Gương Phòng Tập
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Phần 20: Đất Và Nước
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Máy bay hạ cánh xuống Tân Sơn Nhất lúc 5 giờ chiều, khi nắng Sài Gòn đang chuyển từ vàng sang cam, từ cam sang tím, như thể bầu trời đang cởi bỏ từng lớp áo choàng để lộ ra da thịt mỏng manh của buổi chiều tà.Minh Anh ngồi ghế giữa, lối đi. Cô không chọn cửa sổ lần này. Cô không cần nhìn xuống thành phố từ trên cao nữa. Cô đã nhìn đủ từ đỉnh cao để biết rằng nhìn từ trên xuống, mọi thứ đều nhỏ bé, đều gọn gàng, đều dễ kiểm soát — nhưng đó là ảo giác của kẻ đứng trên đầu người khác. Cô muốn nhìn ngang. Nhìn thẳng. Nhìn vào mắt.Tóc cô ngắn đến tai, chẻ ngôi lệch, để lộ gáy trắng và vành tai nhỏ. Trên chân, đôi giày vải hồng đất đã ngả màu — mũi vá chỉ trắng, đế mòn lún, dây buộc thay bằng sợi dây thun đen vì dây lụa đứt từ hôm nào không nhớ. Balo nhỏ trên đùi chỉ có hai bộ đồ tập cũ, một cuốn sổ ghi chép, và chiếc trâm cài chim hạc nằm trong ngăn phụ, không cài lên tóc nữa.Cô mang theo một tờ báo. The Straits Times, ngày hôm qua. Trang nhất không phải là cô. Là ông Phúc. Ảnh chụp ông ta rời tòa án, mặt cúi gằm, tay còng sau lưng, hai bên là cảnh sát. Tiêu đề: "Tycoon denied bail in cross-border exploitation case." — Nhà tài phiệt bị từ chối bảo lãnh trong vụ khai thác xuyên biên giới.Bên dưới, một đoạn ngắn: "Key witness, a 22-year-old Vietnamese dancer, testified to a systematic pattern of abuse spanning years."Minh Anh không đọc tiếp. Cô đã biết nội dung. Cô đã nói ra tất cả. Trước tòa. Trước báo chí. Trước chính mình trong gương của phòng thẩm vấn. Và bây giờ, những lời đó đã hóa thành chữ in, hóa thành án tù của ông ta, hóa thành một phần lịch sử mà cô không thể xóa đi — dù cô có muốn.Bà Xuân không về cùng chuyến. Bà ở lại Singapore để làm chứng thêm. Nhưng trước khi Minh Anh lên máy bay, bà đã gặp cô ở sân bay. Bà mặc áo sơ mi trắng, quần âu đen, trông như một luật sư hơn là vợ của tội phạm. Bà đưa cho Minh Anh một phong bì mỏng.— Tiền bán nhà mẹ tôi — bà nói — Tôi không cần nữa. Tôi đang chờ án. Có thể tôi cũng vào tù. Nhưng trước khi vào... tôi muốn biết có một người trẻ được tự do thật sự. Không chỉ thoát khỏi ông ta. Mà thoát khỏi cả nỗi sợ phải trở thành ông ta.Minh Anh không nhận ngay. Cô nhìn bà Xuân — người phụ nữ đã từng đứng trên ban công biệt thự nhìn ra hồ thiên nga giả. Bây giờ bà đứng đây, trong sân bay ồn ào, tóc bạc nhiều hơn cô nhớ, lưng hơi còng, nhưng đôi mắt sáng hơn bao giờ hết.— Của bà — Minh Anh nói — Tôi có chân. Tôi có thể đi.Bà Xuân cười. Lần đầu tiên Minh Anh thấy bà cười không phải vì lịch sự hay mỉa mai. Mà là vì buồn cười thật sự.— Ngờ nghệch quá — bà nói, nhét phong bì vào tay cô — Đây không phải tiền cho cô mua sự nghiệp. Đây là tiền cho cô mua thời gian. Thời gian để không phải nhảy cho ai. Chỉ nhảy cho chính mình. Ít nhất... 1 năm.Rồi bà quay đi. Không ôm. Không nói tạm biệt. Chỉ một cái vẫy tay, như thể bà đang vẫy cho một đứa trẻ chạy ra khỏi nhà đi chơi.Minh Anh cầm phong bì. Bên trong là một số tiền không lớn — đủ để cô không phải bán rau dưới nắng, không phải nhảy cho đại gia, không phải làm gì cả trong một khoảng thời gian. Đủ để cô thở.
Sân bay Tân Sơn Nhất đông đúc như cô nhớ. Tiếng loa phóng thanh, tiếng trẻ con khóc, tiếng vali kéo lộc cộc trên sàn gạch. Mùi phở, mùi cà phê sữa đá, mùi nước hoa rẻ phun thẳng vào cổ từ quầy miễn thuế. Tất cả đều quen thuộc đến mức đau. Như thể cô vừa trở về từ một hành tinh khác, nơi không khí làm bằng băng giá và nỗi sợ.Cô đi ra cửa đón. Và cô nhìn thấy Hân.Hân đứng giữa biển người, mặc áo phông trắng, quần jean rách gối, đội mũ lưỡi trai ngược. Cô ấy vẫy tay, miệng hét gì đó bị tiếng ồn nuốt chửng. Nhưng Minh Anh không cần nghe. Cô chạy. Chạy thật sự — không phải chạy trốn, không phải chạy theo ai — mà chạy về phía một người đang chờ mình.Hai cô gái ôm nhau giữa sân bay. Ôm chặt đến mức xương sườn cọ vào nhau đau nhói. Hân khóc. Nức nở. Nước mắt thấm vào vai áo Minh Anh.— Tao tưởng mày không về — Hân nói, giọng nghẹn — Tao tưởng mày ở lại đó. Làm ngôi sao. Làm người hùng. Làm... người lạ.— Tao về — Minh Anh nói, vuốt tóc Hân — Tao làm người hùng xong rồi. Bây giờ tao chỉ muốn làm... Minh Anh.Hân lùi ra, nhìn cô. Nhìn mái tóc ngắn. Nhìn đôi giày vải cũ. Nhìn đôi mắt không còn vẻ đói khát mà cô từng thấy.— Mày khác rồi — Hân nói.— Khác tốt hay khác xấu?— Khác... thật. Như hồi mới vào học viện. Hồi mày còn mặc áo phông rộng đi học. Hồi mày cười như thể mày không biết thế giới có góc khuất.Minh Anh cười. Nụ cười không rạng rỡ. Nhưng chân thật.— Tao vẫn biết góc khuất. Nhưng bây giờ tao biết cách... không đi vào đó nữa.Hân lấy xe máy ra. Chiếc xe cũ — màu hồng phai, dán sticker mèo con. Họ đội mũ bảo hiểm, leo lên xe, lao vào dòng xe cộ Sài Gòn. Gió thổi vào mặt Minh Anh — nóng, ẩm, mặn, đầy mùi khói xe và mùi cây xanh. Mùi của nhà. Mùi của người sống.Hân chở cô không về nhà trọ. Mà về căn nhà lụp xụp ở Bình Thạnh. Nơi có cây bưởi trong sân sau. Nơi có tiếng chim họa mi hàng xóm. Nơi có một phòng ngủ nhỏ với cửa sổ hướng ra bức tường gạch cũ phủ rêu xanh.— Ở đây bao lâu cũng được — Hân nói, đặt balo xuống — Dì tao vẫn ở Mỹ. Nhà này là của mày. Cho đến khi mày tìm được chỗ khác.Minh Anh nhìn quanh. Căn phòng nhỏ. Giường đơn. Bàn học cũ. Cửa sổ nhỏ xíu. Không có sàn gỗ sồi. Không có gương từ sàn đến trần. Không có đèn halogen. Chỉ có một tấm gương nhỏ gắn tường phòng tắm, mờ vì hơi nước và nứt một đường nhỏ từ góc.— Đủ cho tao rồi. Cảm ơn mày. — cô nói.
Vài tuần sau khi về Sài Gòn, Minh Anh nhận được một tin nhắn ngắn từ số lạ. Chỉ có địa chỉ và dòng chữ: "Tôi muốn gặp em."Cô đến căn phòng nhỏ gần chợ Bà Chiểu. Khi cửa đóng lại, cả hai đứng nhìn nhau khá lâu trong im lặng.Minh Anh bước tới trước. Cô không nói gì, chỉ đưa tay ôm lấy ông. Cơ thể áp sát. Ông cũng ôm lại, chặt hơn một chút. Hai người đứng như vậy khá lâu, chỉ nghe hơi thở của nhau.— Thầy muốn gặp em một lần... trước khi thầy thật sự đi xa... rất xa... — ông nói, giọng thấp.Cô xúc động. Cô đã chờ ngày này quá lâu. Cô đã bị ông Phúc chiếm đoạt, bị chơi không thương tiếc, bị đánh đổi. Giờ cô muốn thầy. Muốn cho ông tất cả.— Thầy ơi... đừng nói vậy... em nhớ thầy... em nhớ thầy lắm...Ông ôm cô chặt hơn, giọng khàn:— Em đã làm được điều thầy không dám nghĩ tới. Em đã đứng lên, đã nói ra, đã thắng con cáo già đó. Thầy... thầy tự hào về em.Rồi ông cúi xuống, trán chạm trán cô. Ông hôn nhẹ lên khóe miệng cô. Cô đáp lại. Nụ hôn ban đầu chỉ là môi chạm môi, khô và run. Sau đó sâu hơn. Lưỡi tìm nhau. Tay ông trượt lên lưng cô, xoa chậm qua lớp áo. Tay cô ôm lấy cổ ông, ngón tay cài vào tóc ông.— Thầy nhớ em — ông nói khàn, khi môi vừa rời nhau — Nhớ cách em thở khi nhảy. Nhớ cách em nhìn vào gương như đang tìm ai đó không phải chính mình. Thầy đã muốn em từ rất lâu.Minh Anh nhìn ông. Mắt cô ướt nhẹ.— Em cũng nhớ thầy. Nhớ thầy nhiều lắm. Em... cũng có cảm giác với thầy từ lâu — cô nói — Từ những buổi tập. Từ cách thầy giữ em khi em sắp ngã. Em kính trọng thầy. Em mến thầy hơn bất kỳ ai. Chính vì vậy... em mới muốn. Khi nhận tin thầy, em chỉ muốn gặp thầy ngay.Ông hôn cô lần nữa, sâu hơn. Cảm xúc ông không diễn tả được khi được hôn, được ôm thân thể cô học trò trẻ đẹp mà ông đã từng mê, từng mơ suốt mấy năm trời. Tay ông xoa dọc sống lưng, xuống eo, bóp hai mông cô qua lớp quần, kéo cô áp sát. Con cặc ông đã cương cứng, ép vào bụng dưới cô. Cô cảm nhận rõ. Cô cũng nhẹ nhàng sàng hông, để cái lồn cạ vào thân cặc ông qua hai lớp vải. Cả hai thở nặng hơn.Cơn nứng của ông dâng lên dữ dội khi cô làm vậy. Lần này cô còn táo bạo hơn. Cô siết chặt phần dưới cơ thể ông, chủ động canh chỉnh để hai môi lồn bao lấy thân cặc ông qua lớp vải. Hai tay cô ôm eo ông, mắt nhìn sâu vào mắt ông, rồi cô bắt đầu nắc nhẹ, cạ lồn dọc theo thân cặc ông. Cô thở hổn hển, đầu chúi vào ngực ông, hông hẩy mạnh hơn. Lồn cô nứng đến mức như đang đụ ông ở tư thế đứng.— Thầy... thầy ơi...Ông hơi bất ngờ trước sự táo bạo của cô. Ông đưa tay ra phía trước, xoa nhẹ lên ngực cô qua áo. Tay vẫn run, vẫn chưa tin là sự thật. Ngón tay miết qua núm vú đang nổi. Cô rùng mình. Cô cũng luồn tay xuống giữa hai bộ phận đang cạ vào nhau, nắm và xoa dọc con cặc ông từ ngoài quần, cảm nhận độ cứng, độ dài và độ cong. Ông như chết lặng, đứng yên cho cô xoa nắn.Cả hai đứng như vậy khá lâu — hôn, xoa nắn ngoài quần, nói những câu ngắn giữa những nụ hôn.— Thầy mê em — ông thì thầm vào miệng cô — Mê cả khi em còn là học trò. Mê cả khi em đã không còn thuộc về chỗ đó nữa.Minh Anh tách nhẹ môi, nhìn thẳng vào mắt ông. Giọng cô run nhưng rõ:— Em đã để ông Phúc chơi em rồi. Em đã bị chiếm đoạt, bị hành hạ, bị đánh đổi. Vậy thì tại sao em lại không được dâng cho người em kính trọng nhất, người em muốn nhất? Chính vì em kính trọng thầy, chính vì em biết thầy ham muốn em, và em cũng ham muốn thầy... cái cấm kỵ đó mới khiến em muốn dâng hết mọi thứ cho thầy hôm nay.Ông nhìn cô rất lâu. Hơi thở nặng. Tay ông siết chặt hơn ở eo cô. Trong mắt ông có cả ham muốn lẫn đau đớn. Rồi ông hôn cô sâu, như thể đồng ý bằng cả cơ thể.Cô cởi áo. Ông cũng cởi. Da chạm da. Ông hôn xuống cổ cô, xuống xương quai xanh, rồi ngậm lấy núm vú, mút nhẹ. Tay ông vẫn xoa mông và eo cô. Cô thì cầm lấy con cặc ông qua lớp quần, xoa chậm, thỉnh thoảng bóp nhẹ.Sau một lúc, cô như không chịu nổi. Cô kéo tay ông đặt xuống giữa hai đùi. Ông xoa cái lồn cô ngoài quần, cảm nhận nó căng, mềm, và hột le đang cương. Rồi cô gật đầu. Ông kéo quần và xì-líp cô xuống. Cái lồn lộ ra — hai môi đã ướt, căng mọng, lông đen xoăn không rậm, mọc rõ thành hình tam giác trên mu. Ông nhìn như đóng băng một giây. Ngước lên nhìn cô, rồi như không còn kiềm chế được, ông quỳ xuống ngay, hai tay ôm lấy mông cô, vùi mặt vào giữa hai đùi. Ông hôn mạnh vào cái lồn, hít sâu, cà mũi lên mu lồn và đám lông đen xoăn. Ông hôn, hít, cọ mũi liên tục một lúc khá lâu. Minh Anh nhìn xuống, thấy thầy mình đang vùi mặt vào chỗ riêng tư nhất của mình, cảm xúc dâng lên dữ dội. Cô run, một tay nắm tóc ông.— Thầy... thầy ơi...Khi ông ngẩng lên, môi và mũi còn bóng ướt, cô kéo ông đứng dậy hôn ông, tay mở dây kéo quần ông rồi tuột cả quần lót xuống. Con cặc bật ra — cứng, dài, hơi cong, gân guốc nổi rõ, đầu đã ướt bóng. Cô nhìn như bị thôi miên.— Ôi... cặc của thầy đây sao? Mê quá thầy ơi... — cô thì thầm. Tim đập mạnh. Cô cầm nó, xoa từ gốc lên đầu, xoay lòng bàn tay trên thân cặc, cảm nhận độ cứng và nóng thật sự.Ông lại quỳ xuống bú lồn cô. Lưỡi lướt dọc hai môi, ngậm hột le mút, thỉnh thoảng vùi mũi vào đám lông mà hít. Cô ưỡn hông, hai chân run, hai tay ôm đầu ông ép sát vào lồn mình.— Ôi thầy... thầy...Ông bú lồn cô đến khi nước cô ướt cả cằm ông.Cô kéo ông đứng dậy, đẩy ông ngồi xuống mép giường, quỳ xuống ngậm lấy con cặc. Cô bú chậm, sâu dần, lưỡi xoay, tay xoa hai hòn dái. Cô bú ông như đang dâng hết kỹ năng mình có. Ông rên thấp, tay đặt trên tóc ngắn của cô, xoa nhẹ.— Minh Anh... em... em...Ông kéo cô lên hôn, tay bóp lồn cô, rồi đẩy cô nằm xuống mép giường và bú lại. Cả hai luân phiên bú liếm nhau. Chỉ có bú liếm, mắt thỉnh thoảng nhìn nhau nhưng không ai nói gì. Ông bú đến khi chân cô mềm. Cô bú đến khi ông phải nghiến răng.Rồi ông kéo cô dậy, cả hai đứng ôm chặt lấy nhau, hai thân thể dính vào nhau.— Em mặc đồ rồi đi đi — ông nói, giọng khàn — Trước khi thầy đổi ý.Minh Anh nhìn thẳng vào mắt ông. Ngực còn dậy sóng, cái lồn vẫn co thắt, tay vẫn vuốt ve con cặc ông.— Em không muốn đi. Em muốn thầy đổi ý — cô nói rõ — Em muốn thầy chơi em. Em muốn dâng cái lồn này cho thầy. Chỉ một lần. Em đã muốn thầy lâu lắm rồi. Em thích nói từ "chơi", như cách ông ta từng nói với em. Nhưng lại làm em rất kích thích.Ông nhìn cô rất lâu. Ông biết Minh Anh đã khác. Đã biết mùi đời, đã ham muốn và kích thích khi nói những lời mạnh bạo. Ông cúi xuống, hôn cô sâu. Tay ông trượt xuống, hai ngón đẩy vào trong lồn cô. Cô rên vào miệng ông.— Thầy đã mê em từ những ngày đầu — ông nói khi môi vừa rời — Mỗi lần dạy em, mỗi lần chỉnh tư thế, mỗi lần nhìn em đổ mồ hôi trên sàn... thầy đều muốn chơi em. Thầy đã kiềm chế mình rất lâu.— Em cũng có cảm giác với thầy — cô đáp — Em biết thầy kiềm chế với em. Em biết ơn thầy vì đã không chiếm đoạt em trước. Nhưng bây giờ em muốn. Thầy không phải kiềm chế nữa. Em muốn thầy đụ em. Em muốn thầy chơi em. Chơi cho em sướng. Chơi cho em được thỏa mãn với thầy của em. Được thỏa mãn một lần.Ông không còn lý do gì để kiềm chế nữa. Ông đẩy cô nằm xuống giường. Ông nằm lên giữa hai đùi cô, chà đầu cặc lên hột le đang cương vài lần, rồi đẩy vào một cái mạnh, sâu lút cán, sâu đến tận cùng.— A... — cô rên dài, miệng há ra, hông ưỡn lên — Thầy... sâu quá... cặc thầy dài quá... bự quá thầy ơi...Ông đụ chậm lúc đầu, rồi nhanh và sâu hơn. Mỗi nhịp đều mạnh và dứt khoát. Một tay bóp ngực cô, se núm vú. Tay kia day hột le. Cô không giữ gì nữa.— Ư... a... sướng... thầy chơi em mạnh đi... đụ em mạnh hơn đi thầy...Cô lên đỉnh lần đầu khá nhanh. Cái lồn siết chặt lấy ông, chân kẹp vào lưng ông, toàn thân co giật.— Aaaa... ra... em ra... em ra thầy... em ra với thầy... — cô rên to, giọng đứt quãng, nước chảy nhiều.Ông không dừng. Ông đụ tiếp, mạnh hơn, sâu hơn, từng cú đâm lút cán. Tiếng da thịt va vào nhau phạch phạch vang rõ trong phòng. Cô rên liên tục, không ngừng.— Ư... ư... a... thầy... đụ em... sướng quá... cặc của thầy chơi em sướng quá... đụ em mạnh hơn nữa... nhanh hơn nữa đi thầy... đụ cô học trò của thầy đi... chơi em cho em sướng đi thầy...Ông đâm nhanh, mạnh, luôn lút cán. Cô lên đỉnh lần hai dữ dội hơn. Người cong lên, miệng mở lớn, tiếng rên cao và kéo dài. Nước phụt ra nhiều, làm ướt cả đùi ông.— Aaaa... lần nữa... em sướng... sướng quá thầy ơi... thầy chơi em thế này... em mê thầy rồi...Ông lật người, kéo cô ngồi lên.— Ngồi lên đi em. Cưỡi thầy đi. Cho em sướng...Cô cưỡi ông ngay. Hai tay chống lên ngực ông, hông nâng lên hạ xuống mạnh. Ông bóp hai mông cô, thỉnh thoảng vỗ nhẹ. Cô dập ngày càng nhanh, ngực nảy, tóc ngắn đầy mồ hôi, miệng không ngừng phát ra tiếng.— Ư... a... a... thầy... cặc thầy... đâm sâu... em thích... em sướng... lồn em sướng... lồn em sướng với cặc thầy...Cô lên đỉnh lần ba khi đang ngồi trên ông. Toàn thân run rẩy, lồn co thắt liên hồi, nước chảy xuống bụng ông. Cô rên to, gần như khóc vì sướng, người gục xuống ngực ông nhưng hông vẫn giật nhẹ.— A... a... trời ơi... em lên đỉnh nữa... sướng... sướng hết chịu được... hôm nay thầy mới chơi em mà... chơi em hoài, chơi em mãi nha thầy...Cô sướng, cô càng nói càng dâm. Ông cũng không giữ được nữa. Ông bóp chặt mông cô, đẩy lên sâu hết cỡ, phóng tinh vào trong. Cả hai rên lên cùng lúc. Cô cảm nhận rõ từng đợt tinh dịch nóng bên trong, và rên la khi cả hai cùng bùng nổ.— Á... chết... chết em... thầy ơi... sướng... sướng kinh khủng lồn em thầy ơi... chết em rồi...Cả hai nằm im khá lâu. Cặc ông vẫn còn trong lồn cô. Tinh dịch chảy ra theo khi ông rút ra. Ông kéo cô vào lòng, hôn lên tóc, lên thái dương. Ông cực kỳ xúc động và thỏa mãn, xen lẫn chút tội lỗi vì đã chơi cô học trò cưng của mình. Ông đã mê, đã ham muốn rất nhiều lần, và ông đã luôn chiến thắng, luôn kiềm được. Nhưng hôm nay ông đã buông tất cả, khi chính cô chủ động dâng.— Cảm ơn em. Thầy đã thỏa mãn — ông nói khàn — Minh Anh. Em cũng đã thỏa mãn với thầy. Thầy nghĩ mình không nên tiếp tục thế này, nên dừng lại sau hôm nay, một lần này thôi. Thầy đã không còn trẻ. Em còn rất trẻ và đẹp. Em cần một tương lai riêng. Cần một người đàn ông ở bên em lâu dài, làm em sướng, làm em hạnh phúc theo cách bình thường.Minh Anh lắc đầu, mắt cô ướt.— Em không muốn dừng. Em thích thầy. Em muốn thầy nữa. — cô nói — Hôm nay thầy chơi em sướng muốn chết thế này. Em vẫn muốn dâng cho thầy. Em vẫn muốn được thầy đụ em nữa. Em muốn mình cùng sướng cho đến khi nào em muốn dừng lại. Được không thầy?Ông nhìn vào mắt cô, không trả lời bằng lời. Ông hôn xuống ngực cô, ngậm từng núm vú, mút nhẹ. Tay ông trượt xuống giữa hai đùi, xoa nhẹ cái lồn đang hơi sưng và ướt, ngón tay chơi với đám lông đen xoăn, day hột le rất nhẹ. Cô rên, ưỡn người lên để ông chơi. Rồi ông hôn lên môi cô trong khi tay vẫn không rời lồn cô.— Minh Anh. Thầy rất thích em, mê em. Mê thân thể này của em. Thầy... thầy hứa — ông thì thầm vào miệng cô — Mình sẽ gặp lại. Thầy sẽ chơi em, đụ em nữa. Cho em thỏa mãn cho đến khi nào em muốn dừng lại.Cô nhìn ông, vừa muốn tin vừa sợ. Ông hôn cô thêm một lần, sâu và lâu, tay vẫn xoa nắn lồn cô như đang dỗ dành. Rồi ông giúp cô mặc đồ, và tự mặc đồ mình.Khi cô đứng ở cửa, ông còn hôn lên trán cô một cái, tay lại bóp lồn, tay kia bóp mông cô như thật sự ông vẫn chưa muốn rời thân thể cô.— Đi đi em. Thầy sẽ nhớ em lắm. Mình sẽ liên lạc sau.Cô gật đầu, hôn lại ông, rồi bước ra, đóng cửa.Nhưng sau đó, cô không bao giờ liên lạc được với ông nữa. Số điện thoại không liên lạc được. Căn phòng nhỏ đã có người thuê. Không thư từ, không tin nhắn, không một dấu vết. Như thể người đàn ông ấy đã thật sự biến mất sau khi đã cho cô, và nhận từ cô, một lần duy nhất.Minh Anh mang theo cảm giác ấy rất lâu — vừa được thỏa mãn, vừa bị bỏ lại, vừa biết ơn, vừa trống rỗng. Nhưng cuối cùng, cô hiểu rằng ông đã giữ lời theo cách của ông: cho cô một lần trọn vẹn, rồi để cô đi tiếp một mình.
3 ngày sau, tin tức từ Singapore đến.Ông Phúc bị kết án. Không phải án tù chung thân — luật sư giỏi của ông ta đã làm được điều đó. Nhưng đủ để ông ta ngồi tù 10 năm. Vì buôn người. Vì hối lộ. Vì khai thác tình dục có tổ chức. Và vì nhiều tội danh khác mà báo chí không đề cập hết.Bà Xuân nhận án treo. Là đồng phạm nhưng được giảm nhẹ vì hợp tác tích cực. Bà ra tù ngay lập tức. Nhưng bà không về Việt Nam. Bà đi Úc. Sống với một người con gái nào đó mà Minh Anh không quen — có lẽ là con nuôi, có lẽ chỉ là bạn. Bà gửi một bức thư ngắn cho Minh Anh, không có địa chỉ người gửi:"Tôi đang học cách đi bộ. Chậm. Như thấy hoa dại. Cô cũng vậy nhé."Ngọc Trâm về quê Nghệ An. Cô ấy gửi tin nhắn cho Minh Anh một lần duy nhất: "Em mở lớp dạy múa cho trẻ em ở làng. Em không nhảy nữa. Nhưng em thấy vui khi thấy các em nhảy."Minh Anh trả lời: "Chị cũng vậy."Còn Thầy Khôi — không ai biết ông ở đâu. Không có thư. Không có điện thoại. Không có tin tức. Nhưng một hôm, khi Minh Anh đang ngồi uống trà đá vỉa hè với Hân ở góc đường Trường Sa, cô nhận được một phong bì không tên, không tem, bỏ vào hòm thư nhà Hân.Bên trong là một tấm ảnh. Ảnh chụp một đôi giày múa da trắng đã ngả vàng — đôi giày của Thầy Khôi. Đặt trên sàn gỗ phòng tập số 7. Và phía sau ảnh, dòng chữ viết tay:"Tôi đã tìm thấy một phòng tập khác. Không có gương. Chỉ có một ô cửa sổ nhìn ra núi. Tôi dạy trẻ em ở đây. Chúng nhảy như thể chúng sẽ bay. Nhưng chúng không biết sợ rơi. Cảm ơn em đã nhắc tôi nhớ rằng, người thầy không cần phải bay cùng học trò. Chỉ cần đứng dưới đất, vỗ tay, và tin rằng họ sẽ hạ cánh an toàn."Không có chữ ký. Không cần.Minh Anh cất tấm ảnh vào cuốn sổ ghi chép. Cô không khóc. Cô chỉ uống cạn ly trà đá, và nhìn ra đường phố Sài Gòn — nơi dòng người vẫn chảy, vẫn ồn ào, vẫn sống.Nhưng trong khoảnh khắc ấy, cơ thể cô nhớ lại. Nhớ cảm giác con cặc thầy đẩy sâu vào trong, nóng và cứng. Nhớ những tiếng rên không kiềm chế của chính mình. Nhớ cách ông vùi mặt vào lồn cô, nhớ tinh dịch ông phóng vào sâu bên trong. Cái lồn như còn thoáng co thắt. Cô khẽ lim dim mắt 1 giây, rồi mở ra. Đó là lần duy nhất. Ông đã cho cô trọn vẹn, rồi chọn biến mất đúng như cách ông từng kiềm chế suốt những năm tháng trước. Cô không trách. Cô chỉ mang theo.
1 tháng sau, Minh Anh về quê.Không phải vì chạy trốn. Mà vì cô nhớ biển. Nhớ mùi cá. Nhớ tiếng sóng. Nhớ mẹ.Chuyến xe đò từ Sài Gòn về miền Trung kéo dài 16 tiếng. Cô ngồi cạnh cửa sổ, nhìn cảnh đồng lúa chuyển từ xanh sang vàng, từ vàng sang nâu, rồi lại xanh — như thể đất đang thở. Đôi giày vải cũ để dưới gầm ghế. Cô mang dép lê. Chân cô sưng lên vì ngồi lâu, nhưng cô không đổi tư thế. Cô muốn cảm nhận từng cây số đưa cô về nhà.Mẹ đón cô ở bến xe. Bà đứng dưới mái tôn lợp tạm, tay cầm ô che nắng, thân hình nhỏ bé đen sạm vì nắng gió. Bà không chạy đến ôm. Bà chỉ đứng đó, nhìn con gái bước xuống xe, nhìn mái tóc ngắn, nhìn balo nhỏ, nhìn đôi chân đi dép lê thay vì giày cao gót.— Về rồi hả? — bà hỏi. Giọng bà khàn, như thể đã nói chuyện với biển cả sáng nay.— Dạ — Minh Anh nói.— Về thì về. Đừng đi nữa.— Dạ.Họ đi bộ về nhà. Không xe ôm. Không xe đạp. Chỉ hai mẹ con đi bộ trên con đường đất đỏ ven biển. Mẹ cô đi trước một bước. Minh Anh theo sau. Cát trắng lấp lánh dưới chân. Biển xanh ở phía bên phải, gần đến mức cô nghe thấy tiếng sóng như tiếng thở của một sinh vật khổng lồ đang ngủ.Nhà cô là một căn nhà lá đơn sơ, mái tôn, tường vôi vàng phai. Phía trước có một cây bàng cao, rợp bóng mát. Phía sau là vườn rau của mẹ — rau muống, mồng tơi, vài cây ớt. Không có gương trong nhà. Chỉ có một tấm kính nhỏ gắn tủ thờ, đủ để chải tóc buổi sáng.Minh Anh ở lại.Cô dậy lúc 5 giờ sáng, cùng mẹ ra chợ cá. Cô học cách chọn cá tươi bằng cách nhìn mang, bóp bụng, ngửi mùi biển. Cô học cách trả giá bằng tiếng địa phương mà cô đã quên từ lâu. Cô học cách ngồi dưới nắng bán hàng mà không than phiền.Chiều, khi mẹ ngủ trưa, cô ra bãi biển.Bãi biển quê cô không giống biệt thự ven biển của ông Phúc. Không có sàn gỗ. Không có thiên nga giả. Chỉ có cát vàng, đá đen, và sóng vỗ liên hồi. Cô cởi dép. Cô đi bộ trên cát nóng. Cát chui vào kẽ chân, thô ráp, ấm, như thể đất đang nắm lấy cô.Cô đến một tảng đá phẳng gần mép nước. Cô đứng lên đó. Cô nhắm mắt. Cô bắt đầu nhảy.Không có nhạc. Không có khán giả. Không có đèn. Chỉ có sóng. Chỉ có gió. Chỉ có cát.Cô nhảy đoạn mở đầu của "Hồi sinh" — nhưng lần này, cô không nhảy vai nữ chính. Cô nhảy tất cả các vai: người thầy, người học trò, kẻ săn mồi, con mồi, người vợ đứng trên ban công, người mẹ bán cá dưới nắng. Cô nhảy như thể cô đang kể lại toàn bộ câu chuyện bằng cơ thể mình.Cô xoay. Cát bay lên. Cô rơi. Đầu gối chạm đá, đau nhói. Cô nằm đó, giữa nước biển và cát, lắng nghe sóng vỗ vào tai.Rồi cô đứng dậy. Không vội. Từ từ. Bằng chính đôi chân cô. Bằng chính đôi giày vải cũ đã để trên tảng đá. Bằng chính cái tên Minh Anh.Cô đứng trên tảng đá, nhìn ra biển. Sóng xanh, trắng bọt, vô tận. Phía xa, có một con thuyền đánh cá đang chạy, khói đen mỏng manh bay ngang trời. Cô nhìn theo nó cho đến khi nó khuất sau một hòn đảo nhỏ.Rồi cô quay lại. Đi về nhà.Trên đường đi, cô đi ngang qua một căn nhà lá cũ. Trước cửa, một đám trẻ con đang chơi đá cầu. Chúng thấy cô, ngừng lại, nhìn bằng đôi mắt tò mò.— Chị là ai? — một đứa bé hỏi.Minh Anh dừng lại. Cô nhìn đám trẻ. Rồi cô cười.— Chị là người nhảy múa — cô nói.— Chị nhảy đi! — đứa bé reo.Minh Anh nhìn xuống đôi chân mình. Chân trần, phủ cát, có vết xước nhỏ ở mắt cá. Nhưng vẫn còn là chân. Vẫn còn biết nhảy.Cô bắt đầu nhảy. Không phải ballet. Không phải đương đại. Chỉ là một điệu nhảy đơn giản — xoay người, giơ tay, bước nhẹ như chim hót. Đám trẻ vỗ tay, cười đùa, chạy vòng quanh cô như những con ong nhỏ.Khi cô dừng lại, một đứa bé gái — khoảng 8 tuổi, da đen nhẻm, chân đất — nắm lấy tay cô.— Chị dạy em nhảy được không? — nó hỏi, mắt sáng như hai viên than đang cháy.Minh Anh nhìn đứa bé. Nhìn đôi mắt đó. Và cô nhớ lại chính mình — năm 12 tuổi, nhảy trên sân xi măng, nghĩ rằng nghệ thuật sẽ cứu rỗi mình.Nghệ thuật không cứu rỗi cô. Nhưng nó đã cho cô đôi chân để đi tiếp.— Được — cô nói, nắm lại tay đứa bé — Chị dạy em. Nhưng em phải nhớ... nhảy không phải để bay. Mà để biết mình đang đứng trên đất.Đứa bé gật đầu, dù không hiểu. Nhưng nó cười. Và cô cũng cười.Họ đi về phía nhà — Minh Anh và đám trẻ, tay trong tay, bước trên cát nóng, dưới nắng chiều miền Trung đang chuyển sang màu cam đỏ.Phía sau lưng cô, biển vẫn vỗ. Sóng vẫn chảy. Những con thuyền vẫn ra khơi và trở về. Và ở đâu đó, trong một căn phòng gương nào đó, có những người đang nhìn vào phản chiếu của chính mình, tự hỏi liệu họ có đủ can đảm để bước ra.Nhưng đó không còn là câu chuyện của Minh Anh nữa.Câu chuyện của cô đã kết thúc ở đây — giữa cát và nước, giữa tiếng cười trẻ con và tiếng sóng vỗ, giữa một bàn tay nhỏ bé đang nắm lấy tay cô và một đôi chân đang bước đi trên đất.Không còn gương. Không còn lồng. Không còn bóng ma.Chỉ còn biển. Chỉ còn đất. Chỉ còn bầu trời.Và một người con gái đang đi bộ về nhà.
Hết
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!