựa trắng. Nó nhẹ, vô dụng, và an toàn đến mức buồn cười. Cô cười thật — lần đầu tiên sau nhiều ngày. Nụ cười kéo theo cảm giác ê ở ngực.— Cảm ơn mày — cô nói.— Đừng cảm ơn sớm — Hân nhìn cô, nghiêm túc — Mày còn phải nhảy. Và tao không nói về vở "Hồi sinh". Tại Singapore, trước khi mày nói chuyện với báo chí, trước khi mày đối mặt với ông ta... mày phải nhảy. Một lần cuối. Cho chính mình.Minh Anh nhìn Hân. Cô bạn học lý luận nghệ thuật, người không biết một động tác plié từ động tác jeté, lại đang nói với cô điều mà cả Thầy Khôi và cả ông Phúc đều không nói được. Cô gật đầu, ý thức rõ cơ thể mình vừa muốn được ôm, vừa muốn được giải phóng hoàn toàn.— Tao biết — Minh Anh nói.Hân đi đến cửa. Trước khi ra, cô quay lại:— À, tao gặp Ngọc Trâm sáng mai ở căng-tin. Cô ta mua cà phê sữa đá. Cô ta nói... cô ta hồi hộp. Vì lần đầu đi máy bay. Vì lần đầu được nhảy vai chính. Cô ta cười. Cười thật sự. — Hân ngừng, nhún vai — Tao không biết phải ghét cô ta hay thương cô ta.Minh Anh không trả lời. Cô chỉ nhìn vào gương — nơi hình ảnh cô và Hân đang đứng cạnh nhau, một người mặc đồ tập cũ đầy mồ hôi, một người mặc áo phông rộng đầy nắng. Họ trông như hai cô gái từ hai thế giới khác nhau, nhưng trong gương, họ có cùng một vẻ mặt: lo lắng, nhưng không bỏ cuộc. Trong lòng cô, hình ảnh Ngọc Trâm cười ngây thơ hòa lẫn với ký ức ông Phúc đụ mình đến mức rên la.Hân đi rồi. Minh Anh ở lại.Cô mở phong bì Manila. Cô lấy ra một tấm ảnh — ảnh chụp bản hợp đồng giữa ông Phúc và giám đốc học viện, ngày tháng rõ ràng, chữ ký rõ ràng, số tiền rõ ràng. Cô nhìn chữ ký của giám đốc — nét chữ nghiêng, hoa mỹ, của người đã từng phát biểu về "đạo đức nghệ thuật" trong lễ khai giảng năm nhất.Cô lấy ra tờ thứ 2 — bản sao chuyển tiền vào tài khoản cá nhân của một thẩm phán. Tờ thứ 3 — đơn khiếu nại giả mạo chống lại Thầy Khôi, với chữ ký được làm giả giống đến từng nét, nhưng ngày tháng trên đơn trùng với ngày ông Phúc đưa cô đi biệt thự ven biển.Cô cất tất cả vào một túi nilon nhỏ, quấn quanh bụng bằng băng keo y tế, rồi mặc áo thun rộng che lên. Túi nilon sát da, lạnh, cứng, như một miếng giáp tự chế. Cảm giác túi ép vào bụng khiến cái lồn lại nhói nhẹ, nhắc cô nhớ những lần ông Phúc nằm trên người, đụ sâu đến tận cùng.USB bà Xuân đưa — cô giấu trong chiếc trâm cài chim hạc. Cô tháo cánh chim ra, nhét USB vào khe rỗng bên trong, rồi gắn lại. Trâm cài trở lại làm trâm cài, nhưng nặng hơn một chút, lạnh hơn một chút. Cô cài lên tóc, sau gáy, nơi chỉ có người đứng rất gần mới thấy. Cô ý thức rõ mình đang mang trên thân thể cả bằng chứng lẫn ký ức bị chiếm hữu.Cô nhìn vào gương. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô thấy mình gọn gàng. Áo thun trắng rộng, quần đen, tóc buộc cao, chiếc trâm cài lấp lánh sau gáy. Không giống vũ công. Cũng không giống nạn nhân. Giống một người đang đi làm một việc cần làm. Nhưng dưới lớp áo, cơ thể vẫn còn ê ẩm, vẫn còn nhớ.Cô bắt đầu tập.Không phải "Hồi sinh". Cũng không phải đoạn nhảy nào cô đã học. Cô tự biên một đoạn — chậm, đầu tiên là đứng im, hai tay buông thõng, mắt nhắm. Rồi bước một bước về phía trước, nhưng không phải bước của ballet. Là bước của người đi trên dây. Mỗi bước đều do dự, đều có thể rơi, nhưng vẫn đi. Mỗi bước đều kéo theo dư âm thể xác: cái lồn nhói, vú ê, ký ức khoái cảm ùa về rồi tan biến trong quyết tâm.Cô nhảy về phía gương. Đến sát, sát đến mức hơi thở làm mờ mặt kính. Cô đặt hai tay lên gương. Lần này, bàn tay phản chiếu không chạm vào bàn tay cô. Vì cô đang chạm vào thứ gì đó cứng hơn, lạnh hơn, thật hơn cả hình ảnh.Cô nhảy tiếp. Xoay. Rơi. Nhưng lần này, khi cô rơi, cô không để mình đập xuống sàn. Cô dùng đà rơi để lăn, để đứng dậy, để tiếp tục. Như thể rơi không phải là kết thúc. Mà là một phần của điệu nhảy. Mỗi lần rơi, túi nilon ép vào bụng, USB trong trâm cài đụng vào gáy, và dư âm trong cơ thể hiện về rõ hơn bao giờ hết.Cô tập đi tập lại động tác đó 10 lần. 20 lần. Đến khi đùi cô run, đến khi lòng bàn chân chai sần, đến khi cô có thể rơi và đứng dậy trong vòng 1 giây mà không cần nghĩ. Cơ thể mệt mỏi, nhưng cái lồn vẫn còn nhớ, vẫn còn ê.Và rồi — tiếng mở cửa.Không phải Hân. Không phải lao công. Tiếng bước chân nặng nề, bước chậm, có nhịp điệu của người đang đau.Minh Anh quay lại.Thầy Khôi đứng ở cửa.Ông gầy hơn cô nhớ. Má hóp, mắt sâu hoắm, tay trái đeo băng cố định từ vai đến khuỷu. Áo sơ mi xám nhàu, quần jean cũ, giày thể thao bẩn. Trông ông như một kẻ vô gia cư vừa lang thang vào học viện múa. Nhưng ánh mắt ông — ánh mắt vẫn sắc như dao cạo.— Em nhảy sai — Thầy Khôi nói, giọng khàn hơn bao giờ hết — Đoạn rơi. Em đang cố gắng đứng dậy ngay. Nhưng trong nghệ thuật, và trong đời... đôi khi em phải nằm đó một lúc. Để người ta thấy em đã rơi. Để họ thấy vết thương. Rồi em mới đứng dậy.Minh Anh đứng im. Cô không chạy đến ôm Thầy Khôi. Cô không khóc. Cơ thể cô nóng ran khi nhìn ông — nhớ đêm ông từng cương cứng ép vào mông mình, nhớ bàn tay ông nắm lấy tay cô trên sàn gỗ. Cô vừa muốn được ông dẫn dắt lần cuối, vừa sợ sự gần gũi sẽ đánh thức những ký ức khác.— Thầy đi đâu vậy? Em tưởng...— Tôi trốn — Thầy Khôi bước vào, đóng cửa lại — Không phải vì sợ ông ta. Mà vì tôi cần nhìn lại từ xa. Khi em ở trong bức tranh, em không thấy bức tranh. Khi em đứng ngoài... em thấy cả khung.Ông đi đến băng ghế, ngồi xuống từ từ, rên nhẹ khi vai trái chạm vào tựa ghế.— Tôi biết em định làm gì — ông nói, không nhìn cô, nhìn vào gương — Bà Xuân liên lạc với tôi. Bà ấy nói em đang cầm thứ có thể đốt cháy cả một hệ sinh thái. Và em định... tự đốt mình cùng.Minh Anh đi đến gần. Cô đứng cách ông 2 bước. Lồn cô co thắt nhẹ vì khoảng cách gần.— Em không tự đốt — cô nói — Em chỉ... thắp đèn.Thầy Khôi quay lại nhìn cô. Ánh mắt ông dò xét, tìm kiếm, rồi — lần đầu tiên sau nhiều tuần — ông mỉm cười. Nụ cười nhỏ, mệt mỏi, nhưng thật.— Em đã học được cách nói chuyện — ông nói — Tốt. Ở Singapore, em sẽ cần điều đó.Ông đứng dậy, chậm chạp, dùng tay phải chống vào đùi. Ông đi đến dàn nhạc, bật một bản nhạc. Không phải Arvo Pärt. Không phải Max Richter. Là một bản nhạc dân gian miền Trung — tiếng đàn bầu réo rắt, tiếng trống cơm rộn ràng, tiếng hát không lời của một người phụ nữ nào đó từ rất xa xưa.— Đoạn cuối — Thầy Khôi nói — Tôi sửa lại cho em. Không phải "Cái chết của thiên thần". Mà là "Sự tỉnh thức". Em rơi. Em nằm. Em để mọi người thấy em đau. Rồi em đứng dậy — không phải bằng tay người khác. Mà bằng chính đôi chân em. Và em đi. Không chạy. Không nhảy. Chỉ đi. Thẳng lưng. Về phía trước.Ông giơ tay phải ra — tay còn lành lặn — và Minh Anh nắm lấy. Bàn tay ông gầy, xương xẩu, nhưng vẫn ấm. Vẫn chắc chắn. Vẫn biết cách dẫn dắt. Cảm giác da ông chạm vào da cô khiến một luồng nóng nhỏ lan lên cánh tay, gợi nhớ đêm ông ôm cô từ phía sau.Họ nhảy. Không phải điệu đôi. Mà là điệu mà Thầy Khôi dẫn, Minh Anh theo — nhưng lần này, cô không phải theo hoàn toàn. Cô có quyền tự quyết định khi nào rơi, khi nào đứng dậy, khi nào đi tiếp. Mỗi lần rơi, túi nilon ép vào bụng, dư âm thể xác hiện về, và cô phải dùng toàn bộ ý chí để đứng dậy bằng chính đôi chân mình.Khi bản nhạc dừng, họ đứng giữa phòng. Thầy Khôi thả tay cô ra. Ông lùi lại một bước, nhìn cô từ đầu đến chân.— Đẹp — ông nói — Không phải đẹp của kỹ thuật. Mà đẹp của... sự thật. Đi thôi. Singapore chờ em.— Thầy không đi? — Minh Anh hỏi.Cô không chờ câu trả lời. Cô bước tới, ôm lấy ông. Hai tay vòng qua lưng ông, mặt vùi vào ngực. Cơ thể cô áp sát hoàn toàn. Qua lớp quần mỏng, cô cảm nhận rõ con cặc ông đang cương cứng, nóng và chắc, ép đúng vào cái lồn vẫn còn ê ẩm của mình. Cô không đứng yên. Cô nhẹ nhàng sàng hông, để hai môi lồn cạ lên xuống dọc theo thân cặc ông. Mỗi lần cạ, con cặc ông cứng thêm một chút, mạch đập rõ dưới lớp vải.Cô ngẩng mặt lên. Mắt nhìn thẳng vào mắt ông. Trong ánh mắt đó không còn sợ, không còn cầu xin. Chỉ có sự trao gửi trần trụi — như đang nói không thành lời: "Thầy muốn em phải không? Cái lồn này... em cho thầy. Em cũng muốn. Con cặc thầy đang cứng thế này... em cảm nhận được. Em muốn thầy đâm vào."Thầy Khôi thở nặng. Tay ông siết chặt eo cô, ngón tay ấn sâu vào da. Con cặc ông giật nhẹ một cái khi cô lại cạ thêm một nhịp. Hơi thở ông nóng trên tóc cô. Ông cúi xuống, trán chạm trán cô, mắt không rời mắt cô. Trong giây lát, dường như ông sắp buông.Rồi ông đẩy nhẹ cô ra.Hai bàn tay ông vẫn giữ lấy cánh tay cô, nhưng khoảng cách đã được tạo ra. Con cặc ông vẫn cương cứng rõ ràng, căng lên dưới lớp quần, ướt một chút ở đầu vì cô vừa cạ. Ông nhìn xuống chỗ đó, rồi nhìn lại mắt cô. Giọng ông khàn đến mức gần như vỡ:— Không. Không phải lúc này. Không phải với tôi.Ông buông tay. Lùi thêm một bước. Thở sâu, cố lấy lại bình tĩnh. Ánh mắt ông vẫn tối và đầy khao khát, nhưng ông không tiến tới nữa.— Tôi không được mời — ông nói, giọng cố giữ vững — Và tôi cũng không còn là giảng viên. Nhưng tôi sẽ xem qua livestream. Và nếu em rơi... tôi sẽ vỗ tay. Vì tôi biết, em sẽ đứng dậy.Ông quay đi. Vai ông vẫn căng. Hơi thở vẫn chưa đều. Trước khi bước ra cửa, ông dừng lại, không quay đầu:— Minh Anh.— Dạ.— Đừng mang theo hận thù lên sân khấu. Hận thù nặng. Nó sẽ kéo em rơi thật. Mang theo... cái gì đó nhẹ hơn. Cái gì đó em muốn bảo vệ.Cửa khép lại.Minh Anh đứng im. Giữa hai đùi vẫn còn cảm giác nóng và cứng của con cặc ông vừa ép vào. Cái lồn co thắt nhẹ, ướt hơn. Cô đưa tay xuống, vô thức chạm nhẹ lên chỗ vải còn ướt. Ngực dậy sóng. Cô vừa muốn ông quay lại, vừa biết ông sẽ không bao giờ quay lại trong đêm nay.Cô hít một hơi dài, cố nuốt xuống sự trống rỗng và ham muốn vẫn còn rung lên trong người.Cô nhìn vào gương. Lần này, cô thấy mình — không phải một mình, mà là nhiều mình. Minh Anh năm 12 tuổi nhảy trên sân xi măng. Minh Anh năm 22 nhận đôi giày Repetto. Minh Anh năm 22 rưỡi nằm trong giường ông Phúc, rên la vì sướng và vì đau. Và Minh Anh bây giờ — đứng đây, với băng dính y tế quấn quanh bụng, với USB trong trâm cài, với đôi giày vải cũ trên chân, với dư âm thể xác vẫn còn ê ẩm, và với cảm giác con cặc Thầy Khôi vừa cạ vào lồn mình vẫn còn nóng.Tất cả đều là cô. Tất cả đều thật. Và tất cả đều đang đi về phía trước.
Cùng lúc đó, ở một nơi khác trong thành phố.Penthouse. Tầng 40.Ông Phúc ngồi trên ghế sofa da màu kem, chân vắt, tay cầm ly rượu vang đỏ. Trước mặt ông, trên bàn trà kính, là một chiếc iPad mở sẵn — trên màn hình, hình ảnh Minh Anh đang rời khỏi ngân hàng chi nhánh Lê Lợi, tay ôm ngực, mặt đội mũ lưỡi trai.Bên cạnh iPad, là điện thoại di động đang mở loa ngoài. Giọng một người đàn ông — khô khan, gấp gáp: "Thưa ông, cô ta đã lấy đồ ở phòng két. Tôi kiểm tra lại, thiếu một phong bì và một ổ cứng. Cô Xuân đã đến gặp cô ta ở spa. Và... Thầy Khôi vừa xuất hiện ở học viện. Gặp cô ta ở phòng tập số 7."Ông Phúc không nói gì. Ông uống một ngụm rượu. Nhấm nháp. Nuốt chậm. Đặt ly xuống.— Để cô ta đi — ông nói, giọng bình thản như đang nói về thời tiết — Đặt vé cho tôi. Chuyến sáng mai. Cùng chuyến với cô ta. Ghế hạng nhất.— Thưa ông, có cần... ngăn cản cô ta không?Ông Phúc cười. Ông đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra thành phố đêm — biển đèn đang cháy, những con đường như những dải lụa phát sáng, và ở đâu đó dưới đó, một cô gái đang chuẩn bị bay sang nước khác để đốt cháy ông.— Không — ông nói — Cô ta nghĩ cô ta có bằng chứng. Cô ta nghĩ cô ta có sân khấu. Cô ta nghĩ cô ta có sự thật. — Ông quay lại, nhìn vào camera an ninh trên tường, như nhìn thẳng vào mắt Minh Anh — Nhưng cô ta không biết... sân khấu quốc tế thuộc về ai. Báo chí thuộc về ai. Và sự thật... thuộc về ai.Ông cúp máy. Ông đi đến tủ kính, lấy ra một chai rượu khác. Rót đầy ly. Uống một hơi.Rồi ông lấy điện thoại khác — chiếc điện thoại dùng để liên lạc riêng. Ông bấm số. Đợi. Giọng ở đầu dây: "Dạ, ông Phúc?"— Ngọc Trâm — ông nói, giọng dịu dàng, ấm áp — Em ngủ chưa?— Dạ chưa. Em đang tập lại đoạn xoay lần cuối.— Tốt. Ngày mai chúng ta bay. Em nhớ mang theo đôi giày hồng phấn. Và... — ông ngừng, nhìn ra thành phố — và nhớ rằng, em là vai chính. Duy nhất. Không ai có thể thay thế em.— Dạ, em biết! Em sẽ không làm bác thất vọng!— Ừ. Ngủ ngon.Ông cúp máy. Ông uống cạn ly rượu. Ông nhìn vào gương — tấm gương lớn trên tường phòng khách, nơi phản chiếu hình ảnh một người đàn ông đẹp trai, thành đạt, quyền lực.Người trong gương mỉm cười. Và ông Phúc mỉm cười lại.Hai kẻ trong gương — một thật, một phản chiếu — đều biết rằng trận chiến thực sự chưa bắt đầu. Và cả hai đều đang chờ đợi sân khấu Singapore. Nơi ánh đèn sẽ rọi thẳng xuống. Nơi không có bóng tối để núp. Nơi kẻ mạnh nhất không phải là người có sự thật.Mà là người kiểm soát ánh sáng.
Minh Anh nằm trên sàn phòng tập số 7 một lần nữa. Lần này cô có một tấm chăn mỏng do lao công để quên. Cô nhìn lên trần nhà. Bóng tối dày đặc, nhưng cô biết, sáng mai, khi mặt trời lên, cô sẽ không còn ở đây nữa.Cô sẽ ở trên máy bay. Rồi ở Singapore. Rồi trên sân khấu.Hoặc ở dưới đống tro tàn.Cô đặt tay lên bụng — nơi túi nilon cứng đang ép vào da. Cảm giác túi ép vào khiến cái lồn lại nhói nhẹ, nhắc cô nhớ mọi thứ đã xảy ra. Cô vẫn còn cảm giác nóng của con cặc Thầy Khôi vừa ép vào. Cô cảm thấy nhịp tim mình đập qua lớp vải, qua lớp nilon, qua lớp giấy tờ.Thình thịch. Thình thịch.Tiếng trống của một cuộc chiến chưa ai biết kết quả. Và trong nhịp trống đó, vẫn còn dư âm của những lần thân thể cô đã bị chiếm hữu, đã biết sướng, đã biết đau — và giờ đang chuẩn bị bước ra ánh sáng.
Hết Phần 14
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!