Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Gương Phòng Tập

Tác giả: Song Chi | Ngày: 12/08/2026 09:52 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, mất mát, hối tiếc, phản bội, giàu có, truyện người lớn, 18+, tình dục, tình dục đồng thuận, câu chuyện kích thích, nội dung nhạy cảm, cảnh nóng, lòng tin, âm mưu, phòng ngủ, bú lồn, bú cặc, cưỡi ngựa, hành hạ nhẹ, mạnh bạo, tình dục mãnh liệt, dã man, chi phối, thức tỉnh, lựa chọn, hậu quả, vượt qua quá khứ, học cách sống, hy vọng, day dứt, chiếm hữu, mối quan hệ kiểm soát, sự phục tùng, sự chịu đựng, ánh sáng và bóng tối, khoái cảm, đánh dấu cơ thể, sự thay đổi, học cách chịu đựng, trường múa, góc khuất nghệ thuật, quan hệ quyền lực, nhà tài trợ, giáo viên chủ nhiệm, tham vọng và đạo đức, quấy rối tình dục, phụ nữ mạnh mẽ, đấu tranh nội tâm, bí mật, hồi sinh, tâm lý chính kịch, vũ công, tường ảnh, lồng kính, chim hạc, sự thật, giải thoát, tình chị em, đồng minh nữ tính, báo chí điều tra, tòa án, tội phạm có tổ chức, nạn nhân sống sót, biển, quê hương, trở về, chữa lành

Truyện đã hoàn thành (20 phần)

Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Phòng trọ ở tầng 4 một dãy nhà trọ sinh viên, không có thang máy, chỉ có cầu thang xi măng mòn lún và lan can sắt rỉ sét vẽ đầy chữ ký của những lứa sinh viên đã ra trường. Minh Anh đứng trước cửa phòng mình, tay cầm chìa khóa, đã đủng đỉnh trong ổ khóa được 5 phút.
Cô sợ mở cửa.
Không phải vì phòng bên trong có gì đáng sợ. Mà vì cô sợ hơi ấm của chính mình — cái hơi ấm quen thuộc của ga trải giường cũ, của mùi bột giặt Lix trộn với mùi mốc từ nhà vệ sinh, của tiếng quạt trần kêu két két như một lão già luôn than phiền. Cô sợ rằng, khi bước vào, cô sẽ nhận ra mình không còn vừa với không gian này nữa. Như một con cá đã lớn quá cái hồ cũ, nhưng chưa đủ lớn để biết mình thuộc về biển hay thuộc về lưới.
Cô mở cửa.
Hân đang ngồi bệch trên sàn, lưng tựa vào chân giường, tay cầm một cuốn sách về lịch sử ballet Nga. Hân học khoa Lý luận và phê bình nghệ thuật — đứa bạn trong phòng không nhảy, nhưng lại biết rõ từng vở diễn, từng biên đạo, từng scandal đổ vỡ của giới múa trong nước. Cô ấy là loại người có khả năng nhìn thấu một vở kịch chỉ qua cách diễn viên thở trước khi lên sân khấu.
— Về rồi? — Hân ngước lên, đẩy gọng kính cận — Tưởng mày đi cả tuần. Mày nhắn là đi biển với gia đình?
Minh Anh đặt vali xuống. Tiếng cộc nhỏ vang lên trên sàn gạch bông, nghe như tiếng đóng nắp quan tài.
— Ừ. Về sớm hơn dự kiến — cô nói, giọng khàn. Ba ngày không nói nhiều, hoặc có lẽ là do nước biển, hoặc do đêm qua cô đã rên trong cổ họng mà không phát ra tiếng. Cái lồn cô vẫn hơi ê ẩm mỗi khi bước đi, một dư chấn nhỏ nhưng dai dẳng.
Hân nhìn cô. Không phải nhìn bình thường. Mà là nhìn kiểu người đọc phê bình — nhìn từ dưới lên, từ giày đến tóc, dừng lại ở những điểm mà chỉ người quen mới thấy: cách Minh Anh đứng nghiêng về bên trái để tránh áp lực lên đùi phải, cách cô siết chặt quai vali đến mức đốt ngón tay trắng bệch, cách môi cô khô nứt mà không thèm liếm.
— Mày bệnh hả? — Hân hỏi.
— Không. Mệt thôi.
— Mệt hay... — Hân ngừng, nhún vai — thôi, tao đi nấu mì. Mày ăn không?
— Không.
Minh Anh kéo vali vào góc phòng, phía sau bình phong cũ che chỗ thay đồ. Cô mở vali. Mùi biển thoang thoảng bay ra — không phải mùi biển tươi, mà là mùi biển pha lẫn nước hoa và mùa hè nồng nặc. Cô vội vàng đóng lại, nhưng đã muộn. Hân đã ngửi thấy. Hân luôn ngửi thấy mọi thứ.
Minh Anh lấy đồ đi tắm. Cô mang theo cả bộ đồ tập cũ và đôi giày vải — những thứ cô mặc ở biển. Cô để lại đôi Repetto trong vali, chìm dưới đáy, dưới những thứ cũ kỹ, như chôn một xác chết nhỏ.

Phòng tắm chung cho cả tầng, chỉ có một vòi sen nóng lạnh cũ và một bình nước pha điện treo tường. Minh Anh đứng dưới vòi nước nóng, để nó chảy xối xả lên đầu, lên vai, lên ngực, xuống bụng, xuống giữa hai chân.
Cô chà. Chà thật mạnh. Dùng bông tắm thô ráp cọ vào da đến đỏ ửng. Cô muốn rửa trôi mùi của ông Phúc — mùi gỗ đàn hương, mùi mồ hôi đàn ông, mùi của một thứ chất lỏng nhầy nhụa đã đọng lại trong cô. Nhưng nước nóng chỉ làm da cô đỏ lên, còn mùi thì vẫn nằm ở đâu đó bên trong — không phải trên da, mà trong ký ức, trong cơ bắp, trong cái cách cô siết chặt hông khi đi bộ.
Nước chảy xuống giữa hai đùi. Cái lồn cô vẫn hơi sưng và ê. Mỗi lần dòng nước nóng chạm vào, cô giật mình vì cảm giác nhạy cảm quá mức. Cô nhớ rõ cảm giác con cặc ông lấp đầy bên trong, nhớ rõ ngón tay ông day hột le, nhớ rõ tiếng rên "Aaaa... ư..." của chính mình khi lên đỉnh lần đầu. Cái lồn co thắt nhẹ một cái, như còn nhớ. Cô dựa lưng vào tường gạch lạnh, thở dốc. Vừa ghét mình, vừa không thể không nhớ.
Cô tắt vòi sen. Đứng trong hơi nước mờ ảo, nhìn vào gương nhỏ mờ vì hơi nước. Hình ảnh cô mờ ảo, như một bức tranh sơn dầu chưa khô. Cô lau gương bằng tay. Nhìn rõ mình.
Và cô nhìn thấy.
Trên cổ, bên phải, gần xương quai đòn — một vết bầm tím. Nhỏ bằng đồng xu, hình răng người. Ông Phúc đã hôn ở đó. Hôn mạnh đến mức máu tụ lại dưới da. Cô không cảm thấy đau lúc đó. Nhưng bây giờ, khi nhìn thấy, nó đau âm ỉ, như một lời nhắc nhở bằng thịt da. Cô đưa ngón tay chạm vào vết bầm. Một luồng nóng ran lan xuống ngực, xuống bụng dưới. Cô nhớ cảm giác miệng ông ngậm núm vú, răng cắn nhẹ, và khoái cảm đi kèm.
Cô mặc quần áo vào. Áo cổ cao. Quần dài. Che kín mít, như thể đang trong mùa đông Hà Nội dù Sài Gòn đang nóng 35 độ. Nhưng dù che kín đến đâu, thân thể cô vẫn biết mình đã khác. Đã biết bị lấp đầy. Đã biết rên. Đã biết sướng.
Khi cô quay về phòng, Hân đang ngồi ở bàn học, nhưng cuốn sách đã úp xuống. Trên tay cô là một tờ giấy — không phải sách. Là một tấm thiệp mời màu kem, viền vàng nhạt, chữ in nghiêng.
Minh Anh đứng khựng lại ở cửa. Cô nhận ra tấm thiệp. Là tấm thiệp ở biệt thự — người hầu nhét vào túi áo khoác cô khi cô ra về, nói là "ông dặn để lại kỷ niệm". Cô đã quên mất nó.
"Biệt thự Hải Vân. Kính mời cô Minh Anh tham dự cuối tuần nghệ thuật" — Hân đọc to, giọng không cảm xúc "Trân trọng, Phúc Nguyễn."
Hân ngước lên. Ánh mắt cô ấy không giận dữ. Chỉ là buồn. Loại buồn của người đã từng nhìn thấy quá nhiều bài báo về những cô gái trẻ và những người đàn ông có tiền.
— Mày biết ông Phúc là ai không? — Hân hỏi.
— Nhà tài trợ — Minh Anh đáp, giọng khô cứng — Học viện.
— Tao biết ông ta. Tao viết luận văn về hệ sinh thái tài trợ nghệ thuật. Ông Phúc Nguyễn. Chủ tịch Tập đoàn Phúc Thịnh. Nhà tài trợ kim cương của 3 trường múa, 2 nhà hát, và... — Hân ngừng, đẩy gọng kính — và ít nhất 5 vũ công trẻ mà tao đếm được trong báo cáo. Chưa kể những người không lên báo.
Minh Anh đi đến giường, ngồi xuống. Nệm cũ kêu két. Cô không nhìn Hân. Cái lồn vẫn hơi nhói mỗi khi cô thay đổi tư thế ngồi.
— Mày nghĩ mày biết gì? — cô hỏi, giọng nhỏ.
— Tao không nghĩ. Tao thấy. — Hân đứng dậy, đi đến gần — Tao thấy mày đi về với đôi giày mới toanh trong túi vải đen. Tao thấy mày ngồi đây, mặc áo cổ cao giữa trời nóng. Tao thấy mày nhìn gương như nhìn kẻ thù. Và tao thấy... — Hân ngồi xuống cạnh cô, giọng hạ thấp — tao thấy mày đang cố gắng trở thành một người khác. Nhưng Minh Anh này, người khác đó không phải mày. Người đó chỉ là một vai diễn. Và khi mày diễn quá lâu, mày sẽ quên lời thoại của chính mình.
Minh Anh cảm thấy mắt nóng lên. Cô không muốn khóc trước mặt Hân. Cô không muốn trở thành nạn nhân trong câu chuyện của người khác. Nhưng giọng cô run khi nói:
— Mày không hiểu. Mày không nhảy. Mày không biết cảm giác đứng trước một cơ hội duy nhất và...
— Và phải trả giá bằng thân thể? — Hân cắt ngang, không gay gắt, chỉ là thẳng thắn — Tao không nhảy. Nhưng tao đọc. Tao đọc về Thầy Khôi. Tao biết ông ấy từng là ai. Và tao thấy mày đang đi trên con đường đó. Con đường mà cuối cùng, mày sẽ trở thành một phiên bản nữ của ông ấy. Hay tệ hơn — mày sẽ trở thành một trong những cô gái không bao giờ được nhắc tên trong lịch sử.
Minh Anh đứng dậy. Cô đi đến vali, mở ra, lôi đôi giày Repetto ra. Cô ném chúng xuống sàn. Tiếng chát nhỏ trên gạch.
— Mày thấy không? — cô nói, giọng cao hơn, gần như gào nhưng kìm nén — Đôi giày này đáng giá 20 triệu. Bộ đồ tập mày đang mặc đáng 300 ngàn. Cả năm tao không đủ tiền mua một đôi giày như thế. Và Liên hoan Múa châu Á — mày biết không, chỉ có một suất cho cả nước. Một suất. Nếu không có ông Phúc, suất đó sẽ thuộc về con gái của giám đốc sở, hoặc con trai của ai đó. Không bao giờ là tao.
Hân nhìn đôi giày. Rồi nhìn lên Minh Anh.
— Vậy thì mày đã bán mình rồi sao? — Hân hỏi nhẹ nhàng.
Câu hỏi như một nhát dao. Không phải vì nó cay nghiệt. Mà vì nó chính xác.
Minh Anh không trả lời. Cô ngồi xuống sàn, bên cạnh đôi giày. Cô ôm đầu gối, nhìn vào khoảng không. Im lặng kéo dài đến mức tiếng quạt trần két két trở thành âm thanh duy nhất trong phòng. Trong im lặng đó, lồn cô lại co thắt một cái nhẹ — dư chấn của khoái cảm đêm qua vẫn còn, dù cô đang khóc.
— Tao không muốn phán xét mày — Hân nói, giọng mềm hơn — Tao chỉ muốn mày biết... nếu một ngày mày muốn dừng lại, hoặc muốn nói chuyện, hoặc muốn khóc... tao ở đây. Nhưng đừng nghĩ rằng tao sẽ vỗ tay cho vở kịch này. Vì tao đã đọc kết thúc rồi. Và nó không đẹp.
Hân đứng dậy. Cô ấy đi đến cửa, kéo balo lên vai.
— Tao về quê tối nay. Ba tao bệnh. Tao sẽ vắng 2 tuần. — Hân dừng ở cửa, không quay lại — Phòng này là của mày. Đừng để ai vào đây. Kể cả... kể cả mày cũng đừng để người lạ vào đây.
Cửa khép lại.
Minh Anh ngồi một mình trên sàn. Cô nhìn đôi giày Repetto. Pour l'ange — Dành cho thiên thần. Cô cười. Một tiếng cười khô khốc, gần như nức nở. Rồi cô nằm xuống sàn, mặt úp vào cánh tay, và khóc. Khóc không thành tiếng — chỉ là vai run run, chỉ là nước mắt thấm vào ống tay áo cotton cũ, chỉ là cơ thể cô co rúm lại như một đứa trẻ trong bụng mẹ.
Cô khóc vì cô biết Hân đúng. Vì cô biết mình đã bán một phần không thể mua lại. Và vì cô biết — điều đáng sợ nhất — rằng cô không hối hận đủ để dừng lại. Trong lúc khóc, hình ảnh con cặc ông Phúc, cách ông day hột le, cách ông ngậm núm vú, tiếng rên của chính mình vẫn lẻn vào đầu. Cô vừa ghét mình, vừa không thể không nhớ khoái cảm lần đầu. Cái lồn lại se lại một chút.

Nửa đêm. Minh Anh không ngủ được.
Cô đi đến phòng tập số 7. Lần này cô không mang giày Repetto. Cô mang đôi giày vải cũ. Cô mặc áo phông rộng và quần short. Cô không bật đèn halogen. Chỉ bật một bóng đèn vàng mờ ở góc phòng.
Cô đứng trước gương. Nhìn vào. Lần này cô nhìn kỹ — thực sự nhìn kỹ. Cô nhìn thấy vết bầm trên cổ, nhìn thấy quầng thâm dưới mắt, nhìn thấy đôi môi khô nứt, nhìn thấy ánh mắt... ánh mắt không còn trong veo như ngày nào. Ánh mắt có một lớp màng mờ — như màng nhầy bảo vệ vết thương. Cô cũng nhìn thấy thân thể đã biết sướng. Đã biết bị chiếm. Đã biết rên.
Cô bắt đầu nhảy. Không nhạc. Chỉ có tiếng hơi thở và tiếng chân chạm sàn gỗ.
Cô nhảy adagio — buồn, đầy kéo giãn. Mỗi động tác cô đều đẩy đến giới hạn đau đớn. Cô kéo chân lên cao, giữ, run rẩy, rồi hạ xuống. Cô xoay, mất thăng bằng, chống tay xuống sàn, đứng dậy, xoay tiếp. Cô nhảy như thể đang cố gắng đánh đuổi một con quỷ ra khỏi cơ thể. Hoặc như thể đang cố gắng đuổi theo một thứ đã mất. Mỗi lần hông xoay, cái lồn lại nhói nhẹ, nhắc cô nhớ đêm trước.
Cửa mở.
Thầy Khôi đứng đó. Ông mặc áo sơ mi xám, tay xách túi da cũ, trông như thể ông vừa đi đâu đó về. Ông không ngạc nhiên khi thấy cô. Ông chỉ đứng đó, nhìn.
Minh Anh dừng lại. Cô đứng giữa sàn, hai tay buông thõng, ngực phập phồng, mồ hôi nhễ nhại. Cô ý thức rõ khoảng cách giữa hai người. Ý thức rõ thân thể mình giờ đã khác. Và ý thức rõ đêm ông đã cương cứng ép vào mông cô.
— Em không bật nhạc — Thầy Khôi nói.
— Em không cần nhạc thưa thầy.
— Vậy em cần gì?
Minh Anh nhìn ông. Cô muốn nói "em cần thầy nói cho em biết em không phải con đĩ". Cô muốn nói "em cần ai đó ôm em mà không đòi hỏi gì". Cô muốn nói "em cần quay lại 3 ngày trước". Nhưng cô chỉ nói:
— Em cần tập đoạn cuối. "Cái chết của thiên thần". Em muốn nhảy một mình.
Thầy Khôi đi vào. Ông đặt túi xuống, đi đến dàn nhạc. Ông không bật nhạc. Ông chỉ ngồi xuống băng ghế, hai tay đan vào nhau.
— Nhảy đi — ông nói — Tôi xem.
Minh Anh nhắm mắt. Cô bắt đầu.
Đoạn cuối của "Hồi sinh" — nơi nhân vật nữ nhận ra mình không thể hồi sinh. Nơi cô ấy chọn cái chết. Nhưng lần này, Minh Anh nhảy khác hẳn. Cô không nhảy như người chết. Cô nhảy như người đang giận dữ. Mỗi cú rơi là một cú đánh xuống sàn. Mỗi cú xoay là một cú vung tay vào không khí. Cô nhảy như thể đang đánh nhau với chính mình — với người phụ nữ đã nằm trên giường biệt thự, với người đã gật đầu, với người đã không nói không, với người đã rên lên vì sướng.
Và rồi, trong một cú xoay cuối cùng — cô ngã.
Không phải ngã theo kịch bản. Mà là ngã thật. Chân cô vặn, cô rơi xuống sàn, đầu gối đập mạnh vào gỗ, tiếng rầm vang lên trong phòng trống. Cô nằm đó, không đứng dậy. Cô nằm sõng soài, mặt úp xuống sàn, hai tay duỗi ra như người chết đuối. Cái lồn vẫn ê, và cơn đau ở đầu gối hòa lẫn với dư chấn khoái cảm khiến cô chóng mặt.
Thầy Khôi đứng dậy. Ông đi đến. Ông quỳ xuống bên cô. Ông không đỡ cô dậy. Ông chỉ ngồi đó, cạnh cô, lưng tựa vào bức tường gương.
— Đau không? — ông hỏi.
— Đau — cô thì thầm vào sàn gỗ.
— Tốt — ông nói — Đau có nghĩa là em vẫn còn cảm nhận được. Còn cảm nhận được có nghĩa là em chưa chết hẳn.
Minh Anh quay đầu lại. Mặt cô đầy nước mắt và mồ hôi. Cô nhìn Thầy Khôi. Khoảng cách giữa hai người rất gần. Cô ngửi thấy mùi quen thuộc trên người ông. Cô nhớ rõ cảm giác con cặc ông cương cứng ép vào mông mình đêm đó. Thân thể cô hơi nóng ran, dù đang đau.
— Thầy có hận ông Phúc không? — cô hỏi.
Thầy Khôi nhìn vào gương. Nhìn phản chiếu của cả hai người — hai cái xác nằm trên sàn phòng tập, hai kẻ đã từng là thiên thần, hai kẻ đang cùng nhau chìm.
— Không — ông nói — Tôi hận chính mình. Vì tôi đã mở cửa cho ông ta. Và tôi đã không đủ nhanh để đóng lại.
Ông đưa tay ra. Không phải để nâng cô dậy. Mà để nắm lấy tay cô. Hai bàn tay nằm trên sàn gỗ lạnh — một bàn tay chai sạn vì tuổi tác và nỗi đau, một bàn tay trầy xước vì vừa đập xuống sàn. Họ nằm đó, nắm tay, nhìn lên trần nhà. Da ông khô ráp. Cô cảm nhận rõ từng đường gân. Một luồng nóng nhỏ lan từ lòng bàn tay lên cánh tay. Cô xấu hổ vì phản ứng của cơ thể.
— Ngày mai — Thầy Khôi nói — ông Phúc sẽ đến học viện. Ông ta muốn xem tiến độ tập luyện. Và ông ta muốn... đưa em đi ăn trưa. Một mình.
Minh Anh nắm chặt tay ông. Lồn cô co thắt nhẹ một cái, không phải vì ông, mà vì cái tên "ông Phúc" vừa được nhắc đến.
— Em phải làm gì?
— Em phải tự quyết định — Thầy Khôi nói — Nhưng nếu em đi... hãy nhớ rằng, mỗi lần em bước vào căn phòng với ông ta, một phần em sẽ ở lại đó. Và một ngày nào đó, em sẽ quay lại tìm phần đó — và em sẽ không tìm thấy.
Minh Anh nhắm mắt. Cô cảm thấy sàn gỗ lạnh dưới lưng. Cảm thấy tay Thầy Khôi khô ráp trong tay mình. Cảm thấy nỗi đau ở đầu gối đang nhói lên từng nhịp. Cảm thấy dư âm của đêm ở biệt thự vẫn còn nằm giữa hai đùi. Và cô cảm thấy — lần đầu tiên kể từ khi trở về từ biển — một chút gì đó giống như sự sống. Không phải hy vọng. Mà là sự thừa nhận. Rằng cô đã chọn. Rằng cô đang trả giá. Và rằng — dù thế nào — cô vẫn còn đây. Vẫn còn thở. Vẫn còn đau. Vẫn còn nhảy. Vẫn còn biết sướng, dù cái sướng đó đang hủy hoại mình.
— Em nhớ — cô thì thầm.
Họ nằm đó cho đến khi mặt trời mọc. Không nói thêm lời nào. Chỉ nắm tay. Chỉ thở. Chỉ tồn tại — hai kẻ đã từng bay, giờ đang nằm dưới đáy giếng, nhìn lên một mảng trời nhỏ bé và xanh thẳm.

Hết Phần 8

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách