Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Gương Phòng Tập

Tác giả: Song Chi | Ngày: 12/08/2026 09:52 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, mất mát, hối tiếc, phản bội, giàu có, truyện người lớn, 18+, tình dục, tình dục đồng thuận, câu chuyện kích thích, nội dung nhạy cảm, cảnh nóng, lòng tin, âm mưu, phòng ngủ, bú lồn, bú cặc, cưỡi ngựa, hành hạ nhẹ, mạnh bạo, tình dục mãnh liệt, dã man, chi phối, thức tỉnh, lựa chọn, hậu quả, vượt qua quá khứ, học cách sống, hy vọng, day dứt, chiếm hữu, mối quan hệ kiểm soát, sự phục tùng, sự chịu đựng, ánh sáng và bóng tối, khoái cảm, đánh dấu cơ thể, sự thay đổi, học cách chịu đựng, trường múa, góc khuất nghệ thuật, quan hệ quyền lực, nhà tài trợ, giáo viên chủ nhiệm, tham vọng và đạo đức, quấy rối tình dục, phụ nữ mạnh mẽ, đấu tranh nội tâm, bí mật, hồi sinh, tâm lý chính kịch, vũ công, tường ảnh, lồng kính, chim hạc, sự thật, giải thoát, tình chị em, đồng minh nữ tính, báo chí điều tra, tòa án, tội phạm có tổ chức, nạn nhân sống sót, biển, quê hương, trở về, chữa lành

Truyện đã hoàn thành (20 phần)

Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Chiếc váy liền màu trắng ngà nằm trên giường như một con chim bồ câu vừa rơi xuống, không cử động, nhưng mang theo hơi thở của một điều gì đó đang chờ được thả vào không trung.
Minh Anh đứng trước gương phòng trọ — một mảnh kính nhỏ gắn vào tủ quần áo, không có đèn viền, không có sàn gỗ sồi phản chiếu — chỉ có cô và một khoảng tối mờ phía sau lưng. Cô đã thử 3 bộ đồ. Bộ đầu tiên quá trẻ con, như sinh viên đi học. Bộ thứ 2 quá cứng nhắc, như người đi xin việc. Bộ thứ 3 — chiếc váy liền này — là thứ duy nhất cô có trong tủ đủ kín đáo nhưng không đến nỗi xuề xòa. Mẹ cô đã mua nó ở chợ Tân Bình 2 năm trước, nói là "để con mặc đi phỏng vấn sau này". Cô chưa từng mặc nó đi bất kỳ buổi phỏng vấn nào cả.
Bây giờ, nó sẽ được mặc để đi uống trà.
Tiếng chuông điện thoại làm cô giật mình. Tin nhắn từ Thầy Khôi, chỉ có địa chỉ và một câu: "7 giờ tối. Đúng giờ. Ông ấy không thích chờ."
Minh Anh nhìn địa chỉ. Một tòa nhà ở khu đô thị mới, tên chung cư nghe như một khách sạn 5 sao. Cô chưa từng đặt chân đến khu vực đó. Cô biết nó tồn tại — những tòa nhà kính sáng choang thò ra từ màn sương mỗi sáng, nhìn từ xa như những hòn ngọc cắm vào bầu trời thành phố — nhưng biết và đặt chân đến là hai chuyện khác nhau.
Cô mặc váy. Không đeo trang sức. Không xịt nước hoa. Chỉ thoa một chút son môi màu hồng đất — thứ son cô dùng khi biểu diễn để môi không bị nhợt dưới đèn sân khấu. Hôm nay, cô không biết mình đang bước lên sân khấu nào.

Tòa nhà cao hơn cô tưởng tượng. 42 tầng. Sảnh lát đá cẩm thạch trắng với những đường vân xám chạy dọc như mạch máu đã hóa đá. Nhân viên lễ tân mặc vest đen, nhìn cô với ánh mắt được đào tạo để không thể hiện sự phán xét — nhưng chính sự hoàn hảo của ánh mắt đó lại là một thứ phán xét tinh vi nhất. Họ hỏi tên. Họ gọi điện. Họ mỉm cười. Họ bấm thang máy.
Căn hộ penthouse nằm ở tầng 40.
Thang máy kính. Minh Anh nhìn ra ngoài, thành phố tuột xuống dưới chân cô như một tấm thảm có đèn. Những con đường cô đi hàng ngày — con phố nhỏ với quán phở vỉa hè, ngã tư có đèn giao thông hỏng, cây cầu nơi cô hay đứng ngắm nước lúc chiều tà — tất cả đều thu nhỏ lại, trở thành những nét vẽ mảnh bằng bút chì vàng. Từ đây, mọi thứ trông thật gọn gàng. Thật dễ kiểm soát. Thật... nhỏ bé.
Thang máy dừng. Cửa mở ra một hành lang ngắn, chỉ có một cánh cửa duy nhất.
Thầy Khôi đứng đó.
Ông mặc áo sơ mi xám nhạt, không đeo cà vạt, tay cầm một ly rượu màu hổ phách. Ông không có vẻ gì là đang ở nhà mình — mà có vẻ như đang ở một nơi mà ông vừa thuộc về, vừa là khách. Ông gật đầu với cô, không nói gì, chỉ đẩy cánh cửa.
— Ông Phúc — Thầy Khôi cất giọng như thể đang giới thiệu một nhân vật trong vở opera — đây là Minh Anh. Học trò tôi.
Minh Anh bước vào.
Phòng khách rộng bằng cả tầng nhà cô ở quê. Sàn gỗ mun bóng loáng, phản chiếu ánh đèn chùm pha lê treo từ trần cao. Nhưng điều đầu tiên cô chú ý không phải là sự sang trọng — mà là mùi. Mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, pha lẫn với mùi sách cũ và một chút hương trà xanh. Mùi của một nơi được chăm sóc kỹ lưỡng đến từng centimet khí không khí.
Và rồi cô nhìn thấy ông Phúc.
Ông ngồi trên một chiếc ghế sofa bọc da màu nâu đất, không phải vị trí trung tâm của căn phòng, mà ở góc gần cửa sổ kính — nơi ánh đèn thành phố rọi vào từ phía sau, tạo cho ông một đường viền sáng mờ. 52 tuổi. Tóc muối tiêu cắt ngắn gọn gàng. Khuôn mặt không đẹp theo kiểu điện ảnh, nhưng có một sự cân đối lạ thường — như thể từng nét trên đó đều đã được thương lượng và thỏa thuận để tồn tại hài hòa với nhau.
Ông mặc áo len cashmere màu xanh navy, tay áo xắn lên. Trên bàn trà trước mặt ông là một bộ ấm trà sứ trắng tinh, và một cuốn sách đang mở.
— Cô Minh Anh — Ông Phúc đứng dậy. Giọng ông trầm, không lớn, nhưng lan tỏa rõ trong không gian yên tĩnh — Thầy Khôi nhắc đến em nhiều lần. Tôi rất mong được xem tài năng của em.
Ông không bắt tay cô ngay. Ông chỉ... quan sát. Ánh mắt ông di chuyển rất chậm từ đỉnh đầu cô xuống đôi vai, rồi dừng lại ở đôi tay cô — đôi tay đang siết chặt vào nhau trước bụng theo thói quen của người lo lắng.
— Em đừng căng thẳng — Ông Phúc mỉm cười. Nụ cười không lộ răng, chỉ là một sự cong lên nhẹ nhàng của khóe môi — Hôm nay chỉ là trà chiều thôi. Tôi thích nói chuyện với những người trẻ yêu nghệ thuật. Họ có một thứ năng lượng mà người già như tôi đã tiêu tốn cách đây lâu rồi.
Thầy Khôi đưa cô đến sofa đối diện. Ông ngồi xuống một ghế đơn ở giữa, tạo thành một tam giác. Minh Anh ngồi xuống, lưng thẳng — không phải vì lễ phép, mà vì cô không biết cách ngồi khác trên chiếc sofa mềm như mây này. Cô sợ mình sẽ chìm xuống, sẽ mất hình dáng, sẽ trở nên xấu xí.
Ông Phúc rót trà. Động tác của ông chậm, chính xác, như một nghi lễ. Nước trà màu vàng hổ phách chảy vào tách sứ, không một giọt tràn.
— Thầy Khôi nói em đến từ miền Trung — Ông Phúc đẩy tách trà về phía cô — Quê em có biển?
— Dạ có — Minh Anh cầm tách. Tay cô run nhẹ, tách sứ va vào đĩa lót kêu lên một tiếng tinh nhỏ — Nhà em cách biển chừng 2 cây số.
— Tôi thích biển miền Trung — Ông Phúc tựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau trên bụng — Nó không hiền như biển miền Nam. Nó có sóng lớn. Có giận dữ. Có... sức mạnh. Em thấy mình giống biển miền Trung không?
Câu hỏi kỳ lạ. Không phải kiểu hỏi quê quán thông thường. Minh Anh nhìn vào mặt nước trà trong tách, phản chiếu ánh đèn chùm như một hồ nước nhỏ.
— Dạ... em không biết — cô thành thật — Em chỉ biết múa.
Ông Phúc cười. Lần này là cười thật, có tiếng, nhưng rất khẽ.
— Chính xác. Thầy Khôi nói đúng. Em có một sự trong veo hiếm thấy ở sinh viên múa. Họ thường quá... ý thức về cơ thể mình. Biến mình thành vật thể. Nhưng em — ông nghiêng đầu — em vẫn để tâm hồn ở trong đó. Tôi nhìn thấy điều đó qua cách Thầy Khôi mô tả em.
Minh Anh ngước lên nhìn Thầy Khôi. Giảng viên chủ nhiệm đang uống rượu, mắt nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố đang chìm trong biển đèn. Ánh mắt ông phức tạp — cô nhìn thấy rõ điều đó trong gương phản chiếu của tấm kính cửa sổ. Có một thứ gì đó giữa hai người đàn ông này, một thứ ngôn ngữ không lời mà cô chưa đủ kinh nghiệm để giải mã.
— Tôi xem qua đoạn video Thầy Khôi gửi — Ông Phúc tiếp tục — Đoạn em nhảy "Gió qua miền đất lạ". Cú nhảy xoay trong đoạn cuối... tuyệt vời. Em bay lên không trung nhưng vẫn giữ được trọng lượng. Không phải trọng lượng của cơ thể. Mà là trọng lượng của cảm xúc.
Minh Anh cảm thấy má nóng lên. Đó là lời khen chuyên môn. Nhưng cách ông Phúc nói — với giọng trầm ấm, với ánh mắt không rời khỏi môi cô — khiến lời khen ấy mang một áp lực kỳ lạ.
— Cảm ơn bác — cô dùng từ "bác" một cách tự nhiên, như cô vẫn gọi những người đàn ông lớn tuổi ở quê.
Ông Phúc nhướn mày. Thầy Khôi quay lại nhìn cô, khóe miệng giật nhẹ — có thể là cười, có thể là cảnh báo.
— Bác — Ông Phúc lặp lại từ đó như đang nếm thử — Tôi thích cách em gọi. Nhiều người trẻ bây giờ gọi tôi là "anh". Họ nghĩ đó là lịch sự. Nhưng họ không hiểu — khoảng cách đôi khi là một món quà. Khoảng cách cho phép chúng ta nhìn nhau rõ hơn.
Ông đứng dậy. Ông đi đến một chiếc tủ kính ở góc phòng, mở ra, lấy ra một hộp gỗ nhỏ. Khi ông quay lại, ánh đèn thành phố phía sau lưng ông tạo thành một quầng sáng, khiến hình dáng ông như một bóng đen di chuyển.
— Tôi có thói quen — ông nói, ngồi xuống cạnh cô hơn một chút so với lúc nãy — mỗi khi gặp một nghệ sĩ trẻ có tiềm năng, tôi tặng họ một món quà. Không phải quà cáp để mua chuộc. Mà là một lời chào. Một cách nói rằng: "Tôi thấy em."
Ông mở hộp gỗ.
Bên trong là một đôi giày múa. Không phải giày vải thông thường cô vẫn mua ở cửa hàng dụng cụ nghệ thuật quận 1. Đây là giày da mềm, màu hồng phấn nhạt, với dây buộc bằng lụa và đế được làm từ một loại vật liệu mà cô không nhận ra — trông mỏng như giấy nhưng cứng hơn da. Ở bên trong lưỡi giày, có dòng chữ thêu bằng chỉ vàng: "Pour l'ange" — Dành cho thiên thần.
— Đây là giày của hãng Repetto, bản giới hạn — Ông Phúc nói — Hãng chỉ làm 10 đôi mỗi năm. Tôi đặt mua cách đây 6 tháng, không biết sẽ tặng ai. Hôm nay tôi biết rồi.
Minh Anh không đưa tay ra nhận ngay.
— Bác... — cô ngập ngừng — Em không thể nhận. Em chưa làm gì để xứng đáng.
— Em sẽ làm — Ông Phúc nhìn thẳng vào mắt cô — Đó là điều tôi đang đầu tư. Không phải vào quá khứ. Mà vào điều em sắp làm. Liên hoan Múa châu Á. Vở "Hồi sinh". Vai chính. Tôi tin Thầy Khôi. Và tôi tin con mắt của mình.
Thầy Khôi đứng dậy. Ông đi đến bên cửa sổ, lưng quay về phía họ. Từ phía sau, Minh Anh thấy vai ông căng cứng.
— Ông Phúc là nhà tài trợ kim cương của học viện chúng ta 5 năm nay — Thầy Khôi nói, giọng vang lên từ phía cửa kính — Nếu không có ông ấy, nhiều vở diễn đã không thể lên sân khấu. Nhiều sinh viên đã không thể đi thi. Nhiều... cánh cửa sẽ đóng lại.
Minh Anh hiểu. Cô hiểu rõ đến đau đớn. Cô nhìn đôi giày. Cô nghĩ đến số tiền 120 triệu. Cô nghĩ đến cha cô đang đổ mồ hôi trên công trường. Cô nghĩ đến mẹ cô đang ngồi bán hàng dưới cái nắng đổ lửa của miền Trung. Cô nghĩ đến giấc mơ đã nuôi dưỡng cô từ năm 10 tuổi — giấc mơ về sân khấu quốc tế, về việc được nhảy trước những khán giả hiểu nghệ thuật, về việc chứng minh rằng một đứa con gái từ làng chài có thể bay lên.
Cô đưa tay ra, nhận hộp gỗ.
Đôi tay cô và đôi tay ông Phúc chạm nhau trong một khoảnh khắc. Da ông ấm, khô, có những đường gân nổi rõ. Tay cô lạnh, ẩm ướt vì mồ hôi. Sự tiếp xúc chỉ kéo dài không đến 1 giây. Nhưng đủ để Minh Anh cảm nhận được một điều: đôi tay này không chỉ đang trao quà. Đôi tay này đang thử trọng lượng của cô. Xem cô nặng bao nhiêu. Xem cô có dễ nâng, dễ đặt xuống, hay không.
— Cảm ơn bác — cô nói, giọng ổn định hơn cô tưởng.
Ông Phúc gật đầu. Ông rót thêm trà cho cô, và lần này, khi đưa tách trà, ngón tay ông chạm nhẹ vào mu bàn tay cô — một cử chỉ có thể là vô tình, có thể là cố ý, nhưng đủ để cô biết rằng ranh giới đã bắt đầu được xác lập. Một ranh giới mỏng như lưỡi giày múa kia. Và cô, với hộp gỗ trên tay, đã bước một chân qua.
— Tôi muốn nghe em nói về vở "Hồi sinh" — Ông Phúc nói, giọng nhẹ nhàng nhưng không cho phép từ chối — Vai nữ chính... cô ấy là người như thế nào? Em hiểu cô ấy đến đâu?
Minh Anh bắt đầu kể. Cô nói về nhân vật — một vũ công mất khả năng cảm nhận cơ thể sau tai nạn, rồi tìm lại chính mình qua từng động tác đau đớn. Cô nói về cách cô nhập vai, về việc cô tưởng tượng mình không còn đôi chân, rồi từng milimet da thịt tỉnh dậy lại. Cô nói say sưa, quên mất nơi mình đang ngồi, quên mất đôi giày đắt tiền trên tay, quên mất cả Thầy Khôi đang đứng im lặng ở cửa sổ.
Khi cô dừng lại, mặt cô hơi đỏ, mắt cô sáng lên.
Ông Phúc lắng nghe suốt. Ông không chen ngang. Ông chỉ quan sát, như một nhà sưu tầm đang ngắm một bức tranh chưa hoàn thiện — tính toán xem nó sẽ đáng giá bao nhiêu khi hoàn thành, và liệu ông có nên đặt cọc trước hay không.
— Em yêu nhân vật này — Ông Phúc nói khi cô im bặt — Đó là điều quý giá. Nhưng... — ông ngừng, nghiêng người về phía trước, giọng hạ thấp — em có biết tại sao cô ấy phải "hồi sinh" không? Không phải vì cô ấy bị tai nạn. Mà vì trước tai nạn, cô ấy đã chết từ bên trong. Cô ấy đã bán linh hồn mình để có được ánh hào quang. Và khi mất đi cơ thể, cô ấy mới nhận ra mình chẳng còn gì cả.
Im lặng.
Minh Anh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cô nhìn ông Phúc. Ánh mắt ông vẫn ôn hòa. Vẫn lịch thiệp. Nhưng có một thông điệp nào đó trong lời ông vừa nói — một lời cảnh báo được gói trong lớp vải nhung mềm mại.
— Em... em chưa nghĩ đến theo hướng đó — cô thú nhận.
— Hãy nghĩ — Ông Phúc đứng dậy, dấu hiệu kết thúc buổi gặp — Nghệ thuật đòi hỏi sự hi sinh. Nhưng nghệ sĩ thông minh là người biết mình đang hi sinh cái gì. Và giữ lại được cái gì.
Thầy Khôi quay lại. Ông nhìn Minh Anh, rồi nhìn ông Phúc, rồi lại nhìn cô. Ánh mắt ông phức tạp hơn lúc nãy — có một thứ gì đó giống như đau đớn, hoặc có lẽ là hối hận, hoặc có lẽ là một sự đồng cảm sâu sắc đến mức tàn nhẫn.
— Tôi đưa em về — Thầy Khôi nói.
— Không cần — Ông Phúc cười — Tôi đã kêu lái xe đợi dưới nhà. Cô Minh Anh sẽ về bằng xe của tôi. Thầy Khôi ở lại. Tôi muốn bàn thêm với thầy về kế hoạch tài trợ.
Minh Anh đứng dậy. Cô ôm hộp giày vào lòng. Cô cúi chào. Ông Phúc đưa cô đến cửa, và khi cô bước ra, ông nói nhỏ đủ để chỉ cô nghe thấy:
— Em mặc váy này rất đẹp. Nhưng lần sau gặp tôi — nếu em muốn — hãy mặc thứ gì đó... dễ cử động hơn. Tôi muốn xem em nhảy. Không phải xem em ngồi.
Cửa khép lại.
Minh Anh đứng trong hành lang, một mình. Thang máy đến. Cô bước vào. Lần này, khi thang máy đi xuống, cô không nhìn ra ngoài. Cô nhìn vào hộp gỗ trên tay. "Pour l'ange" — Dành cho thiên thần.
Cô nghĩ về lời ông Phúc. Về việc nghệ thuật đòi hỏi sự hi sinh. Về việc cô ấy đã chết từ bên trong trước khi tai nạn xảy ra.
Thang máy dừng ở tầng trệt. Cô bước ra ngoài, vào đêm thành phố. Mưa đã tạnh, nhưng đường phố vẫn ướt, phản chiếu ánh đèn như những mảnh gương vỡ dưới chân.
Cô đi bộ một đoạn trước khi gọi xe ôm. Cô không muốn ngồi vào chiếc xe sang mà ông Phúc chuẩn bị. Ít nhất là đêm nay. Ít nhất là bây giờ.
Phía sau, ở tầng 40, ánh đèn penthouse vẫn sáng. Hai người đàn ông đang ở đó — một người đã từng là thiên thần của ai đó, và một người đang săn tìm thiên thần cho riêng mình.
Minh Anh không nhìn lại. Cô ôm chặt hộp gỗ, bước đi trên những mảnh gương vỡ phản chiếu bóng đêm, tự hỏi liệu mình vừa được cứu rỗi, hay vừa bị bán đi.

Hết Phần 2

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách