Gương Phòng Tập
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
15 phút dưới nắng Sài Gòn giữa trưa đủ để biến một người thành hơi nước.Minh Anh đi bộ dọc theo con đường Trường Sa, nơi hai hàng cây xanh cố gắng che nắng nhưng chỉ tạo ra những vệt sáng hình thoi nhảy múa trên mặt đường nhựa nóng bỏng. Đôi giày vải cũ đã bị nước mồ hôi làm mềm, chà xát vào gót chân tạo thành vết phồng rộp đau buốt với mỗi bước đi. Cô không bắt xe ôm. Không bắt taxi. Không đi xe buýt. Cô đi bộ vì cô sợ những chiếc xe — sợ rằng trong mỗi kính chiếu hậu, cô sẽ nhìn thấy chiếc Lexus màu xám bạc đang lặng lẽ bám theo.Mỗi bước đi đều khiến cái lồn vẫn còn sưng và ê ẩm nhói lên. Mông vẫn hơi đỏ, vẫn còn cảm giác bị vỗ mạnh. Vú ê nhẹ mỗi khi áo chạm vào núm. Dư âm của hai ngày bị ông Phúc đụ liên tục vẫn bám lấy cơ thể cô như một lớp da thứ hai. Cô vừa sợ ông, vừa không thể không nhớ cảm giác lên đỉnh, tiếng rên của chính mình, và cách ông hay nói "nó là của tôi" mỗi lần xoa nắn lồn cô. Sự mâu thuẫn khiến cổ họng cô khô rát.Cô dừng lại trước một quán cà phê vỉa hè gần cầu Thị Nghè. Quán không có tên, chỉ là mấy bàn nhựa xanh và ghế nhựa đỏ xếp dưới tấm bạt che nghiêng. Một chiếc quạt cây quay chậm, thổi hơi nóng pha lẫn mùi cà phê đang rang từ nhà bên cạnh. Cô ngồi xuống, gọi một ly đá chanh, và nhìn vào điện thoại.Tin nhắn từ Hân: "Quán cũ. Góc Trường Sa - Hoàng Sa. Bàn cuối. Tao đến sau 15 phút. Thầy Khôi cũng đến."Và một tin nhắn khác, từ số lạ, gửi lúc 12:03 — cách đây 5 phút: "Em để quên đồ. Anh đã cho người mang về học viện. Về nhà đi, em nhỏ. Đừng để anh phải đi tìm."Minh Anh cảm thấy lạnh sống lưng giữa trời nắng 40 độ. Cái lồn co thắt nhẹ một cái, như còn phản ứng với giọng ông dù chỉ là chữ trên màn hình. Cô không trả lời. Cô tắt nguồn điện thoại, rút sim ra, bỏ vào túi áo khoác bên trong. Cô không biết ông Phúc theo dõi cô bằng cách nào — GPS trên điện thoại, hay camera, hay đơn giản là ông ta đoán được cô sẽ chạy đến đâu. Nhưng cô biết một điều: từ giây phút cô bước ra khỏi căn hộ, cô đã trở thành kẻ thù. Không còn là thiên thần. Không còn là đầu tư. Mà là một món hàng bị trả lại, một công cụ hỏng, một bằng chứng sống đang chạy trốn.Ly đá chanh đến. Cô uống một ngụm. Chua. Lạnh. Cắt vào răng.15 phút sau, một chiếc xe máy cũ dừng trước quán. Hân bước xuống, mặc áo phông rộng màu trắng, quần jean, đội mũ bảo hiểm che kín nửa mặt. Cô ấy không mang balo. Chỉ có một túi nilon nhỏ trong tay. Cô ngồi xuống đối diện Minh Anh, không chào hỏi, chỉ đẩy túi nilon qua bàn.— Đồ của mày. Áo, quần, tiền lẻ, và một cái điện thoại cũ của tao. Dùng tạm. Sim mới. Không đăng ký tên.Minh Anh nhận lấy. Cô nhìn Hân. Bạn cô trông mệt mỏi — mắt thâm quầng, môi khô — nhưng có một thứ ánh sáng cứng rắn ở đó mà Minh Anh chưa từng thấy.— Thầy Khôi đâu? — Minh Anh hỏi.— Ông ấy không đến được — Hân nói, giọng thấp — Sáng nay, sau khi bị đình chỉ, ông ấy bị tai nạn. Xe máy. Ở ngã tư Hàng Xanh. Không nghiêm trọng, nhưng ông ấy đang ở bệnh viện Chợ Rẫy. Gãy xương đòn. Tao đến thăm. Ông ấy nhắn lại cho mày.Hân lấy từ túi quần ra một mảnh giấy gấp nhỏ. Giấy bệnh viện, mực bi loang loáng: "Đừng đến bệnh viện. Đừng tin ai. Tường ảnh chỉ là phần nổi. Phần chìm là tài khoản ngân hàng, hợp đồng bảo hiểm, và quan hệ với công an. Phúc không chỉ có tiền. Ông ta có hệ thống. Chạy đi. Đừng quay đầu."Minh Anh cầm mảnh giấy. Tay cô run. Không phải vì sợ. Mà vì cô nhận ra Thầy Khôi đang kêu cô làm điều mà chính ông đã không làm được 20 năm trước. Trong đầu cô thoáng hiện hình ảnh con cặc ông Phúc, cách ông dạy cô bú, cách ông đụ cô từ phía sau đến khi cô rên la không kiềm chế. Cô ghét mình vì vẫn nhớ.— Tai nạn... — cô thì thầm — là tai nạn thật sao?Hân không trả lời. Cô chỉ nhìn Minh Anh bằng ánh mắt nói lên tất cả.— Mày còn bằng chứng không? — Hân hỏi.Minh Anh gật đầu. Cô mô tả những gì cô đã chụp: cuốn sổ đen, bản phụ lục với tên Ngọc Trâm, bức tường ảnh. Hân lắng nghe, mặt không biểu cảm, chỉ thỉnh thoảng gật nhẹ.— Chưa đủ — Hân nói khi Minh Anh dứt lời — Ảnh chụp màn hình có thể là giả. Tên Ngọc Trâm có thể là trùng hợp. Bức tường ảnh có thể là sưu tầm nghệ thuật. Phúc đã từng là luật sư. Ông ta biết cách khiến mọi thứ trở nên hợp pháp. Hoặc ít nhất là đủ mơ hồ để không ai dám đụng vào.— Vậy phải làm sao?Hân nhìn xuống ly đá chanh. Đá đã tan, nước loãng vàng nhạt.— Có một người — Hân nói chậm — Bà Xuân. Vợ ông Phúc. Bà ta không phải nạn nhân. Bà ta là đồng lõa. Nhưng tao nghe đồn... bà ta từng là vũ công. Và bà ta từng là người trong tường ảnh. Trước khi trở thành vợ.Minh Anh nhớ lại bà Xuân ở bữa tiệc — đứng trên ban công, lưng quay về phòng, nhìn ra hồ thiên nga giả. Vẻ đẹp lạnh lùng như tượng La Mã. Đôi mắt không cảm xúc khi nhìn cô. Cô tự hỏi bà ta có từng bị đụ đến mức rên la như mình không. Có từng mang dư âm ê ẩm giữa hai đùi khi bước đi không.— Bà ta ghét ông ta — Hân tiếp tục — Nhưng bà ta cũng sợ mất vị trí. Nếu có ai có thể vạch trần hệ thống của Phúc... có lẽ là bà ta. Nhưng bà ta sẽ không giúp một sinh viên chạy trốn. Bà ta sẽ chỉ giúp... nếu mày là mối đe dọa lớn hơn cho bà ta. Hoặc nếu mày là cơ hội để bà ta thoát khỏi ông ta.Minh Anh lắc đầu. Cô không muốn dính dáng đến bà Xuân. Cô không muốn trở thành một quân cờ trong trò chơi của những người lớn. Nhưng thân thể cô vẫn nhớ cảm giác bị chiếm hữu, và chính sự nhớ đó khiến cô càng muốn thoát ra.— Tao không muốn đấu đá — cô nói — Tao chỉ muốn... được nhảy. Được sống. Được làm người.Hân đặt tay lên tay cô. Bàn tay Hân nhám, lạnh, chắc chắn.— Mày đã không còn lựa chọn đó từ khi bước vào penthouse lần đầu — Hân nói, không cay nghiệt, chỉ là thật — Bây giờ mày chỉ có thể chọn: là nạn nhân im lặng, hay là người sống sót ồn ào.Một tiếng còi xe dài vang lên từ đường lớn. Minh Anh giật mình, quay đầu. Không có Lexus. Chỉ là xe tải. Cô thở ra, nhận ra mình đã nín thở. Cái lồn lại nhói nhẹ.— Tao có một chỗ — Hân nói — Nhà của dì tao ở Bình Thạnh. Dì đi Mỹ chữa bệnh, nhà trống. Mày ở đó vài hôm. Đừng ra ngoài. Để tao liên lạc với người của báo. Nếu họ đồng ý, tao sẽ đưa mày đến gặp họ. Nếu không... — Hân ngừng — thì tao sẽ đưa mày đi tiếp. Ra khỏi thành phố. Về quê. Hoặc đi đâu đó mà ông Phúc không tìm thấy.Minh Anh nhìn Hân. Cô bạn cùng phòng — người không nhảy, không biết cảm giác bay lên, không biết nỗi đau của đầu gối chạm sàn — đang ngồi đây, dùng tiền tiết kiệm của mình, dùng quan hệ của gia đình mình, để cứu một người mà cả thế giới có lẽ sẵn sàng bỏ rơi.— Tại sao mày giúp tao? — Minh Anh hỏi.Hân im lặng một lúc. Rồi cô nhìn ra đường, nơi dòng xe máy đang chảy như một dòng sông nhựa nóng.— Vì tao cũng từng đứng trước một cánh cửa — Hân nói, giọng xa xôi — Không phải cánh cửa của đại gia. Là cánh cửa của một giáo sư đại học. Ông ta hứa cho tao điểm cao, thực tập tốt, tương lai. Tao suýt bước vào. Suýt thôi. Vì tao nhìn thấy trong gương — tao nhìn thấy mẹ tao đang bán rau ở chợ. Và tao biết, nếu tao bước vào, tao sẽ không còn là con của bà ấy nữa.Hân quay lại nhìn Minh Anh. Mắt cô ấy đỏ hoe, nhưng không có nước mắt.— Mày đã bước vào — Hân nói — Nhưng mày vẫn còn là Minh Anh. Vẫn còn là con gái của người bán hàng chợ. Vẫn còn là đứa nhảy trên sân xi măng năm 12 tuổi. Tao nhìn thấy điều đó trong mày, dù mày không nhìn thấy. Vì vậy tao giúp mày. Không phải vì mày xứng đáng được cứu. Mà vì... tao muốn tin rằng, nếu một ngày tao bước vào sai cửa, cũng sẽ có ai đó kéo tao ra.Minh Anh cảm thấy mắt nóng lên. Cô cúi đầu. Nước mắt rơi xuống mặt bàn nhựa xanh, tạo thành một vệt tròn nhỏ trên lớp bụi mỏng. Trong lúc khóc, dư âm khoái cảm vẫn lẻn vào, khiến cô càng thêm ghê tởm bản thân.— Cảm ơn mày — cô thì thầm.— Đừng cảm ơn. Chạy đi.Hân đứng dậy, trả tiền ly đá chanh. Cô đưa Minh Anh một cái mũ bảo hiểm cũ — màu hồng phai, dán sticker hình mèo con.— Lên xe. Tao chở.Minh Anh đội mũ. Cô ngồi sau xe Hân, hai tay bám vào vai bạn. Xe máy lao vào dòng xe cộ, hòa vào biển người, trở thành một giọt nước trong dòng sông nhựa nóng bỏng. Gió thổi vào mặt cô, mặn mặn, nóng rực, mang theo mùi khói xe và mùi cây xanh. Mỗi lần xe xóc, cái lồn lại nhói, nhắc cô nhớ mình đã bị chiếm như thế nào.Cô nhìn lên. Trên một tòa nhà cao tầng phía trước, một tấm kính lớn phản chiếu ánh nắng. Trong tấm kính đó, cô nhìn thấy hình ảnh một chiếc xe máy cũ, hai cô gái trẻ, một người lái một người ngồi sau. Họ trông nhỏ bé giữa thành phố khổng lồ. Nhưng họ đang chạy. Đang chạy cùng nhau.Và trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, trước khi tấm kính khuất sau góc nhà, Minh Anh nhìn thấy mình trong phản chiếu. Không phải cô gái trong váy đen ở penthouse. Không phải cô gái trong đồ tập trắng đang nhảy cho ông Phúc. Mà là một người khác — với đôi giày vải cũ, chiếc trâm cài chim hạc trên ngực áo khoác, và đôi mắt đỏ hoe nhưng còn sáng.Người đó đang sống. Dù thân thể vẫn còn mang dấu vết của kẻ đã bị nuốt.
Nhà dì Hân nằm trong một con hẻm nhỏ ở Bình Thạnh, sau chợ Bà Chiểu. Nhà lụp xụp, 2 tầng, tường vàng loang lổ, mái tôn nóng như lò. Nhưng có một cái sân sau nhỏ, trồng cây bưởi, có bóng mát và tiếng chim họa mi của hàng xóm.Minh Anh ở đó 3 ngày.3 ngày không ra khỏi nhà. 3 ngày nghe Hân đi về, mang theo tin tức từ thế giới bên ngoài. Thầy Khôi đã xuất viện, nhưng biến mất — không ai biết ông ở đâu. Học viện ra thông báo chính thức: Thầy Khôi tự xin thôi việc vì lý do sức khỏe. Ngọc Trâm — cô sinh viên năm 2 — được chọn thay thế vai chính trong "Hồi sinh". Và ông Phúc... ông ta không có động thái gì công khai. Nhưng Hân nghe nói, có người thấy xe của ông ta đậu trước nhà trọ cô và ký túc xá học viện múa suốt đêm.Ông ta đang chờ. Ông ta biết cô sẽ quay lại hay gặp bạn bè. Vì cô không thể bỏ. Vì cô còn gốc rễ ở đó. Vì cô còn là sinh viên, còn là vũ công, còn là người mang tên Minh Anh trong hồ sơ học viện.Trong những đêm không ngủ, cô nằm trên giường cũ, tay vô thức chạm xuống giữa hai đùi. Cái lồn vẫn còn nhớ. Vẫn còn ê. Vẫn còn muốn. Cô vừa ghét mình, vừa không thể không nhớ cảm giác bị ông đụ đến mức rên la. Sự mâu thuẫn khiến cô muốn khóc, nhưng nước mắt không ra.Ngày thứ tư, Hân về với một túi bánh mì và một khuôn mặt khác.— Nhà báo đồng ý gặp — Hân nói, đặt túi bánh xuống bàn — Nhưng không phải để viết bài ngay. Ông ta muốn gặp mày. Muốn nghe từ chính miệng mày. Và... — Hân ngừng, nhìn Minh Anh — ông ta muốn mày mang theo bằng chứng gốc. Không phải ảnh chụp. Mà là thứ gì đó có thể đụng vào. Thứ gì đó không thể bịa.Minh Anh lắc đầu.— Tao không có gì. Tất cả đều ở trong căn hộ. Tủ kính. Phòng óc chó. Cuốn sổ đen.— Vậy thì mày phải quay lại — Hân nói, giọng nhỏ — Hoặc... tìm ai đó ở bên trong.Minh Anh nhìn ra sân sau. Cây bưởi đang ra hoa, những nụ trắng nhỏ xíu toả hương ngọt ngào. Cô nghĩ về bà Xuân. Nghĩ về người phụ nữ đứng trên ban công biệt thự, nhìn ra hồ thiên nga giả. Nghĩ về câu nói của Hân: "Bà ta từng là người trong tường ảnh." Cô tự hỏi bà ta có còn nhớ cảm giác bị chiếm hữu không. Có còn mang dư âm trong cơ thể sau bao nhiêu năm không.— Có cách nào gặp bà Xuân không? — cô hỏi.Hân nhíu mày.— Bà ta hay đi spa ở quận 1. Mỗi chiều thứ Tư. Một mình. Không có vệ sĩ. Chỉ có tài xế đợi ngoài.Hôm nay là thứ Tư.Minh Anh đứng dậy. Cô đi vào phòng, thay bộ đồ sạch nhất còn sót lại — quần jean, áo sơ mi trắng, đội mũ lưỡi trai che kín mặt. Cô nhìn vào gương nhỏ trong phòng tắm. Gương mờ, nứt một đường nhỏ từ góc. Trong gương, khuôn mặt cô bị cắt làm đôi bởi vết nứt — một nửa sáng, một nửa tối. Cô nhìn xuống thân thể mình dưới lớp áo: vú vẫn hơi nhạy, cái lồn vẫn mang ký ức. Cô vừa muốn xóa sạch, vừa biết mình không thể.— Mày điên hả? — Hân hỏi khi thấy cô bước ra — Mày không thể ra ngoài. Ông Phúc đang tìm mày.— Tao phải gặp bà ta — Minh Anh nói, giọng bình tĩnh đến mức lạ — Nếu bà ta từng là tao... bà ta sẽ hiểu. Và nếu bà ta muốn thoát khỏi ông ta... bà ta sẽ cần tao.Hân nhìn cô. Rất lâu. Rồi cô thở dài, lấy chìa khóa xe máy.— Tao đi cùng. Nhưng tao không vào. Tao đợi ngoài. Nếu có chuyện... — Hân ngừng — thì mày tự chạy. Đừng chờ tao.Minh Anh gật đầu. Cô không ôm Hân. Cô không nói cảm ơn. Cô chỉ đi ra cửa, bước vào nắng chiều, và leo lên xe. Mỗi bước đi đều khiến dư âm trong cơ thể hiện về rõ hơn.Họ đi. Hai cô gái trên một chiếc xe máy cũ, lao vào dòng người Sài Gòn chiều thứ Tư — nơi mỗi người đều có một bí mật, một nỗi đau, và một nơi họ đang chạy trốn đến.
Spa nằm trong một con hẻm nhỏ trên đường Đồng Khởi. Mặt tiền kín đáo, màu trắng, không biển hiệu, chỉ có một cánh cửa gỗ nhỏ và chuông gió treo trên khung cửa.Minh Anh đứng trước cửa. Hân đậu xe ở góc đường, không tắt máy, sẵn sàng lao đi.Minh Anh đẩy cửa.Bên trong là một không gian nhỏ, mờ ảo, mùi tinh dầu lavender và nhạc không lời. Lễ tân nhìn cô, mỉm cười:— Chị có hẹn không?— Tôi tìm bà Xuân — Minh Anh nói, giọng không run — Tôi là... bạn của ông Phúc. Bạn cũ.Lễ tân nhìn cô. Ánh mắt đánh giá. Rồi cô gái gật đầu, chỉ vào hành lang cuối:— Phòng số 7. Nhưng bà đang nằm liệu trình. Chị chờ ngoài được không?— Được.Minh Anh ngồi xuống ghế sofa nhung xanh ở góc phòng. Cô đợi. 10 phút. 20 phút. 30 phút. Mỗi tiếng chân ngoài hành lang đều làm cô giật mình. Mỗi tiếng chuông điện thoại đều làm cô tái mặt. Cái lồn thỉnh thoảng co thắt, như cơ thể vẫn đang chờ bị chiếm dù lý trí đang tìm đường thoát.Rồi cửa phòng số 7 mở.Bà Xuân bước ra. Mặc áo choàng spa màu trắng, tóc buộc cao, mặt mộc không một nét trang điểm. Không có vẻ đẹp lạnh lùng của bữa tiệc. Bà ta trông nhỏ bé hơn, mệt mỏi hơn, và — điều làm Minh Anh sững sờ — già hơn. Những nếp nhăn quanh mắt không còn được che giấu bởi lớp phấn. Đôi môi mỏng, khô. Bàn tay cầm túi xách da có những đốm đồi mồi.Bà Xuân nhìn thấy Minh Anh. Bà dừng lại. Không ngạc nhiên. Không giận dữ. Chỉ là một cái nhìn thừa nhận — như thể bà đã biết ngày này sẽ đến. Ánh mắt bà lướt nhanh xuống cổ, xuống dáng đi của cô, như đang đọc những dấu vết trên cơ thể mà chỉ người từng trải mới nhận ra.— Cô Minh Anh — bà nói. Giọng bà trầm, khàn, không cao sang — Tôi đợi cô.Minh Anh đứng dậy. Hai người phụ nữ nhìn nhau — một người mới bước vào lồng, một người đã ở trong lồng 30 năm. Cả hai đều mang trên người những dư chấn không nói thành lời.— Bà biết tôi?— Tôi biết tất cả những gì chồng tôi làm — bà Xuân nói, giọng bằng phẳng — Và tôi biết... khi nào một con chim muốn bay ra. Đi thôi. Chúng ta cần nói chuyện. Ở nơi không có tường.Bà Xuân đi ra cửa. Minh Anh theo sau. Họ bước ra đường, vào chiều tà Sài Gòn, nơi bóng cây kéo dài trên vỉa hè như những ngón tay đen đang vươn ra. Mỗi bước đi của Minh Anh vẫn còn mang theo cảm giác ê ẩm giữa hai đùi — ký ức của kẻ đã bị nuốt, và cũng là lý do khiến cô phải chạy.Phía sau, từ một chiếc xe đen đậu đối diện, một người đàn ông ngồi ghế sau nhấc điện thoại lên tai:— Thưa ông Phúc. Bà ấy gặp cô ta rồi. Ở spa. Họ đang đi bộ. Có nên...?Im lặng ở đầu dây bên kia. Rồi một giọng trầm, bình thản:— Để họ đi. Tôi muốn xem... con chim của tôi sẽ bay xa đến đâu trước khi nhận ra trời không còn là của nó nữa.Chiếc xe im lặng lăn bánh, bám theo hai bóng người phụ nữ đang khuất dần trong nắng chiều.
Hết Phần 11
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!